Vô diệm xinh đẹp chương 94.2


 Chương 94.2: Tính toán không bỏ sót.

Edit&Beta:Myumyu

vô diệm xinh đẹp

Quả nhiên, những người này nếu muốn động thủ, sẽ đỉnh từ xe ngựa mà đâm xuống! Không biết tại sao, tại thời điểm khẩn cấp này, Tôn Nhạc chưa từng chân chính thấy máu tươi lại tâm như chỉ thủy. Nàng quát Hữu Xu: “Che chở đỉnh đầu công tử!”

Không cần nàng mở miệng, Hữu Xu từ lúc thấy nàng cùng A Phúc dùng bàn con che trên đỉnh đầu của mình thì đã cảnh giác rồi. Lập tức, mũi kiếm nàng hướng lên trên!

“Rầm” một tiếng, một cỗ lực cực mạnh nặng nề mà từ đỉnh xe ngựa truyền đến, trong nháy mắt, ba đạo trường kiếm hàn quang lấp lánh như tia chớp, từ trên đâm vào trong xe ngựa!

Trong đó một đạo hàn quang, xoẹt một tiếng đụng phải bàn con trên đỉnh đầu Tôn Nhạc vài lần, đâm sâu gần nửa tấc. Mà haiđạo hàn kiếm còn lại , cũng đồng thời đâm về phía Ngũ công tử, cùng trường kiếm sớm có chuẩn bị của Hữu Xu tương giao trực diện!

Ba người trên xe ngựa, hiển nhiên thật không ngờ người bên trong xe sớm có phòng bị. Trường kiếm đâm vào đỉnh đầu Tôn Nhạc kia, vì đâm vào bàn mà chị mắc kẹt rút hai lần cũng rút không ra. Mà  hai đạo trường kiếm  giao đấu cùng Hữu Xu thì lực lượng ngang nhau!

Biến hóa này, như là tia lửa xẹt qua!

Ba kiếm cùng đánh ra thì sắc mặt Ngũ công tử trắng bệch, nhưng vẫn trấn định ngồi tại chỗ, về phần A Phúc là cực kỳ kinh hoảng, hai tay của hắn giống như bị co rút, căn bản không ngừng run rẩy, mắt thấy ba đạo hàn quang chớp động, hắn hét lên một tiếng, cả người tê liệt ngã xuống co lại thành một đoàn, mà bàn con trong tay hắn thì bị ném tới một bên.

Đây chỉ là chuyện phát sinh trong nháy mắt, ba người trên mui xe một kích không trúng, thân hình liền bị kiềm hãm, mà chỉ khoảng nửa khắc này, năm sáu cái kiếm khách canh giữ ở hai bên xe ngựa đồng thời hướng bọn họ phát ra công kích!

“Leng keng bang bang” trong tiếng kim loại vang lên, ba kiếm khách bị bắt rút trường kiếm của mình về, cùng kiếm của bọn kiếm khách thủ vệ giao thủ. Mà đỉnh xe ngựa, trừ bỏ vài cái lỗ nhỏ chói lọi, không còn trường kiếm đâm xuống nữa.

Trong thời gian ngắn, Hữu Xu thở ra một hơi thật dài, Tôn Nhạc cũng  mềm nhũn ngồi xuống.

Lúc này, chúng kiếm khách đã vây quanh hai vòng bên cạnh xe ngựa, cùng chừng trăm thích khách đánh nhau trực diện. Tôn Nhạc xuyên thấu qua màn xe có thể nhìn đến, những thích khách đó đều bịt kín miếng vải đen trên mặt, cách ăn mặc cũng có sự nhất trí, xem ra đã sớm có chuẩn bị nha.

Đúng rồi, Ngũ công tử sau khi từ Hồ Minh Nguyệt trở về, vẫn đóng cửa không ra, những thích khách này sợ là khi đó đã động sát cơ, nhưng cho tới hôm nay mới tìm được cơ hội.

Thủ lĩnh thích khách đứng trên phòng gỗ, lạnh lùng nhìn một màn này, sắc mặt hắn xanh mét, ủ dột quát khẽ: “Tại sao đột nhiên, bên người Cơ Ngũ lại có thêm rất nhiều kiếm khách?”

Một cái hán tử nhỏ gầy cúi đầu đáp: “Cái này, trước khi tan yến còn chưa từng thấy những kiếm khách đó.” Hán tử nhỏ gầy kia cẩn thận nhìn thoáng qua thủ lĩnh, lúng ta lúng túng nói: “Ta, chúng ta cũng là thẳng đến vừa rồi mới biết được trong đội ngũ Tề quốc Cơ phủ có hơn hai trăm kiếm khách như vậy.”

