Ngồi hưởng tám chồng chương 78


  Chương 78: Thư Ly trốn đi.

Edit&Beta:Myumyu

 

“Nói lý do của ngươi đi! Nếu như ta nhớ không lầm, ngươi trước đây, chính là thập phần mong chờ có thể đi ra tòa lao tù này!”

Tống Ngâm Tuyết nói trắng ra, nghe vậy Kỳ Nguyệt ngẩng đầu, toàn thân chấn động không ngừng, hắn há hốc miệng, vô lực nói: “Ta —— ta ——”

Thấy bộ dạng của hắn, Tống Ngâm Tuyết cũng không mềm lòng, bởi vì nàng là một người ghi thù, nàng đã từng phấn đấu quên mình cứu hắn, mà đổi lấy, hắn lại khoanh tay đứng nhìn lạnh lùng, cho nên, hiện tại nàng đối với hắn, ngoại trừ lạnh nhạt ra, sẽ không có gì nữa.

Kỳ Nguyệt, ta thả ngươi đi, ngươi hẳn là cảm thấy cao hứng mới đúng a! Dù sao ngươi trước đây, hao hết tâm tư cũng chỉ vì chạy ra cái nhà lao này? Tại sao hôm nay thực hiện được rồi, lại có loại vẻ mặt này? A, ta biết rồi, ngươi nhất định là quá cao hứng, mới chân tay luống cuống như vậy, đúng không?”

Vô lương tâm mà nói…, chế nhạo châm chọc! Đứng lên, không để ý khuôn mặt Kỳ Nguyệt cả kinh có chút tái nhợt, Tống Ngâm Tuyết giương mắt nhìn ngoài cửa sổ, nhàn nhạt chờ đợi.

Tống Ngâm Tuyết nàng, cho tới bây giờ cũng không phải là người tốt lành gì! Phúc hắc ghi thù, có oán tất báo! Chỉ cần là người đã từng tổn thương nàng, hay là bỏ rơi nàng, nàng sẽ không khách khí mà đối đãi!  Như Kỳ Nguyệt hiện tại, tuy không biết mình trong lòng hắn rốt cuộc là chiếm cái vị trí gì, nhưng nàng dám khẳng định, hắn đối với nàng,động tâm rồi.

Nàng mặc kệ cái lần động tâm này trình độ bao nhiêu, cho dù chỉ có một chút một chút xíu thôi, nhưng nhìn bộ dáng đau đớn của hắn hiện tại, hờn dỗi vì rơi xuống vực ngày đó, xem như có chút giảm bớt.

“Ta, ta. . . . . .” Kỳ Nguyệt không rõ vì cái gì trong lúc này, nàng lại muốn hắn đi! Chẳng lẽ hắn là làm sai cái gì? Hay là bị chán ghét rồi?

Hắn thừa nhận, lúc đầu, hắn xác thực là muốn rời đi chỗ này! Chính là theo thời gian trôi đi, lòng của hắn, đã chậm rãi thay đổi. Bất kể là việc đang làm mang đến cho hắn cảm giác phong phú cùng thỏa mãn, hay là sự tin cậy trong nội tâm đối với Tống Ngâm Tuyết, cũng làm cho trái tim đã chết đi lâu ngày kia, lại từ từ bắt đầu nhảy lên một lần nữa.

Kể từ khi biết sự thực chuyện Thanh nhi bị làm nhục, cùng với nguyên nhân nàng nhốt mình, nỗi hận hắn đối với nàng, cũng đã chậm rãi tan biến.

Hắn không cách nào tự đánh giá cảm giác của hắn đối với nàng, chỉ là vào lần nàng trung xuân dược kia thì hắn đã thật sự rõ ràng, hắn yêu mến nàng, không muốn nàng bị thương, muốn nhìn thấy nàng cười, muốn nhìn thấy bộ dáng tinh quái một cách giảo hoạt của nàng!

Lòng của hắn, mâu thuẫn, giãy dụa! Hắn vì bản thân thích một nữ tử có tiếng xấu mà  mâu thuẫn như vậy, vì cảm tình chính mình rất muốn đè nén nhưng mà làm thế nào cũng đè nén không được mà giãy dụa!

