Ngồi hưởng tám chồng (NP) chương 44


Chương 44: Dưới vách

Edit&Beta:Myumyu

Nàng đang cười? Đúng vậy, nàng đang cười!

Nét mặt tươi cười như gió mát trong nắng, cùng thân ảnh xinh đẹp phiêu dật, xen lẫn tơ máu,  thẳng tắp đánh vào trong nội tâm Kỳ Nguyệt!

Trong lúc đó, giống như ý thức được cái gì! Kỳ Nguyệt mạnh mẽ tiến lên một bước, tựa hồ đã hiểu rõ hết thảy, chính là sau lưng có một cỗ lực hút cường đại mạnh mẽ kéo hắn trở về, sau một khắc, thân ảnh thon dài duyên dáng của Minh Tịnh liền ung dung nhảy xuống phía dưới.

Khi đang rơi, Tống Ngâm Tuyết nhẹ nhàng cười, cười vì chính mình, cũng là vì Kỳ Nguyệt!

Chuyện này, có thể thanh toán xong rồi sao! Nhắm mắt lại, như hoa rơi trong gió, duyên dáng giang hai cánh tay, tiếp tục tận hưởng quá trình không ngừng rơi xuống này.

Thiệt là! Đợi tí nữa nhìn thấy mình không biết Diêm Vương có kinh ngạc đến há miệng nhét lọt một quả trứng gà hay không? Mỉm cười, có chút trào phúng suy nghĩ, trong lúc đó một hồi bạch quang xẹt qua trong đầu, xen lẫn rất nhiều hình ảnh lạ lẫm và quen thuộc, từng màn tuôn qua trước mắt.

” Ngâm Tuyết của ta, từ nay về sau nương mất đi rồi, một mình con, nhất định phải dũng cảm. . . . . .”

Là ai? Là ai đang nói chuyện!

Một hồi đau lòng, không hiểu từ đâu tràn ra trong trái tim, trong mơ hồ, Tống Ngâm Tuyết tựa như nhìn thấy một gương mặt tuyệt mỹ, đang mỉm cười từ ái nhìn chính mình, miệng lúc mở lúc đóng, giống như là đang chậm rãi nói gì đó với mình. . . . . .

Cái gì? Ngươi đang nói cái gì?

Nghe không rõ từng chữ, đầu đau muốn nứt, chính là lúc Tống Ngâm Tuyết lâm vào trong bóng tối, nàng cảm giác được thân thể của mình nhẹ nhàng bị người ta ôm lấy, sau đó ngược gió nhảy lên. . . . . .

“Nương. . . . . . Nương. . . . . .” Bên cạnh một đầm nước, Tống Ngâm Tuyết thì thào lẩm bẩm, bên người, Minh Tịnh lẳng lặng nhìn nàng, biểu hiện trên mặt khó lường.

“Đừng đi – đừng đi –” hô to một câu, mạnh mẽ ngồi dậy, toàn thân kinh hoảng chưa bình tĩnh lại thở phì phò, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng tuôn rơi.

“Quận chúa mơ đến Vương Phi à.” Nhàn nhạt nói một câu, kéo tâm trí Tống Ngâm Tuyết  về, nàng quay sang, ngẩng đầu nhìn hắn, nàng trầm giọng mở miệng nói: “Là ngươi cứu ta sao?”

Ở đây còn ai có thể cứu quận chúa sao?” Mỉm cười, như gió mát thổi qua tàng cây, Minh Tịnh lúc này đưa tay nhẹ lau mồ hôi trên trán nàng, vẻ mặt bình tĩnh cùng thong dong nói: “Quận chúa, lần sau cũng không thể mạo hiểm như vậy.”

Ta biết rồi!” Nhẹ đáp một tiếng, quay sang, tâm tình bắt đầu chậm rãi trầm xuống, nàng bây giờ, đã hoàn toàn có thể xác định, hình ảnh nhiều ngày qua quanh quẩn trong đầu mình rốt cuộc là cái gì rồi!

Nhữ Dương quận chúa, thì ra trí nhớ của ngươi thật sự vẫn còn tồn tại a!

Luôn thỉnh thoảng xuất hiện ở trước mắt, tuy lúc này mình vẫn không thể kế thừa toàn bộ trí nhớ của nàng ta, nhưng tối thiểu nhất thỉnh thoảng vẫn có chút mảnh nhỏ hình ảnh rời rạc, mình cũng không cần quá lo lắng . . . . . .

