Tri huyện bị ép lấy chồng chương 5


Chương thứ năm:

EDIT& Beta: Myumyu

Dưới bầu trời trong xanh như ngọc Lưu Ly, từng tòa lầu đài đình các chằng chịt vút lên trời cao, hành lang lợp ngói trùng điệp trải dài không ngớt, xuyên qua đình viện thật sâu, vượt qua một cái đầm nước xanh biếc, bờ hồ có một tòa họa đường khí thế bao la hùng vĩ.

Tuyên thành Quận Vương Mộ Thiên Ân năm vừa rồi mới nhược quán (tức là vừa được hai mươi tuổi) , một thân áo tơ trắng tuyết trắng đứng ở trước thư án gỗ lim, trên gương mặt gầy không có quá nhiều biểu lộ, nhưng hạ bút lại cứng cáp hữu lực.

Quản gia cước bộ dồn dập tiến vào họa đường, Mộ Thiên Ân đang luyện chữ  không vui liếc hạ nhân cả gan cắt đứt nhã hứng, quản gia sợ sệt báo cáo việc gấp.

“Cái gì? Tề quốc công chúa đến đây! Trong nội cung tại sao không thông báo trước?” Mộ Thiên Ân nhướng mày, đem bút lông đặt tại Thanh Ngọc bút án * trên bàn, “Hắn đâu?”

Quản gia biết rõ chủ nhân chỉ chính là vị đệ đệ hồi phủ ăn tết kiêm dưỡng thương, chột dạ báo cáo, “Không biết. . . . . . Hẳn là ở trong phủ, chỉ là khắp nơi đều tìm không thấy.”

Mộ Thiên Ân hai tay chắp sau lưng, không nhanh không chậm dạo bước đi ra ngoài, “Hắn đại khái tránh ở giáo trường (võ đài nơi quân sĩ thời xưa tập luyện), đi gọi hắn ra gặp khách, Công Chúa Điện Hạ chính là theo hắn mà tới.”

Thị Lang đại nhân không phải chân bị thương sao? Sao lại ở thao trường ( nơi quân sĩ ngày xưa luyện tập)? Quản gia tuy cảm thấy kỳ quái, cũng không dám hỏi nhiều, lập tức hướng thao trường chạy tới.

Mộ Thiên Ân còn chưa đi đếnđại sảnh chỉ nghe thấy một hồi thanh âm đập bể đồ đạc binh bang, tiếp theo tiếng nói lảnh lót của thiếu nữ mười sáu tuổi Tề quốc công chúa truyền ra.

 

” Gọi Mộ Thiên Tú đi ra cho ta ——”

“Công Chúa Điện Hạ, xin ngài đừng như vậy.” Lô Song Yến mười bảy tuổi định đứng lên nàng là biểu tỷ bà con xa củaTề quốc công chúa, nàng theo hầu biểu muội công chúa này đã ba năm rồi, nhưng đối với thời điểm tính tình hung bạo phát nổ nàng là một cách đối phó đều không có, mỗi lần đều lựa lời khuyên bảo, bất quá bình thường cũng không có tác dụng mấy.

“Hắn cũng đã làm cho ta mất mặt, ta tại sao phải lưu lại cho hắn mặt mũi? Ta càng  muốn đập bể ——” Bông chúa nắm lên Lưu Ly Tây Vực trong suốt sáng long lanh hung hăng ném trên mặt đất, tiện tay bắt thêm  Hồng san hô bảo thụ cao hai thước .

Lúc này tuyên thành Quận Vương bước vào đại sảnh, mọi người đều thi lễ.

 

” Đệ đệ bảo bối kia của người đâu? Gọi hắn đi ra cho ta xem, chỉ đích danh hắn hộ vệ là cho hắn thiên đại mặt mũi rồi, còn dám giả chết không đi?” Công chúa thở phì phì mà đem san hô bảo thụ ném cho hắn.

 

“Chờ một chút sẽ đến, nếu công chúa không chê phiền toái mà nói…, trói lại mang đến Lĩnh Nam cũng không sao.” Mộ Thiên Ân thuận tay giúp công chúa đập san hô Bảo Thụ, cả mắt cũng không nháy một cái, ngược lại người bên cạnh không nỡ mà thở nhẹ ra tiếng.

