Ngồi hưởng tám chồng chương 121.1


Quyển 2:

Chương 25.1: Phản kích.

Edit&Beta:Myumyu

 

Trong Ngũ độc cốc tràn ngập tiếng kèn trống huyên náo vui vẻ, Vân Độc Nhất một thân mũ phượng khăn quàng vai đỏ thẫm xinh đẹp, tự thấy mình vô cùng diễm lệ đứng trước cửa phòng thuốc, nở nụ cười.

Vô Song. . . . . .” Nhấc chân bước vào cửa, trong tay cầm hỉ bào chú rể, Vân Độc Nhất chậm rãi tới gần Vô Song, ôn nhu vô cùng.

Vô Song, nên thay quần áo . . . . . .”

Chậm rãi mở hỉ bào chú rể ra, xoay qua xoay lại trước mặt vài cái ướm vào Vô Song, Vân Độc Nhất miệng cười tươi rói: “Vô Song, chàng xem tay nghề của ta thật đúng là không tệ! Chỉ bằng cảm giác, đã có thể làm caí hỉ bào này vừa vặn tám chín phần! Chàng xem, có thích hay không? “

Lấy ra!” Vừa thấy Vân Độc Nhất như thế, Vô Song lạnh lùng cau mày, oán hận mà nói.

Nghe vậy, trên gương mặt diễm lệ của Vân Độc Nhất không khỏi hiện lên một chút lo lắng , bất quá đơn giản là hôm nay tâm tình nàng rất tốt, cho nên cũng không so đo.

“Không cần phải như vậy, Vô Song. Hôm nay là ngày vui của chúng ta, phải thật vui vẻ mới đúng! Nếu không, sẽ hỏng mất không khí vui mừng!”

Khuôn mặt tươi cười dịu dàng tiến lên an ủi, Vân Độc Nhất đưa tay ngăn hắn lại, nhẹ nhàng mà nói: “Vô Song, ngoan nào! Nhanh thay quần áo a, bằng không trễ giờ lành là điềm xấu đó!”

Vân Độc Nhất chậm rãi kiễng chân, muốn đem hỉ bào để lên trên người Vô Song, ai ngờ vừa thấy như thế, Vô Song chợt xoay người đẩy nàng ra, giọng nói lạnh lùng đông cứng: “Cút!”

Một lần nữa bị đẩy lui về phía sau mấy bước, Vân Độc Nhất ổn định cước bộ của mình, vẻ mặt tràn ngập lửa giận trừng mắt. Chính là cuối cùng vì lo lắng bỏ lỡ giờ tốt hôm nay, nàng đè nén sự tức giận trong lòng, liên tiếp hít sâu mấy cái.

“Vô Song, đừng náo loạn! Tất cả đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ chàng mặc hỉ bào bái đường nữa thôi!” Nắm thật chặt y phục trong tay, Vân Độc Nhất nói, tiếp đó cất bước tiến lên lần nữa.

“Roạt ——” một tiếng gấm rách vang lên, Vô Song thấy Vân Độc Nhất cầm hỉ bào tiến lại lần nữa, mặt lạnh không nói một câu, cầm áo qua, lấy tay xé rách.

Ngươi đừng hy vọng , ta không bao giờ thành thân với ngươi đâu!” Lạnh lùng ném hỉ bào rách nát trên mặt đất, hai mắt Vô Song nhìn Vân Độc Nhất, trong mắt tràn ngập chán ghét cùng căm hận.

“Chàng! Chàng ——” thấy vậy, Vân Độc Nhất thịnh nộ, dưới ngọn lửa giận điên cuồng cổ vũ. Nàng giương mắt trừng Vô Song, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vân Vô Song, chàng thật quá đáng! Chẳng lẽ chàng không muốn cứu Tống Ngâm Tuyết, muốn trơ mắt nhìn nàng ta đi chịu chết sao?”

