Khẩu vị nặng chương 26-27


Chương 26:Ảnh khiêu dâm vạn năng.

Edit&Beta:Behappy

Đọc ở đây

Chương 27: Sinh viên hệ khoa học tự nhiên thổ lộ.

Edit&Beta:Myumyu

Rốt cuộc tôi đã hiểu tại sao anh chàng đó lại muốn chọn thời điểm này mà mang mọi người ra ngoài chơi. Tôi vốn còn buồn bực, bây giờ nói sớm không sớm nói muộn cũng không muộn, cảnh tuyết và hoa mai trong trời đông đã không còn, mà nếu nói muốn du ngoạn trong tiết thanh minh, thì hình như hơi sớm một chút. Kết quả chờ chúng tôi tới nơi, đôi mắt của tôi liền trợn trắng.

Hoa đào a hoa đào, mặc dù tôi biết mùa xuân sắp tới, nhưng ngài đây cũng hơi nóng lòng quá rồi?

Trước mắt là một biển hoa mênh mông, từng gốc hoa đào giống như đua nhau khoe sắc, liên miên bất tận, rực rỡ như gấm hoa, chói lọi như ráng chiều. Tôi nhìn mà kích động, nắm tay Tiền Đường không ngừng lắc lư.

Theo mọi người tiết lộ, nguyên nhân hoa đào nơi này nở sớm, một là bởi vì năm nay mùa đông khá ấm, hai là địa thế của nơi này tương đối đặc thù, cụ thể là đặc thù thế nào, xin lỗi tôi nghe không hiểu. =.=

Tôi lôi kéo Tiền Đường chui vào rừng hoa đào, chúng tôi ở dưới tàng hoa đào chơi một trò rất ngây thơ. Tôi bắt Tiền Đường đứng dưới tàng cây bất động, sau đó bay lên đá một cước vào trên cây, cây đào ra sức chấn động mấy cái, cánh hoa liền bắt đầu bay lả tả rơi xuống đất. Tiền Đường đứng ở trong mưa hoa nhìn tôi, lẳng lặng cười, ánh mắt như ánh sao trong bầu trời đêm mùa hè, sáng chói đến khiến tim người ta đập thình thịch. Bờ môi của cậu ấy không dày không mỏng, hình dáng đôi môi hoàn mỹ, lúc này khẽ vểnh lên, làm cho tôi nhìn tự dưng tâm tình cũng tốt lên theo; đường cong trên gương mặt nhu hòa nhưng lại không mất anh khí, làn da trắng nõn nhẵn nhụi, khiến cho tôi rất là ghen tỵ.

Bên trong cơn mưa hoa màu hồng tung bay rợp trời, mỹ thiếu niên cười ấm áp mà hạnh phúc, hình ảnh này được tôi cất giữ, đặt ở trong trí nhớ thật lâu, mỗi lần nghĩ đến hình ảnh độ nét cao này, trong lòng của tôi đột nhiên dâng lên một loại cảm giác ấm áp, người tốt đẹp như vậy lại là của tôi đấy, a ha ha ha. . . . . .

Tôi đột nhiên chạy đến chui vào trong ngực Tiền Đường, cúi đầu cười khúc khích, Tiền Đường ôm lấy tôi, vuốt vuốt tóc của tôi, ở trên trán của tôi dịu dàng đặt lên một nụ hôn.

Tôi buồn bực nói: “Tiền Đường, thành thật xin lỗi.”

“Ừ?” Tiền Đường dừng lại, nhìn tôi .

Là. . . . . . Ngày hôm qua, em không nên. . . . . . Ừ, anh hiểu mà, tóm lại sau này sẽ không như vậy. Em sẽ tận lực giữ một khoảng cách với người khác.”

Tiền Đường cười, tôi phát hiện kể từ khi hai chúng tôi hiểu nhau, thằng nhãi này liền đặc biệt thích cười, cười vô sỉ, cười bỉ ổi, cười ấm áp, cười cưng chìu, cười thoải mái , mỗi một kiểu cười đều làm cho tôi có một loại xúc động muốn hôn cậu ấy. Tôi thật đúng là hết thuốc chữa. o(╯□╰)o lúc này Tiền Đường cúi đầu dùng lỗ mũi cọ chóp mũi của tôi, thấp giọng nói: “Tiểu Vũ, ngày hôm qua anh cũng không nên nổi giận với em. Thật ra thì anh biết hai người không có gì, anh cũng không hoài nghi tình cảm em dành cho anh, chẳng qua là. . . . . . Anh khó chịu.”