Bao nhiêu lần, hắn muốn trốn tránh, nhưng đến cuối cùng, lại không thể không cam tâm tình nguyện trở về. Rất bất đắc dĩ, rất thất bại, nhưng lại, lại rất ngọt ngào!

Đúng vậy, trông thấy nàng, hắn rất ngọt ngào! Cứ như loại cảm giác ở lâu trong bóng đêm, nhưng mà đột nhiên trông thấy ánh mặt trời, tuy chuyện ấy, là liều mạng hướng tới.

Hắn hướng tới nàng, muốn một mực đợi bên người nàng, lẳng lặng chờ đợi nàng, chú ý nàng, khi hắn chưa phá tan sự rối rắm và phòng phủ của bản thân, cứ như vậy yên lặng nhìn nàng. Chính là vì cái gì trong lúc này, nàng lại nói như vậy, sớm giải trừ ước định? Hắn không cần, hắn không cần! Hắn không muốn sau này mình rốt cuộc sẽ không nhìn thấy nàng được nữa, không cần phải thừa nhận sự thống khổ không muốn dứt bỏ rồi lại không thể không dứt bỏ! Cho nên vừa nghe lời của nàng, phản ứng đầu tiên của hắn , chính là không cần nghĩ ngợi mà cự tuyệt.

Tống Ngâm Tuyết đứng bên cửa sổ, miệng nhàn nhạt mỉm cười, nàng thấy Kỳ Nguyệt thủy chung không thể nói ra nguyên nhân, không khỏi xoay người, thẳng mắt đối diện với hắn, “Kỳ Nguyệt ——”

Nàng vừa mở miệng, có lẽ là sợ nàng sẽ nói ra cái gì làm mình thương tâm thêm nữa, Kỳ Nguyệt rùng mình nói liên tục cắt lời nàng, ngực có chút đau nhức.

“Quận chúa, Kỳ Nguyệt không thể đáp ứng người! Bởi vì Kỳ Nguyệt không cách nào cam đoan khi mình ra phủ, sẽ không bị Lục điện hạ đến quấy rầy!”

Dưới tình thế cấp bách, đành mang ra Tống Vũ Kiệt ra làm lá chắn, Tống Ngâm Tuyết liền giật mình, đảo mắt cúi xuống, “Ý của ngươi là, chỉ cần Lục điện hạ có thể bảo đảm không đi quấy rầy ngươi, ngươi sẽ đáp ứng xuất phủ, phải không?”

“Phải!” Đâm lao phải theo lao, dù sao lời hắn đã nói ra miệng, hiện tại đành phải kiên trì tới cùng.

Tống Vũ Kiệt, ngàn lần, ngàn lần đừng buông tha cho ta! Lúc này, nhất thời một ý nghĩ cực kỳ buồn cười rõ ràng  lại hiện lên trong đầu Kỳ Nguyệt. Chưa bao giờ khát vọng Tống Vũ Kiệt dây dưa chính mình  như vậy, bởi vì chỉ cần hắn còn dây dưa, thì mình có thể tiếp tục viện cớ lưu lại trong vương phủ!

Ý nghĩ lừa mình dối người, chỉ là bởi vì người trong cuộc thì mờ mịt, người ngoài cuộc thì rõ ràng! Kỳ Nguyệt đến tôn nghiêm nam tính kiêu ngạo của chính hắn cũng có thể biến tướng mà bỏ qua rồi, cảm giác mãnh liệt như vậy, lại có cái đạo lý gì, cái gì ý niệm có thể kiềm giữ đây? Cần gì phải phí công hao tổn tinh thần một mình giãy dụa, mâu thuẫn. . . . . .

Tống Ngâm Tuyết khẽ gật gật đầu, tự hỏi mấy lời của hắn, cảm thấy kỳ thật cũng không sai! Mặc dù kế hoạch mình cần hưu phu, nhưng đối với người có thân phận bất tiện như Kỳ Nguyệt, tối thiểu nhất cũng phải cam đoan sự an toàn sau này của hắn. Tống Vũ Kiệt phóng đãng dã tâm, luôn âm thầm ngấp nghé Kỳ Nguyệt, nếu quả thật để cho hắn cho thực hiện được ý đồ, lòng nàng, thế nào cũng sẽ băn khoăn! Không phải bởi vì nàng đau lòng Kỳ Nguyệt, mà là không muốn nhìn thấy mỹ nam tuấn nhã nhã nhặn  như thế  rơi vào dâm khẩu của Tống Vũ Kiệt, tự dưng tiện nghi cho tiểu tử mập ú kia!

