Vô diệm xinh đẹp chương 97.2


Chương 97.2: Thành vì Tôn Nhạc, bại cũng vì Tôn Nhạc.

Edit&Beta:Myumyu(Lúc nãy ta đăng thiếu. Mới bổ sung các nàng xem lại ha^^)

vô diệm xinh đẹp

Tôn Nhạc tuy nghĩ rằng Thập Bát công chúa lúc này sẽ không muốn gặp lại Ngũ công tử, người của nàng cũng xấu hổ không dám hướng Ngũ công tử đòi mình, nhưng nàng lại cảm thấy Thập Bát công chúa làm người rất lỗ mãng tùy hứng, vạn nhất người của nàng không biết xấu hổ thì làm sao bây giờ?

Tốt nhất, vẫn là đừng cho các nàng nhìn thấy mình ở đây.

Tâm tư Tôn Nhạc như điện xẹt, cơ hồ là tiếng bước chân vừa truyền đến, nàng liền nghĩ đến điểm này. Lập tức, thân mình nàng chợt lóe, trốn qua bên cạnh Ngũ công tử, đồng thời thân thể của nàng co lại, làm cho thân ảnh thon dài của Ngũ công tử kín kẽ ngăn trở mình.

Tôn Nhạc vừa mới giấu kỹ, bỗng dưng, Ngũ công tử cất bước hướng kệ sách dựa vào tường. Thư phòng này vì muốn sáng sủa, cửa sổ màn bằng lụa mỏng  dựa vào sân mở thật lớn, cơ hồ khoét hơn phân nửa vách tường, chỉ cần nhìn từ bên ngoài, là có thể biết bên trong có người nào.

Bởi vậy, Ngũ công tử đi lần này, Tôn Nhạc liền giấu thân không được . Lập tức, cước bộ nàng nhẹ nhàng, theo bước đi của Ngũ công tử mà đi lại.

Tư thế nàng đi cực kỳ thú vị, nửa thân mình rụt lại, hai mắt nhìn chằm chằm bên ngoài, ánh mắt chú ý đến động tĩnh của Ngũ công tử, hắn tiến thì tiến, hắn ngừng thì ngừng.

Ngũ công tử cười dài nhìn Tôn Nhạc, hai mắt rạng rỡ tỏa sáng. Hắn cố ý đi vài bước, liền dừng một cái, lại đi hai bước, lại dừng một cái. Sắp sửa đi đến trước giá sách, hắn dường như nhớ tới cái gì, đột nhiên thân mình xoay tròn, chuyển hướng bàn con đi đến.

Tôn Nhạc lúc đầu còn nhắm mắt theo đuôi, sau khi theo hai bận cảm giác không được bình thường, lập tức quay đầu nhìn về phía Ngũ công tử. Ngũ công tử đang cười nhẹ nhàng, vô cùng hứng thú nhìn chằm chằm vẻ mặt của nàng, nhìn thấy nàng đột nhiên quay đầu, vội vàng nhấc đầu lên, khuôn mặt tuấn tú làm ra vẻ nghiêm túc.

Nhưng Tôn Nhạc vẫn thấy biểu tình cười trộm trên mặt hắn.

Lập tức nàng hiểu được, miệng liền bĩu ra, tròng mắt lưu lưu chuyển động . Ngũ công tử cầm lấy nước trà trên sập uống một ngụm, sau đó hai mắt sáng trong suốt nhìn hướng Tôn Nhạc, đối diện ánh mắt này của nàng, hắn vội vàng giật giật khóe miệng, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo, lại giả bộ như không có việc gì.

Tôn Nhạc hừ nhẹ một tiếng, hai mắt nàng bỗng nhiên ngưng tụ, nhìn chằm chằm lưng Ngũ công tử, tiến lên từng bước đưa tay vuốt ve. Ngũ công tử thấy động tác của nàng, theo phản xạ nhìn về phía sau lưng mình.

Đúng lúc này, khóe mắt Tôn Nhạc nhìn đến mấy người cung nữ kia sau khi liếc nhanh mấy lần, liền có vẻ hậm hực xoay người hướng nơi khác tiếp tục tìm kiếm. Nàng thở ra một hơi thật dài.

