[Thượng cung] chương 13


Chương 13:  Dùng mật thư nắm trong tay làm mồi nhử.

Edit&Beta:Myumyu.

Sau khi trở lại Lan Nhược hiên, ta liền chuẩn bị theo lời thái hậu, truyền tin tức ra ngoài cung. Việc truyền tin tức giữa trong và ngoài cung hiện tại đều do hoàng hậu phụ trách, người trong cung muốn xuất cung phải có thủ dụ* của hoàng hậu. Nhưng hoàng hậu đã tỏ ý muốn hợp tác với ta, chỉ cần bịa ra một cái cớ hay, thuyết phục nàng ta cũng không phải là chuyện quá khó. Ta tùy tiện tìm một cái cớ, xin khẩu dụ* *của hoàng hậu. Thái hậu liền phái người mang tiền bạc đến Triều Nguyệt am cho đại nương cùngvà muội muội, còn mang tới cho ta lá thư đại nương tự tay viết. Trong thư tất nhiên là cảm kích bất tận, còn hi vọng ta giúp đỡ muội muội khác mẹ Ninh Tích Văn. Ta xem thư chỉ khẽ cười lạnh. Ninh Tích Văn này tuy bộ dạng cũng dễ nhìn, nhưng tính khí ngang ngược kiêu ngạo, vào trong cung, chẳng phải càng khiến ta hoạ vô đơn chí?

(*Thủ dụ: Ý chỉ, sự cho phép của người bề trên.

**Khẩu dụ:Lệnh truyền đạt bằng miệng không có văn bản chính thức.)

Ta đã vượt qua khảo nghiệm của thái hậu, chỉ cần yên lặng chờ bước tiếp theo của bà ta, thì ta sẽ có thể hành động.

Việc hoàng thượng sủng hạnh ta tại thiền đường, xem ra cũng không có người nào biết. Ở trong cung, ta vẫn là một vị phi tần không được ưu ái đặc biệt, những cũng không đến nỗi bị ghẻ lạnh quá mức. Khổng Văn Trân chưa vội vã xuống tay, người ta đắc tội cũng đang xem chừng. Như vậy rất tốt, chỉ cần ta tiếp tục duy trì trạng thái cân bằng này, thời gian trôi qua, chung quy sẽ có một ngày, trong hậu cung, ta sẽ lại như cá gặp nước.

Giống như thời làm thượng cung trước kia.

Cơ hội ta chờ đợi rốt cuộc đã tới. Qua mấy ngày, ta lại đi tới chỗ thái hậu, thái hậu cầm một cái hộp báu Cửu Cung bảy sắc cầu vồng*** đưa cho ta, muốn ta nghĩ cách đưa nó ra ngoài cung. Hộp báu này làm từ gỗ tử đàn thượng đẳng, quanh thân có khắc rồng phượng, nắp hộp từ chín lần chín tám mươi mốt khối gỗ nhỏ chế thành, có một chỗ trống có thể di chuyển, người nhận được hộp báu phải dựa theo Cửu Cung đồ di chuyển tám mươi mốt khối gỗ này ghép thành một bức họa mới có thể mở nó ra, trên nắp hộp sơn bảy sắc cầu vồng, hoàn toàn nhìn không ra là hình gì, nhưng ta biết, thiết kế của hộp báu này khiến ta chỉ có một cơ hội để mở nó ra.

(*** Myu tìm không thấy hình minh họa. Cái hộp này hình vuông trên mặt là hàng ngang chín ô, hàng dọc cũng chín ô. Trên mặt hộp là tám mươi mốt ô vương nhỏ sơn bảy màu. Có một ô trống, ta di chuyển các ô vuông để ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh.)

Hơn nữa chiếc hộp này trông cũng cũ kỹ, nếu như được chế tạo trong cung, hẳn là do thượng cung tiền nhiệm giám chế, nhưng ta lật đi lật lại bản chép tay của của thượng cung, cũng không tìm được cách chế tạo cái hộp nào như thế. Chắc hẳn cái hộp này rất quan trọng, thái hậu từng dặn dò không được viết lại. Ta nghĩ đi nghĩ lại, thượng cung tiền nhiệm là một người cực kỳ tự phụ, phàm những thứ bà ấy có nhúng tay vào, không thể nào không lưu lại đôi câu vài lời, thế là ta mở rộng suy nghĩ ra, không câu nệ chỉ tìm kiếm cách làm hộp, quả nhiên trong sách tại một góc không hề bắt mắt, ta phát hiện một bức tranh vẽ đám mây bảy màu vô cùng rực rỡ tươi đẹp.

Cái này, mới là cách mở hộp báu Cửu Cung bảy màu chân chính!