Uy hiếp, hung dữ nói, hai tay Vân Độc Nhất nắm chặt, vẻ mặt hiện lên điềm báo trước khi nổi bão.

Thấy vậy, Vô Song chậm rãi nở nụ cười, cười tự nhiên như mây trôi nước chảy.” Vân Độc Nhất, ngươi nghĩ rằng ta thật sự không tìm được cách ngươi nuôi con chồn độc sao?”

 

      “Hả? Chàng giải được sao?” Nhíu mày, vẻ mặt căm hận, Vân Độc Nhất hung ác nheo mắt lại, khiêu khích nói.

“Đương nhiên! Tuy ta không thể không thừa nhận ngươi dụng độc cao minh, nhưng mà ta cũng không phải là kẻ ngốc! Đã không nói cho ta quá trình nuôi con chồn, ta chỉ còn cách tự mình tìm lấy!”

 

      “Tự mình tìm? Làm sao được, chẳng lẽ chàng uống máu con chồn sao?” Vân Độc Nhất nghe Vô Song nói xong, vẻ mặt có chút kinh ngạc nhìn hắn, không thể tin nổi.

Đúng a! Hừ! Qủa không hổ là con chồn do Vân Độc Nhất nuôi, ngay cả việc muốn bắt nó lại, so với bắt con chồn bình thường cũng khó khăn hơn nhiều!” Vươn tay chậm rãi mở lòng bàn tay của mình ra, Vô Song cười lạnh nhạt nói, “Máu con chồn, xác thực có ghi chép trình tự độc vật mà nó ăn thường ngày. Chỉ cần ta nếm một chút, liền có thể biết hết trình tự!”

Chàng điên rồi!” Vừa nghe giờ phút này Vô Song nói như vậy, sắc mặt Vân Độc Nhất kinh hãi, không khỏi gầm nhẹ nói: “Vô Song, chẳng lẽ chàng không biết máu con chồn này mặc dù vô hại đối với nam tử, nhưng chỉ giới hạn tiếp xúc làn da thôi, nếu như trực tiếp hòa tan trong cơ thể mà nói…,  độc tính liền tồn tại!”

Mạnh mẽ trừng mắt, có sự đau lòng có bi phẫn, Vân Độc Nhất lúc này nhìn vết thương Vô Song dựng thẳng trước mặt mình thì môi nàng sít sao cắn chặt lại.

Vân Độc Nhất, ta biết máu chồn có độc, nhưng mà ta thà rằng chính mình trúng độc, cũng sẽ không tùy ý để ngươi bài bố điều khiển! Ngươi không cần lo lắng cho ta, độc chồn này hôm nay ta đã tìm được, hiện tại cũng chỉ đợi luyện chế hoàn thành, là dùng giải độc được rồi!”

Lời Vô Song nói, lạnh lùng mang theo hung ác, có sự quyết tuyệt từ nay về sau không muốn tiếp tục liên quan nữa! Nghe vậy, sắc mặt Vân Độc Nhất không khỏi biến đổi lại biến đổi, cuối cùng biến thành nổi giận mà tái nhợt.

Ha ha! Ha ha ha ha!” Ngửa đầu cười điên dại một hồi, chống lại hai con ngươi của Vô Song, Vân Độc Nhất mỉa mai tà ác nói: “Không tệ, đúng là thật không tệ! Thật không hổ là đệ đệ cực kỳ có thiên phú của ta, lại có thể nghĩ đến biện pháp như thế? Bội phục! Thật sự bội phục!”

Bất quá đệ đệ, tuy ta rất bội phục phần tinh thần này của chàng, cũng rất ghen ghét mối tình si chàng dành cho Tống Ngâm Tuyết! Nhưng mà có một việc, ta muốn nói cho chàng biết: chàng cho rằng mình đã tìm được phương pháp giải độc rồi sao? Chàng cho rằng từ nay về sau có thể thật sự thoát khỏi ta sao? Ha ha, ta cho chàng biết, không thể nào!”

