Vô diệm xinh đẹp chương 24


Chương 24: Tôn Nhạc ứng đối.

Edit&Beta:Myumyu

vô diệm xinh đẹp

 

Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân truyền đến.

 

Những tiếng bước chân này có điểm hỗn độn, hiển nhiên người đến không chỉ có một.

 

Tôn Nhạc cùng chúng nữ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từ cửa Tây viện  đi tới bốn năm người, đi tuốt ở đàng trước là Trần phó quản gia, mà ở phía sau hắn có A Phúc, Tuyết Xu, đi cuối cùng là hai hán tử tráng niên một béo một gầy.

 

Trần phó quản gia là một hán tử gầy cao tầm hai mươi tuổi, khuôn mặt khô vàng, ánh mắt nhỏ lộ ra vài phần khôn khéo cùng hèn mọn.

 

Chúng nữ vừa nhìn thấy hai cái tráng hán kia, tiếng thầm thì không khỏi đột nhiên nhất dừng lại. Mà đứng Thất cơ đứng cách Tôn Nhạc năm thước đắc ý nghiêng mắt nhìn nàng, “Di, ngay cả gia pháp đường cũng phái người đến đây rồi, đồ xấu xí, lần này ngươi chết chắc!” Nàng mới nói xong những lời này, Hề nữ đứng ở sau lưng nàng liền kéo kéo tay áo của nàng, Thất cơ ngẩn ra, lại bồi thêm một câu, “Cư nhiên dám trộm bảo bối gia truyền của ta!”

 

Tôn Nhạc vẫn thực bình tĩnh như cũ.

 

Chúng nữ luôn luôn đánh giá nàng, nhìn thấy biểu tình nàng bình tĩnh vô ba thì các nàng đều thất vọng.

 

Chỉ chốc lát, Trần phó quản gia liền đi tới giữa chúng nữ, hắn lạnh lùng quét về phía Tôn Nhạc, quát: “Giỏi cho Thập bát cơ ngươi to gan lớn mật! Cư nhiên ở đây cũng dám trộm đồ! Người tới, đem nàng đưa đi gia pháp đường!”

 

Thanh âm của Trần phó quản gia vừa rơi xuống, hai cái tráng hán kia liền trong đám người kia đi ra, nhanh chóng hướng Tôn Nhạc đi tới.

 

Nhìn đến hai cái tráng hán hùng hổ đi tới, Tôn Nhạc thanh thanh kêu lên: “Chậm đã!”

 

Cước bộ hai người dừng một chút, Trần phó quản gia cũng cau mày trừng mắt nhìn nàng, vẻ mặt chán ghét, “Ngươi còn muốn nói cái gì?”

 

Tôn Nhạc lẳng lặng nhìn Trần phó quản gia thanh thanh hỏi: “Trần phó quản gia chẳng lẽ ở trong Cơ phủ xảy ra chuyện cũng không hỏi một chút nguyên do, nghe đôi bên nói rõ sự tình sao?”

 

Trần phó quản gia ngẩn ra.

 

Lúc này A Phúc cùng Tuyết Xu cũng tới trong đám người. Tuyết Xu hai mắt sáng nhìn một màn này vẻ mặt như xem kịch vui.

 

Mà A Phúc nhìn Tôn Nhạc thản nhiên nói: “Lão Trần nghe nàng nói một chút đi!”

 

Trần phó quản gia vội vàng đáp: “Vâng ạ, vâng ạ.”

 

Hắn xoay người nhìn về phía Tôn Nhạc, khi nhìn đếm mặt của nàng ánh mắt của hắn thực là cực kỳ chán ghét. Vội vàng chuyển khai tầm mắt Trần phó quản gia không kiên nhẫn nói: “Có lời gì cứ nói đi.”

 

Tôn Nhạc dời tầm mắt nhìn về phía chúng nữ, trong trẻo nói : “Ta muốn hỏi các vị tỷ tỷ, vừa rồi thị nữ của Thất cơ là Hề nữ cùng La muội có đến trong nhà gỗ của các tỷ điều tra?”

 

Nàng thốt lời này ra, mặt chúng nữ đồng thời biến sắc, Bát cơ khẽ kêu lên : “Thập bát cơ, ngươi nói gì vậy? Ngươi nghĩ rằng chúng ta cũng như ngươi vậy là dân đen chưa từng gặp qua tiền a?”

 

Tôn Nhạc thản nhiên đứng vững nhìn chúng nữ, hỏi: “Nói cách khác, cũng không có người đến lục soát các tỷ?”

 

Chúng nữ không trả lời. Trần phó quản gia nhíu mày quát: “Các nàng đương nhiên không cần lục soát rồi, ngươi thắc mắc vấn đề này sao?”

 

Tôn Nhạc quay đầu nhìn về phía Tam cơ, hỏi: “Tam Cơ tỷ tỷ, vừa rồi các ngươi luôn luôn ở đây, có phải nhìn đến La muội sau khi từ trong phòng ta xuất ra một bó áo tang này, liền trước mặt các ngươi đem áo tang cởi bỏ này, xuất ra vòng ngọc phải không?”

 

Tam cơ gật gật đầu, nói: “Đúng là như vậy.”

 

Tôn Nhạc cười cười, nàng quay đầu nhìn về phía thất cơ, nói từng chữ từng câu: “Ta đây thực không hiểu rồi! Vì sao Thất Cơ tỷ tỷ khẳng định vòng ngọc của nàng là ta cầm như vậy? Chẳng những chỉ soát một mình phòng ta, hơn nữa La muội còn trực tiếp đem bó áo tang này đến trước mặt mọi người mở ra, từ bên trong xuất ra vòng ngọc?”

