Sống riêng không đơn giản chương 3 (1)


Chương thứ 3 (1):
Edit&Beta:Myumyu

Hình ảnh

Rèm cửa sổ dày cộm nặng nề che đi nguồn sáng, bên trong căn phòng âm u, máy sưởi tỏa ra hơi ấm, ngăn cách với sự lạnh lẽo ngoài phòng, tạo nên bầu không khí ấm áp yên tĩnh.

Trên giường lớn có bốn cột, màn tơ êm ái nhẹ buông, kèm theo tiếng ngáy rất nhỏ, chăn bông chậm rãi phập phồng theo quy luật.

Bỗng dưng, cửa phòng mở ra, một đôi giày bốt màu đen bước vào, đi qua thảm, đi tới trước giường ngủ thì ngừng lại.

Ngủ say như vậy a. . . . . . Thi Tuấn Vi nhìn gương mặt say ngủ của Phùng Cương Diễm, khóe miệng vô thức khẽ cong lên.

Ba mẹ ngủ sớm dậy sớm, hơn sáu giờ liền tỉnh, cô cũng rời giường theo, chuẩn bị cháo trắng rau dưa, để cho bọn họ ăn xong bữa ăn sáng mới rời đi. Sau đó, cô vốn là muốn gọi điện thoại thông báo cho Phùng Cương Diễm, nhưng đoán chắc anh còn đang ngủ, vừa đúng ngày hôm qua khi cùng anh tới đặt phòng thì có đặc biệt yêu cầu cấp thêm một thẻ mở cửa phòng, cho nên dứt khoát chạy đến tìm anh, cho anh một niềm vui bất ngờ.

Nhìn anh ngủ ngon như vậy, hại cô cũng không nhịn được cảm thấy hơi mệt mỏi.

Ngày hôm qua nói láo nhiều quá, lương tâm bất an, ngủ không yên ổn. . . . . . Hi, cô cũng ngủ thôi! Dù sao cách lúc trả phòng còn có một đoạn thời gian không ngắn.

Để ví da xuống, cởi giày, cởi áo khoác, cởi quần jean, cô chỉ mặc một chiếc áo len đan dáng dài, nhẹ nhàng vén chăn bông lên bò vào giường, dựa vào cánh tay của anh, sưởi ấm cho anh.

“Ưm. . . . . .” Bị giật mình tỉnh giấc,  Phùng Cương Diễm khẽ mở mắt ra, lật người hít hà, ngay sau đó an tâm mỉm cười, duỗi cánh tay ôm Tuấn Vi thật chặt, lười biếng nói: “Là người đẹp từ đâu tới chủ động chui vào lòng tôi đây nhỉ?”

“Không biết từ đâu tới, anh còn dám ôm?” Cô cáu giận đánh lên vai anh.

Cú đánh cứ như gãi ngứa, Cương Diễm chui vào trong cổ ngào ngạt mùi thơm của cô, hà hơi cười đáp.“Trừ em ra còn ai vào đây? Nếu như là người khác, hiện tại cũng đã bị anh đạp xuống giường rồi!” Phùng Cương Diễm rất là kén chọn, làm sao có thể tùy tùy tiện tiện ôm đàn bà được!

Nổi da gà một hồi, cô rụt cổ, so đo hỏi: “Làm sao anh biết là em?”

“Làm sao có thể không biết? Đối với người phụ nữ mình yêu mến anh rõ như lòng bàn tay.” Phùng Cương Diễm tiếp tục tiến công, bàn tay anh, trêu chọc ham muốn giấu kín của cô.” Mùi thơm trên người em, xúc cảm của mái tóc, đường cong của vóc người, còn có giải đất nhạy cảm . . . . . .”

“Đừng làm rộn!” Cô đè vạt áo lông lại, ngăn cản bàn tay không an phận kia dò vào công thành chiếm đất.

Cương Diễm mới vừa tỉnh lại, giọng nói trầm thấp giống như tiếng đàn cello mê người, ngón tay trêu đùa mang theo nhiệt độ nóng rực thiêu đốt cô. . . . . . Cô còn chưa ngủ, ý thức cùng lý trí đã có khuynh hướng muốn tan rã.