      “Ta không ngại thẳng thắn nói cho chàng biết, chàng dùng loại phương pháp này để giải độc là không sai! Nhưng mà chàng quên mất một chuyện, đó là —— thuốc dẫn!”

Thuốc dẫn?” Cau mày, vẻ mặt Vô Song hoang mang.

Thấy vậy, Vân Độc Nhất cười lạnh: “Đúng vậy a, thuốc dẫn! Dùng Tuyết Liên làm thuốc dẫn!”

Thẳng thắn nói cho hắn thuốc dẫn của độc chồn là cái gì? Giờ phút này, không phải Vân Độc Nhất tự phụ cho rằn  Vô Song không luyện được, mà  nàng biết rõ trong Ngũ Độc cốc, căn bản không có Tuyết Liên! Cho nên, cho dù Vô Song biết cũng không sao! Bởi vì nếu như đợi cho hắn đến nơi khác hái được Tuyết Liên, sau đó lại chế thành giải dược, cả một đoạn thời gian chậm trễ này, cũng đủ để Tống Ngâm Tuyết luân hồi tái sinh nhiều lần rồi!

Đắc ý, quyết tuyệt nhìn Vô Song, Vân Độc Nhất lúc này, trên gương mặt diễm lệ hào quang vạn trượng, ngạo mạn ngoan độc không ai bì nổi.

Thấy vậy, Vô Song trố mắt, nhìn chằm chằm vào nàng, đáy lòng, có một loại hối tiếc cùng thống khổ. Có câu “Lo lắng tất loạn”, thì ra thật sự như thế. . . . . .

Bỏ quên trọng điểm, hết thảy đều uổng phí! Giờ phút này, hắn không chỉ không thể cứu được Tống Ngâm Tuyết, mà ngay cả chính hắn. . . . . .

“Vô Song, thành thân với ta a! Chàng đã trúng độc, tuy độc tính không nặng, nhưng nếu như không có giải dược, chàng cũng sẽ chết, lại cứu không được người trong lòng của chàng!” Chiếm hết thượng phong, Vân Độc Nhất ngang tàng nói.

Nghe vậy, Vô Song trong trẻo nhưng lạnh lùng vừa định mở miệng cự tuyệt, ngay lúc này, ngoài cửa truyền đến một giọng nói tươi mát thanh lệ, nghiền ngẫm, châm chọc cười: “Hắn thà rằng cùng chết với ta, cũng sẽ không đáp ứng thành thân cùng tỷ! Cốc chủ tỷ tỷ, dưới đời này, còn có người bức bách người khác hơn tỷ sao? Chẳng lẽ không ai nói cho tỷ, là của mình, thì nhất định là của mình! Không phải của mình, mình muốn đoạt, cũng đoạt không được sao!”

Vừa dứt lời, một đạo thân ảnh màu trắng từ giữa không trung nhảy xuống, tiêu sái như có như không rơi vào trước cửa, tiếp đó một chân vừa nhấc, mạnh mẽ đạp cánh cửa phòng nửa khép ra, vẻ mặt lãnh mị đong đưa cây quạt, mắt hàm chứa ý cười nhìn vào trong phòng.

“Tuyết Nhi!” Vừa thấy được người tới, toàn thân Vô Song không khỏi mạnh mẽ sững sờ, không dám tin mở to hai mắt, thật lâu cũng không phát ra một câu nào.

Ngươi? Làm sao ngươi lại ở đây!” Nhìn Tống Ngâm Tuyết lúc này, vẻ mặt tươi cười sáng lạng giảo hoạt, Vân Độc Nhất vô cùng khiếp sợ, trong lòng đầy khó hiểu trừng mắt.

