Vô diệm xinh đẹp chương 19


Chương 19: Ở cùng Nhược nhi.

Edit&Beta:Myumyu

vô diệm xinh đẹp

vô diệm xinh đẹp

Tôn Nhạc thật sự rất là hưng phấn, hưng phấn làm tan biến hết mọi mỏi mệt nàng nhanh chóng trèo qua tường vây, vọt tới trên núi phía sau.

Nàng vội vàng đi vào trên núi, xa xa nhìn đến Nhược nhi ôm đầu gối ngồi ở trước phòng cỏ tranh liền giương giọng kêu lên: “Nhược nhi “. Nàng thở hổn hển một hơi, hướng về phía Nhược nhi ngẩng đầu lên tiếng trả lời cười một cái thật to.

Nàng vẫn vọt tới trước mặt Nhược nhi, mới đỡ lấy hai đầu gối vừa thở dốc vừa nói: “Hắn, hắn đã đáp ứng, Nhược nhi, ngươi có thể không cần ngủ trên núi rồi!”

Tôn Nhạc chờ hô hấp bình tĩnh một chút, thấy Nhược nhi vẫn ngồi không nhúc nhích, vươn tay đem hắn kéo lên, cười nói: “Tại sao ngươi  không cười? Về sau chúng ta có thể ở cùng một chỗ rồi.”

Nhược nhi nhếch môi cười cười.

Tôn Nhạc mặc kệ Nhược nhi đang suy nghĩ cái gì, nàng đi vào trong phòng cỏ tranh của hắn, lấy hai cái giỏ, đem chiếu nhét vào trong tay Nhược nhi dẫn đầu chạy hướng Cơ phủ.

Nàng đi rất nhanh, vừa đi vừa cười nói: “Sắc trời không còn sớm, ngươi còn lề mề như vậy làm gì nha?”

Nhược nhi không trả lời.

Tôn Nhạc quay đầu, thấy Nhược nhi cúi đầu không nói một tiếng, cho là hắn vì ăn nhờ ở đậu mà tâm tình không tốt, liền dừng bước lại nhìn hắn, chờ hắn đi đến bên cạnh mình thì Tôn Nhạc cười híp mắt nói: ” Nếu ngươi thích, về sau chúng ta còn có thể thường thường chạy tới núi này mà.”

Lúc này, Tôn Nhạc cũng không có định mang theo Nhược nhi trèo qua tường vây nhập phủ, nàng muốn dẫn hắn theo cửa hông thứ ba đi vào. Nhược nhi về sau sẽ ở lâu với mình, phải làm cho những người trong phủ này biết, nàng là được lệnh Ngũ công tử mới dẫn hắn nhập phủ.

Đi vào cửa hông thứ ba thì Tôn Nhạc quay đầu đối Nhược nhi cười nói: “Đệ biết không? Ta lần đầu tiên tới Cơ phủ, chính là từ cửa này đi vào”

“Là lần gả cho Ngũ công tử đó sao?” Nhược nhi cuối cùng mở miệng.

Tôn Nhạc thật không ngờ hắn sâu sắc như vậy quay đầu nhìn hắn một cái cười nói: “Đúng vậy a.” Nghĩ đến Ngũ công tử thanh âm nàng không khỏi trầm xuống.

Nhược nhi đánh giá cửa hông nho nhỏ này trầm mặc một hồi lâu bỗng nhiên nói: “Tỷ không cần thương tâm. Về sau lúc ta cưới tỷ nhất định sẽ thực náo nhiệt sẽ làm người trong thiên hạ đều hâm mộ tỷ.”

Tôn Nhạc buồn cười, nàng cong hai mắt nói: Ôi! Nhược nhi của chúng ta  khẩu khí rất lớn đây.!”

Hai người vừa giỡn vừa một trước một sau vượt qua cửa đi vào trong hoa viên nhỏ.

Trong hoa viên nhỏ như trước có bốn năm cô gái ngồi. Các nàng vừa dệt áo tang vừa nói cười, đây là việc làm mỗi ngày của các nàng, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Các cô gái vừa nhìn đến Tôn Nhạc cùng Nhược nhi dẫn theo bao lớn bao nhỏ, đồng thời lắp bắp kinh hãi, các nàng mở to mắt, nháy cũng không nháy mắt nhìn chằm chằm hai ngườ.i

Tôn Nhạc vừa nhìn thấy các nàng, liền thấp đầu đi cước bộ của nàng cũng nhanh hơn, vội vàng hướng Tây viện đi đến. Nhược nhi theo sát phía sau nàng.

Vừa rẽ vào con đường nằm trong bóng rừng của hoa viên nhỏ, đằng trước đi tới ba thiếu nữ, đi tuốt ở đàng trước đúng là Thất cơ, cạnh nàng là Tam cơ cùng Hề nữ.

Ba thiếu nữ nghênh diện thấy Tôn Nhạc cùng Nhược nhi, không khỏi hai mắt mở thật lớn. Thất cơ nhìn Tôn Nhạc cúi đầu đến gần, thanh âm cao vút kêu lên: “Thập bát cơ!”

Tôn Nhạc cước bộ khựng một chút, ngừng lại.

Thất cơ nhìn chằm chằm nàng, hướng Nhược nhi giương cằm lên, hỏi: “Hắn là ai vậy? Làm sao ngươi dẫn theo một cái nam hài vào được?”

Tôn Nhạc hướng nàng cùng Tam cơ đồng thời cúi chào, tế thanh tế khí ( nhẹ giọng )nói: “Bẩm Tam tỷ tỷ, Thất tỷ tỷ, hắn tên Nhược nhi, là đường đệ (em họ) của ta. Ta đã nói với Ngũ công tử chuyện Nhược nhi muốn ở cùng chỗ với ta, hắn đã đáp ứng rồi!”