“Khó có dịp tới ở nơi này, chúng ta cũng nên tranh thủ, đừng lãng phí!” Một tay bị ngăn trở, Phùng Cương Diễm liền dùng cả tay lẫn chân, chân dài chen vào giữa đùi cô, lật người đè lên cô, nằm ở phía trên cô khàn khàn nói nhỏ.” Tối hôm qua anh đã nghĩ, nếu có em ở đây thì tốt biết mấy. . . . . .”

Nhất thời, một cỗ tình ái nóng bỏng lập tức tràn ngập trong không khí, nhiệt độ trong phòng dường như cũng nhanh chóng tăng lên vài độ.

Chủ đề của gian phòng này là phong tình Nam Dương, có giường bốn trụ lãng mạn, đình nghỉ chân nhàn nhã, võng, còn có hồ tắm lớn nửa lộ thiên, chung quanh trồng cây cảnh nhiệt đới để làm đẹp, tượng đá, tượng gỗ, đồ đạc bằng trúc. . . . . . Không khí cực kỳ tốt, quả nhiên là đặc biệt chế tạo vì nam nữ yêu nhau.

Tối hôm qua khi anh nhìn những thứ này liền nghĩ đến cô, không nghĩ tới khi tỉnh dậy giai nhân đã nằm ngủ bên người, đương nhiên phải nắm chặt cơ hội, không để lãng phí thời gian thời gian tốt đẹp.

“Anh thật háo sắc, cả ngày nghĩ tới chuyện kia. . . . . .” Bàn tay mềm mại của cô chống lên lồng ngực của Cương Diễm, màu hồng phớt hiện đầy hai gò má, Tuấn Vi lầu bầu nói.

“Anh nghĩ tới em không được à?” Đốt ngón tay vuốt ve hai gò má mềm mại của cô, tham lam nhìn gương mặt ửng hồng kiều diễm kia, anh dịu dàng nói nhỏ, nửa người dưới khẽ dùng sức, để cho cô cảm thụ căn nguyên dục vọng cứng rắn nóng bỏng vì cô.

Lời nói trêu đùa của anh giống như ma chú đầu độc, để cho thần trí cô bay đến tận đẩu tận đâu, nhịp tim Thi Tuấn Vi như đánh trống, sóng mắt mềm mại đáng yêu lườm Cương Diễm.

Vậy hiện tại em chạy tới chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?”

“Em nói xem?” Anh cúi người xuống, nhiệt tình hôn lên cánh môi đỏ thắm kia, khóe miệng khẽ nhếch chứa đựng tình ý nồng nàn.

Đâu chỉ bây giờ mới tự chui đầu vào lưới, đây cũng không phải là lần đầu tiên!

Ban đầu lúc bọn họ gặp gỡ thì Phùng Cương Diễm đang chỉnh ống kính, bởi vì góc độ gây hiểu nhầm, Tuấn Vi phát hiện cử động của anh, cho là anh đang chụp trộm cô, lập tức liền không vui chạy tới chất vấn, sau đó mới phát hiện là một cuộc hiểu lầm, nhưng lại vì vậy mà thúc đẩy duyên phận của hai người; sau khi hai người lui tới, cô lại tìm anh cùng mua phòng, thành quan hệ ở chung một cách tự nhiên. . . . . . Những việc này đều là ví dụ cô tự chui đầu vào lưới.

Anh thẳng thắn mà tùy ý dây dưa, khát vọng chiếm toàn bộ sự ngọt ngào của cô, thế tới hung hãn nhiệt tình làm Thi Tuấn Vi rơi vào trong dòng nước xoáy mê huyễn, hơi thở bị anh quấy đến rối loạn khó khăn, chỉ có thể níu lấy cánh tay của anh, ngửa đầu hứng chịu sự đòi hỏi. . . . . .

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Khó có được ngày nghỉ tết âm lịch, Phùng Cương Diễm cùng Thi Tuấn Vi rất nhàn rỗi, bọn họ không có kế hoạch đặc biệt, làm cái gì đều là hứng chí lên, nghĩ đến liền đi ngay.

Đối với Thi Tuấn Vi mà nói, nghỉ ngơi cũng không muốn động não, hơn nữa ở bên cạnh Phùng Cương Diễm khôi hài căn bản sẽ không nhàm chán, quan trọng nhất là, ở chung một chỗ với người  mình yêu, bất luận làm cái gì cũng vui vẻ.