“Vì cái gì ta không thể ở đây ?” Nhíu mày, mỉm cười châm chọc đảo qua hỉ bào bị ném rơi trên mặt đất, sự tàn khốc xẹt qua trong mắt Tống Ngâm Tuyết, tiếp đó giương khuôn mặt tươi cười trầm ngâm nói.

” Không phải ngươi trúng độc sao? Làm sao còn có thể xuất hiện ở đây?” Nhìn Tống Ngâm Tuyết tinh thần sáng láng, hoàn toàn không giống có bất kỳ dấu hiệu trúng độc nào, Vân Độc Nhất nhíu chặt lông mày, hai tay nắm chặt.

Làm sao có thể? Điều này không có khả năng! Nàng rõ ràng đã trúng độc chồn, suy yếu sắp chết! Vì sao giờ phút này không hề có giải dược cứu trợ, lại có thể bình yên vô sự đứng ở trước mặt mình, vẻ mặt cười cười châm chọc? Vì cái gì? Vì cái gì!

Không thể lý giải sự quái dị của nàng lúc này, Vân Độc Nhất mạnh mẽ lạnh mặt xuống, vẻ mặt phòng bị nhìn, ánh sáng nguy hiểm từ trong mắt bắn ra bốn phía.

Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết chậm rãi cười cười, không khỏi hỏi ngược lại: “Trúng độc thì không thể giải sao? Nếu không như vậy, chẳng phải cả phu quân cũng bị ngươi đoạt chạy mất sao? A, loại mua bán lỗ vốn này, Tống Ngâm Tuyết ta sẽ không bao giờ làm.”

Phong lưu tiêu sái đong đưa cây quạt, thần thái trong mắt bắn ra bốn phía, đối lập với biểu lộ phẫn nộ của Vân Độc Nhất, tất nhiên là có vẻ xinh đẹp sáng rọi khiến người ta đui mù.

Cốc chủ tỷ tỷ, tỷ đây là đang bức hôn sao? Bất quá đối phương hình như rất không tình nguyện a? Chậc chậc, nhìn xem, hỉ bào đẹp thế đã bị xé rách ném xuống đất rồi! Xem ra trình độ khiến người ta ghét bỏ của tỷ tỷ, thật đúng là không phải thâm hậu bình thường nha!”

Lúc này cố ý nhắc đến hỉ bào, Tống Ngâm Tuyết chuyên tấn công chỗ đau của người khác, lúc này nói mấy lời thể hiện toàn bộ sở trường nói móc cùng châm chọc của mình.

Nghe vậy, Vân Độc Nhất chịu đựng không nổi đang muốn phát tác, mà đúng lúc, Vô Song bên cạnh phục hồi tinh thần lại, rất nhanh liền nhấc chân tiến lên, một tay kéo lấy nàng.

“Tuyết Nhi, Tuyết Nhi của ta, thật là nàng! Thật là nàng rồi!” Ân cần, bao hàm thâm tình mà nói, không khỏi vọng lên bên tai, tựa hồ như nằm mơ mới tỉnh, Vô Song vội vàng một phát bắt được bàn tay thon dài của nàng, nghiêm túc bắt mạch cho nàng.

“Độc thật sự đã giải. . . . . . Tại sao có thể như vậy?” Không nghĩ ra nguyên nhân gì, cảm thấy chuyện này căn bản không thể tưởng tượng được , Vô Song không khỏi nhíu mày, thầm suy nghĩ. Nhưng mặc kệ nguyên nhân như thế nào, chỉ cần Tuyết Nhi của hắn hiện tại không có việc gì, vậy trái tim hắn coi như cũng yên ổn.

“Tuyết Nhi, thực xin lỗi! Là ta hại nàng chịu khổ. . . . . .” Xin lỗi đau lòng mà nói, ôm lấy nàng, trên mặt Vô Song tràn đầy niềm vui sướng cùng cảm động khi tưởng mất đi mà lại có được.

