[Thượng cung] chương 14


Chương 14: Nhan sắc hờ hững tình ý phôi pha.

Edit&Beta:Myumyu

Nguồn:Lachoacung.wordpress.com

            Sau khi đạt được mục đích, ta liền muốn cáo từ —— ta thực sự không muốn nhìn thấy Hạ Hầu Thần lúc này. Nhưng hoàng hậu lại nổi hứng bừng bừng, kêu người chuẩn bị điểm tâm trà nóng, để ta ngồi ăn cùng một bàn, xem ra là muốn tỏ ý cảm ơn ta, để ta có thể nhìn thấy hoàng thượng, tranh thủ ân sủng. Nàng đâu biết, người ta không muốn gặp nhất, chính là Hạ Hầu Thần. Dường như hắn luôn luôn có thể hiểu được suy nghĩ bí mật nhất trong lòng ta, thứ hắn mang đến cho ta chỉ có đày đoạ và vũ nhục.

Nhưng ta không có cách nào để từ chối thịnh tình khẩn thiết của hoàng hậu. Ta không thể để nàng ta hiểu lầm, hủy đi lòng tin mà khó khăn lắm ta mới xây dựng được.

Ta đành phải ráng mỉm cười cảm kích, nói chuyện trên trời dưới đất với hoàng hậu, đợi hoàng thượng đến.

Không biết thời gian đã qua bao lâu, cho đến khi mưa phùn bên ngoài ngừng lại, chân trời lộ ra vầng thái dương, mới nghe ngoài điện có người truyền lệnh: “Hoàng thượng giá lâm.”

Lúc đó, ta đang dùng đũa bạc gắp một miếng Thiên tầng tô(1), vừa nghe tiếng liền sảy tay, khiến miếng thiên tầng tô rơi xuống bàn. Hoàng hậu ở bên cạnh cười nói: “Muội muội chờ đến nóng lòng rồi à?”

Ta đành phải bày ra một khuôn mặt tươi cười thẹn thùng, cụp đầu xuống. Hoàng hậu vui sướng tiến lên nghênh đón, ta chậm rì rì theo sát phía sau, mắt thấy thân ảnh màu vàng sáng chợt lóe tại cửa đại điện, liền quỳ xuống bên cạnh một cái trụ không hề bắt mắt.

Biểu ca, tất cả mọi việc ngày hôm nay có thuận lợi không?”

 

“Cần nhi, đương nhiên thuận lợi. Nhờ nàng chưởng quản hậu cung, hiểu rõ âm mưu của bà ta, trẫm mới có thể nội trong ngoại kích. Ngũ vương bị cắt đất phong, cướp đoạt binh quyền, không bao giờ có thể âm mưu gì nữa. Đều nhờ có nàng, Cần nhi.”

Hoàng hậu cười nói: “Biểu ca, chuyện này cũng không phải là công lao của một mình thiếp. Chàng còn nhớ Ninh tuyển thị không? Chuyện này là nhờ nàng ấy giả bộ giao hảo với thái hậu, lấy được sự tin tưởng của thái hậu, thần thiếp mới biết được tất cả mọi chuyện.”

 

“Liên quan gì tới cô ta?”

Ngoài cửa sổ, tuy sau cơn mưa nhỏ trời lại nắng lên, nhưng ta vẫn cảm thấy lạnh lẽo âm u, tựa hồ trở lại lúc ngồi trong kiệu đi trong cơn mưa tầm tã. Vì sao hắn lại cho rằng ta không tốt lành gì? Vì sao ta lập công lớn như vậy, vừa nhắc tới ta, giọng nói hắn vốn ấm áp liền lập tức chuyển lạnh, cứ như là nhắc đến rắn rết không bằng?

Bất quá việc này cũng không quan trọng, chỉ cần hoàng hậu chiếu cố ta, lấy thâm tình giữa hắn và hoàng hậu, hắn sẽ cho hoàng hậu mấy phần mặt mũi. Thứ ta mưu cầu, chẳng qua là vài phần mặt mũi này mà thôi.

Ta vốn không ôm chút hi vọng gì với hắn, tuy trong lòng tức giận bất bình, nhưng đã sớm đoán được hắn sẽ như thế, tâm tình cũng không chịu ảnh hưởng gì, chờ hắn cho mọi người bình thân, liền đứng dậy theo. Tuy ta đứng nấp sau cái cột, nhưng không ngờ lại bị nhìn thấy, ánh mắt quét tới như đao phong.