Mùng ba tết, mới sáng sớm Thi Tuấn Vi liền bị Phùng Cương Diễm dựng dậy chuẩn bị hành lý ——

Ngáp một cái thật to, cô còn buồn ngủ nhìn về phía người đàn ông tinh thần sảng khoái kia.”Óap ~~ muốn đi đâu a?”

“Đi Hoa Liên đi.” Phùng Cương Diễm đang kiểm tra máy chụp hình cùng ống kính trong túi đeo lưng, nhìn cô một cái, mỉm cười.

Cầu xin anh lần sau nhớ nói trước, như vậy tối hôm qua em cũng sẽ không xem ti vi đến hai, ba giờ sáng.” Cô dụi mắt, vừa oán hận nói, cực kỳ muốn trở về phòng ngủ tiếp tục cùng giường chiếu thân mật một phen.

Đột nhiên có hứng nha, dù sao cũng rảnh rỗi, đi chụp vài bức hình.” Kéo khóa túi đeo lưng, anh đi về phía cô giúp cô một tay dọn dẹp hành lý.

“Ai, em nói với trong nhà muốn ra nước ngoài chơi mới có thể ở lại Đài Bắc, còn anh? Cũng không cần về nhà sao?” Cô tò mò hỏi.

Mặc dù không muốn làm cho các bậc trưởng bối thân thiết quá độ, nhưng quan hệ của hai người ngày càng ổn định, thế nhưng anh lại chưa từng nói muốn đem cô về giới thiệu cho người nhà, khiến cô cảm thấy hơi hơi để ý, thậm chí lòng dạ hẹp hòi suy đoán địa vị của mình ở trong lòng anh rốt cuộc có quan trọng hay không?

Không sao, anh có gọi điện thoại hỏi thăm rồi.” Nói về gia đình, ánh mắt Phùng Cương Diễm không khỏi ảm đạm buồn bã.

“Không bằng chúng ta đi trung bộ chơi thích hơn, anh có thể thuận tiện. . . . . .” Cô hưng trí bừng bừng đề nghị, một mặt muốn hiểu rõ về Cương Diễm hơn, một mặt không hy vọng anh vì cô mà bỏ quên người nhà.

“Không muốn.” Còn chưa nghe hết lời, đã một ngụm cắt ngang, sắc mặt trầm xuống.

Thật hung dữ! Thi Tuấn Vi ngậm miệng, bị phản ứng cùng sắc mặt của anh dọa cho sợ hết hồn, không khí trở nên đông cứng.

Thấy vẻ mặt cô kinh ngạc, Phùng Cương Diễm mới nhận ra mình phản ứng thái quá, áy náy mềm giọng thẳng thắn nói.” Tình cảm của anh và gia đình không tốt lắm, cho nên có trở về nhà mừng năm mới hay không đối với bọn họ mà nói cũng không có gì quan trọng.”

Thì ra là như vậy! Cô mềm lòng, không so đo nữa, đồng thời đau lòng ánh mắt không khỏi ảm đạm xuống.

Tuấn Vi còn tưởng rằng anh rất ít nhắc tới chuyện trong nhà, là bởi vì tình cảm hai người không đủ sâu đạm, thì ra sự thật là bởi vì tình cảm của anh và gia đình không tốt, đều do cô nghĩ quá nhiều rồi.

“Thích Hoa Liên thì đi Hoa Liên, dù sao em cũng mới đi qua có một lần.” Cô nói sang chuyện khác, xoa dịu bầu không khí.

Phùng Cương Diễm cười nhẹ một tiếng, đưa tay vỗ vỗ gương mặt của cô, biết cô uất ức, tự nhiên cũng nguyện ý lùi một bước.

“Hôm nào có cơ hội anh dẫn em đi Trung bộ chơi.”

“Ừ.” Hiểu sự áy náy trong lời nói của anh, cô gật đầu một cái, khẽ nhếch khóe miệng đồng ý.

Cô không biết tại sao tình cảm của anh và người nhà không được tốt, nhưng nếu đã nói tới đề tài này rồi, tại sao anh không chịu kể với cô?

Bọn họ cũng đã thân mật như thế, anh còn không thể thoải mái mở lòng với cô sao?

Ai, thẳng thắn mà nói, thật đúng là hơi thất vọng một chút!

Lúc nào thì, bọn họ mới có thể trở thành bạn tri âm không có chút bí mật nào, hơn nữa có thể chia sẻ tất cả tâm sự đây?