Tôi vội vàng nói: “Em hiểu, em hiểu mà, thật, là em không đúng, em vô ý, không suy nghĩ đến cảm thụ của anh, em kiểm điểm, hi vọng anh có thể tha thứ cho em. Em bảo đảm về sau sẽ tích cực sửa chữa sai lầm. Thật ra thì, hôm nay thấy anh và cô nàng đậu cô-ve ngồi chung một chỗ, em liền khó chịu, chứ đừng nói chi ngày hôm qua bọn em còn dựa vào nhau.”

Tiền Đường cắn chóp mũi tôi một cái, nghi ngờ, “Cô nàng đậu cô-ve là ai?”

Kỳ quái, hôm nay anh ngồi chung với ai anh cũng không biết sao?”

Bờ môi của cậu ấy dời xuống, liếm liếm khóe môi tôi, “Với em.”

” Trước em?”

Tiền Đường híp mắt nghĩ một lát, cười cười vuốt lỗ mũi của tôi, “Bướng bỉnh quá đi!”

Tôi run lên, giật tay của cậu ấy ra, “Anh ăn luôn hai chữ này cho em.”

Tiền Đường ngẫm nghĩ rồi nói: “Nhưng mà, ừ, cũng rất hình tượng.”

Khiếu thẩm mỹ được khen, tôi đắc ý dương cằm. Tiền Đường dùng ngón cái vuốt ve cằm của tôi, nhíu mày: “Nếu nói xin lỗi, chung quy nên có chút gì bày tỏ thành ý chứ?”

Tôi không hiểu nhìn cậu ấy,có thể nói rõ một chút được không, chỉ số thông minh của tôi có hạn.

Tiền Đường không lên tiếng, cậu nhìn chằm chằm vào mặt tôi, trong đôi mắt nửa khép tựa hồ có ánh sáng đang lưu động. Sau đó, cậu ấy đưa đầu lưỡi ra liếm môi một cái. Cái biểu tình này, theo ý tôi bây giờ, được kêu là khinh bạc, bất quá sau khi con của chúng tôi ra đời, tôi lại định nghĩa loại vẻ mặt này là: khêu gợi. Che mặt, trình độ tà ác của con người quả nhiên tương quan với số tuổi. (Cái từ tương quan này là Tiền Đường dạy tôi, hì hì.)

Dù nói thế nào, hiện tại tôi đã hiểu ý Tiền Đường. Vì vậy tôi nhón chân lên, hôn lên môi cậu ấy. Chiều cao chênh lệch thật là một bi kịch, tôi muốn hôn người ta còn phải nhón chân lên.

Bàn tay Tiền Đường nắm ở ngang hông tôi siết chặt lại, dịu dàng nhưng không kém phần mạnh mẽ đáp lại tôi .

Tôi đặc biệt thích lúc đang hôn thì thỉnh thoảng mở mắt ra nhìn Tiền Đường một chút, hai mắt nhắm chặt, biểu tình say mê kia, khiến cho tôi có một loại cảm giác tràn đầy hạnh phúc. Nhưng hôm nay, cái tôi thấy được hình như không chỉ có vậy. Khóe mắt liếc thấy cách đó không xa phía sau cây đào có một chỗ đen hồng giao nhau, không cần nhìn mặt tôi cũng biết đó là ai, hôm nay ăn mặc như vậy dường như chỉ có cô nàng đậu cô-ve, cô ấy mặc một cái váy ca rô đen hồng, hợp với áo sơ mi và giày cao cổ, hoàn toàn theo hình tượng nữ chiến binh xinh đẹp – Sailor Moon.

Trước khi tôi và Tiền Đường thành lập gian tình, cô nàng đậu cô-ve có tình ý với Tiền Đường nhà tôi cũng là chuyện rất bình thường, lúc ấy hai chúng tôi coi như là người cạnh tranh. Nhưng bây giờ mọi người đều biết chúng tôi là quan hệ bạn trai bạn gái rồi, vậy thì phiền cô nuốt mấy cái ý tưởng này trở vào đi thôi. Cô thầm mến người đàn ông của tôi, tôi không xen vào, nhưng kính xin cô kiềm chế một chút, chớ gây ra hành động nông nổi gì.

