Vô diệm xinh đẹp chương 173


Chương 173: Bước hai:Thuyết phục Tấn.

Edit&Beta:Myumyu

 

Vô cùng nhiệt tình, hắn mời hết đám người Nghĩa Giải vào, thiết yến đón tiếp.

Khi rượu đã ngà ngà, Yến vương còn ban cho Tôn Nhạc ba mỹ nữ bộ dạng giống nhau như đúc, luận tướng mạo khí chất mà nói, ba tỷ muội sinh ba này  hơn xa Song xu bên cạnh Ngũ công tử trước đây.

Mà bốn người Nghĩa Gỉai cũng được ban cho vài xử nữ ngàm dặm chọn một.

Ba tỷ muội vừa xuất hiện, đám người Nghĩa Gỉai liền rất hứng thú  nhìn về phía Tôn Nhạc, chờ phản ứng của nàng, quả nhiên không ngoài sở liệu, vẻ mặt Tôn Nhạc ngượng ngùng, sau nhiều lần từ chối cũng không đẩy đi được, liền tìm một cái cớ sớm lui khỏi yến hội.

Ngày hôm sau, Tôn Nhạc liền đem ba tỷ muội kia để vào trong đội ngũ xử nữ của người Tề.

Tôn Nhạc quả nhiên bất phàm! Ngày ấy muội ở trong Yến cung ngôn từ mạnh mẽ, nói năng có khí phách, khiến Yến vương tâm động ngay tại chỗ, chẳng những đồng ý không đánh Tề nữa, thậm chí còn có ý kết minh cùng Tề. Thật là khiến những kẻ xưng là trượng phu như ta đây xấu hổ muốn chết!”

Đội ngũ đã rời khỏi Kế thành, ở trên quan đạo kéo theo một đường bụi mù thật dài. Nghĩa Giải giục ngựa đi sát vào bên cạnh xe ngựa của Tôn Nhạc, liên tục cảm khái không thôi.

Tôn Nhạc liếc Nghĩa Gỉai, nói: “Nghĩa đại ca, Tôn Nhạc vốn là trượng phu, sao đại ca phải kinh ngạc như vậy? Nếu như thế, vây đại ca không coi ta là nam nhi rồi?”

Nghĩa mổ nghe vậy ha ha cười, trong tiếng cười lớn hắn nói: “Cho dù muội là nam nhi, cũng là một người đỉnh thiên lập địa!”

Hắn nói tới đây, cười hớ hớ bổ sung một câu, “Nghĩa Gỉai ở trước mặt Tôn Nhạc tự xưng là đại ca, lại có chút xấu hổ.”

Tôn Nhạc nghe vậy cười cười.

Nghĩa Gỉai kinh ngạc nhìn khuôn mặt không mấy thoải mái của nàng. Thập phần khó hiểu thầm nghĩ: Chuyện khó khăn như vậy. Nàng còn có thể tiện tay giải quyết. Vì sao lại không thấy vui vẻ? Ai, nữ nhân thật là khó hiểu a.

Quan sát một phen, thấy Tôn Nhạc vẫn không đau khổ không vui vẻ, sâu như hồ nước không thấy đáy. Nghĩa Giải không khỏi cất giọng hỏi: “Muội tử, lúc này chúng ta là đến Triệu cảnh?”

 

      “Không, chuyển hướng Tấn!”

Nghĩa Gỉai không hiểu nhìn Tôn Nhạc. Suy nghĩ kỹ một hồi, cũng nghĩ không thông nàng tại thời khắc mấu chốt này chạy đến Tấn quốc có ích lợi gì? Chẳng lẽ nàng muốn thuyết phục Tấn hầu tới cứu Tề ? Phải biết rằng, trước đó không lâu Tề sứ đã bị Tấn hầu cự tuyệt mà về. Lúc này nàng lại đi thì có gì hữu dụng đâu?

Nghĩa Gỉai tuy rằng khó hiểu. Chỉ cần Tôn Nhạc không nói liền không truy vấn. Hắn là người cực kỳ thông minh. Cho tới nay, lúc hắn kêu Tôn Nhạc là muội tử, đều hạ giọng. Điều kiện tiên quyết là không làm cho bất cứ kẻ nào chú ý mới kêu.

