[Thượng cung] chương 25.1


Chương 25.1: Gió đông không thổi gió tây thổi, ngầm hạ mưu kế

Edit: Shin

Beta: Myu

Thẳng đến buổi chiều, người ta chờ đợi mới xuất hiện.

Ngồi trong bóng tối, tuy chỉ có một chút tiếng động, lại truyền đi thật xa, thật xa. Ta nghe cuối hành lang truyền tới tiếng cửa sắt mở ra, mang theo một trận gió lạnh, xen lẫn một mùi hương thoang thoảng. Ta nghĩ, rốt cuộc nàng ta đã tới rồi sao?

Mùi hương thanh nhã cao quý như vậy, chỉ có quý nhân trong cung mới xứng đáng có được, ví dụ như hoàng hậu.

Ta lắng nghe tiếng châu ngọc va vào nhau trên người nàng, lẳng lặng chờ đợi nàng đi tới. Dưới tình huống gặp mặt như vậy, có lẽ nàng sẽ không tiền hô hậu ủng, gương mặt cũng sẽ không trưng ra nụ cười hiền hòa giả tạo?

Ta ngồi ngay ngắn ở trên giường, nhìn thấy nàng một thân một người khẽ cau mày dần dần đi tới. Mùi trong phòng giam này giống như giường ta từng ngủ nhiều năm trước, chỗ nào cũng hôi, muốn xua cũng xua không hết.

Sáng sớm, nàng còn mặc cung phục màu tối, nhưng lúc này, trên người nàng lại là một thân trắng thuần, chắc hẳn tin tức thái hậu băng hà sớm đã truyền ra ngoài. Giống như ta, trên đầu nàng không cắm châu thoa, gương mặt chưa điểm son phấn. Hai bên không có người trông giữ, ta cũng không giống ngày xưa thấy nàng liền không ngừng thi lễ, chỉ lẳng lặng nhìn nàng dần dần tới gần.

Ta không hiểu, nữ nhân có quyền thế cao nhất triều đại này, vì sao phải đuổi tận giết tuyệt ta? Hôm nay, sẽ có đáp án chăng?

“Xem ra bất luận Ninh chiêu hoa ở nơi nào cũng đều dương dương tự đắc, rất biết cách bảo vệ mình. Bản cung còn lo lắng nô tài Tông Nhân phủ có mắt không thấy Thái sơn, ngay cả một bộ quần áo mùa đông cũng không cấp cho, xem ra bản cung đã lo lắng vô ích rồi.”

Ta cười, “Thần thiếp luôn luôn phải bảo vệ mình, chắc hoàng hậu nương nương cũng biết rồi. Đơn giản là bên ngoài nhiều lang sói, phía sau thần thiếp lại không chỗ dựa, tất cả mọi chuyện đều phải dựa vào chính bản thân mình, thật đúng là mệt cho một tỷ tỷ tốt như hoàng hậu.”

Không cần phải mang gương mặt giả tạo như lúc ở trước mặt mọi người , hoàng hậu nghe ngữ khí vừa như châm biếm vừa như trào phúng của ta thì nghẹn lời một hồi, thật lâu sau mới nói: “Trong cung xưa nay đã như vậy, Ninh chiêu hoa còn chưa sáng mắt ra sao?”

Ta nói: “Thần thiếp cảm tạ hoàng hậu nương nương không có bỏ đi phong hào Chiêu hoa của thân thiếp, ở trong lao ngục chưa khiến người ta ngay cả cái giường và chăn mỏng cũng lấy đi. Chỉ là thần thiếp không hiểu, thần thiếp luôn luôn vâng theo hoàng hậu như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, vì sao hoàng hậu  không chịu thả cho thần thiếp một con đường sống? Vì muốn có quan hệ thân thiết hơn với hoàng hậu, thần thiếp nguyện ý làm phụ tá đắc lực cho ngài, vì sao trong lòng ngài không có chỗ cho thần thiếp?”

