Vô diệm xinh đẹp chương 94.1


 

      Chương 94.1: Tính toán không bỏ sót.

Edit&Beta:Myumyu

vô diệm xinh đẹp

 

Góc cả phủ ngồi, nguyên bản là chỗ dễ dàng đi ra ngoài nhất. Bất quá bọn hắn vừa đi, liền thấy xe ngựa của quý tộc khác đã hầu ở một bên buộc phải nhường đường, liền đi chậm lại.

 

Khi đám người Tôn Nhạc đi ra đại điện thì xe ngựa bên ngoài đã tấp nập chạy ra khỏi đài Chư Tử, giữa trời chiều, một hàng dài xe ngựa dần dần kéo đến ngã tư đường xa xa.

Mà xe ngựa đậu ở trên quảng trường đài Chư Tử, chỉ còn hai cỗ xe.(Myu:chương 91 ghi là năm cỗ xe, chương này tác giả lại ghi là hai cỗ >.<)

 

Cơ thành chủ đi đến đội xe ngựa nhà mình thì giật nảy người, hắn kinh ngạc nhìn gần hai trăm kiếm khách hai bên xe ngựa, phát hiện phần lớn những người này cư nhiên là mặt lạ hoắc.

 

Hắn ngạc nhiên quay đầu, mà Tam công tử cùng Thập Cửu công tử cũng hai mặt nhìn nhau.

 

Ngũ công tử cũng từ trong suy nghĩ tỉnh táo lại, hắn kinh ngạc nhìn A Phúc cùng Hữu Xu đứng cạnh chúng kiếm khách áo tang, quay đầu hướng Tôn Nhạc, “Đây là vì cớ gì?”

 

Tôn Nhạc bộ dạng phục tùng liễm mục, nhẹ nhàng nói: “Công tử hôm nay nổi danh thiên hạ, bọn họ đến đây thì đội ngũ có vẻ uy vũ chút.” Dừng một chút, nàng chỉ vào mấy kiếm khách lạ mặt nói: “Những người kia là do Triệu vương hậu phái tới trợ uy cho công tử.

 

 

Cơ thành chủ đang cau mày bước đến chỗ A Phúc, nghe được Tôn Nhạc phía sau trả lời như vậy , cước bộ không khỏi ngừng một chút. Hắn gật gật đầu, nói: “Không sai, nên như thế!”

 

Tam công tử ở một bên cười lạnh nói: “Mặc dù là nên như thế, bất quá một cái thị tỳ nho nhỏ cũng dám tự chủ trương, lá gan cũng quá lớn a!” Hắn nhìn chằm chằm Tôn Nhạc mà cười lạnh.

 

Ngũ công tử nhìn thoáng qua Tôn Nhạc cúi đầu không nói. Nhíu mày nói: “Tam ca nói lời ấy sai rồi. Thân là thị tỳ vốn là phải biết săn sóc chu đáo. Lúc nào cũng phải biết phân ưu cho chủ tử. Chẳng lẽ người của Tam ca chuyện gì cũng phải do huynh tự mình dặn dò sao?”

 

Tam công tử hừ một tiếng. Đang muốn cãi lại. Cơ thành chủ ở một bên đã quát: “Tam tử, đủ rồi!” Thanh âm hắn hơi trì hoãn.” Nha đầu xấu xí này không có làm sai. Nay Tề quốc Cơ phủ chúng ta đã làm cho người trong thiên hạ nhìn với cặp mắt khác xưa. Có chút phô trương cũng là không thể thiếu.”

 

“Đi thôi!”

 

      “Dạ.”

 

A Phúc cùng Hữu Xu ngạc nhiên nhìn một màn đấu võ mồm này. Thẳng đến khi xe ngựa của Cơ thành chủ cùng hai vị công tử rời đi. Bọn họ mới phản ứng lại. Hai người đi đến bên cạnh Ngũ công tử. Hướng tới Tôn Nhạc lén lút hỏi: “Vì sao không nói rõ?”

 

Ngũ công tử ngẩn ra. Vội vàng hướng Tôn Nhạc thấp giọng hỏi: “Nói rõ chuyện gì?”

 

Tôn Nhạc bộ dạng phục tùng liễm mục, nhẹ giọng trả lời: “Tai vách mạch rừng.”

 

Ngũ công tử lại càng khó hiểu.