May mắn lúc ta ở cục Thượng Cung, vì muốn đi lên vị trí thượng cung, kỹ thuật các phòng đều có đọc lướt qua, hơn nữa cũng nghiên cứu chuyên sâu, so với cấp độ Tư thiết bình thường còn cao minh hơn không biết bao nhiêu lần, cho nên, hộp kiểu này ta cũng từng thấy qua, biết rõ bước mấu chốt để mở ra. Tuy nói là một khi mở không ra, sẽ bị người ta phát hiện ra cái hộp này đã bị đã bị động vào, ta sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nhưng ta nghĩ, nếu như ta không mở hộp ra. Cục diện bế tắc này sẽ mãi mãi như vậy,  ta ở trong cung sẽ luôn bị người ta quản chế.

Cho nên, ta dùng một buổi tối để mở cái hộp này ra, lấy từ bên trong  ra một bức thư bí mật.

Hóa ra, những lời hoàng thượng nói với thái hậu ngày đó, cũng không phải chỉ là tùy tiện, hắn muốn lấy tình thân để đả động thái hậu.

Chỉ tiếc, bất luận hắn làm như thế nào, tình mẫu tử cũng không thể trở lại như xưa.

Mà hiện tại việc ta muốn làm, chính là ngăn cản sự việc sẽ khiến cung đình biến đổi lớn này. Vừa nghĩ tới chuyện ta sẽ trở thành công thần ngăn cản tai họa này, được hoàng hậu khen thưởng và tín nhiệm, Hạ Hầu Thần nể tình chuyện này cũng không làm khó ta nữa, mà ta, ở trong hậu cung lại như cá gặp nước, ta liền nhịn không được muốn cười ra tiếng.

Ninh Vũ Nhu, ngươi quả nhiên lợi hại, mục tiêu ngươi muốn đạt tới, trước giờ chưa bao giờ không thực hiện được!

Năm Kỷ Sửu tháng Quý Dậu ngày Bính Tý, kinh thành mưa bụi mù mịt, tất cả tường đỏ ngói xanh trong hoàng cung bị mưa bụi ùn ùn kéo đến bao trùm,  màu sắc vốn tươi đẹp hiện tại lại trở nên u tối. Y phục trên người dính hơi nước, vừa đưa tay sờ đã bị hơi nước làm ẩm, dinh dính ướt lạnh, khiến người ta khó chịu đến cực điểm. Đèn lồng dưới mái hiên bị gió thổi qua, không ngừng lắc lư, tạo ra những bóng đen chập chờn, bầu không khí khiến người ta ngạt thở.

Ta ngồi trong hoa các nhỏ tại Lan Nhược hiên, ôm lò sưởi nhỏ để loại trừ cảm giác ẩm ướt. Tố Hoàn thêm một ít hương huân vào trong lò, nhất thời ngăn cách hẳn thời tiết âm trầm ẩm ướt bên ngoài với trong phòng. Trong hương thơm ấm áp, ta nhắm mắt, thần kinh cũng buông lỏng.

Bên hoàng hậu lại không ngừng truyền tới tin tức, các cung các điện đều có người bị âm thầm mang đi treo cổ, nhưng ở ngoài cổng thành vẫn không truyền tới tin tức gì, không biết tình huống ra sao.

Tố Khiết và Tố Hoàn chỉ biết là mấy ngày gần đây trong cung bắt đầu nơm nớp lo sợ, người của nội thị giám*** không ngừng ra ra vào vào, mỗi một lần ra vào, liền có cung nhân đau đớn cực độ như cha mẹ chết bị bắt ra, trong các cung nhân đó có cả những người địa vị không tầm thường, hoặc đại thái giám, hoặc cung nữ quản sự, ngay cả cục Thượng Cung, cũng bị tróc nã mấy cung nữ cấp tư chế. Từ sáng sớm, Khổng Văn Trân đã luống cuống tay chân, chạy đến chỗ ta tìm hiểu tin tức, ta chỉ lạnh lùng nói với nàng: “Ngươi không làm gì sai, thì sợ cái gì?”

(***Nội thị giám: đơn vị quản lý sự vụ trong cung đình, công việc chính là tuyên độc thánh chỉ, chăm lo việc ăn ở đi lại của vua, quản lý thu chi trong nội cung..vv)

Lúc này nàng ta mới bình tâm lai, thần sắc nhìn ta lại càng thêm kính sợ. Trong mắt nàng, ta có thể dựa vào thái hậu mà không ngã, mỗi một lần cung đình biến động đều có thể ung dung đứng ngoài, vốn không phải là chuyện người thường có thể làm được.

Ta đang lo lắng, chợt nghe bên ngoài Lan Nhược hiên truyền tới tiếng bước chân mơ hồ. Tố Khiết từ ngoài cửa chạy vào, bước tới thông báo: “Nương nương, hoàng hậu nương nương tuyên chỉ kêu ngài qua Chiêu Thuần cung.”