Hoàng hậu đứng ở bên ngoài song sắt, mắt nhìn về hướng ta, lại không trả lời vấn đề của ta, lại nói: ” Bộ đồ tù trên người Ninh chiêu hoa này, vết bẩn loang lổ, chắc hẳn đã có không ít người mặc qua. Ninh chiêu hoa vì tránh lạnh, cũng không chút để ý mặc lên người, thấy rõ trời sinh tính tình Ninh chiêu hoa đã kiên cường dẻo dai, bản cung tự thẹn không bằng. Nếu như bản cung phải chịu khổ như Ninh chiêu hoa vậy, bản cung tình nguyện chết…”

Nàng khẽ thở dài, “Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa Ninh chiêu hoa và bản cung.”

Đèn trong phòng giam chiếu vào trên đôi mắt nàng, tinh thuần như nước, gương mặt không một tỳ vết. Một gia đình phải tiêu hết bao nhiêu tiền vốn, bao nhiêu nhân lực bồi dưỡng từ nhỏ, mới bồi dưỡng ra được một người như vậy? Tư sắc vốn không có gì đặc biệt, trải qua sự bồi dưỡng tốt nhất, lại trở nên cao quý bất phàm.

Ta đột nhiên hiểu ra ý nghĩ của nàng, “Nếu như thật sự là như vậy, hoàng hậu muốn xử lý sạch tất cả mọi người trong hậu cung hay sao?”

Ngươi thân đã là hoàng hậu, thì phải chấp nhận chuyện hoàng thượng có tam cung lục viện, bằng không, sao ngươi không làm thê tử của một người bình thường?

Nàng che miệng cười, “Ninh chiêu hoa vẫn không hiểu ý của bản cung.Thôi được, cuối cùng thì có một ngày ngươi sẽ rõ, vì sao ta muốn xử lý ngươi!”

Tuy ta không hiểu nàng làm tất cả những việc này là vì cái gì, nhưng có một điểm ta cũng hiểu được, cùng múa với sói, ta sớm đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng.

Ta chậm rãi đứng dậy, tới cạnh song sắt đến gần nàng đang đứng bên ngoài. Nàng thấy ta đến gần, rõ ràng cảm thấy bất an, lại kiên cường bất động chịu đựng. Có lẽ mùi hôi của chiếc áo tù nhân trên người ta thật sự quá nồng, khiến nàng không tự chủ được bịt mũi, sau đó phát hiện dáng vẻ bất nhã của mình, mới lại cố buông tay xuống.

Ta chậm rãi đi đến gần nàng, cho đến khi chúng ta chỉ cáchmột  hàng song sắt, mới nói: “Hôm nay sắc trời không tốt, trong lao ngục rét lạnh thấu xương, nếu hoàng hậu thương cảm nô tỳ, tại sao không sai người mang chăn bông và ghế nằm tới đây? Kẻo thần thiếp không cẩn thận chưa nhận được thánh chỉ xử quyết, đã chết cóng ở trong lao ngục, chuyện này đối với danh dự hoàng hậu cũng không tốt.”

Nàng không nghĩ đến ta còn dám đề ra yêu cầu như vậy, sắc mặt càng thêm trắng bệch, lạnh lùng mà nói: “Đã là tù phạm, còn đòi hỏi nhiều, tuy bản cung đứng đầu hậu cung, nhưng cũng không thể làm được.”

Ta cười, đi thêm một bước, tay bắt lấy song sắt, nói với nàng: “Xem ra hoàng hậu đối xử tốt với thần thiếp, toàn bộ đều là giả dối? Nhưng may thay, thần thiếp sớm đã có chuẩn bị.”

Sắc mặt nàng càng tái nhợt, nghĩ đến những lời nói của ta ở trên đại điện, hỏi ta: ” Ghế nằm tử đàn này rốt cuộc có gì không ổn?”