” Là ngươi nói đó nha——”

Công chúa điêu ngoa làm bể một phòng bảo bối của người ta, còn bày ra bộ dáng kiêu ngạo dĩ nhiên, Lô Song Yến thật xấu hổ mà hướng về phía Tuyên thành Quận Vương bồi tội, đối mặt với hắn tuấn tú phiêu dật, má phấn của nàng lặng lẽ nổi lên một mạt đỏ ửng.

“Một việc nhỏ như thê, Lô cô nương không cần để trong lòng.”

Mộ Thiên Ân trong mắt lạnh nhạt hiện lên một tình cảm ấm áp khó hiểu, bởi vì Tề quốc công chúa theo sát đệ đệ, luôn xuất kỳ bất ý (hành động khi người ta không đề phòng) náo loạn trong phủ Quận Vương, bởi vậy từ khi nhận thức Lô Song Yến chuyên hầu hạ bên người công chúa, mỗi một lần gặp, hảo cảm cũng tăng thêm vài phần.

Đại sảnh một mảnh bừa bãi, đoàn người chuyển qua phòng khách phía sau, bọn nha đầu một lần nữa dâng lên trà bánh.

 

” Ngày Thái hậu đi Lĩnh Nam thăm viếng thân nhân đã quyết định rồi sao?”

 

“Đã quyết định, nhờ tài văn chương của ta.” Công chúa không nhẫn nại vỗ cái bàn, “Hắn là rùa rút đầu sao? Sao chậm như thế?”

“Thị Lang đại nhân chân bị thương, đương nhiên là đi chậm.” Lô song yến ôn nhu giải thích.

“Ai cần ngươi lắm miệng? !”

Lô Song Yến trên mặt một hồi xấu hổ, thoáng nhìn nụ cười trên khóe miệng Quận Vương, nàng càng cảm thấy lúng túng.

 

“Khi nào thì xuất phát?” Mộ Thiên Ân mỉm cười nhìn thiếu nữ ôn nhu làm cho người yêu thương  .

Lô Song Yến cẩn thận liếc nhìn công chúa mới trả lời, “Qua hết Trùng Dương (Ngày 9/9 âm lịch. Ngày xưa người ta cho rằng số 9 là số dương, nên gọi là trùng dương) thì xuất phát, hạ nguyên trở về kinh.”

Lâu như thế? ! Mộ Thiên Ân cảm thấy không muốn, trong nội tâm bỗng nhiên có một chút khó chịu.

Công chúa nhìn ngang, không để ý tới hai người nói chuyện bên cạnh, một đôi mắt hạnh thẳng tắp nhìn chằm chằm cửa, trông thấy thân ảnh cao lớn chết tiệt xuất hiện, nàng lập tức nhảy dựng lên.

 

“Mộ Thiên Tú, ngươi cuối cùng cũng đến ——”

Trông thấy nữ nhân điêu ngoa tại trong sảnh nhảy nhót, Mộ Thiên Tú chịu không được  đưa mắt nhìn lên trời, chân thấp chân cao khoa trương tiến vào phòng khách, giả trang ra một bộ dáng hành động bất tiện vụng về hành đại lễ quân thần.

 

“Bái kiến công chúa, hạ quan bởi vì vết thương ở chân không tiện đi lại, cho nên mới  đến chậm, thỉnh công chúa thứ lỗi.”

“Không tiện đi lại còn đi thao trường luyện võ?” Mộ Thiên Ân nhàn nhạt liếc đệ đệ.

Hắn hoàn trả lại cho ca ca cái liếc mắt, không cẩn thận chọc tới Tề quốc công chúa loại hung thần ác sát này đã đủ đáng thương rồi, người trong nhà còn nhanh chóng đẩy hắn xuống hố lửa(ví với hoàn cảnh sống vô cùng bi thảm), hắn thật sự là mệnh khổ a! Hắn ngồi xuống, sợ người khác không phát hiện dường như cố ý kéo cao băng vải ở chân phải.

“Ai, ta là nhìn tới kiếm mà than thở, than cái chân đáng thương của ta đây không biết bao giờ mới có thể tốt được.”

Mộ Thiên Ân lạnh lùng cười, vết thương ở chân là sự thật, nhưng không có khoa trương được như hắn diễn, hắn rất rõ ràng, đây bất quá là lý do đệ đệ nghĩ  để không bồi phượng giá đi Lĩnh Nam mà thôi.

“Mở ra, để cho ta xem là bị thương thật hay là giả  ——” công chúa ngang ngược hạ lệnh.

