Sống riêng không đơn giản chương 6 (2)


Chương thứ 6 (2)
Edit&Beta:Myumyu

Hình ảnh

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Thi Tuấn Vi ở Đài Trung hai đêm, cô rất muốn tiếp tục ở lại —— Phùng Cương Diễm coi chừng cha, cô lại thay anh thu xếp, tránh để anh bỏ quên bản thân mình, nhưng khổ nỗi trong tay còn dự dự án chưa xong , chủ nhà lại đang thúc giục, cho nên không thể làm gì khác hơn là ngày thứ ba ngồi chuyến xe đêm trở về Đài Bắc.

“Thật xin lỗi, phải để em một mình trở về Đài Bắc.” Phùng Cương Diễm tự mình đưa Tuấn Vi đến trạm xe, giúp cô mua vé xe xong, cùng nhau đi về hướng bến xe.

“Làm chi phải nói xin lỗi a!” Cô ôn nhu cười một tiếng, trong mắt có sự đau lòng, hai ngày nay, mặc dù không cần canh giữ coi chừng bên cạnh giường bệnh, nhưng tâm tình lo lắng vẫn không giảm.”Ba anh ngã bệnh, đương nhiên phải lưu lại chiếu cố bác.”

“Anh không xác định ngày nào mới có thể trở về, tình huống của ba. . . . . .” Đột nhiên trở lại Đài Trung, lại không thể không lưu lại, hết thảy đều hỗn loạn.

“Em hiểu.” Cô trấn an cắt ngang lời anh, thay anh suy nghĩ chu đáo.”Chủ nhật em sẽ tới nữa, thuận tiện giúp anh mang thêm một ít quần áo.” Biết anh sẽ ở lại, cho nên hôm qua cô đã mua sẵn hai bộ quần áo để anh thay.

Được.” Anh nâng khóe miệng lên, nhưng mày vẫn nhíu chặt, thần sắc u buồn, không có ý cười.

Cô nhón chân lên, thương tiếc khẽ vuốt cặp lông mày nhíu chặt của anh.”Anh đừng quá lo lắng, không phải bác sĩ có nói tình huống của bác càng lúc càng ổn định sao?”

“Ừ, bất quá người vẫn còn ở trong phòng chăm sóc đặc biệt, liền chứng tỏ có một chút nguy hiểm.” Anh vừa nói ý kiến của mình, lông mày được cô nhu ấn dần dần giãn ra.

Cô cũng không có phản bác lối nói của anh, chỉ muốn nắm chặt bảng giờ giấc ân cần dặn dò.”Nhớ a, anh đừng vì chiếu cố bệnh nhân, mà quên chiếu cố mình, nhất định phải ăn no mặc ấm, mới có đầy đủ thể lực và tinh thần.”

“Anh biết.” Cảm nhận được tâm ý săn sóc của cô, sự buồn rầu nới đáy mắt cũng hơi nhạt đi.

“Không được, em cảm thấy nói không anh không nhớ, phải gọi điện thoại nhắc nhở anh mới được.” Chưa từng nhìn thấy bộ dạng tâm thần không tập trung như thế của anh, mặc dù Thi Tuấn Vi được anh đáp ứng, vẫn không có biện pháp yên tâm.

“A, anh thấy em là sợ quá nhớ anh, cho nên tìm cớ trước, muốn gọi điện thoại cho anh đúng không?” Tròng mắt đen nhìn cô, khóe miệng khẽ cong lên.

Cô ngẩn ra, ngay sau đó liếc ngang anh một cái, mỉm cười.“Tốt, còn biết nói giỡn! Vậy là em có thể yên tâm rồi.”

“Yên tâm trở về đi thôi.” Bàn tay vuốt qua má cô, anh đặt lên đôi môi đỏ mọng ngọt ngào một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.

Thi Tuấn Vi đưa mắt nhìn anh, lưu luyến không rời đi vào sân ga, trái tim lại ở lại trên người anh.

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Cha của Phùng Cương Diễm Phùng Giang Hải rốt cuộc vào ngày thứ năm, bác sĩ cho phép ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, chuyển vào phòng bệnh bình thường tiếp tục quan sát, Phùng Cương Diễm cũng bắt đầu cùng Thẩm Lỵ Hoa thay phiên trông chừng trong phòng bệnh.