Thủ lĩnh kia âm trầm nhìn hai đám người chém giết hăng say ở ngã tư đường, mặt lạnh quát: “Xem ra hắn đã sớm có phòng bị, lần tấn công này xem như bỏ đi.”

Hắn nói tới đây, ngón trỏ vừa để xuống trên môi, bỗng dưng một tiếng rít phá không mà đến, truyền ra rất xa!

Theo  tiếng tiếng huýt gió sắc lạnh, the thé này truyền ra, chúng thích khách che mặt đồng thời múa vài cái động tác đẹp mắt, nắm chặt cơ hội nhảy về phía sau, đảo mắt liền biến mất trong bóng đêm.

Những kiếm khách áo tang này chỉ là hộ vệ, lúc này thấy bọn họ tự động tán đi, đó là cầu còn không được. Bởi vậy, cũng không có nửa người nghĩ tới chuyện đuổi theo, một đám cầm trường kiếm trong tay nhìn theo bọn họ biến mất.

Sau khi chúng thích khách giải tán, một cái kiếm khách Cơ phủ đi đến bên ngoài xe ngựa nói: “Bẩm Ngũ công tử, thích khách đã lui, người đánh xe đã chết.”

Người đánh xe đã chết?

Tôn Nhạc nhìn thấy Ngũ công tử sắc mặt tái nhợt, nhất thời nói không ra hơi, liền thấp giọng nói: “Mang theo người đánh xe, làm phiền các hạ tạm thời đánh xe.”

Kiếm khách kia kính trọng nói: “Dạ!”

Hắn tôn kính nhìn thoáng qua bên trong xe, âm thầm hạ quyết tâm: Ngũ công tử chẳng những tài học cao tuyệt, còn có tài Đại Tướng, người hiếm thấy như thế, đi theo hắn nhất định có thể thành công danh!

Hắn nghĩ đến đây, liền thả người nhảy lên xe ngựa, đem thi thể người đánh xe đã bị trường kiếm đâm thủng đặt tới một bên, hú lên một tiếng xe ngựa nhanh chóng hướng phủ chạy tới.

Xe ngựa vừa di chuyển, A Phúc liền úp sấp vào cửa sổ xe không ngừng  nôn mửa, Ngũ công tử cũng là cả người mềm nhũn, ngồi trên mặt đất.

Tôn Nhạc cũng hai chân như nhũn ra, đầu váng mắt hoa, nàng ngồi dưới đất, lại phát hiện đầu óc của mình vẫn thanh tỉnh vô cùng, chẳng những ý nghĩ thực thanh tỉnh, vừa rồi kia tình cảnh nháy mắt ba kiếm đâm vào, còn một lần lại một lần hiện lên trong đầu nàng, có một ý niệm như một bức tranh từ trong đầu đồng thời hiện lên: nếu thân mình của ta linh hoạt một chút, trong tay có đồ vật để đỡ, kỳ thật có thể chắn quay về toàn bộ ba kiếm này!

Ý nghĩ này thập phần đột nhiên, giống như là bị người ta rót vào trong đầu của nàng. Tôn Nhạc lắc đầu, nhìn A Phúc nôn mửa không thôi thầm nghĩ: ta cũng vậy quá lạnh lùng tỉnh táo rồi. Thật là kỳ quái, vì sao ta càng ngày càng thanh tỉnh? Chẳng lẽ, ta còn có thiên phú luyện võ hay sao?

Nàng nghĩ đến đây, không khỏi thầm buồn cười.

Xe ngựa vội vã chạy băng băng, dọc theo con đường này đều thực im lặng. Dần dần cửa lớn Cơ phủ xuất hiện trong tầm nhìn.

Nhìn đến cửa lớn quen thuộc kia, bốn người trong xe ngựa đồng thời thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Tôn Nhạc nhìn thoáng qua cửa lớn, quay đầu hướng đám người Ngũ công tử nói: “Công tử, vừa rồi Tôn Nhạc đã nói rõ, những kiếm khách đó là tới vì công tử trợ uy. Lát nữa đám người thành chủ có hỏi, kính xin công tử che dấu giúp ta một chút.”

