Sống riêng không đơn giản chương 10 (2)_Hoàn


Chương thứ 10 (2)
Edit&Beta:Myumyu

Hình ảnh

“Cha, mẹ, chúng con đã trở về.”

Thi Tuấn Vi tự mở cửa vào nhà nhẹ nhàng cất giọng kêu, Phùng Cương Diễm xách quà đầy tay đi theo phía sau, chỉ chốc lát sau, hai lão từ phòng bếp và lầu hai bước nhanh đi ra, tươi cười rạng rỡ quan sát Phùng Cương Diễm mà họ mong đợi đã lâu.

“Chào bác trai, bác gái.” Phùng Cương Diễm vận đồ tây cúi đầu chào hỏi, đưa lễ vật lên, phong độ nhẹ nhàng làm cho người ta vừa nhìn liền có cảm tình.”Đây là một chút lòng thành, hi vọng hai bác thích.”

“Ảnh mua hai cân quán quân trà cho ba ba, còn có tổ yến đường phèn cho mẹ.” Thi Tuấn Vi cười duyên giúp Phùng Cương Diễm giới thiệu.

“Người đến là tốt rồi, còn mua đồ làm chi!” Mẹ Tuấn Vi đưa tay nhận lấy, rất hài lòng với dáng vẻ cao ngất xuất sắc, chú trọng lễ tiết của Cương Diễm, cười cực kỳ thân thiết.

Lần trước lúc mất hứng từng nói cái gì người có tiền khó phục vụ, không đủ thành khẩn mau chia tay, hiện tại tất cả đều ném lên chín tầng mây rồi.

“Món quà này lần trước con cũng đã mua xong rồi, thật may là bác trai bác gái không so đo chuyện con thất hẹn, mới có cơ hội đưa chúng đến tay hai bác.” Phùng Cương Diễm đặc biệt nhận lỗi, bày tỏ rằng mình đối với chuyện thất hẹn vẫn còn canh cánh trong lòng.

“Cái loại tình huống đó nếu chúng ta còn so đo, thì quá không hiểu lý lẽ.” Ba Tuấn Vi vỗ vỗ bả vai anh, chủ động quan tâm hỏi.”Thân thể ba con đã khá hơn chưa?”

“Trước mắt coi như ổn định, qua năm lại chuẩn bị mổ.” Phùng Cương Diễm theo ba Tuấn Vi đi vào phòng khách ngồi xuống, nhẹ nhàng trả lời.“Ba con biết con muốn tới gặp cha mẹ của Tuấn Vi, liền muốn con muốn mời hai bác có rảnh rỗi thì đến Đài Trung chơi một chuyến.”

Thi Tuấn Vi bên cạnh mỉm cười gật đầu như bằm tỏi, bởi vì khi cô đến Đài Trung gặp mặt Phùng Cương Diễm thì có đi thăm cha anh.

“Tốt tốt.” Mẹ Tuấn Vi nghe thấy con gái rất được gia đình đối phương yêu thích, không khỏi cảm thấy mừng rỡ.

Xem ra, chữ bát (八) có một dấu phủi, rốt cuộc  hai vợ chồng bọn họ cũng sắp có thể hoàn thành tâm nguyện gả con gái ra ngoài rồi! (Myu: Hai bác này là nói Tuấn Vi năm này hai mươi tám (nhị thập bát) tuổi nên có thể ”phủi” ra ngoài :]])

” Các con từ Đài Trung chạy tới, nhất định là rất đói bụng đúng không?” Ba Tuấn Vi bề ngoài có vẻ rất nghiêm túc, nhưng kỳ thật rất hiếu khách.”Thức ăn cũng đã chuẩn bị xong rồi, vừa ăn vừa nói chuyện nhé.”

Còn chưa ngồi nóng mông, bọn họ lại dời trận địa đến phòng ăn.

“Tất cả những món này đều là do một mình bác gái làm sao?” Nhìn một bàn thức ăn, còn có một chút món ăn thủ công, Phùng Cương Diễm kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy a, vì các con, từ giữa trưa bác đã bắt đầu chuẩn bị.” Mẹ Tuấn Vi đắc ý nói.

“Thật là lợi hại, mỗi một món thoạt nhìn đều rất ngon nha.” Cặp mắt Phùng Cương Diễm sáng trong suốt nhìn thức ăn, miệng ngọt ngào khen ngợi, khiến mẹ Tuấn Vi rất thích.“Hiện tại rốt cuộc con đã biết tay nghề nấu nướng của Tuấn Vi là từ đâu mà ra rồi.”

