Sống riêng không đơn giản chương 9 (1)


Chương thứ 9 (1)
Edit&Beta:Myumyu

Hình ảnh
Một ngày qua một ngày, đảo mắt, mùa đông lại lặng lẽ tới, khí trời càng lúc càng lạnh, hết thảy giống như không có gì thay đổi, mà lại đang lẳng lặng vận chuyển.

Vị trí tổng giám kia Phùng Cương Diễm cũng đã ngồi ổn định, quản lý công ty cũng có trước có sau, đồ uống mùa đông đang nghiên cứu phát triển khi anh nhậm chức vào mấy hôm trước cũng đã đưa ra thị trường tiêu thụ, quảng cáo dày đặc thế tấn công vô cùng mạnh mẽ, Phùng Giang Hải có người nối nghiệp rất là vui mừng, vô cùng hài lòng.

Thi Tuấn Vi đã ký được dự án của nhà khoa học Tống tiên sinh, trước mắt đang khẩn cấp tiến hành; dự án ở Tam Nghĩa cũng đã ký hẹn, nhưng hình thức thì khác, chỉ thiết kế, không phụ trách thi công, đối với Thi Tuấn Vi mà nói chẳng qua là một khoản phụ thu nhỏ, cho nên chủ yếu nhất cô vẫn bận rộn với đồ án thiết kế của Tống tiên sinh  .

Mỗi sự kiện đều rất thuận lợi, chỉ trừ ba mẹ Tuấn Vi liên tục gọi điện thoại hoàn toàn không lười biếng, hai ba ngày liền gọi đến oanh tạc không biết mệt, hỏi Thi Tuấn Vi khi nào thì an bài đi gặp mặt, tinh thần thúc giục cực kỳ siêng năng.

Rốt cụôc, bọn họ ước định buổi trưa thứ bảy cuối cùng của tháng mười một, gặp mặt ăn cơm ở một nhà hàng lẩu nổi danh Cao Hùng.

Ngày này vừa đúng luồng không khí lạnh đột kích vào đất liền, toàn bộ Đài Loan bị bao phủ trong không khí rét lạnh nhiệt độ thấp, nhưng không khí Thi gia cũng rất náo nhiệt, vì bữa trưa gặp mặt, ba Tuấn Vi ăn mặc chỉnh tề, đêm hôm trước mẹ Tuấn Vi còn lôi kéo con gái đi sửa sang lại tóc, sáng sớm đã rời giường sửa soạn, có thể thấy được coi trọng lần ước hẹn này đến cỡ nào.

” Cương Diễm, anh chuẩn bị ra khỏi cửa chưa?” Thi Tuấn Vi về nhà trước một ngày, hẹn Phùng Cương Diễm trực tiếp gặp mặt ở tiệm cơm, hai người bảo trì liên lạc qua điện thoại.

Bên đầu kia điện thoại Phùng Cương Diễm nhìn đồng hồ đeo tay đáp: “Đến giờ rồi, cũng không sai biệt lắm.” Cương Diễm coi trọng hiệu suất cho nên cũng không tự lái xe, lựa chọn ngồi tàu cao tốc, mười mấy phút là có thể đến nơi, rất nhanh.

“Trên đường đi anh nhớ cẩn thận, chờ một chút em cũng sẽ lên đường, đến lúc đó gặp ở tiệm ăn nhé, em dùng tên em đặt bàn rồi, anh còn nhớ là nhà hàng gì không?” Thi Tuấn Vi mỉm cười dặn dò.

Ngày hôm nay đối với cô mà nói là một ngày phi thường trọng yếu, giới thiệu bạn trai cho cha mẹ biết, bình sinh đây chính là lần đầu tiên! Cô rất để ý ấn tượng của cha mẹ với anh, cũng hi vọng bọn họ có thể chung sống vui vẻ.

“Anh nhớ rồi, em đừng lo lắng.” Anh thản nhiên cười, kiểm tra lại quần áo của mình lần nữa, vừa nói vừa bước ra cửa phòng.

“Lát nữa gặp lại, bye.” Giọng nói nhẹ nhàng tiết lộ tâm tình vui vẻ của cô.

Cất điện thoại di động, Phùng Cương Diễm xách quà chạy ra cửa, trầm trồ khen ngợi tắc xi đã chờ ở ngoài phòng, sau khi lên xe chạy thẳng tới trạm xe.