Lúc này, sĩ tốt Triệu quốc chính thức tiếp cận Tề cảnh, đại chiến sắp nổ ra.

Trong đội xe Tôn Nhạc phần lớn là người Tề, bọn họ sốt ruột trong lòng, ngày đêm càng không ngừng chạy. May mà từ lúc chuẩn bị, trong xe ngựa Tôn Nhạc đã lót da thú thật dày, giảm bớt sự rung lắc. Về phần bốn người Nghĩa Giải, dưới yêu cầu mãnh liệt của nàng, lúc tình hình không có gì đặc biệt cũng vào trong xe ngựa nghỉ ngơi thả lỏng một hồi.

Khi đội ngũ Tôn Nhạc tiến vào Tấn cảnh thì Tề Triệu đã khai chiến!

Tấn quốc, trong các nước chư hầu tuy rằng là nơi rộng rãi nhất, nhưng thanh danh lại không lớn. Bởi vì cho tới nay, Tấn quốc đều có nội chiến. Thẳng đến một năm trước Tấn hầu Tấn Văn công kế vị, tình huống mới có chuyển biến tốt đẹp.

Đội ngũ Tề sứ của Tôn Nhạc vừa đến đô thành Tân Điền của Tấn quốc, Tấn Văn công liền nhận được tin tức.

Đối với ý đồ của Tề sứ, Tấn Văn công tất nhiên là rõ ràng, nhưng hắn có điểm kỳ quái, trước đó không lâu hắn mới cự tuyệt một đám Tề sứ xin giúp đỡ, tại sao lúc này lại có Tề sứ đến đây? Hơn nữa lần này tới lại là Điền Nhạc tuổi còn trẻ, lấy tài hùng biện mà nổi danh.

Đối với tài năng của Điền Nhạc, tuy Tấn Văn công có nghe thấy, nhưng cũng không coi trọng lắm. Bởi vậy khi Tề sứ đến Tân Điền, hắn cũng không có phái người chủ động đón chào.

Tôn Nhạc vừa tiến vào Tân Điền, liền sai thủ hạ mang theo số tiền lớn làm lễ vật, cầu kiến Tấn Văn công.

Lễ vật đã đưa ra, nhưng Tôn Nhạc đợi thẳng đến nửa tháng mới được Tấn Văn công triệu kiến. Lần này triệu kiến, là ở trạch viện Tấn Văn công xây dựng bên ngoài.

Làm một sứ giả, ở loại địa phương này gặp vua của một nước, thật là hành vi mất thể diện . Bất quá loại khinh thị cỡ này đối với Tôn Nhạc mà nói không đáng kể chút nào, nàng chỉ cần có thể được gặp mặt Tấn Văn công, liền vừa lòng không thôi.

Đám người Nghĩa Gỉai vẫn đi theo phía sau Tôn Nhạc như cũ, lúc này không ai ngăn cản bọn họ, bốn người đi theo Tôn Nhạc công khai từ của lớn đi vào trong Lan các Tấn Văn Công đang ở.

Trong sân, đứng mười mấy cái vệ sĩ, trong sương phòng phía trước, mơ hồ có tiếng sanh nhạc truyền đến.

Tôn Nhạc quay đầu lại, nói với đám người Nghĩa Giải: “Nghĩa Giải đại ca, các người ở bên ngoài chờ ta đi.”

Bốn người Nghĩa Gỉai gật gật đầu.

Tôn Nhạc nhanh chóng tiến nhập sương phòng.

Sương phòng này rất lớn, đủ để chứa trăm người. Xuyên thấu qua mành trướng, Tôn Nhạc nhìn đến một người trung niên đội nón cao chừng ba mươi tuổi ngồi chồm hỗm trước sập, phía sau hắn là mười mấy hiền sĩ, mà ở trước mặt hắn, tám vũ nữ đang giương tay áo, nhảy múa. Ở hai bên vũ nữ , là mười mấy nhạc công thổi sanh nhạc.