“Nó a, còn chưa bằng một phần năm sự lợi hại của mẹ nó.” Ba Tuấn Vi giễu cợt con gái.

“Ai nói, dầu gì cũng được một phần năm chứ!” Thi Tuấn Vi phản bác kháng nghị.

“Bác trai và Tuấn Vi thật hạnh phúc.” Phùng Cương Diễm nhìn tình cảm người một nhà bọn họ tốt như thế, không khỏi thật lòng cảm thấy yêu thích và ngưỡng mộ.

Không khí gia đình như vậy, anh chưa bao giờ cảm thụ được, đồng thời cũng làm anh sinh lòng thèm muốn được trở thành một thành viên trong đó.

“Về sau con có thể thường xuyên cùng Tuấn Vi trở về, bác lại nấu cho con ăn.” Mẹ Tuấn Vi yêu ai yêu cả đường đi, vừa nói vừa gắp đồ ăn cho Phùng Cương Diễm.

“Dạ.” Phùng Cương Diễm gật đầu đáp ứng.

” Mẹ Tuấn Vi bình thường cũng không nhiệt tình như vậy đâu, chỉ có ở tình huống đặc thù hoặc là lúc có khách đặc biệt mới có thể phí công như vậy, xem ra về sau bác có thể hưởng sái lộc ăn của con rồi.” Ba Tuấn Vi cố ý chọc ghẹo nói, trêu vợ hiền bên cạnh.

“Ý của ông là bình thường tôi rất lười, cho ông ăn rất kém sao?” Mẹ Tuấn Vi uy hiếp nheo mắt lại, lập tức phản ứng.

“Không phải, tôi là nói bình thường đã ăn rất ngon, hai đứa trở về lại được ăn ngon hơn nữa.” Ba Tuấn Vi gió chiều nào che chiều ấy, mềm nhũn như con chi chi.

“Nói thế còn nghe được!” Mẹ Tuấn Vi hừ lạnh.

Phùng Cương Diễm cùng Thi Tuấn Vi mỉm cười nhìn bọn họ tranh cãi, sau đó ăn ý mười phần đồng thời nhìn về phía đối phương, phía dưới bàn ăn, nắm tay nhau, trái tim cảm thụ sự mừng rỡ ấm áp khó nói nên lời.

Trên bàn ăn, rất sung sướng, một bàn bốn người vừa ăn vừa nói chuyện, Phùng Cương Diễm nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với hai vị trưởng bối.

Vượt qua bữa ăn tối vui vẻ, mọi người tạm thời nghỉ ngơi, lần này về nam, Phùng Cương Diễm định ngủ lại nhà Tuấn Vi hai đêm, Mẹ Tuấn Vi còn đặc biệt quét dọn phòng khách cho anh, một chút vật dụng hằng ngày cũng chu đáo chuẩn bị đầy đủ.

Sau khi tắm rửa, Phùng Cương Diễm cùng Thi Tuấn Vi trở lại phòng khách tâm tình với hai lão.

“Ai, hôm nay có hoạt động mừng năm mới, khắp nơi đều rất náo nhiệt, các con có thể đi xem một chút.” Ba Tuấn Vi chỉ vào tin tức viết trên báo, nhiệt tình giúp bọn hắn an bài tiết mục.

“Chúng con đi bến tàu chơi một chút là được rồi.” Thi Tuấn Vi biết vào đêm, cảnh sau cảng rất đẹp, hơn nữa hôm nay là đêm giao thừa, có thể từ xa nhìn thấy pháo hoa.

“Hay quá, bác trai bác gái cùng đi nhé?” Mặc dù Phùng Cương Diễm cũng không có nhiều kinh nghiệm chung đụng với người lớn tuổi, nhưng bởi vì yêu Thi Tuấn Vi, cho nên đối với cha mẹ sinh ra cô tự nhiên cũng rất dụng tâm.

Nghe Cương Diễm sắp ra khỏi cửa còn biết hỏi thăm bọn họ, băn khoăn bọn họ, mẹ Tuấn Vi càng hài lòng hơn.

Không được, lớn tuổi rồi, không thích chen lấn, các con đi xem đi.” Mẹ Tuấn Vi tươi cười cự tuyệt, hai vợ chồng bọn họ nói cũ kỹ cũng rất cũ kỹ, nói thoải mái cũng rất thoải mái , biết nam nữ trẻ tuổi nói chuyện yêu đương, không thích hợp làm kỳ đà cản mũi, hơn nữa, còn là hai con kỳ đà cản mũi già khú gần trăm tuổi.