“Công chúa, cái này quá ép khó người ta rồi .” Lô Song Yến nhịn không được mở miệng khuyên can.

“Nhiều lời ——”

Công chúa ngọc thủ giương lên liền hướng má phấn của Lô Song Yến vung tới, Mộ Thiên Ân cả kinh, đang muốn mở miệng ngăn cản, Mộ Thiên Tú bước dài một cái xông về phía trước, cái tát nộ khí đằng đằng rơi vào trên lồng ngực rắn chắc của hắn.

 

“Muốn đánh thì đánh ta là được rồi, làm gì đem tức giận phát trên người vô tội.” Mộ Thiên Tú quay đầu nhìn Lô Song Yến vì hắn mà nói chuyện vụng trộm nháy mắt mấy cái, rồi mới khoa trương ôm chân phải hô đau, nhảy dựng lên trở lại chỗ ngồi.

Lô Song Yến bị chọc nhịn không được, dấu mặt sau tay áo cười trộm.

Một màn này trong mắt Mộ Thiên Ân,  sự không hài long đối với đệ đệ thêm sâu sắc.

Hắn chưa đủ tháng đã sanh ra, cơ thể yếu nhược nhiều bệnh, giống như tên của hắn,   nhờ xin được Thiên Ân ( ơn trời ) mới có thể bình an trưởng thành.

Nhưng đệ đệ thì không giống , thân thể cường tráng, từ nhỏ theo phụ thân đánh Đông dẹp Bắc, độc chiếm tất cả sủng ái của phụ thân, không chỉ như thế, bằng hữu nhiều, nhân duyên tốt, mà ngay cả chuyện trước mắt, khi hắn còn không kịp phản ứng liền giúp Lô Song Yến trước, dễ dàng chiếm được nụ của cười giai nhân.

Hết thảy hết thảy những chuyện này đều làm cho hắn ghen ghét biết bao.

“Đừng có giả bộ ——” công chúa hung hăng quất vào chân hắn.

“Uy , thật sự rất đau. Muốn xem không? Hảo, để ta cho ngươi xem” Hắn tức giận đến đá văng giày ra, kéo ống quần không buộc chặt, giật băng vải ra, lộ ra qua miệng vết thương do trảo gấu sắc bén.

Tuy nhiên miệng vết thương đã khép lại, nhưng ba đạo vết cào vừa dài lại sâu thoạt nhìn đã khiến người ta phát hoảng, công chúa hoa dung thất sắc xoay người sang chỗ khác, Lô Song Yến mới liếc qua liền vội vàng nhắm mắt lại, không dám nhìn nữa.

 

“Đừng khách khí, xem nhiều một chút nữa.”

Mộ Yên Tú đắc ý dương dương tự đắc mà đem chân dài ngả vào trước mặt công chúa, công chúa sợ tới mức trốn phía sau Lô Song Yến, Mộ Thiên Ân liếc xéo đệ đệ vô lễ  làm càn, hắn lúc này mới thu chân, ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Công Chúa Điện Hạ, Thị Lang đại nhân thật sự bị thương không nhẹ, không thể miễn cưỡng hắn đi, sau này nếu vì vậy liên lụy hành trình của thái hậu, vậy thì hỏng bét.” Lô Song Yến nhân cơ hội khuyên công chúa lần nữa.

Mộ Thiên Tú âm thầm đắc ý. Ha ha, chân này bị thương thật là đáng giá, chẳng những cứu Giang Thanh Mặc, cũng cứu mình.

Công chúa tức giận tới mức dậm chân, tâm bất cam lòng bất nguyện dẹp đường hồi cung, Mộ gia huynh đệ cùng nhau cung kính tiễn đến ngoài cửa lớn.

Một cỗ kiệu chờ ở ven đường, chờ lục du hương xa hoa lệ ** đi qua mới tiến vào phủ Quận Vương, Mộ gia huynh đệ cùng nhau nghênh đón mẫu thân đại nhân sáng sớm đã đi miếu dâng hương cầu phúc  .

 

” Loan giá vừa rồi là công chúa sao?” Mộ lão phu nhân khẩn trương hỏi thăm không ngừng.

“Nàng là đến xem có người giả chết hay không.” Mộ Thiên Ân chăm chú nhìn đệ đệ may mắn tránh được một kiếp  , vừa mới nếu như không phải Lô Song Yến ra mặt cầu tình, hắn thật đúng là muốn đem đệ đệ kín đáo đưa cho Tề quốc công chúa, làm cho nàng hảo hảo mà”quản giáo” một hồi.