Nàng hiểu được, những thứ nàng biết hiện giờ chỉ là đỉnh của tảng băng trôi, đại bộ phận chuyện về Nhữ Dương quận chúa nàng vẫn nghĩ không ra, thỉnh thoảng chỉ có một chút hình ảnh mơ hồ lúc bé hầu hạ dưới gối cha mẹ ! Bất quá chuyện này, nàng không lo lắng, chỉ cần có mở đầu, nàng liền tin tưởng, sẽ có một ngày lộ ra tất cả chân tướng!

Nhẹ nâng đầu, khẽ lắc lắc, Tống Ngâm Tuyết nhìn nhìn làn váy mình bị người ta kéo lên, trong lòng cả kinh, quay đầu lại nhìn về phía Minh Tịnh;”Ngươi làm sao?”

“Vâng!” Hơi giương đôi mắt lên, quét qua bắp đùi lỏa lồ trắng nõn của Tống Ngâm Tuyết, Minh Tịnh lạnh nhạt nói: “Ta cần xác nhận quận chúa có bị thương không.”

“Xác nhận có bị thương không? Nói như vậy –“ Mãnh liệt trừng mắt nhìn hắn, đột nhiên Tống Ngâm Tuyết tức giận mặt đỏ lên: “Ngươi, dám thoát y phục của ta. . . . . .”

“Đương nhiên! Nếu không làm như thế, Minh Tịnh làm sao xác định miệng vết thương ở đâu?” Vẫn là một bộ dạng thong dong bình tĩnh. Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết cắn răng, vẻ mặt oán hận nói: “Ai cho phép ngươi làm như vậy? Ngươi không biết nam nữ thụ thụ bất tương thân sao!”

” Thân thể của Quận chúa, Minh Tịnh sớm đã xem không dưới trăm lần, tại sao quận chúa còn để ý?” Một câu hỏi lại tùy ý, khiến Tống Ngâm Tuyết nghẹn họng ngay tại chỗ, trợn trừng con ngươi, mặt tràn đầy không vui, ráng nhịn lửa giận dâng lên trong lòng.

NND! Đây là TM cái kiểu hộ vệ gì! Xâm phạm người khác đã vậy còn bày ra bộ dáng đương nhiên như mây trôi nước chảy? Không đỡ nổi! Hắn rốt cuộc có biết hai chữ “xấu hổ” này viết như thế nào hay không a!

Cực kỳ buồn bực hít sâu một hơi, nghiêng đầu sang chỗ khác không thèm để ý tới. Thấy vậy, trong ánh mắt sáng như  sao của Minh Tịnh lộ vẻ thâm ý, thẳng tắp nhìn dung nhan khuynh thành kia.

“Quận chúa trước kia, cũng sẽ không tức giận như vậy. . . . . .”

Trời ạ, lại nữa rồi! Lại là trước kia!

Bất đắc dĩ trợn trắng mắt, không kêu một tiếng bắt đầu sửa sang lại quần áo. Minh Tịnh đáng chết, rõ ràng dám ăn đậu hũ của nàng? Hừ, một ngày nào đó, nàng sẽ bắt hắn trả cả vốn lẫn lãi!

A –“ than nhẹ một tiếng, nàng bị đau khẽ nhíu lông mày, bụm lấy miệng vết thương được Minh Tịnh băng bó kỹ, ánh mắt Tống Ngâm Tuyết  hướng về bắp đùi.

“Có thể là khi rơi xuống vô ý quẹt nên bị thương.” Không rõ lý do xuất hiện miệng vết thương, Minh Tịnh nhàn nhạt suy đoán nói, đưa tay nhẹ nhàng lấy tay nhỏ của Tống Ngâm Tuyết ra, lập tức đặt tay trên bắp chân trắng nõn cân xứng của nàng chậm rãi xoa.

“Cái miệng vết thương này không sâu, chỉ cần xử lý thỏa đáng, chắc là sẽ không lưu lại sẹo.” Chậm rãi nói, ngón tay nhu hòa ấn bốn phía tại chỗ máu ứ đọng trên miệng vết thương. Qủa thực, tuy đáy lòng Tống Ngâm Tuyết vẫn mâu thuẫn không muốn người khác đụng vào thân thể của mình, nhưng mà bây giờ, dưới thủ pháp xảo diệu của Minh Tịnh, khiến cảm giác đau đớn, rõ ràng chậm rãi tiêu tán đi.