Hoàng hậu thấy vậy, vội vàng cười nói: “Lần này N Ninh tuyển thị lập công lớn, thần thiếp nghĩ nên tấn phong cho nàng. Hiện giờ vị trí cửu tần (2) trống, không bằng tấn phong nàng làm cửu tần đứng đầu Thục viện, chàng thấy có được không?”

Hắn lạnh lùng nói: “Như vậy hơi quá cao rồi, chẳng qua là truyền lại một chút tin tức mà thôi, tấn phong nàng ta làm Chiêu hoa đi…”

Hoàng hậu miễn cưỡng cười, có vẻ rất có lỗi với ta, còn muốn khuyên nữa, ta vội vàng quỳ xuống, “Tạ đại ân của hoàng thượng.”

Hắn hừ một tiếng, liền không để ý đến nữa ta, kêu người mang điểm tâm lên, xem ra là muốn cùng ăn với hoàng hậu. Ta như ngồi trên đống lửa, vài lần định cáo từ, lại bị hoàng hậu dùng ánh mắt ngăn cản, không ngừng lái câu chuyện về hướng ta, ám hiệu hoàng thượng nên sủng hạnh ta nhiều hơn.

Gương mặt ta làm bộ xấu hổ, nhưng trong lòng lại cười khổ, càng cảm thấy cả người mình khó chịu như bị kim đâm.

Đến khi đèn được thắp lên, rốt cuộc ta cũng tìm được một cơ hội cáo từ hoàng thượng hoàng hậu. Hoàng hậu sau khi khuyên giải ám chỉ một hồi, thấy sắc mặt của hoàng thượng lúc nhìn ta thủy chung vẫn không thay đổi, hơi thất vọng, liền không khuyên nữa. Ta càng mừng rỡ vì nàng chịu tha cho ta. Đi ra ngoài Chiêu Thuần cung, ta mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Mỗi khi hắn đi tới gần ta trong phạm vi ba thước, ta liền có cảm giác hít thở không thông. Tuy rằng hiện giờ, hết thảy tâm nguyện đều đã đạt được, nhưng cảm giác này lại càng lúc càng mạnh. Về sau, qua lại nhiều với hoàng hậu, sẽ thường xuyên có cơ hội gặp Hạ Hầu Thần, thực là sầu cũ vừa  đi, sầu mới đã đến.

Trên đường trở về Lan Nhược hiên, ta hỏi Tố Hoàn: “Ngươi vẫn muốn đi Chiêu Thuần cung sao?”

Tố Hoàn liếc mắt nhìn ta một cái, cúi đầu không nói. Ta hiểu ý của nàng, liền nói: “Không bằng để ta nhắc nhở hoàng hậu đi. Ở chỗ nàng ấy, cơ hội đương nhiên luôn nhiều hơn chỗ ta. Hoàng hậu đang rất cần người giúp đỡ, có lẽ sẽ dìu dắt ngươi một phen.”

Tố Hoàn vẫn yên lặng. Cỗ kiệu chạy chầm chậm trên con đường đá xanh, thật lâu sau nàng mới nói: “Nương nương, nô tì chỉ cầu có một chỗ nương thân nhỏ nhoi ở trong cung mà thôi.”

Ta khẽ gật đầu, “Bản phi cũng vậy.”

Trong bóng đêm yên tĩnh, chỉ nghe tiếng kiệu đi sàn sạt, mùi thơm hoa quế như có như không bay tới chóp mũi. Trải qua trận mưa phùn này, mùi thơm càng thêm tươi mát động lòng người. Chỉ hi vọng từ nay về sau, cuộc sống của ta ở trong cung sẽ thuận buồm xuôi gió.

Qua mấy ngày, hoàng thượng hạ chỉ, đưa thái hậu đến Tinh Huy cung an dưỡng, triệt để ngăn cách. Ta cũng không gặp thái hậu nữa. Đối với ta mà nói, thái hậu đã trở thành quá khứ, rốt cuộc cũng không cần tiêu phí tâm tư đi lấy lòng.

Lệnh tấn lập Chiêu hoa được truyền xuống. Tuy ta thấp hơn Sư Viện Viện một cấp, nhưng nhờ có hoàng hậu làm hậu thuẫn, lại ngầm ngang vai ngang vế với Sư Viện Viện. Mà lấy kinh nghiệm nhiều năm của ta tại cục Thượng Cung, tự nhiên có thể trợ giúp hoàng hậu một tay. Ý chỉ của hoàng hậu vừa truyền xuống, liền không có ai dám can đảm bằng mặt không bằng lòng như lần chế quần áo mùa đông nữa. Ta đã trợ giúp hoàng hậu hoàn toàn nắm hậu cung trong tay.