 

Nàng nói tới đây thì mọi người đã hiểu hơn phân nửa, một đám hai mặt nhìn nhau.

 

Mà sắc mặt Thất cơ lại trắng nhợt, miệng nàng hé ra định nói.

 

Tôn Nhạc xen ngang nói, “Chẳng lẽ là, Thất Cơ tỷ tỷ liệu sự như thần? Biết ta sẽ trộm vòng ngọc của nàng, hơn nữa để lại trong áo tang này?” Sau khi nàng nặng nề gằn chữ “Trộm”, lại bình tĩnh nói tiếp: “Hay là, Thất Cơ tỷ tỷ thấy được ta trộm vòng ngọc của nàng, vẫn nhẫn nhịn không có hé răng, thẳng đến nhìn đến ta giấu ở chỗ nào mới đến tìm nó?”

 

Tôn Nhạc nói tới đây, thanh âm đột nhiên cao lên, rõ rang lanh lảnh quát: “Chuyện này, chỉ có một chân tướng, thì chính là, vòng ngọc này là Thất cơ hoặc thị nữ của nàng thừa dịp ta không chú ý phóng tới trong phòng của ta. Bởi vậy nàng không chút nghĩ ngợi muốn lục soát phòng của tỷ tỷ khác, còn trực tiếp từ trong áo tang đem vòng ngọc móc ra!”

 

Câu hỏi của Tôn Nhạc, một câu tiếp một câu, khí thế bức người mà đến, làm cho đám người Thất cơ không còn lời nào để nói.

 

Đã nói đến nước này rồi, chúng nữ đứng một bên cho dù là đồ ngốc, cũng hiểu rõ sự tình rồi. Nguyên một đám các nàng nhìn về phía Thất cơ, biểu tình trên mặt phần lớn là vui sướng khi người gặp họa, cũng có vẻ mặt đồng tình.

 

Tôn Nhạc nói tới đây, cũng có chút buồn cười: Thất cơ này thật đúng là con nhóc ngốc, cư nhiên làm ra trò hề ngây thơ như vậy đến hại người!

 

Nàng cũng không ngẫm lại, lúc này dân trí sơ khai, những nữ nhân này muốn chơi tâm kế như thế nào chơi qua được chính mình trải qua mấy ngàn năm âm mưu đây?

 

Ở trong một mảnh lặng ngắt như tờ, Tuyết Xu vỗ tay, khanh khách cười nói: “Hay quá, quả nhiên là hay ta nói nha đầu xấu xí, ngươi thật đúng là thông minh mới một chút như vậy liền nhìn thấu hết.”

 

Tôn Nhạc hướng về phía Tuyết Xu mỉm cười vái chào.

 

Trần phó quản gia lúc này sắc mặt đã xanh mét, hắn oán hận  trừng mắt nhìn Thất cơ, trong ánh mắt gần như toát ra lửa.

 

Tức giận thì tức giận, hắn cũng nhớ rõ phía sau mình còn có A Phúc cùng Tuyết Xu tiểu thư. Hắn lập tức xoay người, vẻ mặt xấu hổ nói: “Tuyết Xu tiểu thư, Phúc đại ca, đều do ta hồ đồ, chỉ nghe lời một phía của Thất Cơ, suýt chút nữa oan uổng cho người tốt.”

 

Hai mắt A Phúc hướng Tôn Nhạc đánh giá, sau khi tươi cười một cái với nàng, nói với Trần phó quản gia: “Ngươi về sau vẫn là cẩn thận một chút đi, lần này nếu thật sự oan uổng người ta, ngươi cũng không xong đâu, chuyện nơi đây ngươi xử lý đi, ta phải đi.” Dứt lời, hắn xoay người rời đi

 

Thái độ rời đi dứt khoát như vậy của A Phúc , đó là cấp Tôn Nhạc một cái tín hiệu: hắn vì bảo vệ nàng mà đến, thấy nàng không có việc gì  tự nhiên cũng lui xuống.

 

Tuyết thù thấy A Phúc rời đi, liền hướng về phía Tôn Nhạc kêu lên: “Ma lem, ngươi rất thú vị, về sau có chuyện vui như vậy nhớ gọi ta nha.” dứt lời, cũng sôi nổi rời đi.

 

Trần phó quản gia thấy hai người bọn họ ly khai, không khỏi thở ra một hơi. Hắn quay đầu lại hướng hai cái tráng hán của gia pháp đường cười nói: “Hai vị, nơi này không có chuyện gì rồi.”

 

Hai cái tráng hán gật gật đầu, xoay người đi nhanh.

 

Nhược nhi nhìn đến đây, ở phía sau Tôn Nhạc nghiến răng nghiến lợi  nói lầm bầm: “Nguyên lai gia pháp này chính là dùng cho tỷ tỷ, xú nữ nhân hãm hại người khác này không cần dùng đến gia pháp rồi!”

 

Tôn Nhạc cúi đầu không nói, nàng chỉ gắt gao nắm tay Nhược nhi.

 

Trần phó quản gia quay đầu chống lại ánh mắt chúng nữ, phất phất tay, nói: “Tất cả giải tán đi, giả tán đi, không có việc gì rồi.” Thấy chúng nữ cũng không có lên tiếng trả lời, trong ánh mắt lộ ra một tia trào phúng, hắn mới quay đầu nhìn Thất cơ, xanh mặt giận dữ quát: “Ngươi nữ nhân ngu ngốc này! Về sau đầu óc thông minh một chút!”

 

Dứt lời, hắn nặng nề mà hừ một tiếng, nghênh ngang rời đi.

Advertisements

2 thoughts on “Vô diệm xinh đẹp chương 24

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s