“Đúng rồi, hai con đi đi.” Ba Tuấn Vi cũng phụ họa, sau đó nói với con gái: “Con làm hướng dẫn viên du lịch, dẫn Cương Diễm đi thăm thú chung quanh một chút, buổi tối có thể đi hồ tình yêu a, bến tàu nữa, còn có Lãnh sự quán ở vịnh Tây tử.”

“Con biết.” Thi Tuấn Vi mỉm cười, biết ba ba rất là nghiêm túc muốn an bài hành trình thay bọn họ.

Vậy mau đi đi!” Mẹ Tuấn Vi thúc giục đẩy bọn họ ra cửa lớn.

“Đi, chúng ta đi lãng mạn một phen.” Thi Tuấn Vi ngẩng đầu len lén nháy mắt với Phùng Cương Diễm.

Lãng mạn một phen? Nghe cái từ này, đỉnh đầu Phùng Cương Diễm nhảy ra một cái bóng đèn lóe sáng.

Cơ hội tốt, mau chuẩn bị!

“Anh trở về phòng lấy vài thứ.” Chân anh như đạp Phong Hỏa Luân xông lên lầu, chỉ chốc lát sau liền quay trở lại.
(* Phong hoả luân: hai bánh xe lửa dưới chân Natra í.)

Cô nhìn anh vội vã chạy lên chạy xuống, không khỏi tò mò hỏi: “Anh lấy cái gì a?

“Không có gì.” Bởi vì muốn giữ bí mật, cho nên anh trả lời quấy quá, sau đó tạm biệt hai lão.”Vậy chúng con lên đường đây, tạm biệt bác trai bác gái.

Nhẹ ôm lấy bả vai Tuấn Vi, bọn họ cùng nhau sánh bước.

Nhìn bóng lưng bọn họ dưới ánh đèn, tự nhiên đan vào nhau, ba mẹ Tuấn Vi vui mừng mỉm cười, sự hài lòng đối với Phùng Cương Diễm càng không có lời nào có thể miêu tả được.

Ngày mai  là tết Nguyên Đán, hai vợ chồng bọn họ năm mới hi vọng mới, mong mỏi con gái cưng mau chóng có tin vui!

Kết thúc

Khí trời rất lạnh, mỗi người đều mặc đến tròn vo, hoặc tham gia chơi các hoạt động mừng năm mới, hoặc mang theo bạn bè quậy tưng bừng, vào đêm giao thừa đưa năm cũ đón năm mới này, khắp nơi đều tràn đầy không khí náo nhiệt.

Phùng Cương Diễm cùng Thi Tuấn Vi không chen đến chỗ có nhiều người, mà lựa chọn Lãnh sự quán Anh Đả Cẩu** tại vịnh Tây tử.
(**Đả Cẩu: tên cũ của thành phố Cao Hùng, Đài Loan)

“A! Chúng ta đứng đây ngắm cảnh là được rồi, không cần lên trên đó đâu.” Nhìn cầu thang cao vút trên sườn núi, Thi Tuấn Vi lập tức từ chối.

Quang cảnh phía trên rất đẹp, vận động một cái đối với thân thể cũng rất tốt!” Phùng Cương Diễm lôi kéo cô bước lên bậc thang, vừa leo thang vừa cố gắng trêu tức cô.

“Ai, mỗi lần leo lên tới cũng gãy cả chân.” Cô khom lưng ai oán than thở.

Nhưng vào lúc này, một đôi vợ chồng già lấy tốc độ mau gấp mấy lần cô lướt qua, Thi Tuấn Vi xoay mình ngậm miệng, ánh mắt nhanh như chớp len lén dò xét bọn họ.

“Leo cầu thang còn chậm hơn cả ông già bà lão, rất mất thể diện ha?” Sau khi kéo giãn khoảng cách, tiếng giễu cợt theo gió đêm lành lạnh bay tới.

Nghe vậy, một hồi nhiệt khí xông lên ót, Thi Tuấn Vi liếc về hướng Phùng Cương Diễm.

“Ha ha ha. . . . . .” Vẻ mặt đáng yêu cùng phản ứng của cô chọc cho Phùng Cương Diễm vừa cười ha ha, vừa tiếp tục leo lên trên.”Đi thôi!”

Thi Tuấn Vi xấu hổ nhìn chằm chằm bóng lưng của anh, nảy ra một ý.

