Ngồi hưởng tám chồng chương 144.1


Quyển 2:

Chương 48.1: Tây thần thân vương Lâm Phong.

Edit&Beta:Myumyu.

Tống Ngâm Tuyết cười nhạt mà nghĩ, trên mặt thản nhiên.

Thấy vậy, Tịch Mặc Lương nhìn hướng nàng, mặc dù không nói câu nào, nhưng trong lòng, lại âm thầm suy đoán: Tuyết Nhi, rốt cuộc nàng muốn làm gì. . . . . .

Trong nội tâm Kiều Mạt Nhi không ngừng hồi tưởng những lời Tống Ngâm Tuyết đã nói, càng nghĩ càng cảm giác cách làm của mình rất đúng đắn! Đoạn đường này, không biết còn xuất hiện giặc cướp gì đó hay không…, nếu như mình không tự tìm mấy hộ vệ mạnh mẽ, coi tình cảnh này, chỉ sợ thực sự sẽ bị Phùng Tử Chương dâng ra?

Không được! Nàng không thể cho phép chuyện như vậy phát sinh! Tuy Kiều Mạt Nhi nàng hôm nay đã thân bại danh liệt, bị người phỉ nhổ, nhưng việc này không có nghĩa bất cứ nam nhân nào cũng có thể trèo lên nàng! Thân thể là của nàng, nàng sẽ tự mình lựa chọn, mặc dù hiện tại đã không còn nam tử nào thật tình với nàng, chính là chỉ bằng cái thân thể uyển chuyển hấp dẫn này, muốn tìm nam tử mình vừa ý giao hoan mây mưa? Loại chuyện này, thực sự không khó.

Kiều Mạt Nhi bị lời nói của Tống Ngâm Tuyết đầu độc, càng nghĩ càng kiên định với cách làm của mình, nàng một mặt là mưốn có người hộ giá, thuận lợi đến Tây thần; một mặt khác là muốn ngăn cản Phùng Tử Chương, làm cho hắn e ngại người khác, không tùy ý ra tay với nàng; về phần lý do cuối cùng. . . . . .

Ánh mắt, cố ý vô ý đảo qua Tịch Mặc Lương bên cạnh, nhìn khuôn mặt lãnh khốc tuấn mỹ kia, cùng thể trạng trường kỳ tập võ mà có vẻ thon dài kiện mỹ, vừa nhìn liền làm cho tim người ta đập thình thịch, trong mắt Kiều Mạt Nhi lóe lên ánh sáng, trong lòng thèm thuồng, não không khỏi hiện lên hình ảnh hai người bọn họ giao hợp triền miên.

Hắn nhất định, rất là mạnh mẽ a. . . . . .

Hai mắt Kiều Mạt Nhi nhìn thẳng, đầu lưỡi vô thức khẽ liếm môi của mình một chút, vẻ mặt nhiệt huyết sôi trào.

Thấy vậy, Phùng Tử Chương bên cạnh nghiêm mặt, cảm thấy bất mãn. Cái đồ đê tiện này, nhất định lại phát tình nổi máu phóng đãng!

Hắn quen biết nàng lâu như vậy, nhất cử nhất động của nàng hắn đều quen thuộc, cho nên lúc này thấy bộ dạng này của nàng thì lập tức hiểu rõ hết thảy.

Nàng ta coi trọng tiểu tử Tịch Mặc Lương kia, muốn một mũi tên trúng ba con chim đạt tới mục đích? Hừ! Đã như vầy, hắn cũng muốn hảo hảo trợn mắt nhìn xem, rốt cuộc nàng có thể thực hiện được hay không. . . . . .”

Hơi bĩu môi, Phùng Tử Chương tiến lên, dù sao hắn cũng cần Tịch Mặc Lương bảo vệ, cái thuyền này đã được nước nâng, hắn đơn giản thuận thế đẩy thôi.

“Đúng vậy a, nhị vị công tử, xin hãy lưu lại a! Ven đường này không biết sẽ còn phát sinh chuyện gì? Hai người hãy làm người tốt đến cùng, đưa chúng ta đến Tây thần a!”

Chắp tay nói, thái độ thành khẩn, bộ dạng Phùng Tử Chương lúc này, làm cho Tống Ngâm Tuyết cảm thấy vui vẻ, “Được! Công chúa và đặc sứ đã thành khẩn như vậy rồi, chúng ta đây còn chối từ thì thành già mồm cãi láo mất, không bằng thẳng thắn đáp ứng vậy.”