Ta cười, tay rời khỏi song sắt, đưa hai tay bị song sắt làm cho lạnh băng vào trong tay áo, lúc này mới nói: ” Ghế nằm tử đàn vốn không có gì bất ổn, chẳng qua Sư Viện Viện mất đi đứa con, lại có một ít quan hệ với ghế nằm tử đàn này. Hoàng hậu đoán xem, thợ thủ công đã chế tạo ghế nằm tử đàn này ra sao?”

Hoàng hậu mù mờ, bối rối. Ta khẽ mỉm cười, ”Tuy cục Thượng Cung  nằm ở trong cung, nhưng nó đã hầu hạ hoàng tộc, làm một chút chuyện nào đó cũng khá thuận lợi. Người ở ngoài cung xếp thành hàng thành đội chờ tới hiếu kính, thần thiếp chỉ cần kêu người truyền ra một ít tin đồn, lại ngầm ra hiệu, tỉnh Chiết Giang giàu có và đông đúc liền đưa tới chiếc ghế nằm được chế tạo tỉ mỉ, còn tìm Hoắc gia chuyên chế tạo vật dụng gia đình xa hoa đến làm.  Hoắc gia này cũng được cho là phú hào một phương, thì ra chẳng qua chỉ là  một đám thợ thủ công  mỹ nghệ, nhờ gả nữ nhi cho một nhà chồng tốt, lúc này cả gia tộc mới dựa vào con gái đắc đạo, mà gà chó lên trời*.”

(*Dựa vào câu một người đắc đạo, gà chó lên trời tương tự câu một người làm quan, cả họ được nhờ. Câu này do điển cố: Thời Hán, Hoài Nam vương Lưu Yên tu luyện đắc đạo bay lên trời. Lũ gà chó trong nhà ăn phải thuốc luyện còn dư cũng đều trở thành tiên cả.)

Ta chậm rãi nhìn góc tường mà cười, “May mà tuy bọn họ phú quý, nhưng tay nghề lại không sa sút, đồ đạc làm ra vẫn tốt như trước kia, hơn nữa hoàn toàn có thể chế tạo theo yêu cầu của thần thiếp.”

Ta quay đầu nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng, nói: “Càng buồn cười là, bọn họ cứ tưởng hoàng hậu nương nương từ trong cung truyền tin ra, muốn bọn họ chế tạo. Hoàng hậu thấy có buồn cười không?”

Phàm là những người có địa vị cao, đều có chung một loại khuyết điểm là đứng ở chỗ cao nên rất sợ gió lạnh, nỗ lực phòng ngừa mọi rắc rối có thể xuất hiện, không chấp nhận được những tình huống ngoài dự kiến xuất hiện làm tổn hại đến vị trí của họ. Loại tình hình này, biểu hiện ở trên người hoàng hậu càng nghiêm trọng. Từ nhỏ nàng đã là trung tâm tập trung sự chú ý của mọi người, được người người tỉ mỉ hầu hạ, chuẩn bị đưa vào trong cung, không chấp nhận được chút tỳ vết nào, cho nên, hành vi cử chỉ của nàng mới giống một hoàng hậu đến như vậy. Nàng có thể chịu đựng, để cho một cái lỗ hổng to như núi băng tồn tại ở trên đời này sao?

Nàng đã quen sống trong phú quý, ở trong một gia tộc cực lớn, tự nhiên cũng có tranh đấu, có âm mưu, cũng có tính kế, có khả năng từ nhỏ nàng đã được dạy những thủ đoạn tất yếu này, nhưng trước giờ nàng chưa từng có những cảm nhận như ta. Từ ngày vào trong cung, ta liền như khiêu vũ trên mũi đao, chỉ cần hơi vô ý, sẽ bị ngàn vạn lưỡi đao chỉa vão, cho nên, ở trong cung này, không có ai là bạn bè chân chính của ta.

Nàng cắn chặt răng, cười lạnh với ta, “Thời gia là một đại gia tộc, ngươi không thể tưởng tượng ra thế lực lớn của nó lớn bao nhiêu đâu, bất luận ngươi lưu lại vết tích gì, cũng đều bị lau chùi sạch sẽ bóng loáng!”