Lúc này, Ngũ công tử đang xem xét sau lưng mình, hỏi: “Có chuyện gì?”

Thanh âm ấm áp của hắn vang lên ngay trên đỉnh đầu Tôn Nhạc, nàng thậm chí nghe được tiếng hít thở tinh tế của hắn.

Tim Tôn Nhạc đột nhiên nhảy dựng lên cực kỳ nhanh.

Tuy rằng tim đập nhanh, Tôn Nhạc lại đáp: “Không có gì, đùa tí thôi!” Sau khi nói xong, nàng nhanh chóng lui về phía sau hai bước, cách Ngũ công tử xa một chút.

Nàng lại còn nói: không có việc gì, ta đùa ngươi thôi!

Khuôn mặt tuấn tú của Ngũ công tử giật giật.

Hắn tức giận  nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, sau một lúc lâu mới cắn răng oán hận nói: ” Tôn Nhạc đáng ghét!” Tôn Nhạc nghe được tiếng hắn nghiến răng kèn kẹt, chợt nhớ tới hắn vẫn là chủ tử của mình, lập tức thả người nhảy dựng, như một con chuột cực kỳ nhanh nhảy nhảy đi ra ngoài. Ngũ công tử thấy nàng mới vừa rồi còn nói muốn ở nửa ngày, bây giờ chỉ chớp mắt liền rời đi, không khỏi đổi tức giận thành kinh ngạc.

Chỉ thấy Tôn Nhạc nhảy rất nhanh, cư nhiên vọt tới trong phòng ngủ của hắn. Ngũ công tử ẩn ẩn nghe được nàng phân phó với nhóm thị tỳ: “Nếu có ai hỏi, nói tôi chưa từng tới đây.”

Ngũ công tử hướng tới phương hướng Tôn Nhạc rời đi trừng mắt nhìn vài lần, thì thào lẩm bẩm: “Càng lúc càng lớn gan rồi!”

Lúc này Tôn Nhạc không có đoán trúng, người của Thập Bát công chúa ở trong Cơ phủ tìm nàng một vòng, ngây người chưa tới một canh giờ liền ấm ức rời đi.

Các nàng vừa đi khỏi, Tôn Nhạc liền từ phòng ngủ Ngũ công tử đi ra.

Khi nàng đi ra thì Ngũ công tử đã sớm rời khỏi thư phòng. Tôn Nhạc xoay người đi ra ngoài, mới vừa đi tới trong sân, một trận tiếng bước chân vang lên, Ngũ công tử xuất hiện dưới cổng vòm.

Tôn Nhạc nhìn thấy Ngũ công tử mày nhíu lại, trong biểu lộ có điểm giận dỗi, liền đuổi theo cước bộ của hắn quay người trở về thư phòng. Tôn Nhạc lẳng lặng đi phía sau hắn, bộ dạng phục tùng liễm mục.

Ngũ công tử đi thẳng đến trong thư phòng, mới nặng nề mà vỗ một cái trên bàn con, thấp giọng cả giận nói: “Thật sự là khinh người quá đáng!”

Tôn Nhạc nhẹ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Ngũ công tử quay đầu nhìn về phía nàng, khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh nói: “Vừa rồi Triệu vương hậu phái người đến đây.”

Ồ?

Ngũ công tử cắn chặt răng, oán hận nói: “Nàng nói, tối hôm qua nàng cũng không có nói như vậy, đồng thời, nàng còn đem đầu kiếm khách  truyền lời tối hôm qua kia đưa đến đây, nói hết thảy đều là do người nọ tự chủ trương!”

Nói đến đầu người, Mặt ngũ công tử trắng bạch.

Tôn Nhạc cúi đầu cười nhẹ: Triệu vương hậu này, mình là một kẻ ngu dốt nhưng luôn coi người khác như tên ngốc!

