Vô diệm xinh đẹp chương 3


Chương 3: Khuôn mặt

Edit&Beta:Myumyu

Nhà gỗ này có bốn gian phòng, cấu tạo cực kỳ đơn giản, hơn nữa từng phòng đều trống rỗng , gian thứ nhất là một nhà kề (trong khu nhà t hp), dựa vào bên sườn có một cái giường đất ( Giường ca người phương bc Trung Quc), giường đất rất lớn, có thể chứa đủ hai ba người. Gian thứ hai là phòng khách, ở giữa đặt một cái bàn, vài băng ghế đá về phần căn thứ ba hẳn là phòng ngủ, bên trong có một gian giường gỗ, một cái bàn.

Mà gian thứ tư, nằm gần đám cây cối phía sau, vị trí hơi lệch, không gian cũng hơi nhỏ, bên trong có một thùng gỗ lớn, hẳn là phòng tắm đi. Mặt khác, ở bên ngoài nhà gỗ có một gian phòng ở nhỏ, bên trong có bếp lò và hai cái bát gốm.

Tất cả các phòng này, tính cả cửa sổ và đồ dùng trong nhà trên mặt đều phủ một tầng bụi thật dày.

Nhìn đến phòng ở cùng đồ dùng bám bụi, trong lòng Tôn Nhạc lại buông lỏng. Bẩn và mệt kỳ thật cũng không đáng sợ, nàng sợ nhất chính là giao tiếp với người khác, hiện tại chính nàng một mìn ở một căn nhà gỗ, thật ra rất tốt.

Lại đi dạo qua một vòng quanh nhà gỗ, rốt cuộc ở phía sau hông căn nhà gỗ phát hiện một cái giếng nước. Rốt cuộc cũng tìm thấy nước rồi! Có thể dọn dẹp nhà gỗ.

Hiện tại trong bụng nàng kêu ùng ục không ngừng, muốn đi tìm người hỏi một câu, nhưng cẩn thận nghe, toàn bộ Tây viện trống rỗng yên ắng, chỉ có trong hoa viên gần cửa vào vừa rồi phát ra từng đợt tiếng cười vui, chắc là các tỷ tỷ này đều gom lại một chỗ nếu hiện tại đến hỏi, khó tránh khỏi lại bị trào phúng một trận, vẫn là chờ một lát đi.

Nghĩ như vậy, Tôn Nhạc liền chịu đựng cơn đói khát, đến giếng nước múc một thùng nước trong lên, sau đó đổ nước vào một cái thùng không đặt ở bên giếng, lại đi về nhà gỗ.

Thân thể này thập phần yếu nhược, bất quá là một thùng nước, nàng cơ hồ là đi mấy bước phải nghỉ ngơi một chút, khoảng cách bất quá chỉ trăm mét, nàng nghỉ ngơi lâu gần nửa giờ.

Xách nước đến phòng bếp, Tôn Nhạc tìm không thấy vải rách, liền từ hậu viện hái được vài miếng lá cọ bắt đầu quét dọn.

Trước tiên lau khô hai cái chén sứ thật sạch sẽ, sau đó lại vụng về  chà lau bếp lò một chút, lại dùng cỏ quét qua một tí.

Đưa tay lau mồ hôi trên trán, Tôn Nhạc lại đưa thùng nước về bên cạnh giếng, đang chuẩn bị xoay người rời đi, nàng đột nhiên nhớ lại, mình tựa hồ còn chưa có xem qua diện mạo thân thể này.

Tôn Nhạc vội vàng đi đến nước giếng giữ hai tay trên miệng giếng thò đầu nhìn vào trong nước.

Mặt nước thực trong suốt chỉ có hai mảnh lá rụng phập phềnh  nàng duỗi đầu ra một cái khuôn mặt liền xuất hiện ở trong nước.

Vừa nhìn thấy khuôn mặt xuất hiện trong nước sắc mặt Tôn Nhạc liền trở nên trắng như tuyết!

Xuất hiện ở trong nước giếng là một con nhóc thực xấu xí! Nàng ta chỉ khoảng chín tuổi. Đầu tóc khô vàng thưa thớt kéo lên đỉnh đầu quấn lại thành một cái búi tóc.

Mà mặt của nàng ta thật vàng mà u ám. Hai mắt dài nhỏ không có một chút thần thái môi không có một chút huyết sắc. Ngũ quan vẫn xem là bình thường chỉ là trên mặt của nàng, làn da lại có mấy cái hố gồ ghề trải rộng hơn nữa cái hố này mang theo một loại màu sắc không giống làn da bên cạnh, đó là màu xanh tím u tối càng nhìn kỹ càng rõ ràng!

Thật đúng là xấu a!( Myu: N chính có din mo thm nht mà ta tng đc)

Nhìn ảnh ngược trong giếng nước, Tôn Nhạc người ngây cả người. Vừa rồi mọi người gọi nàng là con nhócc xấu xí thì nàng còn không có để trong lòng, chỉ nghĩ vì dinh dưỡng không đầy đủ làm cho khí sắc làn da không tốt, nhưng bây giờ xem ra, cái hố trên mặt này giống như là từ khi sinh ra đã có.

Khuôn mặt như vậy, ngay cả chính nàng nhìn cũng cũng chán ghét trong lòng, huống chi là người khác, huống chi là Ngũ công tử ngọc thụ lâm phong, giống như trăng sáng?

Khi cái tên Ngũ công tử này xuất hiện ở trong đầu của nàng thì trước mắt Tôn Nhạc lập tức xuất hiện ánh mắt hắn vừa rồi nhìn đến mặt mũi của mình thì tỏ ra chán ghét!