“Tiểu Vũ, chuyên tâm chút.” Tiền Đường bất mãn hừ hừ .

Được được được, chuyên tâm chuyên tâm. Tôi ôm cổ Tiền Đường, hung hăng hôn lại.

. . . . . .

Lúc ăn cơm tối chúng tôi ở trên thảm cỏ đốt mấy đống đống lửa, nướng thịt ăn. Tôi nhớ tới hoạt động xã đoàn lần trước, cũng là nướng thịt, tôi ghen Tiền Đường cũng ghen, sau đó chúng tôi liền cãi nhau rùm beng, bây giờ nhìn lại, hai chúng tôi thật là xứng đôi vừa lứa.

Tiền Đường đưa cánh gà tới trước mặt tôi, “Nghĩ gì thế?”

Tôi nhận lấy cánh gà gặm một cái, nhìn về mục tiêu cách đó không xa, “Tiền Đường, cô nàng đậu cô-ve đó dường như có ý với anh a.” Còn nhìn cái gì nữa đây, chúng tôi ăn cánh gà cô xem cái gì, đâu phải cô không có.

Tiền Đường trả lời hoàn toàn không khiêm tốn, “Việc đó chứng tỏ người đàn ông của em rất hấp dẫn.”

Thôi đi, không biết xấu hổ!

Cậu ấy thấy tôi không nói lời nào, liền ôm vai của tôi cúi đầu cười khoái trá, “Sao, ghen à?”

“Đi đi đi, chú ý xung quanh một chút!” Mặc dù mọi người cũng biết quan hệ của chúng tôi, nhưng quá thân mật ở nơi công cộng tôi vẫn cảm thấy khó chịu.

Tiền Đường thừa dịp tôi không chú ý, hôn thật nhanh một cái lên mặt của tôi, tiếp theo lập tức buông tôi ra. Chờ tôi phản ứng kịp, cậu ấy đã nghiêm trang nướng mực rồi, giống như mới vừa rồi chẳng phát sinh chuyện gì, nếu không phải tôi nhìn đến khóe miệng cậu ta hơi nhếch lên, tôi thật sự cho rằng mới rồi chỉ là ảo giác do mình quá mê trai.

Chột dạ nhìn bốn phía xung quanh một chút,. . . . . . không có ai thấy chứ?

Thần sắc mọi người cũng rất bình thường, trừ một người.

Tiểu khủng bố an vị cách Tiền Đường không xa, lúc này cậu ta nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, cười như kẻ thiểu năng. Tôi đẩy Tiền Đường một cái, hỏi: “Anh đoán xem, tiểu khủng bố gửi tin nhắn cho ai nào?”

Không biết.” Tiền Đường hiển nhiên không cảm thấy hứng thú đối vớiđề tài này, cậu cầm lấy cánh gà trong tay tôi cắn một miếng, lại nhét mực đã nướng chín vào trong tay tôi .

“Nhất định là Trương phú bà rồi, ” tôi cười vô cùng tự tin, “Hai người này mắt đưa mày lại đã lâu rồi.”

“Tiểu Vũ, chúng ta nói chuyện khác đi.”

Nói cái gì?”

 

“Bàn xem sau này đặt tên con là gì.”

 

“. . . . . .” Anh thật là vô vị.

. . . . . .

Ngày thứ hai trở lại túc xá, tôi hỏi Trương phú bà, “Bà và tiểu khủng bố, hai người tiến triển đến bước nào rồi?”

Trương phú bà vừa nghe tôi hỏi chuyện này, vù một cái che mặt, quay lưng lại, thẹn thùng dậm chân, “Ai nha, bà thật đáng ghét!”

Mẹ nó, đây là tình huống gì thế này!

Tôi nhìn hai tên biến thái khác trong phòng ngủ, hai người mặt không thay đổi lắc đầu một cái. Phạm phong tình: “Đứa nhỏ này bị bệnh, hơn nữa bệnh cũng không nhẹ.”

Tôi bất đắc dĩ vỗ vai Trương phú bà, “Ngài thật sự không thích hợp đi theo phong cách thẹn thùng, đổi phong cách khác được không? Đổi cái nào không dọa người ấy?”

Trương phú bà biến trở về người bình thường, hỏi Tôi: “Cốc ca, bà với Tiền Đường nhà bà làm sao mà tới được với nhau?”