Thất cơ ngẩn ra, Tam cơ cũng liếc mắt về phía Nhược nhi.

Thất cơ quay đầu nhìn về phía Tam cơ, cười lạnh nói: “Tam Cơ tỷ tỷ, ngươi có nghe không? Thập bát cơ cư nhiên đem thân thích nhà mình đều đưa đến trong phủ, nàng còn có mặt mũi đi tìm Ngũ công tử nói! Cơ phủ nuôi một cái phế vật như nàng ngại còn không đủ, còn muốn tặng kèm một cái!”

Thanh âm Thất cơ cứng rắn, Tôn Nhạc liền cúi đầu nói: “Thất Cơ tỷ tỷ, sự tình không phải như thế. Đệ đệ của ta đây không có thân nhân, Ngũ công tử thương hại, sợ hắn bị người ta khi dễ, thế nên mới đáp ứng cho hắn vào phủ. ” dừng một chút, nàng lại bổ sung, “Kỳ thật, ngũ công tử để cho ta vào phủ, cũng là cho ta một miếng cơm ăn.”

Tôn Nhạc mở miệng lần này nói một tiếng là Ngũ công tử, đem hắn nâng lên cao cao, đem mình phóng thật thấp. Lần này nói thực là không chê vào đâu được! Thất cơ trừng mắt nhìn nàng, cũng không biết phải nói gì cho tốt.

Tôn Nhạc cúi đầu khẽ chào, thấp giọng nói: “Hai vị tỷ tỷ, chúng ta đi đây.”

Tam cơ gật đầu nói: “Các ngươi đi đi.”

Sau khi chờ bọn hắn đi vài bước, Tam cơ quay đầu lại kêu lên: “Thập bát, trông chừng đệ đệ của ngươi, Tây viện dù sao cũng là chỗ ở của nữ quyến, nếu gây ra chuyện gì đến Ngũ công tử cũng không bảo vệ được các ngươi!”

“Tạ Tam Cơ tỷ tỷ chỉ điểm.”

Sau khi hai người vào tây viện, đối diện lại gặp được vài cô gái, Tôn Nhạc lại là vừa giải thích cặn kẽ, vừa đi thẳng đến nhà gỗ của nàng. Đến nơi, Tôn Nhạc thở phào một hơi.

Bên ngoài nhà gỗ, theo thường lệ để một cái bát đầy đủ đồ ăn. Tôn Nhạc bưng nó phóng tới trong phòng sau đó nàng xách giỏ phóng tới trong phòng bếp, từ trong tay Nhược nhi cầm lấy chiếu cỏ trải ở giường đất bên ngoài. Vừa bận việc, nàng vừa cười mỉm nói: “Nhược nhi a, phòng ở này của tỷ tỷ có phải rất lớn hay không a? Hì hì, về sau hai người chúng ta ở nơi này, cũng sẽ náo nhiệt một chút.”

Nàng quay đầu, hướng về phía Nhược nhi vẫn trầm mặc không nói làm một cái mặt quỷ, chỉ vào phía sau nhà gỗ nói: “Biết không? Ta mỗi lần chính là từ chỗ tường vây này nhảy ra ngoài, nơi đó cách trên núi gần nhất đấy.”

Nhược nhi lúc này mới ngẩng đầu lên, hắn nhìn thấy Tôn Nhạc, bỗng nhiên nói: “Nguyên lai ngươi ở nơi này cũng bị người ta khi dễ!”

Tôn Nhạc ngẩn ra.

Nàng cười chua xót nói : “Nhược nhi, lúc người ta ở vào thế yếu, thì nên học nhẫn nhịn.”

Nói tới đây, nàng quay đầu hướng về phía nhược nhi cười hì hì, “Tiểu tử này, đây lần đầu tiên nhìn thấy đệ thật sự trưởng thành, còn nói lại ta vài câu nữa.”

Nhược nhi cúi đầu không hé răng.

Tôn Nhạc nhìn hắn một cái, ôn nhu nói: ” Đói bụng rồi sao? Trong phòng có đồ ăn, đệ đi ăn đi”

“Vậy còn tỷ?”

Tôn Nhạc cười nói: “Đê lưu lại một nửa cho ta a!” Nói tới đây, nàng nhớ tới một chuyện, không khỏi lẩm bẩm: ” Một phân đồ ăn của đệ, cũng không biết Trần phó quản gia có thể phái người đưa tới hay không? Ai, bỏ đi, nếu bọn họ không đưa tới mà nói…, chúng ta sẽ lấy củ từ ăn. Lúc nãy trên đường trở về ta thấy được thiệt nhiều nấm hoang, vừa vặn hái trở về nấu súp uống.”

Nơi này mỗi một lần đưa thức ăn tới cũng không ít, chính mình bớt một chút, hoàn toàn có thể đủ hai người ăn rồi, Tôn Nhạc nghĩ nghĩ liền không để ý đến nữa.

Sau khi nàng đem hết thảy làm tốt, hai tay vỗ vỗ, quay đầu chống lại Nhược nhi mặt xám mày tro, “Tận cùng bên trong có một gian phòng tắm, ta đến giếng múc một chút nước đến. Đệ hảo hảo rửa một chút a, trong phòng ngủ của ta còn có hai bộ áo tang mới. Đệ trước tiên lấy một bộ mặc đi đệ cũng mệt mỏi một ngày rồi, nhanh chút cơm nước xong tắm rửa còn phải đi ngủ nha.”

Advertisements

6 thoughts on “Vô diệm xinh đẹp chương 19

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s