Ngũ công tử lúc này đã buông lỏng không ít, hắn vừa buông lỏng, cả người liền có điểm buồn ngủ vô lực. Thân thể hắn ngữa về phía sau, hai mắt cũng gần như nhắm lại. Nghe Tôn Nhạc nói như thế, hắn mở mắt ra, “Vì sao?”

Câu hỏi này vừa ra, hắn lập tức rõ ràng rồi: Tôn Nhạc đây là không muốn khiến người ta chú ý, nếu bị thế nhân biết nàng là một nữ tử yếu nhược lại có tài năng như thế này, chỉ sợ từ nay về sau không có ngày an ổn, có người muốn thu mua, người ám sát sợ là cũng có. Hơn nữa, hơn nữa, chỉ sợ đến lúc đó nàng sẽ bị bức ép rời đi mình.

Bởi vậy, hai chữ ‘ vì sao ’ kia vừa mới phun ra miệng, hắn liền thấp giọng ra lệnh với A Phúc cùng Hữu Xu: ” Lời Tôn Nhạc nói đã nghe rõ?”

Hai người đồng thời đáp: “Dạ!”

Được hai người đồng ý, Ngũ công tử còn có chút lo lắng, hắn nhìn chằm chằm Hữu Xu phân phó: “Đem lời này truyền cho muội tử ngươi.”

Hữu Xu nghiêm nghị đáp: “Dạ!”

Tôn Nhạc ngẩng đầu nhìn Ngũ công tử, trong bóng đêm, hai mắt nàng sáng ngời lại trong suốt, Ngũ công tử đối diện cùng ánh mắt của nàng, không biết tại sao, cư nhiên cúi đầu, tránh ánh nhìn chăm chú của nàng.

Tôn Nhạc lúc này tâm tư như điện chuyển, còn đang bối rối lo lắng không biết có sơ hở nào không. Liền không có chú ý tới điểm khác thường này của Ngũ công tử.

Dần dần, xe ngựa chạy nhanh đến trước cửa phủ, theo xe ngựa dừng lại, kiếm khách đánh xe kia cung kính kêu lên: “Ngũ công tử, đã đến.”

Ngũ công tử ừ một tiếng, Tôn Nhạc nhìn đến hắn hạ thấp người chuẩn bị xuống xe, liền đi theo phía sau hắn thấp giọng nói: “Công tử, những kiếm khách đó hoặc có thương tích hoặc suýt chết, còn có, người đánh xe đã chết kia cũng phải có chút gì tỏ lòng thành.”

Ngũ công tử gật gật đầu, hắn dẫn đầu nhảy xuống xe, lững thững đi đến trước chúng kiếm khách, hướng về phía kiếm khách lái xe kia nhẹ giọng nói: “Ngươi làm rất tốt.”

Kiếm khách kia lập tức nét mặt toả sáng.

Ngũ công tử quay đầu hướng về phía những kiếm khách còn lại chắp tay trước ngực nói : “Chuyện tối nay, Cơ ngũ tạ chư vị giúp đỡ. A Phúc!”

 

      “A? Dạ, dạ.” A Phúc sắc mặt tái nhợt, tay chân như nhũn ra đang luống cuống từ trên xe ngựa trèo xuống, nhìn thấy Ngũ công tử gọi mình, vội vàng ngốc vù vù đáp lời.

Ngũ công tử trừng mắt nhìn A Phúc một cái, quay đầu đối với chúng kiếm khách cao giọng nói: “Ơn cứu giúp, Cơ Ngũ không dám quên, A Phúc, đi tìm cha ta lấy ba mươi lượng vàng ra! Ta muốn đáp tạ chư vị! Nhớ kỹ, người bị thương được gấp đôi!”

Nói chung, những kiếm khách đó đầu nhập vào các gia môn, đó là bảo tiêu các nhà nuôi, lúc nguy nan ra tay, là chức trách của bọn hắn. Cho dù vì vậy mà chết, cũng không có nửa người dám từ chối, trong lòng bọn hắn, cũng không nghĩ nhờ vậy đạt được ban thưởng cái gì.

Bởi vậy, những lời này của Ngũ công tử vừa nói ra, chúng kiếm khách đều là vui mừng hớn hở ra mặt. Ba mươi lượng vàng quả thật không ít, phân đến mỗi người số lượng cũng rất khả quan, trong thời gian ngắn, mọi người cảm động đến rơi nước mắt nhìn ngũ công tử, có mấy kẻ hận không thể tiến lên nạp bái, từ nay về sau thề sống chết luôn đi theo!