 

“Éc. . . . . . Thật ra thì. . . . . . Ừ, cậu ấy hôn tôi rồi.” Nhưng thật ra là tôi hôn cậu ấy trước, (*^__^*) hì hì. . . . . .

Trương phú bà cau mày trầm tư.

Tôi: “Nói một chút đi, nói ra tôi nghĩ kế cho bà, bọn chị đây dầu gì cũng là người từng trải.” Mặc dù quá trình dường như hơi quanh co một chút.

Trương phú bà phiền muộn: “Tui thích tiểu khủng bố, nhưng tui không biết cậu ấy có thích tui hay không, tui cũng không biết cậu ấy có biết tui thích cậu ấy hay không.”

Ý của cái câu này thật ra chính là bà thích cậu ta, nhưng bà không dám nói, đúng không?”

Trương phú bà gật đầu.

Tôi kích động chụp vai Trương phú bà, “Không nên khinh suất, ban đầu chị đây cũng bởi vì thích mà không dám nói, đã bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội, may mà sau đó kìm lòng không được.”

Phú bà được khích lệ, ôm đầu tự hỏi phương thức thổ lộ. Thật ra thì đoán chừng cô ấy đã sớm định làm như vậy, chỉ là muốn tìm sự ủng hộ mà thôi.

Cuối cùng Trương phú bà quyết định, không phải sắp đến sinh nhật sao, cô nàng định vào sinh nhật mười chín tuổi, sẽ đi thổ lộ với người trong lòng. Lời này nghe tại sao lại hơi quái quái . . . . .

. . . . . .

Sinh nhật Trương phú bà tổ chức rất khiêm tốn, mặc dù một cái túi của người này có thể trả hai năm học phí của tôi, nhưng cô nàng lại là loại người bình dân bẩm sinh… Những xa xỉ phẩm kia phần lớn đều do mẹ mua cho. Hơn nữa, sinh nhật người ta ba mẹ đều tặng quà, sinh nhật người này, cha trực tiếp đưa chi phiếu, đúng là người có tiền.

Cô nàng này ban ngày mời mấy bạn tốt đi ăn bữa cơm, buổi tối nghe nói tiểu khủng bố chuẩn bị quà cho mình, cơ hồ nhảy nhót đòi đi tìm cậu ta . Vậy mà lúc trở lại, mặt mày lại như đưa đám.

Tôi lấy làm kỳ lạ, “Thổ lộ thất bại rồi sao?” Không thể nào? Ánh mắt say mê của tiểu khủng bố ngày đó, quả thực là hết thuốc cứu rồi mà….

Trương phú bà lắc đầu, thần sắc có chút mệt mỏi, “Không phải, cậu ấy đưa cho tôi một cái thiệp.” Cô nàng nói xong, đưa thiệp cho tôi xem.

Một cái thiệp trắng trong thuần khiết, bên trong dùng bút máy viết”Chúc Trương Thiến sinh nhật vui vẻ” , chữ rất lớn. Trừ câu đó ra, không có gì khác. Được rồi, tôi hiểu vì sao Trương Thiến mất hứng rồi, quà mà, cô ấy cũng không cần thứ đắt tiền quý giá gì, nhưng ngài tốt xấu gì cũng phải dụng tâm một chút chứ, đưa một cái thiệp như vậy, cộng thêm một câu chúc hời hợt như vậy, không khác gì bạn bè bình thường. Hèn chi con nhỏ này buồn bã không muốn thổ lộ nữa.

Tôi nghĩ cách an ủi, “Cậu ấy vốn âm trầm, có thể tiểu khủng bố sâu sắc tới mức dùng mực vô hình gì gì đó viết lời tỏ tình thì sao? Hay là chúng tôi đặt ở trên lửa nướng thử một chút?”

Không được!” Trương Thiến đoạt lấy tấm thiệp, trợn mắt nhìn tôi một lát, lại lật thiệp, thâm tình ngắm nhìn hàng chữ.

Không đúng, mặt sau có chữ viết.” Tôi hưng phấn chỉ vào thiệp kêu lên.

Sau lưng thiệp có một hàng chữ dùng bút ngòi nhỏ viết lên, tôi tiến tới quan sát, không nhịn được nói: “Thằng nhãi khủng bố này cũng quá tiết kiệm rồi, hông lẽ cậu ta thiếu giấy nháp, lại viết công thức trên vật như vầy? Còn viết dài đến thế này?”