“Ngốc à, ta không có trách chàng, là chính ta muốn tới tìm chàng mà.” Vừa thấy Vô Song như thế, trong nội tâm Tống Ngâm Tuyết không khỏi ấm áp, giọng nói bất giác cũng mềm mại lại.

Hai người bọn họ chàng chàng thiếp thiếp, không coi ai ra gì tình ý ngập tràn, mà Vân Độc Nhất bên cạnh thấy vậy, càng nổi trận lôi đình!

Vốn khi nàng thấy Vô Song tiến lên, không hề cố kỵ giẫm lên hỉ bào, trong lòng đã rất khó chiu rồi! Hiện tại, vừa nghe bọn họ nồng nàn thủ thỉ như vậy, lại nhìn động tác ôm ấp của bọn họ, làm sao còn kiềm chế được? Trực tiếp nổi giận quát to một tiếng: “Vân Vô Song! Lần thành thân này ngươi rốt cuộc là bái hay không bái, ngươi chớ quên, cho dù Tống Ngâm Tuyết đã được giải độc, nhưng chất độc trên người của ngươi còn chưa có giải! Nếu ngươi không ngoan ngoãn nghe lời, kết cục, chỉ có một con đường chết!”

Hung dữ trừng mắt, con mắt cũng sắp trừng lồi ra ngoài, Vô Song nghe Vân Độc Nhất uy hiếp như vậy, lạnh nhạt xoay người, trên mặt có nụ cười mỉm tràn đầy hạnh phúc: “ Vân Độc Nhất, cám ơn ngươi đã nói cho ta biết bí mật về thuốc dẫn. Chính ngươi cũng đã nói mà? Độc của ta cũng không nghiêm trọng, cho nên ta tin rằng cũng còn đủ thời gian đi hái Tuyết Liên !”

Một câu này của Vô Song, trên cơ bản đã thay đổi thế cục hoàn toàn, thoát khỏi khốn cảnh bị động. Thấy vậy, Vân Độc Nhất hận đến không biết trút vào đâu, nàng âm lãnh nghiêm mặt, khóe mắt không tự chủ co giật, bộ dạng lửa giận đã đến cực hạn.

Người tới! Bắt xú nha đầu này lại cho ta!”

Nàng biết võ công Tống Ngâm Tuyết cũng không cao, bởi vì ngày đó nàng cũng không cảm nhận được nội tức trong người nàng, cho nên trước mắt, nàng mới có thể không chút cố kỵ nào gọi người tiến lên như vậy.

“Dạ!” Vừa nghe Vân Độc Nhất phân phó, mấy người vốn đang thổi kèn đánh trống ầm ĩ bên ngoài lập tức ngừng lại, rút binh khí ra chém tới Tống Ngâm Tuyết.

Thấy vậy, Vô Song lạnh lùng, đang muốn tiến lên ngăn trở, lúc này, Tống Ngâm Tuyết một bả cầm lấy tay của hắn, ra hiệu hắn không nên cử động, sau đó thâm ý nhìn sang Vân Độc Nhất, gấp mặt quạt lại, nhảy vọt ra ngoài.

Cây quạt trong tay tiêu sái vung lên, không lưu tình chút nào đánh về phía mấy người nghe lệnh mà đến, trong khi binh khí giao tranh, tinh quang xẹt qua trong mắt Tống Ngâm Tuyết, sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng dị thường.

Chuyển, đỡ, ngăn cản, đánh, đá, cây quạt giấy vừa hung ác vừa chuẩn xác đánh vào trên người mấy tên thủ hạ, khiến bọn họ đầu óc choáng váng, liên tục tháo chạy.

Đá xéo một cái, tiêu sái anh tuấn đạp người cuối cùng ra thật xa, thân ảnh Tống Ngâm Tuyết vừa chuyển, quay người một cái xinh đẹp, liếc mắt nhìn Vân Độc Nhất, giương mày, vẻ mặt khiêu khích.

Advertisements

29 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 121.1

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s