Chỗ ta ở, vốn sẽ được chuyển đến Cẩm Hoa hiên rộng rãi hơn, ta lại bẩm lên hoàng hậu xin ở lại chỗ cũ. Lan Nhược hiên cách chỗ hoàng thượng ở khá xa, bất luận hoàng thượng đến chỗ của vị phi tần nào, cũng sẽ không băng qua Lan Nhược hiên, cũng sẽ không sinh ra tình cảnh không hẹn mà gặp, như thế đối với ta là chuyện rất tốt. Hoàng hậu lại cho rằng ta hiểu chuyện biết thu liễm mình, tất nhiên là không ngừng khen ngợi khích lệ, lại đưa thêm mấy cung nữ đến hầu hạ. Về phần Tố Hoàn, như nàng muốn, ta cho người đưa nàng đến Chiêu Thuần cung.

Hoàng hậu ngày càng ỷ lại vào ta, nhưng Hạ Hầu Thần vẫn coi ta như người vô hình, rốt cuộc cũng không sủng hạnh ta nữa. Đối với chuyện này, hoàng hậu cảm thấy rất có lỗi, ta lại cầu còn không được. Thân phận hiện giờ, đối với ta mà nói, đã có thể làm ta thỏa mãn. Bạc trong cung trình lên, rơi vào túi riêng của ta, ta liên tục mang đến chỗ mẫu thân. Nghe nói bà đã kêu người mua gian nhà lớn ở ngoài cung, nô tì hầu hạ thành đàn, chỉ là thư từ gửi vào vẫn có mấy phần tiếc nuối: Muội muội*ơi, đáng tiếc con đã không thể xuất cung được nữa.

(*Nguyên văn trong bản Trung là từ妹妹: muội muội. Myu tra baidu thì có kết quả là một số phụ mẫu thời xưa cũng gọi con mình là muội muội. Myu giữ nguyên theo ý tác giả nhé.)

Qủa thật, ta đã thành nữ nhân của hoàng thượng, thì không thể xuất cung được nữa, nhưng còn sống, đã là một điều may mắn.

Qua một tháng, trong cung phát sinh một sự kiện không lớn cũng không nhỏ, Sư Viện Viện có thai. Điều này làm cho tâm tình hoàng hậu không tốt mấy ngày liên tiếp. Một phi tần phẩm vị thấp hơn nàng lại sinh hoàng tử sớm hơn nàng, ý nghĩa của việc này là gì, người trong cung đều rõ.

Vinh sủng của Sư Viện Viện chưa từng suy giảm, nàng ta có thai, tất nhiên là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Nhưng ta không biết, hoàng hậu đã khoan dung nàng ta rất lâu rồi, lần này còn có thể nhịn xuống hay không.

Ta còn chưa kịp đoán được kết quả, ngoài cung lại truyền tới tin tức, đại nương và muội muội khác mẹ của ta ở Triều Nguyệt am bị một đám người không rõ thân phận đuổi giết, đại nương bỏ mạng, mà Ninh Tích Văn lại may mắn tránh khỏi một kiếp này, khó khăn lắm mới nhờ người đưa thư vào cung.

Lúc nhận được thư, ta đang dựa trên lan can bằng cẩm thạch, phía dưới là một đàn cá nhỏ tự do tự tại bơi qua bơi lại. Gió thổi qua, ta cảm giác trong mắt ngấn nước. Chuyện này là do một tay ta tạo thành, ta sớm đã đoán được kết cục của các nàng, nhưng vì sao ta còn có thể rơi lệ? Ta chính là một nữ nhân như vậy, người ta làm chuyện có lỗi với ta, ta phải trả thù gấp trăm ngàn lần.

Đến khi chết, đại nương cũng không biết, bà đã chịu chết thay cho mẫu thân của ta, ta đã sớm dùng bà ta làm quân cờ thí.

Khi ta còn bé, đại nương cũng từng hiền hoà vuốt ve ôm ấp ta. Vào lúc đó, bà ta và mẫu thân tỷ muội hài hoà, thật lòng đối đãi . Chỉ tiếc sau này, thời gian và ích lợi đã dần dần vùi lấp hết thảy những tình cảm tốt đẹp.

Hiện giờ ta đã thành người tâm phúc bên cạnh hoàng hậu, tin tức trong ngoài cung tất nhiên là truyền đến cực nhanh. Đại nương đã phải trả một cái giá tương xứng, Ninh Tích Văn còn đang tuổi thanh xuân, diện mạo còn đẹp hơn ta, tất nhiên ta sẽ dìu dắt nàng một đoạn đường. Dù sao Ninh gia, chỉ còn lại có mấy người mà thôi.