Ngồi ở trong xe, khóe miệng Phùng Cương Diễm thủy chung vẫn duy trì trạng thái giương lên .

Anh có thể cảm giác được sự khẩn trương và coi trọng của Tuấn Vi, bất quá, cô không biết anh còn có một kế hoạch khác. Nếu để cho cô biết bữa trưa này cũng không chỉ đơn thuần là gặp mặt cha mẹ của cô, sợ rằng cô sẽ càng loạn hơn, đến mức không biết làm sao?

Anh sờ sờ hộp nhỏ trong túi áo vest, tưởng tượng hình ảnh cô có thể vui mừng cười khúc khích, có thể cảm động rơi lệ, niềm hạnh phúc không khỏi làm nụ cười bên môi anh càng thêm rạng rỡ.

Vé xe đã mua trước, nhìn đồng hồ đeo tay một chút, vẫn còn dư thời gian, lát nữa anh cũng không cần vôị, có thể thong dong đi vào ban công chờ xe.

Điện thoại di động đột nhiên vang lên, theo trực giác Phùng Cương Diễm cho rằng là Thi Tuấn Vi từ tối hôm qua vẫn vô cùng khẩn trương gọi đến, không nhìn màn hình liền đưa lên tai nghe.

“Anh đã đến trạm xe.” Cương Diễm trực tiếp báo cáo.

“A Diễm, không xong rồi. . . . . .”

Nghe giọng nữ từ đầu dây bên kia truyền tới, nụ cười của Phùng Cương Diễm đông lại trên khóe miệng, sau khi nghe xong nội dung đối phương nói, chẳng những nụ cười biến mất, mi tâm của anh cũng vặn chặt, sắc mặt trong nháy mắt chuyển thành nghiêm túc.

“Con sẽ về liền.” Anh nói vào điện thoại, chợt dừng máy, khẩn cấp nói với tài xế: “Anh tài xế, phiền anh quay trở về. . . . . .”

☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Tiệm lẩu trong khách sạn 5 sao được bố trí tương đối nhã nhặn thư thái lại không mất cảm giác hiện đại, ba người một nhà ngồi ở vị trí trong góc gần cửa sổ, quang cảnh rất tốt, có thể thu hết cảnh sắc ở thành phố Cao Hùng vào mắt, ăn cơm ở chỗ này, không khí khẳng định vô cùng hoà thuận vui vẻ khoái trá.

“Cha, mẹ, chúng ta gọi thức ăn trước đi, như vậy khi anh ấy đến cũng vừa lúc thức ăn được mang lên.” Lo lắng để cho trưởng bối chờ lâu, Thi Tuấn Vi thân thiện đề nghị.

“Như vậy không tốt, chúng ta cũng không biết Cương Diễm thích ăn cái gì, vẫn là đợi đến đông đủ rồi gọi.” Mặc dù là đối đãi với hậu bối, nhưng dù sao coi như người ta cũng là khách, cho nên ba Tuấn Vi rất chú trọng lễ tiết.

“Không quan trọng, anh ấy cũng không quá kén ăn.” Thi Tuấn Vi cười khan, len lén nhìn đồng hồ, phỏng đoán với tình huống bình thường, anh đã tới nhà hàng mới đúng.

“Mẹ thấy con nên gọi điện thoại hỏi xem cậu ấy đã tới chỗ nào rồi.” Mẹ Tuấn Vi nói.

“Dạ.”

Thi Tuấn Vi xoay người từ túi lấy điện thoại di động ra muốn gọi, vừa nhìn mới phát hiện trong máy có mấy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là Phùng Cương Diễm, hơn nữa xem thời gian điện tới, giống như ngay trước lúc bọn họ ra cửa.

Mẹ Tuấn Vi thấy cô nhìn điện thoại di động chằm chằm, tò mò hỏi: “Thế nào? Cậu ấy có gọi tới sao?”

“Dạ, có gọi vài cuộc. . . . . . Khi đó có thể con đang ở trong phòng tắm nên không nhận được . . . . .” Cảm giác được anh gọi rất gấp, trong lòng Thi Tuấn Vi là lạ, vội vàng gọi lại cho anh, nhưng cô gọi đến ba, bốn lần Phùng Cương Diễm cũng không đáp lại, không khỏi nói thầm lên tiếng.”Kỳ quái, không gọi được. . . . . .”