Tôn Nhạc nghĩ đến đây, trong lòng giống như bị cái gì chặn lại, đau buồn hốt hoảng.

Hai tay nàng ôm ngực, chậm rãi lui khỏi giếng nước hai mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất, Tôn Nhạc thầm suy nghĩ : bộ dạng xấu thì thế nào? Tôn Nhạc a Tôn Nhạc, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ dựa vào người khác, muốn người khác yêu thích, xấu như vậy thì thế nào? Kiếp trước tối cùng tối khổ, ngươi cũng có thể vui bẻ mà sống, đời này ngươi cũng có thể làm được!

Nàng chậm rãi hơi nhếch môi, buông hai tay ở ngực xuống, cũng không quay đầu lại xoay người đi về nhà gỗ.

Dù sao Tôn Nhạc cũng xuất thân cùng khổ, chẳng qua một hồi công phu, nàng liền ném chuyện diện mạo thân thể không bằng người này ra sau đầu. Hiện tại nàng đói bụng đến dạ dày quặn đau, muốn có chút gì đó nhồi vào nó.

Nhưng cho tới bây giờ, trong Tây viện vẫn là trống rỗng không nhìn thấy người, Tôn Nhạc cắn chặt răng, cất bước đi về hướng hoa viên kia.

Mới vừa đi vài bước, nàng dừng bước lại, cúi đầu lấy mấy đóa hoa khiên ngưu xuống. Lấy bộ dạng mình bây giờ, Ngũ công tử kia nguyện ý nạp mình làm tiểu thiếp phòng thứ mười tám, thật đúng là vì báo ân đây.

Cái thân thể này của Tôn Nhạc thật sự quá mệt mỏi, đi mấy chục bước liền có cảm giác hai mắt biến thành màu đen, chân như nhũn ra, khi nàng nghiêng nghiêng ngả ngả đi đến chỗ hoa viên thì cũng đã tốn không ít thời gian.

Tôn Nhạc ngẩng đầu xem xét, trong hoa viên ngồi mười bốn mười lăm cô gái, mấy cô gái này hoặc áo vải, hoặc áo tang, đang ở đó trêu cợt lẫn nhau.

Tôn Nhạc dựa vào một cây bạch dương ở lối vào hoa viên, nhìn các thiếu nữ sung sướng này, cước bộ không khỏi có điểm do dự.

Đúng lúc này, một cô gái xoay đầu lại thấy được nàng. Người thiếu nữ này diện mạo thanh lệ, mắt to long lanh, lại đúng là Thất cơ nàng đã gặp qua.

Thất cơ vừa ngẩng đầu thấy được Tôn Nhạc, không khỏi khì khì bật cười một tiếng. Tiếng cười của nàng khiến mấy thiếu nữ chung quanh chú ý, mọi người đều quay đầu nhìn về hướng Tôn Nhạc.

Lúc này, một cô gái có đôi mày rậm trong đó tò mò hỏi: “Tht cơ, tnhìn con nhóc xu xí này ri cười cái gì?”

Thất cơ đưa tay che cái miệng nhỏ nhắn, rất là kiều mỵ nói: “Hì hì, Thp Nh cơ, muội nht đnh không biết con nhóc xu xí này là ai!” Tiếng hai nàng nói chuyện với nhau, đã sớm làm chúng nữ chú ý, trong thời gian ngắn, chúng nữ đều xoay đầu lại tò mò nhìn Tôn Nhạc.

Thất cơ chậm rãi đứng dậy đi tới hướng Tôn Nhạc, nàng đi đến trước mặt Tôn Nhạc vẫn đang cúi đầu, sau một lúc cười duyên, mới đề cao giọng nói: “V này chính là Thp Bát cơ ca chúng ta! Còn do gũ công t t mình đưa vào đây!”

“A?”

“Sao có chuyn như vy?”

“Không có kh năng!”

Tiếng than sợ hãi liên tiếp vang lên, chúng nữ hiển nhiên đều bị dọa đến sợ ngây người, một đám nhìn Tôn Nhạc chằm chằm xì xào bàn tán không ngớt.

Thất cơ vừa cười vừa nói: “Ha, xem ra Thp Bát cơ đã ly hoa khiên ngưu tht trước ngc nàng xung. Ta nói Thp bát cơ a, ti sao muộimun g hoa khiên ngưu xung vậy? Đó là vật đi biu cho thân phn tân g nương (cô gái mi g chng) ca ngươi mà.”

Thất cơ nói tới đây, tới gần Tôn Nhạc, nàng cúi đầu, hơi thở thơm ngát phun thẳng đến trên mặt của nàng,  Ti sao muội lại mun gmy đóa hoa khiên ngưu xung? Nói cho t t được không vy?” Trong ngữ điệu vô cùng thân thiết lại ẩn giấu ý đùa cợt.

Cho đến lúc này Tôn Nhạc mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Thất cơ vừa nhìn thấy mặt của nàng, trong ánh mắt liền nhanh chóng hiện lên một chút chán ghét.

Tôn Nhạc giống như không nhìn tới sự chán ghét trong mắt nàng, chỉ bình tĩnh chống lại hai mắt Thất cơ, nhẹ giọng trả lời: “Muội cu Ngũ công t, ngài ấy thấy muội đáng thương mi đ cho muội vào ph. Ngũ công t là người ging như thiên thn, ngài có thích cũng là thích m nhân ging các t t đây”.

Advertisements

13 thoughts on “Vô diệm xinh đẹp chương 3

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s