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Phùng Cương Diễm thiếu sót tình thân, nhưng ở phương diện bạn bè thì một chút vấn đề cũng không có, bỏ qua một bên cá tính u ám tiềm tàng mỗi khi nhắc tới chuyện gia đình, Cương Diễm thẳng thắn hào sảng lại có tài hoa, các bạn bè cũng ai thích tiếp cận anh.

Người cùng sở thích chụp ảnh thường thường tìm anh tỷ thí chia sẻ với nhau, bạn cũ sẽ tìm anh ôn chuyện, nhiếp ảnh gia trong cửa hàng áo cưới muốn khai phá ngoại cảnh cũng sẽ tìm Cương Diễm đồng hành, mọi người có chuyện phiền toái sẽ xin Cương Diễm giúp một tay, dĩ nhiên, tụ hội vui chơi cũng sẽ không quên anh.

Ngày nghỉ của tiệm áo cưới, bảy, tám đồng nghiệp rủ nhau đi ăn uống hát hò, cũng chạy tới nhà Phùng Cương Diễm chơi, vừa đúng lúc Thi Tuấn Vi đi làm, chỉ có một mình Cương Diễm ở nhà.

Ăn uống no say, bắt đầu muốn tìm việc vui, có đồng nghiệp đề nghị: “Hắc, chúng ta chơi mạt chược đi!”

Lấy mạt chược đâu ra a?” Đồng nghiệp giáp cho là Phùng Cương Diễm ở chung với tình nhân, không thể nào có loại đồ dùng giải trí cần bốn người mới có thể chơi này.

“Không sao, gần đây có tiệm văn phòng phẩm.” Thân là chủ nhân, dĩ nhiên muốn cho khách tận hứng, Phùng Cương Diễm thuận theo đề nghị của bọn hắn.

“Ở đâu? Tôi đi mua.” Đồng nghiệp ất nhiệt tình, lập tức muốn hành động.

“Khoan đã, nhà ông có bàn mạt chược sao?” Đồng nghiệp bính ngay cả chi tiết nhỏ cũng lưu ý đến.

“Không có, vậy hẳn là phải đi cửa hàng lớn mới mua được. . . . . .” Ngay sau đó Phùng Cương Diễm đứng dậy, cầm cái chìa khóa cùng bóp da.”Tôi đi mua cho, tôi tương đối quen thuộc đường xá.”

“Phùng đại ca, anh và em cùng đi nhé, thuận tiện giúp mọi người mua một chút thức uống đồ ăn vặt.” Vừa thấy Phùng Cương Diễm muốn ra khỏi cửa, Kha Tuệ Dĩnh theo sát bên đuôi, biểu hiện hết sức nhiệt tình ân cần.

Thật ra thì, cô ta cũng không quen thân với Phùng Cương Diễm như những người khác, cô vừa tới tiệm áo cưới không bao lâu, Phùng Cương Diễm đã rời đi rồi, nhưng thời gian chung đụng ngắn ngủi đã khiến cho cô sinh ra sự hâm mộ, mỗi lần Phùng Cương Diễm tới tiệm áo cưới chơi thì cô luôn nắm chặt cơ hội nói chuyện nhiều với anh, trước đây biết anh và bạn gái mua nhà ở chung, cô còn thương tâm được một lúc, nhưng sau đó cô lại nghĩ, chưa chết thì chưa hết hy vọng, cho nên lần này mọi người nói muốn tới nhà Cương Diễm chơi, dĩ nhiên cô cũng muốn cùng đi theo .

“Được.” Phùng Cương Diễm không biết tâm tư của cô ta, hào phóng đáp ứng, sau đó nói giỡn cất giọng dặn dò các đồng nghiệp.“Ai, các ngươi chớ phá hủy nhà ta a!”

“Yên tâm!” Các đồng nghiệp cười đáp.

Chúng ta đi thôi.” Phùng Cương Diễm nói với Kha Tuệ Dĩnh, dẫn đầu đi ra cửa.

Kha Tuệ Dĩnh đi theo phía sau, khóe miệng cười ngọt ngào, trong ánh mắt ngắm nhìn bóng lưng của anh, xẹt qua tình yêu say đắm thường ngày che giấu ở trong lòng.

Advertisements

11 thoughts on “Sống riêng không đơn giản chương 3 (1)

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s