Ta trở về giường ngồi xuống, “Hoàng hậu nương nương, thiên hạ không chỉ có một Thời gia, còn có Sư gia, Thượng Quan gia, thậm chí Hạ Hầu gia. Có bao nhiêu gia tộc là kẻ địch của Thời gia, lại có bao nhiêu gia tộc là bạn bè của Thời gia? Thần thiếp không có bản lĩnh gì, nghe ngóng mọi chuyện, vốn là sở trường của thần thiếp. Nếu như có kẻ địch của Thời gia biết hoàng hậu có một điểm yếu này, chẳng lẽ lại không biết lợi dụng sao? Còn nữa, ghế nằm này một đường đưa lên kinh, có các châu các phủ lập hồ sơ, còn có phủ Nội Vụ lập hồ sơ. Vốn không có chuyện gì, án của Sư quý phi đã sớm kết thúc, nếu như hoàng hậu lại quấy nhiễu như vậy, khiến hoàng thượng hoài nghi, thuận tay một đường tra xuống, Tuy Thời gia có thể hóa giải, nhưng e rằng cái giá phải trả cũng không nhỏ, có thể phải bồi thường một số mạng người của Hoắc gia, nô tỳ cho rằng không đáng. Không bằng hoàng hậu dừng tay, nô tỳ sẽ tìm cách. Nếu ngài có thể để nô tỳ sống, vụ án này sẽ vẫn chìm sâu dưới đáy hồ như cũ.”

Ta chậm rãi nói: “Hoàng hậu nương nương minh giám, thần thiếp quả thật hông có bản lĩnh gì, nhưng làm thượng cung vài năm, bản lĩnh truyền tin tức vẫn còn tồn tại. Thần thiếp gửi thư từ qua lại với người ngoài cung cũng khá nhiều, nếu như hai ba ngày mà không có tin tức của thần thiếp, cái bí mật này sẽ có người mang tới gia tộc nào đó lĩnh tiền thưởng. Chắc hẳn số tiền thưởng này chỉ có thể cao chứ không thấp, mà gia tộc đó, đương nhiên sẽ không là bạn tốt của Thời gia!”

Nàng nhìn ta, sắc mặt trắng như tờ giấy, ” Vì sao ngươi không sớm thương lượng với ta?”

Ý của nàng, ta hiểu, nếu như ta sớm lộ ra việc mình âm thầm bố trí, nàng sẽ không hãm hại ta như thế, kéo bản thân vào vũng bùn.

Ta thầm cười lạnh, nếu như ngươi biết ta lén xếp đặt, chắc chắn sẽ dùng hết sức nghĩ cách để điều tra phá hoại, bố trí càng thêm chu đáo chặt chẽ. Ta cười, “Thần thiếp ăn ở với người khác chung quy vẫn luôn thật lòng, hi vọng thần thiếp và hoàng hậu có thể chung sống hòa thuận, thực sự giống như tỷ muội. Kỳ thật thần thiếp cũng không muốn đẩy hoàng hậu vào thế bất nghĩa, xin hoàng hậu yên tâm, chỗ khoáng vật trên chân ghế nằm, lúc Sư quý phi mất đứa bé trong bụng, thần thiếp đã lén lút lấy ra, không có ai biết.”

Làm hại Sư Viện Viện sinh non, đương nhiên không phải cái gọi là khoáng vật trên chân ghế kia. Phần chân bếp lò của ghế nằm tử đàn kia luôn được giữ ở nhiệt độ bình thường, thêm vào một loại quặng sắt khó giải nhiệt, những thứ đó được dùng để lưu thông máu trong chữa bệnh, nếu như mang đến chỗ Sư Viện Viện, tất sẽ bị người ta điều tra ra, há có thể làm hại nàng đẻ non.

Thứ ngây thơ như vậy, ta đã sớm kêu người trong cục Thượng Cung lén lút lấy ra, nàng không biết, Khổng Văn Trân cũng không biết, nhưng Hoắc gia biết, thợ thủ công chế tạo ghế nằm này cũng biết , cho nên, nếu nàng điều tra xuống, chỉ biết là quặng sắt hại Sư Viện Viện, chỉ biết hết thảy chứng cứ phạm tội đều bất lợi cho nàng, cho nên nàng mới kiêng dè.