Ngũ công tử tiếp tục nói: “Ngoan độc vô tình, không biết xấu hổ thì thôi, sau đó nàng cư nhiên ném ra mười lượng vàng, liền ra lệnh cho ta cùng Thập Bát công chúa kết giao nhiều hơn, còn nói ta không biết nặng nhẹ, được người tôn quý như Thập Bát công chúa ái mộ cũng không biết quý trọng, thật sự ngu không ai bằng, bảo ta nhanh đi Vương Cung hướng Thập Bát công chúa bồi tội!”

Ngũ công tử nghiến răng nghiến lợi nói hoàn một đoạn này xong, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, “Tôn Nhạc, có thể có biện pháp đem vị trí vương hậu của nàng đoạt đi? Phụ thân ta sớm đã căm hận! Ta cũng thống hận!”

Làm cho Triệu vương hậu xuống đài?

Tôn Nhạc cúi đầu trầm tư.

Ngũ công tử ngồi xổm trên sập, sau khi rót cho mình một chén rượu uống một hơi cạn sạch, oán hận nói: “Tối hôm qua kiếm khách kia còn vì ta đẫm máu chiến đấu hăng hái, hôm nay lại là đầu rơi xuống đất! Phụ nhân ngoan độc vô tình như thế, sao xứng là vương hậu? Tôn Nhạc, ta thật sự hối hận thì đã muộn! Nếu như không phải ta trợ giúp nàng đi lên, kiếm khách kia cũng sẽ không gặp họa hôm nay!”

Tôn Nhạc nghe được hắn tự trách như thế, không khỏi nhẹ giọng trả lời: “Lời ấy sai rồi, đổi lại người khác làm hậu, chưa chắc đó là hạng người lương thiện. Lần trước Thập Cửu vương tử thấy tôi tướng mạo xấu xí, liền cho người tru diệt tôi. Trong lòng bọn hắn, mạng người vốn hèn hạ.”

Ngũ công tử nghe vậy, không khỏi giật mình.

Hắn ngơ ngác nhìn chằm chằm rượu trong tay phát ngốc nửa ngày, mới thở dài một tiếng thật mạnh, thấp giọng nói: “Đúng là như thế.”

Tôn Nhạc nhìn mặt đất, trong lòng thầm nghĩ: làm cho Triệu vương hậu hạ vị?

Ngũ công tử uống rượu một ngụm tiếp một ngụm, vẻ mặt ủ dột. Sau khi hắn uống một bình, khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ, cả người đã có điểm say ngà ngà.

Sau khi lại uống một ít chén rượu, Ngũ công tử nặng nề đem chén ngọc để xuống bàn con, chấn chén ngọc vỡ vụn, hắn buồn buồn nói: “Tôn Nhạc, thế đạo như thế này thật không thú vị, khi đắc ý người người cười đón chào, thất ý người lại trở mặt vô tình! Ai, như thế còn không bằng trở về đi!”

Tôn Nhạc lẳng lặng nghe, nàng biết, Ngũ công tử chỉ luẩn quẩn trong lòng, liền bực tức vài câu mà thôi. Thiếu niên hăng hái như hắn vậy, sao có khả năng khi mọi chuyện đều như ý nghĩ đến việc trở về?

Ngũ công tử sau khi thì thào tự nói vài câu, đầu trầm xuống, liền ghé vào bàn con mà ngủ. Tôn Nhạc cẩn thận nâng khuỷu tay hắn dậy, chuẩn bị đưa hắn đến trong phòng ngủ nghỉ ngơi. Vừa mới động, Ngũ công tử liền rên rỉ ra tiếng, nhíu mày hất tay ra.

Thấy thế, Tôn Nhạc đành phải để hắn như vậy, nàng xoay người đi đến phòng ngủ Ngũ công tử, xuất ra một kiện áo dài choàng trên người hắn. Hiện tại đúng là giữa hè, hắn dựa vào bàn ngủ như vậy kỳ thật cũng không lạnh.