 

      “Nhưng mà có chút chuyện. . . . . .” Tống Ngâm Tuyết nói đến đây, hơi dừng lại, tiếp đó vẻ mặt tươi cười cách cái khăn che mặt mà nói: “Hai vị cũng biết chúng ta là người làm ăn, hộ tống các ngươi đi Tây thần thì  không có vấn đề gì, nhưng về phần ngân lượng. . . . . .”

Không lợi nhuận không làm, dù sao cũng không phải là tiền của mình, cũng không đau lòng. Còn nữa, nếu như mình không kỳ kèo gì, mà lập tức sảng khoái đáp ứng, chỉ sợ với tính tình khéo đưa đẩy đa nghi của Phùng Tử Chương, sẽ không dễ dàng đồng ý cho bọn họ đi cùng như vậy.

Muốn thử ta? Phùng Tử Chương tiểu bằng hữu, chút công lực của ngươi, còn cần tu luyện thêm!

Cười nhạt nhìn qua, cảm thấy phúc hắc, lúc này, Phùng Tử Chương thấy đối phương luôn mồm tiền tiền, không khỏi  yên lòng, thầm nói: hừ, khá tốt! Xem bộ dạng bọn hắn không giống như là người cố ý muốn lẫn vào, hẳn là không có vấn đề gì.

Nhị vị công tử không hổ là người làm ăn, tính tình quả nhiên sảng khoái! ĐUợc! Tử chương hứa, chỉ cần nhị vị đưa chúng ta thuận lợi đến Tây thần, phương diện tiền bạc này, tuyệt đối không thành vấn đề!”

Tiền so với mạng nhỏ, đương nhiên là mạng quan trọng hơn! Không có tiền, hắn còn có thể bóc lột lại người khác, nhưng đã không có mạng nhỏ, hắn không thể hưởng thụ, cũng không cách nào chơi nữ nhân nữa!

Đi! Đặc sứ đã nói, chúng ta liền mở đường a!”

 

      “Hay lắm! Mở đường!” Vung tay lên, Phùng Tử Chương ra hiệu cho mọi người tiếp tục đi, thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết cùng Tịch Mặc Lương kéo cương ngựa, chậm rãi cất vó, mà sau lưng, Khuynh Nhạc công chúa Kiều Mạt Nhi trước khi trèo lên xe, mắt đầy hứng thú liếc nhìn Tịch Mặc Lương, tiếp đó một tay che miệng, trầm giọng cười. . . . . .

. . . . . .

Thời gian qua một ngày, màn đêm chậm rãi buông xuống, Phùng Tử Chương ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người bắt đầu dựng trại, chuẩn bị nghỉ ngơi qua đêm.

Trong lều, nằm dưới đất bên cạnh chăn đệm, Tống Ngâm Tuyết mỉm cười nhìn qua Tịch Mặc Lương trước mắt, vẻ mặt thản nhiên, “Ngươi muốn nói cái gì?”

Nghe vậy, không nói lời nào, chỉ tuấn lạnh nhìn lại, ngay lúc đó, Tịch Mặc Lương vươn tay, mạnh mẽ giật lớp sa trên mặt Tống Ngâm Tuyết xuống, tiếp đó áp môi lên, gắt gao chiếm lấy nàng, thật sâu mút vào anh ngọt trong miệng nàng.

Hắn đang phát tiết bất mãn với nàng, điểm này, Tống Ngâm Tuyết hiểu được.

Thân thể bị trói, cứng còng không cách nào nhúc nhích, bị ép giương đầu, thừa nhận sự bá đạo tùy ý cướp đoạt cùng dây dưa trong miệng, Tống Ngâm Tuyết mở to mắt, nhìn chằm chằm vào bộ dạng say mê của người trước mặt, cảm thụ được cái tay ôm lấy mình càng ngày càng chặt.

Nhắm mắt lại.” Một câu tràn ngập từ tính mà lại hấp dẫn vang lên, trong lúc gắn bó Tịch Mặc Lương bật ra, gặm cắn cánh môi, trêu đùa  cái lưỡi như lan của nàng, Tịch Mặc Lương tận tình phóng thích khát vọng trong lòng mình ra.

Không nên thuận theo như vậy, cũng không nên nghe lời như vậy, chính là lúc này cũng không biết vì cái gì, lần đầu tiên hai mắt Tống Ngâm Tuyết lại nhắm nghiền, trầm mặc cùng Tịch Mặc Lương môi lưỡi quấn giao.