Nói nhảm, cậu ấy học hệ khoa học tự nhiên mà, “ Trương phú bà vô lực để tấm thiệp lên bàn, “Còn nữa…, cái kia không gọi là công thức, được gọi là hàm số.”

Đang nói, Từ thiên tài và Phạm phong tình từ bên ngoài đi vào. Hai người này vừa vào cửa liền hỏi, thế nào thế nào, tối hôm nay có gì tiến triển không?

Trương phú bà bĩu môi không nói lời nào, mắt cũng đỏ lên.

Từ thiên tài nhìn thấu đầu mối, không nói gì, chỉ cầm lấy tấm thiệp trên bàn lật xem một chút, đột nhiên cười to, “Hai người đúng là ngố chưa từng thấy, Phạm phong tình, phục vụ máy vi tính!”

Tôi chỉ chỉ bàn mình, “Máy vi tính của tui còn đang mở đó.”

Từ thiên tài khinh bỉ nhìn nó một cái, cười, “Thật ngại quá, máy vi tính của sinh viên khoa văn không thể dùng.”

Chảy mồ hôi, hành động này cũng có thể coi là kỳ thị, phân biệt chủng tộc không?

Nhưng mà, đợi đến khi Từ thiên tài mở ra một phần mềm, tôi liền bình thường trở lại. Làm sinh viên khoa văn tôi làm sao có thể có cái phần mềm biến thái kia, hừ hừ.

Từ thiên tài đưa công thức vào trong phần mềm, trên bàn hình lập tức xuất hiện một hình ảnh ba chiều 3D giống như. . . . . . giống như một trái tim lập thể.

Tôi vỗ ót, mẹ nó, hoá ra là như vậy. Không hổ là sinh viên hệ khoa học tự nhiên, ngay cả tỏ tình cũng có thể cao thâm đến thế này.

Từ thiên tài thêm màu đỏ lên trên hình vẽ, lại tăng thêm một chút hiệu quả đồ họa. Sau đó chúng tôi liền nhìn thấy trên màn hình máy vi tính có một trái tim thật to đang không ngừng nhảy a nhảy.

Ba người chúng tôi bắt đầu cười xấu xa, Trương phú bà ôm thiệp lui về phía sau một bước, sau đó quay mặt, “Ai nha nha, mấy người xấu quá à~!” Nói xong, chạy như một làn khói ra khỏi phòng ngủ.

“Người này điên rồi.”

 

“Bả không có chuyện gì chứ?”

 

“Sẽ không có chuyện gì đâu.”

 

“Bả không mặc áo lót.”

 

“Bà thật xấu!”

 

“. . . . . .”

Advertisements

31 thoughts on “Khẩu vị nặng chương 26-27

  1. A,ko faj dau.hjx.han lam mu0j sh0ck t0an tap.h0m do mu0j nho han may vjec,han ko lam,mu0j gjan,nghj ch0j.luc sau han vjet gjay h0j mu0j BA GHET T0J KO.ojoj.mu0j n0j ghet han 1000 lan.aj ngo han n0j thjck mu0j.hajz.tjh yeu tre c0n ay ma ty.hj.

  2. Pingback: Trọng khẩu vị – 27&28 « Melody's corner

  3. đùa, ta sợ mấy anh lãng mạn kiểu này lắm, ta thích cong ăn cong, thẳng ăn thẳng, có gì thì nói rõ ra, tránh hiểu nhầm ko cần thiết, chứ nếu ai ko biết sống chết tỏ tình với ta kiểu này chắc đến kiếp sau ta cũng ko hiểu nổi ==’
    haiz, h ta nhìn các đôi yêu nhau thật chướng mắt, ghen tị~ing, nhớ lại một người như cơn gió ấm áp đã không ở lại bên cạnh ta, hix, ta ‘Lạc Phong’ rồi, buồn quá >”<

      • haiz, buồn vài ngày rồi qua, tình cảm của ta chưa kịp nở rộ đã chết yểu, ta đành chôn nó trong im lặng thôi, gặp lại nhau vẫn là bạn bè cười nói bình thường, nhớ lại kỷ niệm vẫn thấy vui vui, vậy là được rồi =))
        đúng thế đấy nàng ạ, mấy vụ tỏ tình độ khó hiểu cao thế này dễ hiểu nhầm lắm, rồi chia ly, khiến ta thấy mà cáu, có khi buồn thay cho nv, rõ ràng yêu nhau mà sao lại thành ra thế ==’

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s