“Nói không chừng đang đi trên đường, lát nữa gọi lại.” Ba Tuấn Vi tâm địa rất tốt nên nói giúp một câu.

Vậy mà, một lát sau Thi Tuấn Vi gọi nữa, gọi đi gọi lại, nửa giờ trôi qua, vẫn không liên lạc được như cũ.

Ba người tại chỗ, sắc mặt cũng càng lúc càng khó coi, không khí hoà thuận vui vẻ cũng biến thành đông cứng.

“Xin lỗi, xin hỏi các vị có cần gọi thức ăn trước không?” Nhân viên phục vụ lễ độ châm trà, khách khí hỏi thăm, kì thực ẩn chứa ý thúc giục gọi thức ăn.

“Không cần chờ nữa! Tự chúng ta ăn đi!”

Ba Tuấn Vi đợi đến bốc lửa, cảm thấy không được tôn trọng, tức giận cầm thực đơn lên, quả quyết gọn gàng gọi phần ăn ba người, nói rõ đã loại bỏ người thứ tư chưa tới ra ngoài.

Mẹ Tuấn Vi vừa chỉ trích vừa đồng tình nhìn con gái. Bà cũng rất mất hứng, bất quá bà biết con gái kẹp ở giữa nhất định rất khổ sở.

Thi Tuấn Vi không dám nói thêm cái gì, giọng nói ba ba mang theo sự tức giận, như quất roi vào lòng cô, khiến cho cô vừa áy náy vừa xấu hổ, cũng rất thất vọng tức giận với Phùng Cương Diễm, gương mặt nóng rát, hốc mắt cũng lặng lẽ đỏ hồng.

Ba mẹ coi trọng bữa tiệc này như vậy, thế nhưng anh ấy lại trễ lâu như thế. . . . . . Không, không chỉ là trễ giờ, căn bản là thất hẹn, bảo cô làm sao để cho cha mẹ không tức giận, không thất vọng đây?

Nếu như anh không đến, lại không liên lạc được với cô, lẽ ra phải tiếp tục gọi điện tới khi liên lạc được mới thôi chứ? Tại sao ngay cả khi cô gọi lại vẫn không liên lạc được?

Anh biết rõ, cô coi trọng lần gặp mặt này biết bao nhiêu mà, hôm nay, nếu chỉ để một mình cô leo cây ở đây cũng còn đỡ, nhưng bây giờ con có cả ba mẹ cô a! Lúc này để lại ấn tượng xấu, về sau phải làm sao?

Nếu như ba mẹ cô ghét anh, phản đối bọn họ ở chung một chỗ thì làm sao bây giờ?

Anh khinh thường quan hệ giữa bọn họ đến như vậy sao?

Thực là làm cho người quá tức giận! Trước khi bữa trưa này kết thúc, nếu anh không gọi điện thoại lại, mà cô cũng không gọi được, vậy thì khỏi phải liên lạc nữa!

☆☆☆☆☆☆☆☆☆
Gia đình Thi Tuấn Vi vừa tức giận thở phì phò, vừa ăn lẩu, nhưng Phùng Cương Diễm còn ở Đài Trung cũng không sung sướng gì.

Khí trời lạnh đối với người có bệnh tim mà nói là thời kỳ nguy hiểm, nhất định phải chú ý giữ ấm thân thể và bảo vệ sức khoẻ, mà Phùng Giang Hải cũng là bởi vì khí trời biến hóa không kịp chuẩn bị cẩn thận, tim đột nhiên đau nhói, phải khẩn cấp đi bệnh viện.

Lúc Phùng Cương Diễm sắp đến trạm xe nhận liền được điện thoại của Thẩm Lỵ Hoa, vội vàng chạy tới bệnh viện, trên đường không ngừng gọi điện thoại muốn nói với Thi Tuấn Vi, anh tạm thời không cách nào gặp ba mẹ cô, muốn hủy hẹn, nhưng hết lần này tới lần khác anh gọi điện thoại, lại không có ai nghe.