“Hô ——”  một tiếng, Tịch Mặc Lương mạnh mẽ rời đi kiều môi của nàng, xoay người ôm chặt lấy nàng, từ từ nhắm hai mắt, để tiết tấu nhảy loạn trong đáy lòng chậm rãi bình phục.

Ta sợ, ta sẽ không khống chế nổi. . . . . .” Ôm lấy nàng, trên gương mặt tuấn lạnh xuất hiện vệt ửng hồng, hắn giải thích động tác đột ngột vừa rồi của mình, lời nói, đã không còn sự lạnh lùng trước sau như một.

Tống Ngâm Tuyết dựa vào ngực hắn, không nói câu nào, chỉ lẳng lặng nghe trống ngực cường mà có lực kia, chậm rãi từ từ nhắm hai mắt  lại.

Còn có lần tiếp theo, ta nhất định phế ngươi.”

 

      “Dù nàng có phế ta,  nhất định ta cũng sẽ có lần nữa. . . . . .”

Nhàn nhạt, sau một hồi giao phong, Tống Ngâm Tuyết không nói gì thầm khinh khỉnh, mà Tịch Mặc Lương lúc này thì tươi cười thản nhiên, ẩn chứa sự vui vẻ.

” Tịch Mặc Lương, ngươi buông ra.” Có chút căm tức, cảm thấy hắn vô lại đè nặng lên mình, Tống Ngâm Tuyết khó chịu mở miệng nói.

Nghe vậy, Tịch Mặc Lương cũng không tòng mệnh, mà khiêu khích nắm cánh tay lại thật chặt, hít lấy hương thơm trên người nàng, nhẹ nhàng nói: “Bảo ta Lương ca ca, ta sẽ thả. . . . . .”

Hừ, nằm mơ!

Đôi mắt kẻ trộm dạo qua một vòng, vẻ mặt cười xấu xa, lúc này, Tống Ngâm Tuyết trở tay ôm Mặc Lương, cất giọng nũng nịu nói: “Lương ca ca, không biết ngươi có chú ý không, vừa rồi Kiều quốc công chúa kia, rất có ý với ngươi đó? Không chừng, sẽ đến mời ngươi thành vị khách nhập màn mới của nàng. . . . . .”

 

      “Tuyết Nhi, nói gì vậy? Ta chỉ muốn một mình nàng!”

Thoả mãn cảm nhận được thân thể Tịch Mặc Lương khẽ giật mình, Tống Ngâm Tuyết cười buông hắn ra, sau đó đưa tay bịt cái khăn che mặt lên, mà đúng lúc này, ngoài trướng vang lên giọng nói của thị nữ Tiểu Đào: “Tịch công tử, công chúa nhà ta có việc, kính xin người qua trướng một chút.”

Vừa dứt lời, thần sắc nổi lên bốn phía, Tịch Mặc Lương lạnh như băng quay đầu lại, chau mày, mà Tống Ngâm Tuyết một bên, thì giương môi cười, chế nhạo nói: “Chỉ mời một mình Tịch công tử sao? Không có ta sao?”

 

      “Ách. . . . . .” Nghe vậy do dự, Tiểu Đào chần chờ: “Cái kia, công chúa nhà ta nói, nếu như Mạc công tử rỗi rãnh, mà cũng không thấy phiền toái thì cũng có thể cùng đi. . . . . .”

Bằng ngôn từ, Tiểu Đào uyển chuyển cự tuyệt Tống Ngâm Tuyết, bởi vì người bình thường nghe thấy lời nói như thế, trong lòng đều hiểu ý tứ của chủ nhân, nhưng rất không may là, nàng đụng phái kẻ mặt dày như Tống Ngâm Tuyết! Nàng lúc này, đang muốn chê cười Tịch Mặc Lương, cũng muốn làm cho Kiều Mạt Nhi khó xử, cho nên vui vẻ tiếp nhận nói: “Thuận tiện, thuận tiện, khẳng định thuận tiện! Ngươi trở về thông cáo trước, nói thịnh tình của công chúa, Mạc Doãn cùng Tịch Mặc Lương cảm thấy rất hài lòng, chuẩn bị mốt chút, sau đó sẽ đến!”

 

      “Mạc công tử ——” Tiểu Đào ngoài ý muốn nghe thấy Tống Ngâm Tuyết nói như vậy, lúc này có chút bối rối, định mở miệng cự tuyệt, nhưng cuối cùng ngại mất thể diện, dằn lòng xuống, cắn môi mà đi.