Khi Tôn Nhạc tiến vào thì bước chân rất mạnh, nhưng không ai quay đầu.

Tôn Nhạc nhìn đám người Tấn Văn Công lờ mờ trong trướng, mỉm cười, mặt không đổi sắc đi về phía trước.

Chỉ chốc lát, nàng liền tới trước mặt Tấn Văn Công, hai tay chắp lại, thi lễ thật sâu, cao giọng nói: “Tề nhân Điền Nhạc tham kiến đại vương.”

Giọng nói của Tôn Nhạc thực vang, thực thanh thúy, tiếng sanh nhạc khiêu vũ nhất thời bị nàng đè xuống.

Đám người Tấn Văn công xoay đầu lại nhìn về phía Tôn Nhạc, khi chống lại vẻ mặt bình thản trầm tĩnh của nàng thì bọn họ đều lộ ra biểu tình kinh ngạc: Tề sứ này rất trầm ổn, khinh thường như thế cũng không làm hắn tức giận! Một thiếu niên còn trẻ như vậy, thật đúng là không thể xem thường.

Tấn Văn công phất phất tay, “Mời ngồi!”

 

      “Tạ đại vương.”

Văn công nghiêng đầu, hướng tới Tôn Nhạc cao thấp đánh giá vài lần, vung tay ra hiệu.

Một cung tỳ lên tiếng trả lời đi ra, nàng bưng bình rượu, quỳ gối trước mặt Tôn Nhạc châm rượu cho nàng.

Tôn Nhạc lẳng lặng nhìn dòng rượu ồ ồ chảy vào, chén ngọc vừa đầy, nàng liền đưa tay bưng lên, hướng tới Tấn Văn công, cao giọng nói: “Nhạc từ lúc ở Tề quốc đã nghe được uy danh của đại vương. Một chén này, xin kính đại vương.”

Nói xong, Tôn Nhạc ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Tấn Văn công thản nhiên giơ chén rượu lên, nhưng không có uống cạn.

Cung tỳ kia lại rót đầy chén rượu cho Tôn Nhạc , Tôn Nhạc lại nâng cốc hướng tới Tấn Văn công, cao giọng nói: “Một chén này, kính chính mình! Điền nhạc đường xa mà đến, nguyện trợ đại vương thành bá chủ.”

Tôn Nhạc ngửa đầu nâng cốc uống, bao gồm cả Tấn Văn công lẫn chư vì hiền sĩ, đều cảm thấy hứng thú với nàng hơn.

Tấn Văn công cầm chén rượu trong tay quơ quơ, uống một ngụm, để chén rượu xuống bàn thật mạnh, nhìn Tôn Nhạc chằm chằm nói: “Giúp ta thành bá chủ? Câu này cũng mới mẻ đấy!”

Tôn Nhạc cười cười, quơ quơ chén rượu nói: “Đúng vậy.” Nàng ngẩng đầu nhìn hướng Tấn Văn công, lanh lảnh nói: “Lúc này, nếu như đại vương xuất binh, liền thành bá chủ!”

 

      “Ha ha ha ha. . . . . .”

 

      “Ha ha. . . . . .”

Tiếng cười liên tiếp vang lên không ngừng, Tấn Văn công thực sự cười đến ngã trước ngã sau. Hắn chống eo, cười ha ha không thôi.

Tôn Nhạc lẳng lặng ngồi, ánh mắt trong trẻo nhìn mọi người, biểu tình bình tĩnh, thái độ thong dong.

Vẻ mặt của nàng làm cho mọi người không dám khinh thường, dần dần, tiếng cười hơi dừng lại.

Tấn Văn công chậm rãi dừng cười, hắn thẳng lưng, lạnh lùng nhìn Tôn Nhạc chằm chằm, trầm giọng quát: “Tiểu tử ngươi nói thử xem? Nếu nói không được, đừng trách bổn vương không khách khí!”

Tấn Văn công vọt đứng lên, rút trường kiếm từ trên vách tường ra, kiếm vừa duỗi ra, thẳng tắp chỉ hướng Tôn Nhạc, cười lạnh nói: “Bổn vương chán ghét nhất là hạng người nói khoác mà không biết ngượng!”