Được, ta sẽ bắt hắn đáp ứng!” Không nói thêm một câu gì nữa, cười nhạt xoay người đi ra ngoài, sau lưng, Kỳ Nguyệt không khỏi nắm chặt hai đấm, trái tim, có chút không chịu khống chế mà bắt đầu co rút lại.

Đêm tối trăng cao, chưa nói tới chuyện giết người, nếu muốn trốn đi, thì không thể có thời điểm tốt hơn!

Một thân ám trang, rón rén đi ra cửa hông Nhữ Dương Vương phủ  , Ứng Thư Ly nhẹ nhàng đẩy cửa ra, chậm rãi đi ra ngoài. Ở đây bình thường là có thủ vệ gác, chỉ vì hắn sớm đã dùng tiền đả thông quan hệ, cho nên về chuyện thông hành, coi như thẳng đường.

Ra khỏi Vương Phủ, tâm tình vô cùng thoải mái, không quay đầu lại nhìn tòaphủ đệ hắn đã  ở hơn một năm, không chút chần chờ nhấc chân.

“Cứ như vậy mà đi sao?” Một thanh âm trêu chọc  không tính là lớn, nhưng vang lên vào đêm khuya mọi nơi đều tĩnh lặng này có vẻ phá lệ trong trẻo.

Khi Thư Ly vừa bước chân đi bước đầu tiên thì sau lưng, có một thân ảnh xinh đẹp thon dài chậm rãi đi ra, trên mặt tươi cười nhẹ nhàng.

Nghe vậy khiếp sợ, mạnh mẽ quay đầu lại!  Tống Ngâm Tuyết ngoài dự kiến xuất hiện trong màn đêm, Thư Ly hình như nhìn chưa rõ nên hai mắt không khỏi phóng đại, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ vẻ không thể tin được!

“Ngươi!”

Mở miệng kinh ngạc, không khỏi nhăn lông mày lại thật sâu, nhìn Tống Ngâm Tuyết xuất hiện vào giờ phút này, trong trái tim Ứng Thư Ly ngoại trừ khó hiểu, cũng nhận thức tinh tường.

Vi đàn mà sinh, vi đàn mà si, Ứng Thư Ly hắn chính là người như vậy! Nguyên bản hôm nay kế hoạch hoàn hảo có thể trốn ra, nhưng lại không thể tưởng tượng được hành động đã bị người khác biết được, không còn lời nào dễ nói, chỉ có bình tĩnh tiếp nhận.

” Khiên Ngưu nói cho ngươi?” Đứng thẳng, quẳng cục nợ đi rồi, sự việc đã bại lộ, không có gì để giấu diếm nữa!

“Không phải!” Nhàn nhạt cười, nhẹ lắc đầu, Tống Ngâm Tuyết tiến lên một bước, lời nói nói thấp nhu.

“Không phải?” Nghe vậy nghi hoặc, rất là khó hiểu, đáy lòng không khỏi âm thầm suy đoán: đã không phải Khiên Ngưu nói,  Tống Ngâm Tuyết làm sao lại biết được? Dù sao hành động của mình cho tới nay đều rất bí mật! Ngoại trừ cữu cữu (cậu), thì không có thêm ai khác biết.

Trong mắt đầy phức tạp, nhìn chằm chằm vào nàng. Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết không khỏi cười lên một tiếng, mở miệng nói thật nhỏ: “Trong lòng ngươi là đang suy đoán ta làm sao lại biết kế hoạch của ngươi đúng không? Kỳ thật cái này rất đơn giản!”

Ngươi nói đi?” Nghe ra nàng đối với kế hoạch của mình hoàn toàn không thèm để ý, trong trái tim Thư Ly không khỏi mơ hồ có chút phản cảm. Cô quận chúa bao cỏ háo sắc này, nàng rốt cuộc biết được gì!