“Đi, mới đúng là chết thật.” Mộ Thiên Tú chịu không nổi phất phất tay.

Khó có được công chúa ưu ái như vậy, vui mừng còn không kịp, sao có thể nói mấy lời bất kính này? Nếu như có thể cưới được công chúa, là vinh quang của Mộ gia chúng ta.” Mộ lão phu nhân nhịn không được mắng tiểu nhi tử không hiểu chuyện vài câu.

 

“Trưởng ấu ( lớn nhỏ) có thứ tự, đại ca cũng còn chưa cưới vợ, nhi tử sao dám đoạt trước đại ca ?”

“Đó là đại ca ngươi ánh mắt cao, những người đến thăm nhà cầu hôn đều là vài tiểu quan phẩm vị thấp, không đủ phân lượng đảm đương  chức danhQuận Vương phi của nhà chúng ta.”

“Công chúa thì đủ phân lượng rồi? Mẫu thân cùng đại ca đều đã muốn cùng hoàng gia kết thân như thế, loại quang tông diệu tổ ( ý nói là rạng rỡ tổ tông) – hảo sự này xin nhường cho đại ca a.”

“Cũng giống như ngươi đem tước vị Quận Vương tặng cho ta?” Mộ Thiên Ân  khẩu khí cùng ánh mắt đều bén nhọn lạnh như băng.

Lại đề cập đến cái này? ! Mộ Thiên Tú không hài lòngliếc xéo đại ca, một đôi mắt đen thẫm vì phẫn nộ càng thêm nóng rực chói lọi đị thường, hai đầu lông mày ẩn hiện thần thái kiêu ngạo.

Mộ lão phu nhân khẩn trương nhìn hai đứa con trai giằng co.

Hai năm trước, lúc Tuyên thành Quận Vương tiền nhiệm Mộ Ngạo Vân bệnh tình nguy kịch, đã từng có tướng lãnh thỉnh cầu đem Quận Vương tước vị truyền cho người đồng hành cùng hắn nam chinh bắc chiến là con thứ Mộ Thiên Tú, mà không contrưởng Mộ Thiên Ân phải ốm yếu vô dụng, nhưng cuối cùng Mộ Ngạo Vân vẫn là đem tước vị truyền cho con trưởng.

Ngay cả như vậy, chuyện này vẫn ở trong lòng Mộ Thiên Ân, trở thành vướng mắc khó giải, thành Mộ Thiên Tú vĩnh viễn đắc tội qua hắn, thành mấu chốt khiến cảm tình huynh đệ vỡ tan  .

“Sao vậy? Ngươi không phải giỏi nói, nhanh mồm nhanh miệng lắm sao? Sao lại không nói lời nào vậy?” Nụ cười trở lanh nhạt trên mặt Mộ Thiên Ân  trở nên có chút vặn vẹo.

Mộ Thiên Tú dùng sức hít một hơi, cực lực chèn ép cơn tức giận muốn dâng lên.

Phụ thân trước khi lâm chung nhắn nhủ hắn nên thông cảm nhiều cho đại ca, hắn thử qua rồi, nhưng vô ích, vì tránh cho huynh đệ xung đột trực tiếp, hắn rõ ràng đi đến Lam Điền biệt thự, hai năm đã trôi qua, đại ca vẫn như cũ, hắn thật sự không còn cách nào.

“Dù sao nói gì ngươi cũng không tin, ta cần gì phải lãng phí lời lẽ? Ngày mai ta liền trở về Lam Điền, miễn cho ngươi chướng mắt.”

“Ngươi thỉnh thoảng cũng nên vì Quận Vương phủ làm chút chuyện a, năm nay chuyện thu thuế ta giao cho ngươi xử lý, chờ thu hết lại trở về.” Mộ Thiên Ân lúc này đây thật sự rất không sảng khoái, không có ý định đơn giản như thế lại để đệ đệ khoái hoạt trở về.

” Chuyện thu thuế ta không hiểu.”

“Không hiểu thì hỏi thủ kho, đừng nghĩ chuồn êm, bằng không ta tự mình đi Lam Điền mời ngươi trở về.”

“Ta đã nhường ngươi rồi, ngươi không cần phải càng lúc càng quá đáng” Mộ Thiên Tú tức giận đến nắm chặt nắm tay.