Nàng lung lay sắp đổ, bàn tay thon chụp lấy song sắt lạnh như băng. Ta nhìn tay nàng thàn thở: “Hoàng hậu nương nương, nếu hoàng thượng biết đôi tay ngọc thon thon này của ngài cũng dính máu dơ bẩn như thần thiếp, hoàng thượng có còn thân mật xưng ngài là ‘Biểu muội’ nữa chăng?”

Nàng miễn cưỡng đứng thẳng người. Trong lao có gió lạnh thổi qua, nàng hơi hơi run rẩy, cười khổ, “Ninh chiêu hoa, ngươi biết không? Một người nếu như bị bưng bít quá lâu, liền thực sự cho rằng cái gì mình cũng có thể làm được, khó khăn gì cũng không thành vấn đề, cũng vì vậy mà chịu không nổi nửa điểm tủi thân cỏn con. Bản cung cho rằng mình là hoàng hậu, thì cái gì cũng không để vào mắt, quên lời răn dạy của người nhà, quên mỗi lời nói mỗi cử động của mình chỉ cần không cẩn thận một lần sẽ mang đến tai hoạ ngập đầu cho người nhà.”

Ta biết mục đích của ta đã đạt tới, âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười nói: “Kỳ thật thần thiếp cũng giống nương nương, đều là thân bất do kỷ. Thần thiếp cũng không trách nương nương khiến thần thiếp bị nhốt vào ngục, nương nương cũng chỉ tự bảo vệ mình mà thôi. Nhưng tình thế đã đến nước này, nương nương vẫn phải nghĩ biện pháp, để thần thiếp thoát khỏi tai vạ này.”

Mặt Hoàng hậu trắng như tuyết, dưới ánh đèn gần như trong suốt, “Muội muội phải biết, một khi chọc phải án vụ lớn như thế, người liên quan liền nhiều vô kể, nếu như muốn thoát thân, năng lực của bản cung thật sự chỉ có hạn. Bất quá, bản cung có thể thỉnh cầu hoàng thượng xử lý khoan hồng cho muội muội…”

Ta lắc tay, cắt ngang lời nàng nói, nhàn nhạt trả lời: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp cũng không có nói không nhận tội, cũng không cần phải thỉnh cầu hoàng thượng, chẳng qua với thế lực hoàng hậu, thi hành một kế ve sầu thoát xác, chẳng hề khó.”

Hoàng hậu giật mình mở to hai mắt, “Ngươi muốn rời khỏi nơi phú quý nhất trên đời này?

Ta nói: ” Nơi này tuy là nơi phú quý nhất trên đời, nhưng đối với thần thiếp mà nói, cũng là lồng sắt giam thần thiếp hơn mười năm.”

Advertisements

21 thoughts on “[Thượng cung] chương 25.1

  1. haiz, Ninh tỷ thoát được mới lạ, anh Hoàng nhà này đâu phải bù nhìn hay rối gỗ, anh là mặt hàng thượng đẳng vừa quý vừa hiếm nha, Ninh tỷ nhận mệnh đi thôi =))

  2. Kế hoạch này hợp với mong muốn của Hoàng hận, nên Ninh tỷ chắc sẽ thoát…Nhưng làm như vậy Hoàng đế sẽ nhận ra anh yêu Ninh tỷ nhiều hơn hết….
    Thanks nàng

  3. ôi nàng ơi, thế nghĩa là chap tới hay lắm đây, ta mong lắm rồi, tuyệt vời thật, bà Hoàng Hậu lại sợ Ninh tỷ làm ảnh hưởng đển tỉnh cảm của bả với HT nên mới hãm hại như vậy, giờ Ninh tỷ muốn chạy khỏi đây thì trúng ý bả quá mà. Thanks Myu

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s