Biết là hắn khó chịu với mình rồi, Tống Ngâm Tuyết cố ý ngẩng đầu, khiêu khích nhìn hắn, miệng chế nhạo nói: “Rất đơn giản a! Bởi vì đám thủ vệ ngươi dùng tiền mua được kia, bọn họ thu tiền của ngươi sau đó lại sợ hãi gánh trách nhiệm, cho nên toàn bộ chạy tới ta đây mật báo a!”

Đương nhiên sẽ không thật sự nói ra mình làm sao mà biết được, Tống Ngâm Tuyết lúc này, vì trêu tức Thư Ly, cố ý mang một ít lời nói kích thích đến đả kích hắn.

Tin là thật, không khỏi hối tiếc, đang hối hận vì chính mình quá sơ ý chủ quan, cũng không nhịn được phẫn nộ với mấy tên thủ vệ! Mà đám thủ vệ đáng thương, sau này không chỉ phải chịu sự trừng phạt xứng đáng với bọn họ, còn bị Thư Ly tự dưng oán hận, chút tiền này, cầm cũng quá TM không dễ dàng đi!

Biết rõ sự việc đã bại lộ, hết thảy đã không thể xoay chuyển, trong nội tâm Thư Ly bỗng nhiên bình tĩnh, đơn giản thờ ơ nhún nhún vai, tùy ý hỏi: “Đã bị quận chúa bắt được, Thư Ly cũng không giải thích nhiều nữa! Chỉ là không biết quận chúa sẽ đối phó Thư Ly như thế nào, nói ra một chút, cũng để cho ta chuẩn bị cho tốt!”

Không muốn cúi đầu với nàng, Thư Ly khiêu khích nói.

Nghe vậy nhàn nhạt cười cười, trong hai tròng mắt lòe ra hai đạo thâm thúy hơn người, Tống Ngâm Tuyết vui vẻ tiến lên nói: ” Thư Ly lại cho rằng, ta đây là đang hại ngươi sao? Ha ha, kỳ thật không phải, ta đây là đang cứu ngươi đấy!”

 

      “Cứu ta?” Không cách nào tưởng tượng được con người làm sao có thể vô sỉ đến loại tình trạng này! Rõ ràng lúc này ngăn trở đường đi của hắn, chặt đứt cuộc đời hắn sau này, lại còn ở chỗ này dõng dạc nói đây là đang cứu hắn? Thử hỏi thế gian này, còn có người không biết xấu hổ hơn nàng sao!

Trong nội tâm, không khỏi có một ngọn lửa giận đang thiêu đốt, chán ghét nhìn gương mặt mà hắn cho rằng là xấu nhất ác nhất trên đời này, Thư Ly nhịn không được hung hăng quay đầu đi, không thèm nhìn nàng.

Biết rõ suy nghĩ trong lòng hắn, Tống Ngâm Tuyết cũng không giải thích, chỉ mỉm cười nhìn kỹ hắn trong chốc lát, đột nhiên thu nụ cười lại, vẻ mặt nghiêm túc mở miệng nói, “Ngươi không tin ta đang cứu ngươi? Được! Ta đây nói cho ngươi nghe!”

Xoay người mạnh mẽ chống lại đôi mắt hắn, trong mắt mơ hồ như muốn hút hồn người, lời nói của Tống Ngâm Tuyết lúc này trong trẻo nhưng lạnh lùng, trong lời nói không có chút khách khí nào nói trắng ra.

“Ta hỏi ngươi, ngươi muốn đi nơi nào?”

 

      “Không thể trả lời!”

Bởi vì không biết Tống Ngâm Tuyết rốt cuộc hiểu biết về lần trốn đi này được bao nhiêu, vì tránh liên luỵ đến cữu cữu, cho nên đối với câu hỏi của nàng, hắn một mực không trả lời.

“Ngươi không nói ta cũng biết! Không phải là nước Đông Bình sao?” Không che dấu chút nào nói ra mục đích của hắn, nhìn đến biểu lộ tràn đầy kinh ngạc của Thư Ly, Tống Ngâm Tuyết lạnh lùng cười cười.

Thế nào? Rất giật mình? Cảm thấy chuyện bí ẩn như vậy, ta làm sao mà biết, đúng không?”