“Tú nhi ——” Mộ lão phu nhân tranh thủ thời gian giữ chặt tiểu nhi tử. Con lớn thân thể gầy yếu, sao chịu nổi một quyền này của hắn, huống chi hai huynh đệ có thể nào  lấy quyền cước hướng nhau.

Mộ Thiên Tú nhìn sự trách cứ  trên mặt mẫu thân, không thể không cúi đầu thừa nhận, trừng đại ca, phẫn giận cất bước rời đi.

“Ngươi đã quên cà thọt .” Mộ Thiên Ân  khóe miệng nổi lên nụ cười chiến thắng.

“Đa tạ nhắc nhở.”

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa, ba ngón tay thon dài cứng ngắc dừng lại trên bàn tính, có chút run run, do dự nửa ngày, cuối cùng quyết định muốn đẩy các hạt tính châu rồi, tuy nhiên lại gẩy sai vị trí, ão não định sữa chửa lại lắc lư tay, đụng vào làm rối loạn tất cả hạt tính châu.

“A —— tức chết ta!”

Mộ Thiên Tú tức giận nắm bàn tính lên, dùng sức ném ra ngoài cửa sổ, muốn hắn vũ đao lộng kiếm, có khả năng; muốn hắn vũ văn lộng mặc ( ý nói làm văn viết chữ ), cũng đúng; muốn hắn thổi sáo đánh đàn, rất tốt, nhưng là nếu như muốn hắn gảy bàn tính tính sổ…, vậy chết chắc rồi.

Thủ kho chạy ra nhặt bàn tính về, Mộ Thiên Tú một bả đoạt lấy bàn tính, cơn giận còn sót lại chưa tiêu hết lại ném thêm lần nữa.


“Không chío phép nhặt!”

“Không có bàn tính làm sao mà tính?”

“Ta không tính .” Hai tay của hắn ôm  trước ngực, một bộ dạng quyết tâm bãi công .

“Cái này sao có thể, Quận Vương đã nói. . . . . .” Thủ kho nhỏ giọng khuyên giải.

Hắn mất hết kiên nhẫn phát cáu lên, “Hắn nói một câu liền làm cho ta cực khổ   muốn chết, từ lúc thu hoạch tính đến Trùng Dương, sổ kế toán còn chưa có tính hết, ta chịu không nổi rồi, ta không tính nữa.”

Thủ kho một lần nữa lượm bàn tính về, hắn tại Quận Vương phủ công tác mười năm rồi, biết rõ nhị công tử là người hiền hoà, độ lượng, cho dù phát giận cũng sẽ không thật sự trách tội xuống, lão nhân gia cười hòa theo, kiên nhẫn lừa thiếu niên lại tiếp tục.

 

“Thị Lang đại nhân đánh bàn tính càng lúc càng tốt lắm, tin tưởng kế tiếp nhất định sẽ rất nhanh, rất nhanh.”

Hắn linh cơ vừa động, ôm lấy vai lão nhân thương lượng, “Ta mau nữa cũng không nhanh bằng ngươi, không bằng ngươi tính, ta ghi chép, chúng ta nhanh lên kết thúc chuyện này, ngươi thoải mái, ta khoái hoạt, ngươi không nói, ta không nói, không có ai biết.”

“Hắc hắc, cái này Quận Vương đã sớm đã phân phó rồi, tiểu nhân nào dám biết rõ rồi mà còn cố phạm phải, ngài tạm tha cho tiểu nhân a.” Thủ kho lo lắng cho tiền đồ mà cười khan hai tiếng.

Đại ca thật ác độc, thật sự rất ác độc, lại nghĩ ra được chiêu ác độc này chỉnh hắn! Hắn buông lão nhân ra, sắc mặt khó coi liền xông ra ngoài.

“Ngài muốn đi đâu nha?” Thủ kho khẩn trương  đuổi theo ra nhà kho.

 

“Ta đi tìm hắn tính sổ!”

Mộ Thiên Tú cước bộ nặng nề xuyên qua cửa hông ngoại viện, lướt qua đình các hoa viên, men theo hành lang thật dài hướng chỗ sâu trong đình viện đi đến, đi qua bờ hồ hai bầy thủy nhạn không hẹn mà cùng vỗ cánh bay cao, hắn không khỏi dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn ngắm.