“Quận chúa làm việc sao có thể lỗ mãng như thế? Vạn nhất Minh Tịnh cứu không kịp, hậu quả kia. . . . . .” Dừng lại một chút, chuyển động con mắt nhìn Tống Ngâm Tuyết, thấy vậy, ánh mắt Tống Ngâm Tuyết tối sầm lại, lập tức cúi đầu xuống: “Ta biết rồi, sẽ không có lần sau.”

Đúng vậy a, sẽ không còn lần sau nữa! Nàng cùng hắn, đã thanh toán xong . . . . . .

Tuy chưa nói tới chuyện phản bội, hơn nữa cũng có thể lường trước được kết quả như vậy, nhưng mà khi sự tình thật sự xảy ra, trong lòng của nàng, ít nhiều gì chung quy cũng cảm thấy có chút không thoải mái.

Minh Tịnh híp mắt lại, lẳng lặng nhìn Tống Ngâm Tuyết trước mắt, nhìn thần sắc nàng hơi uể oải nhưng mà vẫn ra vẻ quật cường, trong mắt có một loại cảm xúc không rõ đang chảy xuôi.

“Quận chúa, sắc trời không còn sớm, chúng ta cũng nên trở về.” Minh Tịnh ngẩng đầu nhìn trên vách núi, lại nhìn Tống Ngâm Tuyết bị thương, thấp giọng nói.

“Chính là cao như vậy, mà ta lại. . . . . .” Ngẩng đầu quan sát vách núi cao chót vót, rồi sau đó lại do dự nhìn cái chân bị thương, Tống Ngâm Tuyết cảm thấy bất đắc dĩ: ai, hôm trước còn giả bộ? Lần này thì tốt rồi, thật sự thành tên què rồi!

Chuyện này không thành vấn đề.” Mỉm cười, như vì sao xóa tan đêm tối, giờ phút này, trên gương mặt tuấn lãng phi phàm của Minh Tịnh, chỉ có nhàn nhạt tự tin cùng xem thường.

Đứng dậy một cái, hai tay vòng qua ôm  nàng, sau khi xác định hết thảy đã ổn thỏa, Minh Tịnh khẽ nhún một chân, thân thể thoáng cái nhảy lên trên, mượn lực các hòn đá gồ lên trên vách núi, vừa rất nhanh vừa ổn định chuẩn xác nhảy lên.

Khi hai người xuất hiện trên vách núi thì Kỳ Nguyệt còn đang trố mắt, thân thể vẫn không nhúc nhích nhìn dưới vách, hắn mạnh mẽ trừng lớn hai mắt, vẻ mặt không thể tin há hốc miệng, tim hắn, rõ ràng bắt đầu không chịu khống chế mà mãnh liệt co rút lại.

“Ngươi. . . . . .” Đứng lên, khiếp sợ nhìn hình bóng dựa trong ngực Minh Tịnh, tuyệt mỹ nhưng có chút lạnh lùng kia, hắn nhất thời không biết mở miệng như thế nào.

“Cái gì cũng không cần nói, hồi phủ thôi.” Nhàn nhạt liếc nhìn hắn, ngữ khí xa cách, tựa trong lòng Minh Tịnh, Tống Ngâm Tuyết thấp giọng nói.

Nghe vậy, Minh Tịnh không nói lời nào, nhảy lên, đi về phía trước. Sau lưng, Kỳ Nguyệt nhìn chằm chằm vào bóng lưng dần đi xa, trong nội tâm đột nhiên nổi lên một loại cảm giác khó hiểu đan xen giữa cay đắng cùng vui sướng.

Hắn cay đắng, là vì hoàn cảnh khó khắn mình sẽ phải đối mặt, mà vui sướng, là do một loại cảm giác mừng rỡ nhẹ nhàng, sau khi mất đi lại có được mà chính hắn cũng không hiểu rõ. . . . . .

63 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng (NP) chương 44

  1. Đến giờ thì ta phải nói thật là ta chẳng thích Minh Tịnh tý xíu nào á, ghét nhất truyện lun á mà chẳng bít tại sao….Ừm có thể là do cách nói chuyện hay tính cách …chẳng bít nữa

      • Nàng hỏi ta hay hỏi Vô Nguyệt vậy? nếu hỏi ta thì xin thưa là VÔ SONG CA VÔ ĐỐI hắc hắc. Ta định nói mấy câu nữa khen ảnh nhưng sợ spoil tr lắm. *khóa miệng…ack quên tay lại*

      • nàng myu ah ta sẽ cố gắng thi xong sớm và phụ giúp nàng để nàng làm hai bộ kia cho nhanh ko tỷ muội lại sử đẹp ta chỉ lo ham chơi không chịu phụ giúp nàng. hehe.