“Như thế nào, ta nói không sai chứ? Tối hôm nay, cuộc chiến lều vải cũng nên bắt đầu rồi. . . . . .” Lời nói nói mập mờ, nhẹ giọng trào phúng, Tống Ngâm Tuyết bắt đầu chậm rãi sửa sang lại y phục của mình, con mắt cũng không liếc Tịch Mặc Lương bên cạnh lấy một caí.

Mà Tịch Mặc Lương thấy vậy, lạnh lùng mở miệng nói: “Tuyết Nhi, rốt cuộc là nàng đang chơi trò gì?”

 

      “Ngươi nên hỏi Khuynh Nhạc công chúa đang chơi trò gì mới đúng chứ?” Quay đầu, vẻ mặt cười giảo hoạt, Tống Ngâm Tuyết nhẹ nháy mắt đẹp, cười xấu xa nói: “Muốn biết sao? Qua xem sẽ biết ngay. . . . . .”

35 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 144.1

  1. nàng ta, tâm trạng ta đang ko vui, vào đọc truyện của nàng để cân bằng tâm trạng, nhưng vẫn ko thay đổi đc gì :((
    thứ lỗi chương này nếu ta bt chắc chắn sẽ nhận xét về em Nhi đáng thương, nhưng thật ta ko có tâm trạng, nàng đừng giận ta nha

  2. cái con kiều mạt nhi thật ko pít xấu hổ
    mặc lương ăn đậu hũ trắng trợn wa
    huhuh. kì nguyệt của ta ngây thơ wa. khoản này thua cả 7 anh rồi. huhuhu

  3. em là thik câu này của lương ca nè “Dù nàng có phế ta, nhất định ta cũng sẽ có lần nữa. . . . . .” hắc hắc. ca này nhìn thế mà đc. KMN lần này đụng phải hai kẻ mặt dày gấp mấy lần nó rồi, k bít sau câu quảng cáo đầy tính chuyên nghiệp của tuyết tỉ là j a. tks tỉ nhìu nha, ngày vui vẻ nha tỉ ^.^

  4. haizz, KMN a KMN, mới chap trước còn thấy tội tội, thế nhưng chap này lại thấy hiện ra là 1 cực đại sắc nữ nha! dám để ý váo Lương ca ca thì chỉ còn nước … haizzz………….
    ths nàng nhìu lém nha MyuMyu

  5. Thực ra thì có là sắc nữ thì cũng chưa có tội lỗi gì to lắm, ai bảo ả KMN ăn tạp lại ko có mắt nhìn người toàn ngưu tầm ngưu mã tầm mã với mấy thẳng đểu, nhất là dính đến tên vua đểu cáng Tống Vũ Thiên thì ăn quả đắng là phải. Mấy ả nữ nhân của tên THiên này đều ko ra cái gì cả.
    Ta rất thik giai cấp thống trị nhất là mấy tên vua bị củ hành cứ như cái gã Nam Cung Nguyệt Tàn trong cái truyện 3p “Phì bà hoàng hậu” í, sau nó cũng ko chết mà mất ngôi lại còn đi làm ô sin cho 1 mẹ sồn sồn háo sắc vì ko chịu làm nam sủng cho mụ, đúng là bách nhục mà vẫn sống tiếp mới tài chứ mà tên này cũng âm hiểm, cũng tinh thông văn võ kiêm cầm kì thi họa, giá mà cho tên đó vào Tiểu quan quán thì hợp.

      • Thực ra tên vua Nguyệt Tàn đó cũng ko tệ đc như mấy tên trong truyện ngược đâu, cũng khổ thân y thật, chưa thấy vua nào nhục hơn (hậu chủ A Đẩu con Lưu Bị trong Tam quốc còn ko nhục =) tài mạo văn võ y cũng có. Y tính kế cho lắm vào, chết vinh còn hơn sống nhục sao y ko tự vẫn phắt đi cho xong, còn lưu lại làm trò hề làm chi. Tên này trong truyện 3p “Phì bà hoàng hậu” của Tg Tống Hỉ đấy, đang đc edit đến chương 60.
        (Tống Hỉ hay viết 1 lô nhân vật nam phụ + nữ phụ mà bọn nam phụ ái mộ có đặc tính đã ngu mà còn cố tỏ ra nguy hiểm, gây khó chịu hơn nhiều so với mấy màn tự kỉ lúc đầu của mấy a của Ngâm Tuyết)

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s