Ta khẽ gật đầu, đứng dậy, để Tố Hoàn giúp ta phủ thêm áo ngoài xanh ngọc viền trắng để ngăn mưa phùn bên ngoài. Đi ra hoa các, dưới mái hiên đã có mấy tên thái giám thuộc nội thị giám đứng đợi, mỗi người đều mặc áo tơi bằng vải bố,  vẻ mặt nghiêm trọng, thấy ta đi ra, chỉ nói: “Nương nương, kiệu đã chờ ở ngoài cửa, mời nương nương khởi giá.”

Ta khẽ gật đầu, ngồi lên kiệu, trong màn mưa dầm, chậm rãi đi về hướng Chiêu Thuần cung. Một đường đi qua, tường đỏ dính nước mưa, biến thành màu đỏ sậm,  ngói lưu ly màu xanh trên tường lại càng sáng rõ, đầu cát thú nằm trên mái hiên mông lung mơ hồ.  Trong cơn mưa tầm tã như thế, lại có không ít cung nhân mặc áo tơi xếp thành đội chạy nhanh trong màn mưa, có thể nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm vào hông bọn họ.

Ta biết, thành công hay thất bại, sớm đã hạ màn, kết quả sắp công bố.

Lúc ta đi tới Chiêu Thuần cung, trong cung đốt không ít đèn. Mưa bụi mênh mông ngoài cung giống như không thuộc về nơi này, Chiêu Thuần cung vẫn sáng rõ đường hoàng như trước.  Thái giám dẫn đường cung kính dẫn ta vào đại điện, hoàng hậu đang ngồi trên ghế phượng sơn vàng, gương mặt không giấu nổi sự vui mừng, thấy ta đi tới, lại từ trên ghế đi xuống. Ta vội vàng đi lên vài bước, hành lễ theo thông lệ. Nàng đến gần bên cạnh ta, đưa tay đỡ ta đứng dậy, nói: “Muội muội, chúng ta thành công rồi.”

Đây là nàng lần đầu tiên gọi ta là ‘Muội muội’, bất luận về sau ra sao, giờ khắc này, nàng đã coi ta là đồng minh, một nanh vuốt có thể dựa vào,  mục đích của ta rốt cuộc cũng đã đạt được.

Nàng buông tay ta ra, ý cười đầy mặt, “Muội muội, đúng như muội mật báo, hôm nay bà ta định cho trong ngoài cung nhất tề động thủ. Hội kiến với Ngũ vương trong triều, muốn bức hoàng thượng thoái vị, mà trong cung, vây cánh còn lại của bà ta cũng ra tay vào hôm nay, muốn khống chế hậu cung trong tay một lần nữa. Nghe nói binh lực của Ngũ vương ở ngoài cổng thành đã bị một lưới bắt gọn, hiện giờ hoàng thượng đang ở trên triều chấn chỉnh triều cương.”

Nàng ta vô cùngvui mừng, trên mặt là niềm vui khi được đồng cam cộng khổ cùng hoàng thượng, mà  trong lòng ta tự nhiên cũng rất vui vẻ, thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu như không thể thành công, chờ đợi ta sẽ là cái gì? Tuy rằng trong chuyện lần này, ta chẳng qua chỉ đảm đương một vai trò nho nhỏ, nhưng ta đã phản bội một lần nữa, dù có chết ngàn lần cũng không hết tội.

Trận phong ba này sớm đã thai nghén từ rất lâu, tân đế tùy ý để cho thái hậu ở trong cung mà không chịu bất cứ tổn thương nào, chẳng qua là do thời cơ chưa tới, cho nên hắn mới chỉ rửa sạch Trường Tín cung, dư đảng còn lại vẫn một mực chưa động vào. Hắn bận tâm đến thế lực Thượng Quan tộc ngoài cung, cũng bận tâm thế lực của các phiên vương khác, cho nên, hắn chỉ có thể chờ đợi lúc bọn họ yếu thế, sau đó mới hành động. Tưởng tượng như vậy,  tâm tình ta liền rất tốt, việc hắn đày đoạ ta tựa hồ về tình cũng có thể tha thứ. Triều chính như thế, thế cục như thế, hắn không có chỗ trút giận, tự nhiên đành phải trút hết lên người ta.

Ta thì đáng gì? Người hạ tiện mệnh cũng tiện, cho nên, mới trở thành đối tượng để hắn giận cá chém thớt.

Nhưng từ hôm nay trở đi, ta sẽ không còn bị như thế nữa. Hoàng hậu đã hiểu lòng trung của ta, dù hoàng thượng không sủng hạnh ta nữa, trong hậu cung cũng có một chỗ nhỏ nhoi dành cho ta , từ nay ta cũng có thể sống thật tốt.