Đã tháng chin rồi, chim di trú đều đi về phía nam tránh đông, nguyên bản ngạn chỉ  đinh lan  bên bờ hồ, hôm nay một mảnh khô vàng hiu quạnh, chỉ chớp mắt lưu lại ở bên ngoài đã hơn một tháng.

Hắn rất muốn trở lại Lam Điền trải qua cuộc sống Tiêu Dao, rất muốn cùng lỗ ba đao thống thống khoái khoái uống vài chén, càng muốn trêu chọc Giang Thanh Mặc phản ứng thật thú vị.

Vừa nghĩ đến liền tác động tâm tư của hắn , trên khuôn mặt tuấn tú con ngươi ảm đạm của hắn trong nháy mắt phát sáng lên.

“Giang huynh, lâu như thế không gặp, nghĩ tới ta sao? Hay là càng mừng rỡ thoải mái?”

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Một đám chim di trú bay về phía nam, Giang Yên Hồng sững sờ nhìn ngoài cửa sổ, không tự chủ xoa lấy gò má bên trái, địa phương từng bị bàn tay to ôn nhu mơn trớn  . . . . . .

Trung thu qua, hắn không có trở về, Trọng Dương qua, hắn còn chưa có trở lại. . . . . .

Lâu như thế, có lẽ hắn sẽ không trở về . . . . . . Có lẽ bạn hắn nói là sự thật. . . . . .

 

“Đại nhân, ngài đau răng?”

“Không có nha.” Nàng thu tay lại, ngượng ngùng nhìn sư gia đứng trước thư án.

Hà Nhất Vấn cười cười. Gần đây Huyện thái gia luôn sờ sờ gò má nhíu mày không nói, không phải đau răng là cái gì? Hắn hảo tâm khuyên bảo, “Đau răng không phải bệnh, khi đau nhức muốn đòi mạng người, cố gắng nhẫn nhịn không phải biện pháp, ta quen một đại phu rất biết xem răng, chờ một chút ta liền đi gọi hắn tới.”

“Không cần, thật sự không cần.”

“Hắn rất biết xem răng, thật sự sẽ không đau nhức.”

“Đúng rồi, ngươi không phải muốn cùng thê tử ngươi trở lại nhà mẹ đẻ một chuyến sao? Mau đi đi, hảo hảo chơi, không cần phải gấp gáp quay trở về.” Nàng vội vàng đuổi người, miễn cho bị hắn bức đi xem răng.

 

“Đúng rồi, nhà mẹ đẻ nương tử  của ta ngay tại ngoại ô thành Trường An, có muốn ta thuận tiện ngoặt đi Quận Vương phủ nhìn xem hay không? Đã qua Trùng Dương, Thị Lang đại nhân còn chưa có trở lại, ai, thiếu hắn, cảm giác, cảm thấy thật quạnh quẽ.”

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, bị nói trúng tâm sự Giang Yên Hồng không khỏi mặt đỏ, rồi lại nhịn không được thấp giọng thở dài.

 

“Không cần, ta nghĩ hắn hẳn là cùng công chúa đi Lĩnh Nam rồi, trở về sau này chính là Phò mã .”

“Thật sao? !” Hà Nhất Vấn kinh hỉ kêu to, “Ta biết rõ Thị Lang đại nhân không phải vật trong ao (ý nói người tầm thường), người như vậy sao lại có khả năng một mực ở Lam Điền làm người rảnh rỗi nha, như thế rất tốt rồi, ta cuối cùng cũng quen biết người trong hoàng cung rồi, tốt quá.”

Hừ, hoàng cung thì giỏi lắm sao? Công chúa thì hay lắm sao? Nàng có chút không phục chu chu cái miệng nhỏ nhắn.

 

“Đại nhân đợi thăng chức nha, Thị Lang đại nhân đạt đến một trình độ nào đó rồi, hắn nhất định sẽ đề bạt đại nhân lên kinh làm đại quan , đến lúc đó đại nhân cũng đừng quên mang thuộc hạ cùng đi.”

“Hảo hảo hảo, nếu có một ngày như vậy mà nói.” Nàng thuận miệng đáp ứng, dù sao nhất định không có ngày như vậy , sư gia chậm rãi chờ a.

Hà Nhất Vấn cao hứng được gống như đã được thăng chức đến kinh thành, như dung cánh mà bay trở về nhà.

Giang Yên Hồng một mình ngồi trong chốc lát, một loại buồn bực như sương mù  chậm rãi phiêu chạy lên não, rõ ràng cưỡi lấy ngựa đi ra ngoài giải sầu, từ từ ra khỏi thị trấn, chẳng có mục đích mà đi về phía đồng ruộng.