Sau khi bẩm báo với hoàng hậu, ta phái người đưa Ninh Tích Văn vào trong cung. Lúc nàng mới vào cung, nàng chưa ăn diện, bố y váy đũi, vẫn không thể che hết vẻ đẹp trời sinh của nàng. Bởi vì nàng và  đại nương bị đuổi giết, chưa hết kinh hãi, cả người giống như một con thỏ trắng yếu ớt, cặp mắt to lấp lánh kia càng làm cho người ta thêm thương yêu.

Được ta sai người trang điểm một phen, nàng liền như viên ngọc được rửa sạch bụi bặm tản mát ra ánh sáng chói mắt. Ta đề cập với hoàng hậu, hoàng hậu rất hứng thú. Sư Viện Viện mang long chủng, vinh sủng càng nhiều, nàng ta cũng dần dần cảm thấy không thể chống đỡ được nữa, mà ta, quan hệ với hoàng thượng lại giống như kẻ thù, tự nhiên không thể trông cậy gì được. Nàng hi vọng có một người mới tới trợ giúp nàng, đây là chuyện tất nhiên, nhưng nàng lại ám chỉ, nàng và hoàng thượng tình ý thâm hậu, tuyệt đối không muốn khiến hoàng thượng vì vậy mà hiểu lầm, cho nên nàng chỉ có thể cung cấp cơ hội, hết thảy do ta làm chủ.

Ta cười thầm, đồng ý với cách nói của nàng. Nàng nói đúng, ta và hoàng thượng đã không thể cứu chữa, như vậy, cũng không thể để hoàng thượng mang khúc mắc về nàng, dù sao trong mắt hoàng thượng ta đã là kẻ ác, làm thêm một lần, cũng không sao.

Khi ta nói ý này với Ninh Tích Văn, nàng ấy lại không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu xuống gật đầu đáp ứng. Từ trong thư đại nương gởi tới, ta đã biết đối tượng đính hôn từ nhỏ với nàng ghét bỏ nàng vì nàng là nữ nhi của tội thần, dĩ nhiên đã hối hôn, xem ra nàng đã nản chí ngã lòng, không nghĩ tới hắn nữa. Tướng mạo của Ninh Tích Văn hoàn toàn khác hẳn ta, là một loại xinh đẹp ngọt ngào, có lẽ sẽ không chọc hoàng thượng tức giận?

(1)Thiên tầng tô:

(2) Chú thích về cấp bậc phi tần của Trung hoa cổ đại: Trong các triều đại, cấp bậc của nhà Hán là lộn xộn nhất, mỗi đời hoàng đế lại thay đổi: lúc đầu thì chỉ có Hoàng Hậu và Phu Nhân, về sau đặt thêm Tiệp Dư, Chiêu Nghi, Chiêu Dung, Tài Nhân, Mỹ Nhân. Hệ thống của nhà Đường là phức tạp nhất nhưng lại có trật tự nhất, không chỉ quy định rõ thứ vị mà còn kèm theo phong hiệu (Quý Phi, Huệ Phi, Lệ Phi, Đức Phi). Hệ thống của nhà Đường truyền đến đời nhà Minh:

0: Hoàng hậu
1. Hoàng Quý Phi
2. Nhất giai Phi: Quý Phi, Hiền Phi, Thần Phi
Nhị giai Phi: Đức Phi, Thục Phi, Huệ Phi
3. Tam giai Tần: Quý Tần, Hiền Tần, Trang Tần
4. Tứ giai Tần: Đức Tần, Thục Tần, Huệ Tần
5. Ngũ giai Tần: Lệ Tần, An Tần, Hoà Tần
6. Lục giai Tiệp Dư
7. Thất giai Quý Nhân
8. Bát giai Mỹ Nhân
9. Cửu giai Tài Nhân

Về cấp bậc của phi tần thì nhà Thanh đơn giản, rõ ràng nhất trong số các triều đại, gồm chín cấp bậc:
1. Hoàng Hậu
2. Hoàng Quý Phi
3. Quý Phi
4. Phi
5. Tần
6. Quý Nhân
7. Thường Tại
8. Đáp Ứng
9. Quan Nữ Tử (tương đương với cửu phẩm của quan lại)

Advertisements

18 thoughts on “[Thượng cung] chương 14

  1. Pingback: Thượng cung_Chương 14 « shinandsu96

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s