Anh gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, không biết nên làm thế nào cho tốt, nhưng nếu phân nặng nhẹ, đương nhiên là đưa cha mình đi khám tương đối nguy cấp hơn, không thể làm gì khác hơn là mạo hiểm thất hẹn, đặt gia đình Thi Tuấn Vi qua một bên.

Mà tâm thần có chút không tập trung, kết quả, chính là làm mất điện thoại di động!

Anh đoán, bởi vì lúc ấy quá hốt hoảng, lo âu lại gấp gáp, cho nên lúc tới bệnh viện liền vội vã xuống xe, không cẩn thận để quên di động trên xe tắc xi. Sau khi tình trạng của cha đã hòa hoãn lại, anh có cố gắng liên lạc đến tổng đài tìm điện thoại di động, tổng đài lại trả lời không thấy. . . . . .

Ai! Tình huống này ngoại trừ tự nhận mình gặp xui xẻo còn có thể làm sao?

Chuyện duy nhất đáng được ăn mừng chính là, sau khi bác sĩ khẩn cấp chẩn bệnh, ba anh nằm viện quan sát một ngày liền được ra viện, chẳng qua là bị nghiêm chỉnh đề nghị chuẩn bị giải phẫu, bỏ thêm một cái khung trong mạch máu bị tắc nghẽn. . . . . .

Tóm lại, tình huống sau một hồi hỗn loạn đã bình tĩnh lại, thế nhưng anh lại vì vậy mà nếm quả đắng ——

Anh bắt đầu không tìm được Thi Tuấn Vi!

Không biết là cô không nhận điện thoại hay là sao, điện thoại di động liên lạc không được, ngay cả buổi tối gọi tới chỗ ở cũng thủy chung không ai nghe, tám phần là rút cả dây điện thoại ra rồi. . . . . .

Phùng Cương Diễm ngồi ở trong phòng làm việc suy nghĩ lộn xộn, căn bản không có tâm trí đâu mà làm việc, không ngừng gọi điện thoại, không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn là trực tiếp gọi đến văn phòng công ty thiết kế.

“A lô, xin hỏi Thi Tuấn Vi có ở đây không?”

“Cô ấy đi ra ngoài gặp khách hàng, không có ở trong công ty a!” Đối phương đáp.

Phùng Cương Diễm ôm một tia hi vọng hỏi thêm: “Vậy lúc nào thì cô ấy trở lại?”

“Thời gian này đi ra ngoài, hôm nay cũng sẽ không về lại công ty nữa.” Đối phương nói.

“A. . . . . . Cám ơn.” Anh cúp điện thoại, trong lòng thất vọng cùng mờ mịt một hồi. Anh không xác định được là cô thật sự đi ra ngoài gặp khách hàng, hay là cố ý không nhận điện thoại!

Ngày hôm qua, anh mất điện thoại di động, lòng như lửa đốt đợi ở bệnh viện không đi được, chỉ có thể dựa vào điện thoại liên lạc, nhưng làm thế nào cũng liên lạc không được.

Mà buổi chiều hôm nay anh vào công ty xử lý công sự, cũng không làm gì chỉ mãnh liệt gọi cho cô, nhưng tình huống mất liên lạc vẫn không có gì thay đổi!

Cô không biết vì sao anh thất ước, khẳng định đã tức điên lên rồi?

Ngồi chờ trong nhà hàng, cô phải ăn nói với cha mẹ như thế nào đây?

Lần đầu tiên gặp gia đình bạn gái, là chuyện quan trọng cỡ nào, thế nhưng anh đáng chết, lại thất hẹn mất rồi!

Hai bác còn chưa nhìn thấy anh, sợ rằng trong lòng đã liệt anh vào danh sách đen, còn tùy tiện gạch chéo thêm mấy cái!

Không được, anh phải giải thích rõ chuyện này, nếu không cứ mặc cho tình huống này kéo dài, sẽ càng không có cách nào sửa chữa! Nếu như ảnh hưởng đến chung thân đại sự của bọn họ ngày sau, vậy thì phiền toái lớn!

Nếu điện thoại không liên lạc được, anh liền tự mình đi tìm Thi Tuấn Vi, chỉ cần ôm cây đợi thỏ, anh tin tưởng nhất định có thể đợi được cô!

6 thoughts on “Sống riêng không đơn giản chương 9 (1)

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s