Tàn nhẫn phân tích ra nghi hoặc nơi đáy lòng hắn, Tống Ngâm Tuyết lạnh mắt tiếp tục nói, “Thư Ly, ta không những biết ngươi muốn đi chính là nước Đông Bình, hơn nữa ta còn biết lần này người tới tiếp ứng ngươi, chính là cữu cữu, Đông Bình tả tướng đại thần Thạch Hoằng Lãng, đúng không?”

Lời nói có khí phách vang lên rõ ràng trong đêm khuya sau giờ ngọ, Tống Ngâm Tuyết không để ý tới sắc mặt Thư Ly càng ngày càng khó coi, khẽ nhếch miệng cười tiếp tục nói: “Thư Ly, kỳ thật từ thời điểm hơn một năm trước, sau khi ngươi tiến vào Nhữ Dương Vương phủ của ta không bao lâu, ngươi đã một mực âm thầm cùng cữu cữu của ngươi có liên lạc, mưu đồ  một ngày kia có thể rời khỏi đây!”

 

      “Một người bị người khác giam cầm, trong nội tâm tự nhiên muốn thoát ra thôi! Điểm này, ta không trách ngươi! Nhưng mà chuyện ta trách ngươi, sau khi ngươi rời khỏi, chỗ đến lại là Đông Bình! Chỉ về điểm này, hôm nay, ta dù thế nào cũng sẽ không để ngươi được như nguyện!”

Tống Ngâm Tuyết rõ ràng hung ác nói, biểu lộ cũng trịnh trọng theo, đối với chuyện này, Thư Ly tuy không lưu tâm, nhưng khí tức lạnh lùng tản mát ra từ trên người nàng, hắn lại nhất nhất cảm nhận được.

“Ngươi. . . . . . Ngươi là có ý gì?” Cau mày mà hỏi, trong lòng có quá nhiều điều khó hiểu, không rõ vì sao trong lời của nàng, giống như với chuyện mình trốn đi còn mơ hồ ủng hộ? Cái này, thật sự là quá kỳ quái, thật là quỷ dị!

Cử động mắt nhìn về phía nàng, khuôn mặt tuấn tú trầm tư. Thấy tình hình này, Tống Ngâm Tuyết lắc đầu, châm chọc mở miệng nhắc nhở: “Xin hỏi Thư Ly công tử, trước đây, ngươi là vì cái gì bị hoạch tội!”

” Gian tế nước Đông Bình!” Vừa nghe Tống Ngâm Tuyết hỏi đến chuyện này, Thư Ly không chút nghĩ ngợi mở miệng đáp, nhưng sau khi vừa dứt lời, toàn thân hắn lại đột nhiên chấn động, biểu hiện giật mình.

“Ngươi là nói. . . . . . Sẽ không ! Sẽ không! Căn bản không có chuyện này!” Lắc đầu, vẻ mặt kinh ngạc, Thư Ly bối rối nói.

Nghe vậy, mỉm cười, Tống Ngâm Tuyết chau mày nói: “Cái gì sẽ không? Cái gì không có? Ngươi thật sự cho rằng như vậy sao?”

Ứng Thư Ly, ta hỏi ngươi! Dùng ngươi một kẻ tay trắng, nhiều nhất là có tài đánh đàn trước mặt mọi người, vì cái gì có người muốn lập kế hãm hại ngươi? Cho dù mẹ của ngươi giấu diếm nàng là người Đông Bình, nhưng chuyện này lại có thể nói lên cái gì? Không nói đến nàng đã sớm mất không còn ở nhân gian, cho dù nàng còn sống, dùng cái thân phận không được tham gia vào chính sự kia, nàng lại có thể thám thính được thứ gì?”

 

      “Chính là có đôi khi, sự tình chính là hoang đường như vậy! Dùng một cái tội có lẽ có* như vậy đem ngươi xử trảm, ngươi chẳng lẽ không cảm thấy kỳ quái sao?”

 

(*Tội có lẽ có: thời Tống, Trung Quốc, gian thần Tần Cối vu cho Nhạc Phi là mưu phản, Hàn Thế Trung bất bình, bèn hỏi Tần Cối có căn cứ gì không, Tần Cối trả lời “có lẽ có”. Về sau từ này dùng theo ý nghĩa bịa đặt không có căn cứ)

Kỳ quái? Ta đương nhiên cảm thấy kỳ quái! Chính là tùy ý thao túng nhân mạng, đây không phải tác phong trước sau như một của hoàng gia các ngươi sao?” Như là nói đến chỗ đau,Thư Ly cũng biến thành sắc bén! Hồi tưởng lại phụ thân mình từng đi theo Nhữ Dương Vương xuất sinh nhập tử nhiều lần, cuối cùng còn rơi vào kết cục da ngựa bọc thây, vị hoàng đế Tống Vũ Thiên kia, sao lại nhẫn tâm hạ lệnh đưa huyết mạch duy nhất của Ứng gia là hắn ra xử trảm đầu phố!