Ở trong trí nhớ của Phùng Cương Diễm, trước khi mẹ mất, cha luôn bận rộn với sự nghiệp, hai người vốn không thân cận, mà sau khi mẹ qua đời, quan hệ càng thêm tồi tệ, không nghĩ tới lần đầu tiên cùng cha mặt đối mặt chung đụng trong thời gian dài, lại là ở trong phòng bệnh, khi cha bị bệnh không dậy nổi.

Càng không nghĩ tới chính là, nhờ trận bệnh này ban tặng, hai cha con lại có thời gian nói chuyện, thổ lộ rất chuyện chưa từng nói ra khỏi miệng.

Có lẽ là vì bệnh, cũng có lẽ trải qua sống chết trước mắt, tâm tình thay đổi, cách nói chuyện cùng thái độ cũng có biến hóa, vì vậy Phùng Giang Hải rốt cuộc có thể hiểu rõ nguyên nhân con trai từ từ xa lánh nhiều năm qua, cũng nói ra lời trong lòng, thừa nhận tình cảm dành cho con trai.

Về phần Phùng Cương Diễm, lần này cha bị bệnh thật sự đã dọa hỏng anh, nỗi sợ mất đi cha đã làm anh tỉnh ngộ, khiến cho thái độ anh trở nên mềm mại, khúc mắc trong tim, qua những lần nói chuyện cũng từ từ lỏng ra, côột  loại cảm giác nhẹ nhõm rộng mở trong sáng, không hề vì sự tiếc nuối mất mát thân tình mà cảm thấy nội tâm không được trọn vẹn nữa.

Nhưng cũng bởi vì như thế, anh có ràng buộc, nên không còn tự do , lúc cha mở miệng yêu cầu thì không có biện pháp thẳng thắn từ chối, không có biện pháp quả quyết lạnh lùng nói không ——

“A Diễm a, về nhà đi, người một nhà nên sống cùng nhau.”

Phùng Cương Diễm đang đưa lưng về phía giường bệnh thay cha gọt lê, động tác khựng lại, mấy giây sau mới xoay người lại mở miệng.

“Con ở Đài Bắc mua phòng, ở quen rồi.” Ngay cả khi khúc mắc đã giải quyết, Cương Diễm vẫn không quen.” Ba yên tâm, con sẽ đợi đến khi ba xuất viện mới trở về.”

“Mua phòng thì có quan hệ gì? Bệnh tim của ba, giống như quả bom hẹn giờ, lúc nào phát tác cũng không biết, cũng không phải xuất viện là vô sự .” Phùng Giang Hải lấy bệnh của mình ra thuyết phục anh.

Phùng Cương Diễm hơi dao động, sau khi chần chờ tiếp tục nhã nhặn từ chối.”Có dì chăm sóc ba rồi, con ở đây cũng vô ích.”

“Đúng vậy a, bà ấy dĩ nhiên sẽ chăm sóc ba, nhưng công ty thì làm sao bây giờ?” Phùng Giang Hải bình tĩnh nhìn anh, lấy bệnh tim, công việc ra dọa. . . . . . Nghĩ hết lý do để thuyết phục thành công.”Chẳng lẽ muốn ba kéo cái thân thể già nua này, tiếp tục chăm lo sự nghiệp sao?”

Tuổi ông đã lớn, khát vọng kết thân cũng sâu sắc hơn, hơn nữa đứa con trai lớn từ thời kỳ thiếu niên đã xa lánh mình này, hiện tại vất vả lắm mới có dấu hiệu mềm hoá, đương nhiên ông phải nắm chắc cơ hội.

Phùng Cương Diễm cầm dĩa lê đã cắt gọt sạch sẽ đi tới, ngồi ở bên cạnh giường bệnh, xiên mọt miếng lê đưa cho cha.

“Thân thể yếu thì ba tận lực bớt can thiệp vào chuyện công việc đi, buông tay để cho những nhân tài chuyên nghiệp trong công ty đi làm, trả tiền lương bồi dưỡng nhân tài là để dùng và những lúc như thế này đó.” Phùng Cương Diễm khách quan nói lên ý kiến.