Quay mắt về phía mũi kiếm chớp lóe, Tôn Nhạc cười cười, nàng tựa hồ đã hiểu ngẩng đầu nhìn thẳng Tấn Văn công, nói: “Nay là lúc Triệu cùng Tề giao chiến. Điền Nhạc tuy nói đại vương xuất binh trợ Tề, nhưng không phải vào lúc này!”

 

      “Hử?”

 

      “Lời ấy có ý gì?”

Tấn Văn công cùng chúng thần cũng không rõ rồi, bọn họ khó hiểu nhìn về phía Tôn Nhạc.

Tôn Nhạc cười cười, nhìn thẳng Tấn Văn công: “Triệu, Tề, cùng là nước lớn đương thời. Tề mặc dù bại vào tay Sở, nhưng thực lực của một nước vẫn không thể xem thường. Ta đã thuyết phục Yến quốc triệt binh. Bởi vậy một trận chiến này, tất lưỡng bại câu thương.”

Thân mình nàng nghiêng tới trước, nói rõ từng chữ từng câu: “Đại vương sao không nhận lời Tề quốc, đáp ứng xuất binh? Đại vương có thể phái binh trần ở biên cảnh Tề Triệu, tạm thời bất động. Đợi khi hai quân Triệu Tề giằng co, lưỡng bại câu thương, đại vương phát binh công thẳng đến Triệu. Thành Hàm Đan lúc đấy, nhất định trong thành hư không, một kích là thành! Lúc đó đại vương đoạt Triệu, lại khiến Tề chịu ân, vị trí bá chủ thiên hạ chẳng phải là vật trong lòng bàn tay đại vương sao?”

Im lặng cực kỳ!

Lặng ngắt như tờ!

Trong thời gian ngắn, Tấn Văn công trầm mặc, quần thần cũng trầm mặc.

Cũng không biết qua bao lâu, Tấn Văn công cười lên ha hả.

Trong tiếng cười lớn, Tấn Văn công ném trường kiếm trong tay xuống đất, vỗ thật mạnh trên sập, luôn miệng nói: “Tốt! Rất tốt! Người tới ——”

 

      “Dạ.”

      “Mang ra năm mươi lạng vàng, cô muốn tạ ơn Điền Nhạc công tử!”

      “Dạ!”

Tấn văn công mặt tươi hơn hớn nhìn Tôn Nhạc, càng nhìn càng vui sướng, hắn đột nhiên mở miệng nói: “Điền Nhạc, ngươi có thể đến Tấn không?”

Hắn ôn hòa nói: ” Điền Nhạc đại tài, sao không tương trợ cho cô? Cô có thể lấy vị trí Thừa tướng ra hứa!”

Tấn Văn Công vừa hứa, tiếng ồn ào náo động nổi lên bốn phía trong phòng. Chúng thần nhìn nhau, cảm thấy đại vương đối với thiếu niên trước mắt này không phải chỉ coi trọng bình thường thôi a.

Tôn Nhạc cũng ngẩn ra.

Đảo mắt nàng cười cười, cúi đầu chắp tay trước ngực trả lời: “Có thể được đại vương coi trọng, thực là vinh hạnh của Nhạc. Đây là đại sự, xin để Nhạc suy nghĩ.”

   “Ha ha ha, tốt, tốt!”

Tấn Văn công vừa cười ha ha vừa nhìn chằm chằm Tôn Nhạc đánh giá không ngớt, thầm suy nghĩ: Điền Nhạc này thân là Tề sứ, lại suy nghĩ vẹn toàn cho ta, đích thị là đã sớm có lựa chọn, ta cứ thả thoải mái, buông lỏng tinh thần đợi hắn chủ động quy phục.