Phẫn nộ, căm hận, không khỏi làm Thư Ly đỏ hai mắt, mình ra sao cũng được, nhưng nghĩ tới bất công này, hắn lại nhịn không được phẫn nộ xông lên não.

Tống Ngâm Tuyết thấy phản ứng của hắn lúc này, cũng không có nói cái gì nữa, biết hắn là vì chính phụ thân mình mà cảm thấy bất bình, cho nên chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

“Thư Ly, nếu như ngươi đủ thông minh, ngươi nên hiểu được, Tống Vũ Thiên đã có thể bởi vì dạng nguyên nhân vô căn cứ này trị tội ngươi,  trong lòng hắn, căn bản chính là có chủ tâm muốn ngươi chết!”

“Vẫn là câu nói kia! Ngươi bất quá chính là một bình dân có tài đánh đàn xuất chúng, nhiều nhất xem như là hậu duệ của tướng lãnh thôi, cùng hắn không có cái xung đột mãnh liệt gì, vì cái gì hắn có chủ tâm muốn đưa ngươi vào chỗ chết như vậy? Trong chuyện này, đương nhiên sẽ là có nguyên nhân!”

Tống Ngâm Tuyết đương nhiên sẽ không nói cho hắn biết, Tống Vũ Thiên sở dĩ muốn giết Thư Ly, đều là bởi vì phụ thân hắn từng là Đại Tướng tâm phúc của Nhữ Dương Vương! Dùng một cái cớ mượn tạm rách nát để thực hiện mưu đồ của mình, thứ nhất là sợ Thư Ly kế thừa di nguyện của cha hắn, đến lúc đó hiệu triệu người yêu thích tài đánh đàn của hắn ủng hộ Nhữ Dương quận chúa, thứ hai giết hắn rồi, chẳng những chặt đứt hậu hoạn, lại có thể có tác dụng giết gà dọa khỉ, cho đám lão già vẫn đang ủng hộ Nhữ Dương Vương kia, biết kết cục đối nghịch cùng Tống Vũ Thiên hắn.

Nguyên nhân này ảnh hưởng quá nhiều, Tống Ngâm Tuyết lúc này sẽ không giải thích nhiều với Thư Ly, nàng quay lưng lại, ý vị thâm trường nhìn không trung, miệng thấp giọng vững vàng nói: “Thư Ly, mặc kệ Tống Vũ Thiên là bởi vì nguyên nhân gì, tóm lại hắn muốn giết ngươi, đây là sự thật! Như vậy ngươi cho rằng, đối với một người hắn muốn giết, hắn sẽ dễ dàng buông tha như vậy sao?”

“Ngươi là nói, hắn sẽ nửa đường chặn giết ta?” Nheo mắt lại, vẻ mặt nghiêm túc nói, Thư Ly lúc này, trong nội tâm đối Tống Vũ Thiên, là hận đến tận đầu khớp xương.

“Không! Hắn sẽ để ngươi rời đi, thuận lợi đi đến Đông Bình! Sau đó, quang minh chính đại công khai lên án ngươi!”

 

      ” Tại sao hắn phải làm như vậy?” Bởi vì không biết chân tướng cả sự kiện này, cho nên Thư Ly cũng không hiểu được ý tứ trong lời nói của Tống Ngâm Tuyết.

Tống Ngâm Tuyết nhìn hắn chằm chằm, nhìn thật lâu, trong nội tâm, đột nhiên có một loại thương cảm, một loại hâm mộ xông lên đầu! Hắn kỳ thật, là người rất cô độc, chỉ một mực đắm chìm trong thế giới âm nhạc của hắn , tinh khiết, trong sạch, không có quá nhiều tính toán cùng mưu đồ, cảnh giới như vậy, quả thực cũng làm cho người ta hướng tới.