      • :)) nàng cứ lập cái vote y, từ từ cháo mới nhừ mà, chờ 2 ca kia lên sàn thì lâu lắm, :)) mà ta cũng thix Vô song ca nữa, ca ấy dễ thương vô cùng. hehe ghét mỗi ca gì đó ngu ngốc dễ sợ, yêu ai ko yêu đi yêu cái cô công chúa gì gì ấy, xấu xì mà làm chuyện để ý ko hà.

  2. vậy là Tuyết tỷ và KN 0 ai nợ ai nữa rồi, mình có chút thất vọng khi anh này do dự có nên cứu Ngâm Tuyết không trong khi ít phút trước chính mình đc NT cứu mạng mà =”=

  3. Cày điên cuồng bộ này của nàng mãi, giờ mới thèm com một câu ( chậc, cái thói duyên vô của ta là không sửa được). Tình hình là, hè hè, ta càng ngày càng bấn chị Tống, và bên cạnh chị Tống chính là Minh Tịnh ca ca nha. Há há, hôm qua cứ đến đoạn anh ý xuất hiện là mình lăn lộn lăn lộn. Hờ hờ, đúng là lưu manh giả danh tri thức, anh ý chả có gì là ” tịnh” cả.
    Thanks nàng nhiều nhiều nhiều nhiều! Không phải bộ truyện nào hay kiểu này ta đọc ( như là Gia có điêu phu, Yêu nữ đối thượng tà nam…) cũng có tốc độ hoành tráng như nhà nàng. Cho nên thanks nàng lần nữa lại lần nữa nha

    • sau khi đọc comment của nàng ta thích nàng rùi đó nha. hahha ta cuối cùng cũng kiếm được người thích anh minh tinh rùi * lưu manh giả danh tri thức* nàng nói câu này rất hay. nàng myu nhà ta là tốc độ so với ánh sáng còn nhanh hơn đó nàng. tỷ muội ta ai cũng khâm phục hết.

  4. ta mai còn thi một môn khó nuốt nữa là được nghĩ tết rùi.hehe. ta nghĩ sang năm nàng học năm cuối rùi chắc chỉ cần làm đồ án cho tốt thui cũng khỏe ah. ko học nhiều vậy nữa đâu. ta nghe mấy anh chị đi trước cũng vậy đó năm cuối hoc sướng lém. nhưng thật tế thì ko biết thế nào nhé*(^_^)*

    • mọi người ơi hôm nay ta mở đội cổ vũ *ách do ta làm trưởng nhóm* xin mời các tỷ muội hãy bình chon cho MINH TỊNH ca ca đẹp trai , võ công vô cung vô cùng cao cường, thân ảnh như gió xuân, phong nhã lại hòa hiệp…v..v và là bạn thanh mai trúc mã của NGÂM TUYẾT tỷ” hiểu tỷ ấy từ trong ra ngoài ” .đó ——–> nào nhanh chân ——->* phát phiếu* —>mọi người ủng hộ nha../.

    • hehe!!! sao chu nha gi ma chay le hon khach nhan zay? ko sao ta thu lun ca? hai nang, co gi … 2 nang … , ma chac ko sao dau,tay nghe ta cao lam, chua nguoi ko benh thanh co benh a, con mat xa vs mat gan …. de ta thu da~

  5. các nàng ơi,nàng myu ơi,nhanh nhanh hộ ta cái,ta lên cơn mấy hôm nay rồi (nghiện đọc bộ nì ý mừ) chưa bao giờ ta thèm đọc như lúc này,ước gì ta ở cùng nhà với nàng,huhuhuhuhuhu,nàng ơi ta muốn…….. cả làng ơi,huy động lực lượng sang nhà meo…”xin” cho myu edit típ đy…..meo chậm lắm,ta k thix đâu,huhuhu,myu ơi nhanh đy nhanh đy,ta ” đói” lắm ôy T^T

  6. thanks nàng a ^^
    nàng ơi, cho ta hỏi xem thường ở chỗ “trên gương mặt tuấn lãng phi phàm của Minh Tịnh, chỉ có nhàn nhạt tự tin cùng xem thường” là xem thường cái gì thía ? ?______?

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s