“Trèo không nổi nữa, cõng em đi!” Cô giống như chú khỉ con nhảy lên lưng anh.

“Ôm chặt nhé.” Anh cưng chìu mỉm cười, cũng không cự tuyệt cô, ngược lại nâng mông của cô lên, bước chân vững vàng từ từ mà đi lên.

Cô tựa vào trên bả vai rộng rãi của anh, từng bước từng bước, trái tim cũng lay động theo anh, giống như đưa bé được cưng chìu, khóe miệng mỉm cười ngọt ngào.

Trèo đến chỗ cao nhất, bên tay phải chính là Lãnh sự quán Anh quốc nổi tiếng Đả Cẩu, kiến trúc đá đỏ dưới ánh đèn chiếu xuống, tản ra một loại không khí tĩnh mật lãng mạn.

Phùng Cương Diễm đặt cô xuống, tự mình chạy đi nói chuyện với nhân viên phục vụ, sau đó lộn trở lại bên người cô, dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, đi tới một cái bàn bên hành lang ngồi xuống.

Khi nhân viên phục vụ đưa thức uống tới, Phùng Cương Diễm thuận miệng hỏi: “Nơi này em đã tới chưa?”

Có a, lúc học cấp ba đã tới cùng các bạn học.” Xuyên qua cửa sổ hình vòm, cô nhìn cảnh thành phố sáng chói xa xa.

“Không có đi riêng với con trai chứ?” Anh so đo hỏi.

Cô đầu tiên là mím môi cười liếc xéo anh mới trả lời.”Không có! Trước mắt chỉ có anh.”

“Vậy em đáp ứng anh, về sau chỉ có thể đến chỗ này với anh a!” Anh ngang ngược yêu cầu.

“Tại sao?” Cô cố ý hỏi.

Nào có ai tự nhiên lại yêu cầu như vậy!

“Bởi vì nơi này sẽ trở thành nơi kỷ niệm của chúng ta.” Anh thâm ý nói, ngay cả nụ cười cũng thần thần bí bí.

“Có ý gì?” Cô không hiểu ra sao.

Nhìn sâu vào mắt cô, khóe miệng Phùng Cương Diễm cong lên, từ trong túi áo khoác lấy ra một cái hộp nhỏ màu xanh nước biển.

Thi Tuấn Vi nháy mắt mấy cái, ngửi được bầu không khí không tầm thường, tim của cô không khỏi đập nhanh hơn.

“Ha ha. . . . . . Không phải là anh muốn cầu hôn chứ?” Cô thông minh lập tức suy đoán, khẩu khí giả bộ nhẹ nhàng, thật ra thì, cô càng ngày càng hồi hộp.

“Đúng vậy a, anh muốn cầu hôn em.” Anh vừa nói vừa mở nắp hộp ra, trong hôp một chiếc nhẫn kim cương tao nhã hào phóng lẳng lặng lấp lánh nằm trên nền vải nhung.

Phùng Cương Diễm đi ra khỏi chỗ ngồi, mặt ngó cô quỳ một chân trên đất, trình lên vật tượng trưng cho sự vĩnh hằng.

“Chúng ta kết hôn đi, anh muốn mỗi ngày ở cùng em, không muốn sống riêng nữa.” Anh chân thành biểu đạt tình yêu say đắm dành cho cô.

Ở chung rất dễ dàng, ở riêng không đơn giản a, lòng của bọn họ đã thắt lại cùng nhau, đơn giản chỉ cần tách ra, sẽ không còn hoàn chỉnh nữa!

Thi Tuấn Vi nhìn anh, không biết tại sao mình lại cảm động đến nói không nên lời.

Trước kia khi cô xem phim  thấy vai nữ chính bị cầu hôn khóc đến sụt sịt, đều cảm thấy không thể hiểu được, có cái gì phải khóc, nhưng bây giờ, khi cô đặt mình trong tình cảnh này, thật đúng là có một loại cảm thụ lỗ mũi ê ẩm, hốc mắt nóng lên!

“Tuấn Vi, em nguyện ý gả cho anh chứ?” Đợi không được câu trả lời của cô, Phùng Cương Diễm vốn rất chắc chắn, lòng dạ cũng bắt đầu treo lơ lửng trên không trung.

Cô phát hiện sắc mặt của anh trắng ra, vẻ mặt hơi cứng lại, ánh mắt bắt đầu tràn đầy lo lắng, ngay cả bàn tay cầm chiếc nhẫn kim cương cũng hơi run run, cô mỉm cười, hơn nữa còn cười đến thật ngọt ngào thật hạnh phúc.