Phùng gia kinh doanh chính là công ty sản xuất thức uống, ở quốc nội khá nổi tiếng, đi trên các con đường lớn cũng có thể thấy được bảng quảng cáo của nhiều loại đồ uống, những năm gần đây thậm chí phát triển đến thị trường đại lục, trước mắt còn muốn gia tăng lĩnh vực kinh doanh, mở rộng phạm vi buôn bán đến các loại thực phẩm có lợi cho sức khỏe.

“Đó không phải là người trong nhà, không phải người của mình nha!” Phùng Giang Hải có chút kích động phản bác, nghiễm nhiên giống như là quảng cáo trên ti vi “Đây không phải là hàng chính hãng, đây không phải là hàng chính hãng” .”Ba cực khổ mấy chục năm, ba làm hết thảy đều là vì muốn giao lại cho con mình, làm sao có thể giao cho người khác?”

Con không có hứng thú với kinh doanh công ty, ba giao cho Tiểu Lỗi đi.” Anh cự tuyệt thẳng, giao cho em trai cùng cha khác mẹ, bởi vì anh có hứng thú cùng hoạch định tiêng của mình, cũng không lưu luyến đối với sản nghiệp của cha.

“Tiểu Lỗi còn nhỏ tuổi, hơn nữa hiện nay ở nước ngoài, việc học còn chưa hoàn thành.” Phùng Giang Hải cười, như là cười anh tìm cái cớ từ chối quá kém.”Dù Tiểu Lỗi trở lại, con cũng là con trai lớn, nó phải phụ giúp con, con phải chịu trách nhiệm dẫn dắt nó, hướng dẫn nó.”

Phùng Cương Diễm phát giác mình có chút nói không lại ông, không thể làm gì khác hơn là liếc nhìn cha, cố gắng nghĩ ngợi nên cự tuyệt như thế nào.

Phùng Giang Hải cơ trí thấy thế công ôn nhu có hiệu quả, lập tức thừa thắng xông lên, đưa bàn tay khô gầy ra, cầm tay của con trai.

“A Diễm, ba ba lớn tuổi rồi, trái tim lại không tốt, cũng không biết còn có thể sống thêm bao lâu, những năm này thời gian chúng ta chung đụng đã ít lại càng ít, nếu như không nắm chắc cơ hội hiện tại, khi nào mới có cơ hội đây? Con hãy chuyển về nhà, giúp ba một chút, ở bên cạnh ba đi!”

Giọng nói cảm thán, ánh mắt khẩn cầu, ông tin tưởng tâm địa có sắt đá thế nào đi nữa, chỉ cần là cốt nhục của ông, cũng sẽ không nhẫn tâm cự tuyệt nữa.

Phùng Cương Diễm nhìn ông, xúc cảm trong tay làm tim anh đập nhanh. Anh cũng không mở miệng từ chối được nữa, đây là lần đầu tiên cha nắm lấy tay của anh như vậy . . . . . .

Con tim của anh rung động, hòa tan ra, đúng là không hạ được quyết tâm làm cho ông thất vọng, vì vậy, lập tức nói không ra lời.

Hơn nữa vào lúc này, trong đầu anh vẫn còn rất phối hợp hiện lên một câu nói: cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, con muốn dưỡng mà cha mẹ không thể chờ. . . . . .

Cha nói không sai, ông đã hơn sáu mươi tuổi, hiện tại trái tim lại có vấn đề, ít ngày trước nếu  xảy ra chuyện không may, vào lúc này cũng đã thiên nhân vĩnh cách, mà cả đời này trong lòng anh phải vĩnh viễn ôm sự tiếc nuối.

Hiện tại, thật vất vả có thể bình an vượt qua, là trời cao cho cha con bọn họ thêm một cơ hội chữa trị quan hệ, cũng phải cẩn thận quý trọng mới đúng. . . . . .

“Đừng do dự nữa, con nên đáp ứng trở lại đi!” Phùng Giang Hải thúc giục, lực đạo trong tay nắm thật chặt.

Phùng Cương Diễm nhẹ nhàng thở dài.“Con sẽ suy nghĩ thật kỹ .”

Advertisements

4 thoughts on “Sống riêng không đơn giản chương 6 (2)

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s