Bởi vì hắn muốn hoàn thành âm mưu, hắn muốn danh chính ngôn thuận đem ngươi ép vào tội gian tế, sau đó bác bỏ mọi công tích của phụ thân ngươi, hủy thanh danh của hắn, làm cho hắn vĩnh viễn mang trên lưng nỗi ô nhục!” Cũng mượn chuyện này đả kích danh vọng Nhữ Dương Vương!

Một câu cuối cùng này, Tống Ngâm Tuyết chỉ yên lặng nói trong đáy lòng. Ngẩng đầu, cười nhạt nhìn hắn, miệng chậm rãi nói: “Ứng Thư Ly, ta nói đến vậy rồi, nếu như ngươi vẫn muốn tiến đến Đông Bình, giờ phút này, ta đây cũng tuyệt đối sẽ không ngăn trở nữa!”

 

      “Ngươi. . . . . .” Chưa bao giờ thấy qua Tống Ngâm Tuyết trịnh trọng như vậy, nghiêm túc như vậy, thẳng khiến Thư Ly giật mình không ít.

Tống Ngâm Tuyết trước kia, điêu ngoa chơi đùa, tùy hứng lỗ mãng, toàn thân làm sao từng phát ra khí chất khiếp người, cao nhã tự tin như hiện tại.

Nhìn trong mắt Thư Ly lúc này có chút bất định, Tống Ngâm Tuyết chắp một tay ra sau, trên mặt nở nụ cười động lòng người, “Ứng Thư Ly, ngươi bất quá chính là muốn rời đi Nhữ Dương Vương phủ mà thôi, có đi Đông Bình không, kỳ thật trong lòng ngươi, cũng không chấp nhất, đúng không?”

“. . . . . .”

Lúc này vừa nghe Tống Ngâm Tuyết nói như vậy, Thư Ly đầu tiên là do dự trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu, kiên định nghiêm mặt nói: “Đúng! Chỉ cần có thể rời đi nơi này thôi, đi chỗ nào ta cũng không quan tâm!”

Ngắn gọn, khẳng định mà nói…, Thư Ly nói ra tiếng lòng, Tống Ngâm Tuyết mỉm cười bình  tĩnh nhìn ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn , trong nội tâm không khỏi mỉm cười một cái, khóe miệng chậm rãi hiện ra một độ cong nhỏ bé: “Được, ta đồng ý cho ngươi đi! Nhưng bất quá ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện!”

Advertisements

51 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 78

  1. ta thắc mắc, sao TVT cứ phải hại Tuyết tỷ chi zậy, dù sao ND vương cũng chết rùi mà, còn 1 quận chúa thì sao tạo phản đc, dù danh tiến có lớn thì ổng cũng làm vua rồi, còn sợ ji nữa

  2. Mình rất thích đọc truyện nhà bạn, truyện hay, tốc độ dịch cũng nhanh nữa, thích nhất là truyện NH8C này. Cố lên nha bạn, ủng hộ bạn hết mình ^^

  3. thanks nàng ^^
    ta mún xem đoạn Ngâm Tuyết dùng mẹo để Lục Lợn để yên cho Kỳ Nguyệt wá >O< đương nhiên là kèm theo cảnh bạn Nguyệt quằn quại nữa ^O^ ôi, seo mình càng ngày càng độc ác thế nì, hô hô…

  4. Thank nag, đội ngũ nam 9 truyện này thật đáng bị ngược. Đây là truyện Np đầu tiên mềnh đọc mà nữ 9 lại bị các nam 9 lúc đầu ghét như vậy Trong khi nữ 9 vốn trong sạch chỉ vờ phóng đãng thôi, có mấy nag nữ 9 truyện Np còn làm Hái hoa nữ tặc mà chẳng bị mắng như tát nước vào mặt như TNTuyet, tội nghiệp nữ 9 thật. Chỉ tại mấy bạn nam 9 đầu óc ko đc xuất sắc lắm làm nữ 9 khổ, có mỗi Vô Song với Minh TỊnh là óc hoạt động tốt hơn cả, mấy bạn nam 9 cũng có mỗi 1 vương gia còn lại toàn dạng phó thường dân chẳng có nhân trung chi long gì hết a

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s