Bởi vì hành động đó đại biểu anh coi trọng và quan tâm cô đến cỡ nào, đại biểu anh sợ cô cự tuyệt, mà nỗi sợ kia, là từ tình yêu nồng đậm thâm sâu mà ra.

“Em nguyện ý.” Cô đưa bàn tay mềm mại ra, mỉm cười gật đầu.

Ngữ điệu đồng ý của cô đối với Cương Diễm mà nói giống như là tiếng nhạc vô cùng dễ nghe, Phùng Cương Diễm xoay mình thở phào nhẹ nhỏm, vui sướng thay thế tâm tình khẩn trương mới vừa rồi.

Anh cười toe toét lộ ra hàm răng trắng bóng, luống cuống tay chân vội vàng đeo nhẫn cho cô.

“Cám ơn em nguyện ý giao mình cho anh.” Người ta nói kết hôn cần dũng khí, cho nên tự đáy lòng anh cũng cảm tạ lòng tin của cô.

“Em nghĩ, không có ai yêu em hơn anh.” Cô dìu anh đứng dậy, đôi mắt rưng rưng.

“Em nói cực kỳ đúng.” Anh bưng lấy một bên má cô, vui vẻ hôn cô, cũng được cô nhiệt tình đáp lại.

Sau nụ hôn nóng hừng hực, bọn họ dựa vào nhau, điều hòa hơi thở.

“Em có biết bây giờ chúng ta đang ngồi đâu không?” Anh hài lòng vuốt ve mái tóc đen của cô.

Cô nhìn quanh bốn phía, sau đó buồn bực lắc đầu một cái, không cảm thấy vị trí này có gì khác lạ.

“Đây là bàn cầu hôn trứ danh, có rất nhiều người ở chỗ này cầu hôn thành công, cho nên truyền thuyết cầu hôn ở chỗ này tỷ lệ thành công rất cao.” Anh mỉm cười giải thích.

Có thật không?” Cô kinh ngạc hỏi.

” Không phải chúng ta là một trong những ví dụ thành công sao?” Anh cực kỳ đắc ý, từ nay về sau, Thi Tuấn Vay sẽ cùng anh nắm tay nhau đi hết cuộc đời.

“Cũng đúng!” Tuấn Vi ngu ngơ cười.

“Cũng may em đồng ý lời cầu hôn của anh, nếu cự tuyệt, tương đương với việc đập bảng hiệu của người ta, chỉ sợ không thể ra khỏi nơi này.” Cương Diễm khoa trương nói giỡn.

“Cho nên anh cũng đã lên kế hoạch sẵn rồi sao ?” Cô liếc anh.

“Đúng, em căn bản là trốn không thoát năm ngón tay của anh.” Anh xòe bàn tay ra chụp vào không trung.

“Không sao, dù sao em cũng hoàn toàn không muốn trốn. . . . . .” Cô nghiêng đầu, ở trong cảnh đêm xinh đẹp, triền miên, nhiệt tình hôn anh, vì nhau lưu lại giờ khắc xinh đẹp vĩnh hằng này. . . . . .

【 hết trọn bộ 】

Chú thích:

☆ Về chuyện tình yêu của Phòng Ải Linh , mời xem bảo bối thật xin lỗi một trong hệ liệt—《 kết hôn thật hạnh phúc 》.

***Đại sứ quán Anh tại thành phố Cao Hùng:

https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcQeuPVjVkV6BHSIJLR9cIAojjPpSljMHNiPbv-L2LeDYx1qJ8ca6w

Cầu thang dẫn lên đại sứ quán:

Hình ảnh

Advertisements

28 thoughts on “Sống riêng không đơn giản chương 10 (2)_Hoàn

  1. ta ko cam tam dau a…………cham hon nang co may giay,oai,ta di thi that la gian nan vat va,truoc ngay thi hoc qua nhieu nen den luc vao phong bi nham lan het,ket qua that bet bat,haizzzzzz,ta phai hoc Van thoi,hi vong cuoi cung cuu vot doi ta…………………..

  2. Lần đầu vào nhà nàng, hehe ôm ôm
    Thanks nàng đã edit truyện hay nha!!!
    Ak còn nhà mộng xuân thì mình mới biết tin là nàng ấy thông báo mấy ngày nữa đóng cửa blog luôn rùi, huhu buồn quá

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s