Vừa nghĩ tới chuyện này, ta càng thêm vui sướng, nụ cười không khỏi dâng tràn trên mặt, xoay người nói với hoàng hậu: “Chúc mừng nương nương, có thể giúp đỡ hoàng thượng bình ổn một hồi đại họa là vinh hạnh của thần thiếp.”

Hoàng hậu nhìn thấy khuôn mặt tươi tắn của ta, nhất thời bối rối, “Muội muội cười lên thật xinh đẹp vô cùng. Về sau muội muội nên cười nhiều một chút, như vậy hoàng thượng mới thích!”

Ta vội vàng quỳ xuống, dập đầu, “Tính tình thần thiếp vốn là như vậy, chỉ vì hôm nay nhìn thấy tỷ tỷ cao hứng, cảm động lây, mới như thế, vạn lần không dám có tham vọng gây chú ý với hoàng thượng.”

Nàng nhẹ giọng cười, đỡ ta đứng dậy, “Muội muội hiểu lầm rồi, sao bản cung lại để ý điểm này? Trong cung, phi tần nhiều vô số, chẳng lẽ bản cung lại là loại người ghen tuông đó kị như vậy, dù muội muội có chiếm vài phần sủng ái của hoàng thượng, chung quy vẫn tốt hơn để những người khác chiếm.”

Tầm mắt nàng không khỏi phiêu về hướng Đông Nam, là Tê Hà các Sư Viện Viện ở. Ta biết rõ, từ khi Sư Viện Viện vào cung tới nay, số lần được sủng chẳng hề ít hơn hoàng hậu, nàng ta và hoàng hậu đúng là kẻ tám lạng, người nửa cân.

Ta cúi đầu nói: “Nương nương, những chuyện này tuy thần thiếp không thể giúp ngài, nhưng chuyện khác, có lẽ thần thiếp có thể giúp đỡ.”

Nàng cả kinh, quay đầu nhìn ta, trên mặt đương nhiên là tràn đầy ý cười, “Muội muội quả nhiên là một người đáng yêu, đáng tiếc hoàng thượng…”

Nàng biết quan hệ hoàng thượng và ta như tuyết rơi tháng bảy, vĩnh viễn không thể phục hồi.  Gương mặt ta hơi ảm đạm, “Do thần thiếp làm sai , cũng không thể trách hoàng thượng, chỉ cần hoàng hậu nương nương vinh sủng không suy là tốt rồi.”

Gương mặt hoàng hậu lộ ra nụ cười thực lòng, để tay lên tay trái của ta, “Muội muội, bản cung tuyệt đối sẽ không bạc đãi muội.

Tuy ta không  tận mắt thấy trận chém giết chốn cung đình lần này, nhưng chắc hẳn máu chảy đã thành sông, giếng cạn trong cung cũng bị nhồi đầy, mà thái hậu ở Trường Tín cung càng hận ta thấu xương. Ta cười lạnh trong lòng, bà ấy vốn phải dự liệu trước chứ, ta đã dám phản bội thái tử lúc ấy, hoàng thượng hiện giờ, như vậy, hiện tại ta phản bội bà ta, có gì phải ngạc nhiên?

Ta là một người biết xem xét thời thế, chẳng lẽ bà ta lại không biết? Chẳng lẽ bà ta cho rằng, khi tất cả đã ngã ngũ, ta lại lựa chọn một cái tiền đồ không thể đoán trước, mà không đị lựa chọn bên có lợi thế hơn sao?

Quy tắc trong cung vốn là như thế, cũng không thể oán trách ta được.

Advertisements

26 thoughts on “[Thượng cung] chương 13

  1. hi` thanks nag` dạo này ta đặc biệt thích những bộ như thế này ^^.
    Cảm ơn nàng nha ngày lễ c~ có truyện để đọc , sướng 🙂
    HUn nàng cái nào & moazzzz 😡

  2. Ờ anh hoàng thwongj này là Phúc hắc chân chính đấy các nàng, diễn viên thuộc hạng siêu sao lun.
    Mà myu à, sao tr này mấy chương gần đây ta đọc thấy oải oải thế nào ấy, toàn tả nội tâm thui, nhiều chữ quá @@. các nhân vật nói với nhau chẳng được mấy câu, mà cũng chẳng thấy đấu đá gì cả á. TT

    • ta thấy các mỹ nhân vào trong cung ai cũng có cuộc sống mệt mỏi cả mà nàng, đâu riêng gì nữ 9 đâu, mấy mỹ nhân đó, có lẽ thú tiêu khiển của họ là đấu đá nhau đến chết chứ không thì biết làm gì cho qua ngày bây giờ,

  3. nữ chính ghê gớm thật, nhưng mà ta lại thích NV nữ như thế, uhm, có cá tính, có đầu óc. Ghét nhất thể loại ngây thơ, đáng yêu, hiền lành, tốt bụng etc. hehe

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s