Ai, nghĩ cũng biết rồi, lâu như thế không có trở về  hắn hẳn là cùng công chúa đi Lĩnh Nam rồi, trên đường đi khanh khanh ta ta, sau này trở về thuận lý thành chương ( hợp lý) ở cùng nhau, nhanh chóng nở mày nở mặt làm Phò mã gia của hắn đi.

Hắn sẽ không trở về rồi.

Như vậy cũng tốt, nàng rốt cuộc không cần ngại hắn nhiều chuyện, sợ hắn trêu cợt, cũng không cần lo lắng bị hắn vạch trần thân phận, càng không cần phải hao tâm tốn sức đi đoán hắn là đàn lang, hay là đàn khanh, dù sao hắn và nàng không có vấn đề gì rồi, chính là. . . . . .

Chính là tại sao? Tại sao tại thời điểm cuối cùng có thể hoàn toàn thoát khỏi cái phiền toái này, nàng thậm chí có loại cảm giác không nỡ? Lão cảm thấy trong nội tâm bị cái gì gì đó lôi kéo.

Trong lúc bất tri bất giác, Giang Yên Hồng đi đến đường lớn giữa các cánh đồng, lão phu phụ ở quán trà ven đường không biết nàng là Huyện lệnh, xem như khách nhân bình thường nhiệt tâm bắt chuyện, nàng xuống ngựa uống chén trà nóng, nghỉ ngơi một chút.

“Đại thúc, đại thẩm, từ nơi này đến gần Trường An mất bao lâu?”

“Cưỡi ngựa nửa ngày là đến nơi, đi bộ đại khái mất một ngày.” Đại thúc hảo tâm nói: “Tiểu ca, ngươi muốn đi Trường An sao? Trời cũng sắp tối, nếu không vội ngày mai hẵng đi a.”

“Không có việc gì, ta chỉ thuận miệng hỏi một chút.” Nàng ngồi ở bên cạnh quán trà, thảnh thơi nhìn thương lữ cùng người đi đường vãng lai.

Phương xa bụi đất tung bay, có người cưỡi ngựa nhanh hướng tới bên này, đến khi thân ảnh tiến vào tầm mắt, nàng kinh ngạc ngồi thẳng người, tiếp theo đứng lên, nửa thân người cơ hồ muốn thò ra ngoài quán trà.

“Mộ Thiên Tú? !”

“Giang huynh? !” Mộ Thiên Tú đang cưỡi ngựa tốc hành liền ghìm chặt dây cương, lăn xuống ngựa, không thể chờ đợi được mà vọt tới phía trước nàng.

Nàng mở to đôi mắt kinh ngạc nhìn hắn không chớp mắt, nhìn hắn há mồm thở dốc, bộ dạng toàn thân mồ hôi đầm đìa, giống như rất vội vàng đi một đoạn đường rất dài.

“Ngươi sao lại ở chỗ này? Ngươi không phải cùng công chúa đi Lĩnh Nam sao?”

 

“Ai nói vậy ! Ta chỉ là có chút sự tình phải ở lại trong kinh.”

 

Hắn vốn là muốn đi tìm đại ca tính sổ , đi đến nửa đường đột nhiên nhớ tới tiểu tử này, tưởng niệm càng không thể cứu vãn. Nhịn không được liền giục ngựa chạy trở lại Lam Điền, không nghĩ tới sẽ gặp gỡ trên đường lớn ở  cánh đồng, hắn thật sự trất là cao hứng.“Ngươi sao lại ở chỗ này? Ngươi đang ở đây chờ ta sao?”

Mặt nàng nóng lên, thề thốt phủ nhận, “Ta chỉ đi ngựa ra tùy tiện dạo.”

“Như vậy còn chạm mặt nhau, chúng ta thật đúng là có duyên.”

“Ai có duyên với ngươi? Nói chuyện luôn không đứng đắn như thế, thiệt là.” Nói ra cũng kỳ quái,tuy mắng như thế, nhưng sương mù bao phủ trong lòng tự dưng tản mát hết, tâm tình lập tức như trời quang mây tạnh.

Mộ Thiên Tú đem ngựa giao cho đại thúc quán trà, kêu rượu đục ( rượu chưa lọc) cùng chút thức ăn, vì nhau rót đầy chén rượu, tâm tình vui sướng uống một hơi cạn sạch.