 

A Phúc hai người nghe được câu trả lời của Tôn Nhạc, lập tức hiểu ngay. Trên quảng trường này khó giữ bí mật nếu nhiều người biết, khẳng định những kẻ có ý xấu đã trà trộn vào gần đây cũng nghe được. Xem ra hành động củaTôn Nhạc lần này là không muốn cho đối phương biết mình đã có phòng bị. Vạn nhất đối phương biết có biến lúc đó điều chỉnh, đã trở tay không kịp .

 

Ngũ công tử tuy rằng đầy bụng khó hiểu, nhưng hắn nhìn đến bộ dáng Tôn Nhạc, giống như không muốn ở trong này nói thêm gì nữa, liền dẫn đầu nhảy lên xe ngựa.

 

Tôn Nhạc đi ở phía sau A Phúc, nàng nhìn hướng Hữu Xu, “Tả Xu không tới sao?”

 

      “Vâng.”

 

      “Có chú ý tới người khả nghi nào không?”

 

Hữu Xu thấp giọng nói: “Có.”

 

Ánh mắt Tôn Nhạc đảo qua xe, cúi đầu nói: “Xe cũng đã kiểm tra rồi ư?”

 

      “A?”

 

Hữu Xu lập tức tỉnh táo lại, nàng lui ra phía sau vài bước, từ trên lưng rút trường kiếm ra, ép thân xuống quét dưới xe.

 

Tôn Nhạc lúc này đã nhảy lên xe ngựa. Chỉ chốc lát, Hữu Xu cũng lên xe ngựa, nàng hướng về phía Tôn Nhạc lắc lắc đầu, ý bảo xe ngựa không có gì dị thường.

 

Ngũ công tử sớm đã nôn nóng rồi, nhìn đến Tôn Nhạc lên xe, liền khẽ khom người, vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

 

Hai mắt Tôn Nhạc sáng ngời nhìn về phía hắn, khẽ cười: “Lát nữa công tử tự biết.” Sau khi nàng trả lời những lời này, vươn đầu về phía trước nói với người đánh xe: “Chậm rãi mà đi, bảo trì khoảng cách cùng xe ngựa phía trước!”

 

“Dạ!”

 

Tôn Nhạc quay đầu về thì nhìn thấy Ngũ công tử còn đang nhìn mình chằm chằm, khuôn mặt tuấn tú có chút buồn bực, miệng hơi chu ra, hiển nhiên đối với câu trả lời của Tôn Nhạc hết sức bất mãn.

 

Hắn như thế này, thật giống đứa bé!

 

Tôn Nhạc âm thầm buồn cười. Nàng giấu ý cười, nhìn về phía Ngũ công tử nói: “Tôi hoài nghi dọc theo con đường này sẽ có người gây bất lợi cho công tử.”

 

Nháy mắt hai mắt Ngũ công tử mở thật lớn, hắn há miệng thở dốc, gương mặt chậm rãi trắng bạch, nhất thời tim đập như trống.

 

Dần dần, trái tim bối rối của hắn dưới đôi mắt bình tĩnh mà lạnh nhạt kia của Tôn Nhạc, trở nên vững vàng trở lại.

 

Ngũ công tử hít một hơi thật dài, nhìn chằm chằm Tôn Nhạc hỏi: “Việc này không phải việc nhỏ, ngươi, ngươi xác định?”

Hai mắt Tôn Nhạc quét qua ngoài màn xe, nghe vậy nói: “Hi vọng sẽ không phát sinh.”

 

Ngũ công tử trầm mặc.

 

Xe ngựa chậm rãi chạy tới trước, bất tri bất giác, đã rớt ra một khoảng cách với xe ngựa của đám người Tam công tử ở phía trước. Lúc này tuy rằng trời đã về chiều, trên đường đúng là lúc mỗi người vội vàng hồi phủ, theo người đi đường vây quanh, xe ngựa đám người của Ngũ công tử lại càng rớt lại rất xa.

 

Ngoài xe ngựa, kiếm khách áo tang của Cơ phủ  tuyệt đại đa số đều đuổi theo xe ngựa phía trước, chỉ có không đến mười người kiếm khách xen lẫn trong kiếm khách Triệu vương hậu phái tới, cùng nhau hành tẩu hai bên xe ngựa của Ngũ công tử, một đám mặt không chút thay đổi.