Nghĩa Giải luôn nghiêm túc lắng nghe, lúc này, hắn thở ra một hơi thật dài, lại nhìn mấy Kiếm Sư phía sau thở dài vài cái: “Tôn Nhạc thực xứng danh quốc sĩ! Tài năng kinh người như thế, thật là đáng sợ!” Nói tới đây, hắn nhíu mày, không hiểu hỏi: “Nhưng nà, Tôn Nhạc sắp xếp hợp lý như thế có ích lợi gì?”

Chúng kiếm sư im lặng.

Nghĩa Gỉai quay đầu nhìn về phía Tôn Nhạc, âm thầm thở dài: không chỉ vậy, chỉ bằng phần thong dong cùng can đảm này của Tôn Nhạc, cũng không phải trượng phu bình thường có thể làm được.

Khi đám người Tôn Nhạc rời đi thì sắc trời đã tối.

Nghĩa Gỉai nhìn Tôn Nhạc ngồi trong xe ngựa trầm mặc không nói, vài lần đều muốn mở miệng hỏi, nhưng cuối cùng cũng không hỏi ra. Lúc này, hắn thật sự là ngứa ngáy trong lòng, thật sự là không biết trong bụng Tôn Nhạc đang cất giấu cái chủ ý gì.

Tôn Nhạc lẳng lặng nhìn cây đuốc cháy phừng phừng hai bên ngã tư đường, đột nhiên nói: “Chuẩn bị một chút, lần này đi Ngụy Quốc.”

“Dạ!”

Trong tiếng đồng ý chỉnh tề, hai mắt trong trẻo của Tôn Nhạc lấp lánh trong bóng đêm.

Advertisements

30 thoughts on “Vô diệm xinh đẹp chương 173

  1. thank nàng nha….. Bất quá ta phải….. Hị hị….. ta nháo ….. ta nháo a~
    Myu nàng ơi…. Thêm 1 chương nữa đi mà….. Huhuhu phải chờ như thế này thiệt khổ a~…..

  2. nàng ơi! ta có điểm kho hiểu. tại sao lại goi đại mỹ nhân là đại gia giống như là: trĩ đại gia,yến đại gia….nghe lạ wá ah. tiếp nữa là sao nàng hay dùng từ “ngốc vù vù” để diễn tả sự ngạc nhiên, khó hiểu, mình thấy trong một số hoàn cảnh nghiêm túc thì dùng từ này có vẻ không hợp lắm thì phải. đây chỉ là suy nghĩ của mình mà thôi, mình không có ý xấu, mong nàng đừng jận ta nha!

    • Có j đâu mà giận nàng trời, ta lun ủng hộ mọi ý kiến của các bạn để bản edit được hoàn thiện hơn mà. Cái phần Yến đại gia, Trĩ địa gia thì ta chịu bản tiếng trung nó thế, ta tra tới tra lui rồi nó cũng thế. Hay là thời đó người ta xưng hô như vậy, để ta tra baidu thử.
      Còn từ ngốc vù vù cũng vậy, có thể đổi là ngờ nghệch, ngơ ngác ..vv Nhưng ta lại sợ thế sẽ mất đi văn phong của tác giả.
      Phần nào việt hóa được ta cũng việt hóa chỉ chừa lại một số từ đặc trưng của truyện cổ trang và cách dùng từ đặc trưng của tác giả thui. Các bạn cho ta xin ý kiến nhá

  3. haizz TN cang ngay cang cao thu ah
    chi bang may loi noi ma xoay chuyen duoc cuc dien
    ma minh nghi TN hinh nhu toan danh dung long tham cua may ong vuong nay ko ah`
    Thanks Myu nha
    khi nao co chuong tiep vay Myu ^^

  4. hê, cái này nguyên bản là kế “Vây Ngụy cứu Triệu” mà @@
    mấy chị xuyên không cứ đọc qua mấy bộ Xuân thu chiến quốc, Tam quốc diễn nghĩa, Binh pháp Tôn tử… rồi đủ thông minh để vận dụng là thành quân sư thuyết khách kỳ tài hết =))

      • tại tên tiểu tử họ Trương đấy não ngắn, ko đủ thông minh, suốt ngày bị gái lừa, ko có chí lớn =))
        ta là ta ghét tên này nhất trong các nam 9 của Kim lão gia ==’

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s