“Còn đau không?” Nàng quan tâm nhìn chân phải của hắn một chút.

 

“Toàn bộ đều tốt lắm, Giang huynh không cần để trong lòng.”

Hắn quan tâm hỏi tất cả sự tình lớn nhỏ phát sinh trong một tháng này ở Lam Điền, nàng cũng không thấy phiền báo cáo từng cái, hai người tán gẫu cho tới mặt trời về đằng tây, lão phu thê ở quán trà vẻ mặt khó xử  nói cho khách nhân bọn họ muốn đóng quán rồi, họ mới dắt ngựa, rời đi quán trà.

Hắn quay đầu nhìn về phía Trường An, nghĩ nghĩ, hay là ngoan ngoãn trở về tốt hơn, nếu đại ca thật sự chạy tới Lam Điền tìm phiền toái, đến lúc đó chẳng những Lỗ Ba Đao  ở thế khó xử, thân là Lam Điền Huyện lệnh Giang Thanh Mặc chỉ sợ cũng sẽ vô duyên vô cớ bị liên quan đến.

 

“Ta nên trở về Trường An rồi, ta tại Quận Vương phủ còn có chút sự tình chưa làm xong xuôi.”

“Cái gì? Ngươi phải về Trường An?” Nàng không thể tin được kêu lên.

 

“Không có biện pháp, có chút việc.”

Hắn ngoái đầu lại nhìn khuôn mặt làm cho hắn thực sự không có biện phá , làm hại hắn hoài nghi mình có phải là yêu mến nam nhân thật hay không, làm hại hắn không biết nên làm sao cầm giữ loại tình cảm mập mờ này, làm hại hắn trở nên không giống chính mình.

Lại là loại ánh mắt ôn nhu, ánh mắt giống như xem thấu nàng là nữ nhân, nàng khẩn trương nuốt nước miếng, tâm trạng vốn bình lặng nhảy dựng lên.

 

“Giang huynh, ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Cái kia. . . . . .”

“Ta, ta thế nào?” Có chuyện gì nói mau, không cần phải ấp a ấp úng, làm hại nàng nôn nóng muốn chết.

Hắn rất muốn phun ra thật nhanh, chính là lời nói mắc kẹt tại yết hầu, thế nào cũng nói không ra miệng, mặt hắn đỏ lên, từ túi tiền bên hông xuất ra một vật nhét vào trong tay đối phương.

Nàng xem ngọc bội trong tay dùng thượng đẳng Bạch Ngọc khắc thành, liếc mắt một cái, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, “Đây là. . . . . .”

Đồng tâm kết, hai người mang tại thắt lưng, đồng tâm kết trong mơ, đây là vật đính ước nha! Giang Yên Hồng bưng lấy đồng tâm kết nóng phỏng tay, sợ đến không biết làm như thế nào cho phải.

“. . . . . . Ta hi vọng ngươi nhận lấy.”

“Ta, ta, ta không thể nhận, không thể. . . . . .”

Mộ Thiên Tú chỉ cảm thấy trong lòng từng đợt đau đớn, xấu hổ cắn răng một cái, xoay người nhảy lên lưng ngựa, hướng Trường An thẳng tắp chạy đi.

Nàng sợ hãi xấu hổ rối loạn mà bưng lấy đồng tâm kết, giật mình thất thần nhìn bụi đất tung bay phương xa.

*** Đồng tâm kết: tín vật đính ước của nam nữ thời xưa.

Advertisements

10 thoughts on “Tri huyện bị ép lấy chồng chương 5

  1. tem la em be’ ngoan. he he

    nang` uj, nang` cho ta mang no’ sang 2T( truongton) nha

    ho ho, ta se~ post cái văn án sang bên ấy đặt gạch nha.

    truyện nàng rất hay ha, nàng lại đây xí, bên này có $ nè, *ngoắc ngoắc*

    chụt………. hơ hơ, đậu hủ ngon nàng ạ *xách dép* chuồn đây, pp nàng trước, hoho

    mình sao vô sỉ thế nhỉ

  2. @huyen: mơ tưởng a, tem ta giật từ hồi na pô lê ông cởi truồng, nàng chạy đến giật cũng là lúc ông mặc xong quần rồi ý chứ *hắc hắc*

    @ lạc hoa cung: thanks nàg, he he *hun phát* chạy chạy….

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s