Tôn Nhạc còn tưởng rằng Ngũ công tử sẽ ngủ thật lâu, nào biết rằng, không đến một khắc đồng hồ hắn liền tỉnh táo lại, hắn vừa thanh tỉnh, choáng váng vì  rượu trên mặt liền tiêu tan hết. Tôn Nhạc vội vàng đem khăn mặt ướt, ngồi chồm hỗm trước mặt hắn lau sạch mặt cho hắn.

Nước lạnh lên mặt, hai mắt Ngũ công tử lập tức trong trẻo như cũ, hắn nhìn về phía Tôn Nhạc, thấp giọng nói: “Ta ngủ bao lâu rồi?”

“Một khắc đồng hồ.”

“Ngươi đi đi, nếu nghĩ được biện pháp tốt liền tới báo ta.”

Tôn Nhạc ngẩng đầu nhìn Ngũ công tử, nhẹ giọng nói: ” Biện pháp làm cho Triệu vương hậu hạ vị ? Đã có.”

“Có rồi?”

  Hai mắt Ngũ công tử mở thật lớn, vẻ mặt không dám tin nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, “Tại sao nhanh như vậy đã có?”

 

Tôn Nhạc mím môi cười.

 

Ngũ công tử phất phất tay, nói: “Nhanh nhanh nói đi.”

 

Tôn Nhạc nhíu mày nói : “Việc này rất đơn giản.” Chống lại Ngũ công đang thành thật lắng nghe, Tôn Nhạc rủ rỉ mà nói, “Triệu vương hậu ở trong cung Triệu vương cũng không căn cơ, người duy nhất nàng cậy vào, chỉ có công tử người! Công tử sao không phái A Phúc tìm Triệu đại vương tử, đem hành vi lần trước của Triệu vương hậu, lời nói tối hôm qua, hành động hôm nay toàn bộ báo cho hắn biết? Triệu đại vương tử sớm đã ghét Triệu vương hậu, đến lúc đó tất sẽ dẫn A Phúc tiền vào bẩm báo Triệu hầu.”

 

Ngũ công tử lẳng lặng chờ câu dưới của nàng.

 

Hắn chờ chờ, Tôn Nhạc lại ngừng miệng. Ngũ công tử kinh ngạc nói: “Xong rồi?”

 

Tôn Nhạc cười nói: “Vâng ạ.” Thấy Ngũ công tử thật sự không rõ, nàng nhẹ giọng nói : “Triệu hầu chí tại thiên hạ, lời của công tử rất được lòng hắn, tối hôm qua công tử gặp chuyện là người của hắn đuổi tới đầu tiên. Nhưng tối hôm qua hắn lấy lòng, cũng không thắng được các vương hầu khác. Triệu hầu lúc này tất nhiên đang nghĩ cách lại lấy lòng công tử, mà A Phúc đem việc làm của Triệu vương hậu nói với hắn, hắn tất nhiên hiểu được công tử đã rất chán ghét Triệu hậu, hắn triệt hạ Triệu hậu có thể lấy lòng công tử. Vả lại, Triệu hậu là nhận được đại ân của công tử, lại bạc tình vô lễ như thế, thế nhân nghe thấy thì sẽ khinh khi cả Triệu hầu, đối với Triệu hầu chí tại thiên hạ mà nói, điều này là tối kỵ.”

 

Tôn Nhạc lẳng lặng nhìn Ngũ công tử, nhẹ giọng nói : “Chỉ cần nói, Triệu vương hậu tất bị phế truất!”

 

Ngũ công tử nghe đến đó, gật đầu nói: “Rất đúng.”

 

Hắn lẳng lặng nhìn Tôn Nhạc, hai mắt Ngũ công tử sáng như thế, trong trẻo như thế, nhìn nàng chuyên chú.

 

Tôn Nhạc bị hắn nhìn đến quýnh lên, cúi đầu lúng ta lúng túng nói: “Công tử nhìn tôi có chuyện gì?”

 

Ngũ công tử thở một tiếng thật dài.

 

Tôn Nhạc nghe được tiếng hắn thở dài, không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.