Bên trong một đám vui vẻ ra mặt, A Phúc đã liêu xiêu chạy tới trong sân.

Ngũ công tử nhìn thấy mười mấy cái kiếm khách máu chảy đầm đìa, cảm thấy không đành lòng, đi lên thăm hỏi từng người. Chúng kiếm khách lúc trước cũng chỉ biết hắn tài học siêu quần, giờ phút này nhìn thấy hắn bình dị gần gũi như thế, lại cảm động không thôi.

Trong bầu không khí cảm động, một cái kiếm khách áo tang cao gầy sau một lúc lâu do dự, vẫn đi tới trước mặt Ngũ công tử.

Ngũ công tử thấy hán tử cao lớn khỏe mạnh này vẻ mặt phun ra nuốt vào, không khỏi ôn hòa nói: “Có việc sao? Có gì cứ nói.”

Hán tử cao lớn môi giật giật, cúi đầu chắp tay trước ngực, lúng ta lúng túng nói: “Cơ Ngũ công tử, Vương Hậu có chuyện bảo ta chuyển cáo công tử.”

Triệu vương hậu dặn dò?

Ngũ công tử ngẩn ra, hỏi: “Mời nói.”

Hán tử cao lớn vẻ mặt xấu hổ, rất là do dự một hồi, mới ấp a ấp úng nói: “Vương Hậu nói: Cơ Ngũ, vốn không có sự tương trợ của ngươi, vị trí Vương Hậu này sớm muộn cũng là của ta! Việc này coi như ta đã trả lại nhân tình cho ngươi, về sau nếu ngươi lấy chuyện xưa ra nói, đừng trách ta trở mặt vô tình!”

Sắc mặt Ngũ công tử trầm xuống!

Tôn Nhạc đứng ở phía sau Ngũ công tử, nghe vậy cười nhẹ.

Sau một lúc lâu, Ngũ công tử mới phất phất tay, thấp giọng nói: “Xin chuyển lại Triệu vương hậu, Cơ Ngũ rõ rồi.”

“Dạ.”

Đúng lúc này, đám người A Phúc cùng Cơ thành chủ vội vội vàng vàng chạy tới. Cơ thành chủ vừa chạy ra, liền vọt tới trước mặt Ngũ công tử hỏi han, sau khi biết được hắn không có bị thương, liền vội vàng dắt hắn đi vào trong phủ.

Mà phía sau bọn họ, A Phúc cùng vài cái người hầu vội vàng phân phát tiền thưởng cho các vị kiếm khách.

Ngũ công tử bị Cơ thành chủ cùng với người bên cạnh lôi kéo rời đi. Mà Tôn Nhạc thì bị vắng vẻ một bên.

Tôn Nhạc vừa đi vào cửa lớn, liền lẳng lặng đi về gian phòng của mình. Lúc này mọi chuyện đã qua, Tôn Nhạc mới phát hiện theo gió phương Nam thổi tới, cả người mình lạnh lẽo, đúng là bất tri bất giác là đã đổ một thân mồ hôi.

Tôn Nhạc sau khi trở lại phòng của mình, cảm giác tay chân có điểm như nhũn ra, cả người không có một chút khí lực. Tôn Nhạc thầm suy nghĩ: xem ra chính mình cũng không có dũng mãnh phi thường như vậy a. Trong bóng đêm, Tôn Nhạc nghĩ về một ngày vừa qua này, nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi có điểm vui sướng, trong vui sướng lại có điểm nghĩ mà sợ, nàng thầm nghĩ: nếu chính mình không đem cái bàn đặt trên đỉnh đầu chống đỡ, lúc này mình đã thành một khối tử thi rồi!

Đảo mắt nàng lại đắc ý thầm nghĩ: hắc hắc hắc, ở hiện đại thì ta làm sao  cũng không ngờ chính mình còn là một người rất giỏi cơ đấy? Đúng rồi, cái gọi là loạn thế tạo anh hùng, có khi thiên phú của một người không có trải qua nguy cơ bức bách, sẽ không chịu hiển lộ. Mình ở xã hội hiện đại cái loại thời đại thái bình này, sẽ không đói bụng, càng không có ăn bữa hôm nay lo bữa mai hay nguy hiểm tánh mạng, hơn nữa chính mình cũng có tính trơ lỳ nước chảy bèo trôi, cho dù có tài cũng không có cơ hội triển lãm a.

Advertisements

6 thoughts on “Vô diệm xinh đẹp chương 94.2

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s