 

Ước chừng một trăm sáu mươi kiếm khách áo tang canh giữ ở hai bên xe ngựa, trong thời gian ngắn, chiếc xe ngựa này của Ngũ công tử ở trong bóng đêm có vẻ vô cùng chói mắt.

 

Tam công tử quay đầu nhìn hai đội kiếm khách thật dài kia, trong ánh mắt không dấu nổi sự tức giận.

 

Trên thực tế, không chỉ là hắn, ngay cả Cơ thành chủ cũng liên tiếp quay đầu, nhìn xe ngựa chậm rãi đi dưới sự bảo vệ của kiếm khách kia.

 

Xe ngựa không nhanh không chậm chạy tới trước, trong lòng Ngũ công tử lại càng khẩn trương, vừa hi vọng mình may mắn một chút, trong lòng bất ổn liền không có tâm tình nói chuyện, chỉ là càng không ngừng nhìn lung tung ra phía ngoài.

 

Dần dần, xe ngựa đi ra phố Đông, đi tới bên trong phố nam. Phố Nam là chợ trung tâm, hai bên ngã tư đường là phòng gỗ để buôn bán san sát nhau, phòng ở cũng cao chưa tới ba thước, hơn nữa trước mỗi nhà gỗ đều để lung tung bàn đá tủ gỗ, hiển nhiên đến buổi tối, những bàn đá tủ gỗ đó đều trống không, tuy vậy, chen chúc làm cho ngã tư đường thập phần chật hẹp, chỉ có thể chứa hai chiếc xe ngựa song song cùng đi. Hiện tại vừa mới về chiều, khắp nơi đều đốt lửa lên, một trận gió phương Nam thổi tới, khiến cho ánh lửa chớp động. Bên trong ánh lửa sáng tắt, sóng nhiệt hôi hổi kia cũng bức vào trong xe ngựa.

 

Vừa tiến vào  ngã tư đường này, Tôn Nhạc liền thầm nghĩ: nơi này, thực là chỗ mai phục tốt, đối phương nếu muốn đột kích phải là ở đây. Nàng thấp giọng quát: “Hữu Xu, bảo hộ công tử.”

 

      “Dạ!”

 

Hữu Xu xoẹt một tiếng, trường kiếm liền cầm nơi tay.

 

Khóe mắt Tôn Nhạc nhìn quét qua mọi nơi, nghiêng mắt nhìn đến trên nóc nhà bên trái đằng trước có hàn quang chợt lóe!

 

Trong nội tâm nàng căng thẳng, cao giọng quát: “Phía trước có mai phục!”

 

Tiếng quát vừa ra, nàng giơ  bàn con trên xe ngựa lên che ở đỉnh đầu.

 

Tiếng quát của Tôn Nhạc vừa ra, tất cả kiếm khách đồng thời ngẩng đầu nhìn lên! Mà A Phúc đứng ở bên người Tôn Nhạc, sau một hồi run run rốt cục cũng học nàng giơ bàn lên che trên đỉnh đầu. Bàn gỗ kia nặng hơn mười cân, A Phúc cao gầy giơ nó lên cũng không ngừng run rẩy, lung la lung lay căn bản là bưng không xong.

 

Cũng vào lúc tiếng quát của Tôn Nhạc vừa thốt ra, từ trên phòng ốc hai bên truyền ra một tiếng rít! Trong tiếng kêu, một nam tử cao giọng quát: “Cơ Ngũ! Tiểu tử ngươi dám bẻ cong thiên mệnh, hủy vương uy ta! Nay ta thề lấy đầu của ngươi!”

 

Tiếng quát lanh lảnh truyền ra, trong tiếng quát, trên nóc nhà hai bên, trên trăm đạo hàn quang lần lượt giao thoa! Sát khí dày đặc!

 

Người đi đường ở ngã tư vốn đã không nhiều lắm rồi, lúc này thấy tình hình này, không khỏi nhìn nhau lúng túng, một đám thét chói tai lủi hướng nhà gỗ hai bên.

 

Người nọ vừa quát xong, ba đạo hàn quang từ trên trời giáng xuống, thẳng tắp đâm về phía đỉnh xe ngựa! Cùng lúc đó, người đánh xe trước xe ngựa phát ra một tiếng kêu thảm thiết cấp bách!

Advertisements

6 thoughts on “Vô diệm xinh đẹp chương 94.1

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s