 

Ngũ công tử chống lại hai mắt Tôn Nhạc, nở nụ cười khổ, “Tôn Nhạc, lúc ấy vì một lời của ngươi, Triệu hậu từ Cơ thành hậu, hôm nay cũng vì một lời của ngươi, hậu vị nàng khó bảo toàn. Tôn Nhạc, tài trí ngươi thật đáng sợ nha!”

 

      “Tài trí đáng sợ?”

 

Tôn Nhạc kinh ngạc nhìn Ngũ công tử, không biết tại sao, nghe được lời bình như vậy, trong lòng nàng một chút cao hứng cũng không có, chẳng những cao hứng không nổi, ngược lại có điểm lo sợ không yên.

 

Ngũ công tử cảm thấy nàng lo sợ không yên, lập tức cười nói: “Chớ có suy nghĩ lung tung. Ta chỉ là phát hiện, Tôn Nhạc thực là tài ngang quốc sĩ!”

 

Tôn Nhạc cúi đầu, lẳng lặng nhìn dưới mặt đất, nhẹ giọng nói : “Tôn Nhạc chỉ là một bé gái xấu xí có một chút tài mọn, công tử xem trọng rồi.” Nàng cúi đầu thầm nghĩ: Triệu vương hậu ngu xuẩn lại tự cho là thông minh, làm việc sơ hở khắp nơi mới để mình dễ dàng áp chế, nếu thay đổi một cái nữ nhân làm việc không có sơ sót, muốn kéo nàng hạ vị phải tốn nhiều công sức.

 

Ngũ công tử cười cười, hắn cũng không biết nghĩ tới điều gì, nụ cười này có điểm miễn cưỡng.

 

Hắn lẳng lặng nhìn mặt xấu của Tôn Nhạc, sau khi xem xét, đột nhiên nói: “Tôn Nhạc, ngươi lại trở nên đẹp mặt chút ít.”

 

Tôn Nhạc mừng rỡ, nàng vội vàng ngẩng đầu, hai mắt sáng trong suốt liên tục hỏi: “Thật sao, thật sao?”

 

Ngũ công tử miễn cưỡng cười, nhìn thấy nét mặt nàng đột nhiên trở nên toả sáng, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn chấn nhẹ giọng nói : “Xấu đã khiến người ta chú mục như thế, huống chi không xấu? Ai!”

 

Hắn thở một tiếng thật dài.

 

Trong tiếng thở dài, ngũ công tử vẻ mặt buồn bã đứng lên, chậm rãi bước đi ra ngoài. Tôn Nhạc nhìn Ngũ công tử có điểm cô đơn, nhìn bóng lưng của hắn thầm suy nghĩ: công tử đã có loại tình cảm không thể bỏ với ta, hắn sợ ta vứt bỏ hắn mà đi. Hay là. . . . . .

 

Tôn Nhạc che ngực mình, thầm suy nghĩ : Tôn Nhạc, ngươi chớ có suy nghĩ miên man, công tử chỉ tiếc sự thông minh của ngươi, hắn là sợ bên người thiếu một người ra chủ ý a.

 

*****

Lời tác giả:

Có người nhắn lại nói đối thoại trong văn này hơi giống tiếng Phổ Thông (tiếng Phổ thông- hình thức văn viết của tiếng Hán hiện đại), kỳ thật chính ta cũng đã sớm đã phát hiện. Nhưng xử lý mấy đoạn đối thoại này thật đúng là một vấn đề, nếu thuần túy là tiếng phổ thông, cảm giác không giống như là chuyện xưa thời Xuân Thu, nhưng nếu như thuần túy là cổ văn, lại lo lắng mọi người xem quá mệt mỏi lại không hiểu, chỉnh đến chỉnh đi, liền chỉnh thành như bây giờ nửa nọ nửa kia.

Advertisements

24 thoughts on “Vô diệm xinh đẹp chương 97.2

  1. Lật Hậu là đúng.. người j mà ngu thấy sợ. biết chối bỏ lời nói lúc trước rồi mà còn ko biết lượng sức bắt CN đi hầu 18CC kia nữa. lần này chắc chắc vào lãnh cung ở luôn.
    sợ là sau hối hận đi thỉnh tội với CN nửa nha.

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s