[Thượng cung] chương 27.2


Chương 27.2: Tuy vào nhà giam, mộc ân vẫn như trước.

Edit&Beta:Myumyu

Thật lâu sau, không nghe thấy ta trả lời, hắn mới thở dài: “Trẫm cũng không biết phải làm thế nào, nàng mới chịu dùng gương mặt thật đối diện với trẫm, nàng cứ giả giả vờ giả vịt như thế, trẫm lại càng cảm thấy khó chịu. Chỉ có những lúc như thế này, nàng mới thật lòng thật dạ biểu lộ tất cả biểu tình  trên gương mặt, hoặc hận, hoặc vui…”

Trong lòng ta rung động vì câu nói cuối cùng của hắn. Ta có lộ ra biểu cảm vui sướng sao? Bị hắn chơi đùa đến toàn thân mềm yếu, ngay cả nói chuyện cũng muốn tổn hao hết tinh thần, ta thở ra một hơi, chậm rãi nói: “Hoàng thượng suy nghĩ quá nhiều rồi, thần thiếp không đáng để hoàng thượng bận lòng như thế.”

Trên thực tế, ta không tin tưởng hắn thật sự khó xử, còn bị ta làm cho động lòng. Hắn cũng giống ta thôi, ở trước mặt mọi người đã quen diễn kịch. Lúc ở Trường Tín cung, ta tận mắt nhìn thấy hắn lợi dụng tình mẫu tử của thái hậu, nói năng rất khẩn khoản thâm tình, nhưng thái hậu vừa quay người lại, hắn liền hoang đường phóng túng, tình cảm của hắn có mấy phần là thật, mấy phần là giả?

Chăn gấm cục Thượng Cung  đưa tới tuy không có màu sắc rực rỡ như chăn mền trong cung, nhưng lấp đầy bên trong, vẫn là loại tơ tằm tốt nhất,  trong phòng lại có lò lửa để sưởi ấm, tuy thỉnh thoảng cũng có gió lạnh thổi qua, nhưng ta lại không cảm thấy lạnh, chỉ cảm thấy mình bị hắn gắt gao ôm, giống như sợ ta biến mất. Độ ấm trong chăn lên cao, mồ hôi trên người hắn dính trên thân ta, khiến ta cảm thấy không thoải mái, hơi hơi động đậy, hắn liền tỉnh giấc, càng ôm chặt lấy ta, ta đành phải nói: “Hoàng thượng, hôm nay đêm đã khuya… Ngài…”

Hắn lại dán làn môi nóng bỏng lên cổ ta, ta chỉ cảm thấy cần cổ phát đau, không tự chủ được kêu đau một tiếng. Hắn nói: “Không biết vì sao, mỗi lần trẫm làm như vậy, dù biết nàng không thích, nhưng cũng chỉ có làm như vậy, trẫm mới cảm thấy nàng là chân thật. Trong cung phồn hoa như gấm, giữa một đám người đi qua, trẫm lại luôn có cảm giác như bất cứ lúc nào nàng cũng có thể tan biến…”

Trong lòng ta cả kinh. Hắn biết được bao nhiêu rồi? Nhớ ra mình đang bị hắn ôm, ta liền cắn chặt răng, như thế sẽ không để lộ ra biểu hiện gì khác thường, không khiến bắp thịt cả người cứng ngắc, hắn sẽ không cảm giác được. Ta tận lực kéo chậm âm điệu, “Hoàng thượng, chuyện lần này, trong lúc lơ đãng thần thiếp lại gây ra đại họa, mới tạo thành tình huống như thế. Cục diện lúc này, hoàng thượng cũng không còn cách cứu, thần thiếp cam nguyện gánh vác tất cả vì hoàng thượng.”

Ta cảm giác được nhiệt độ cơ thể của hắn chợt lên cao, cánh tay siết chặt lấy ta. Đây là dấu hiệu hắn phẫn nộ bừng bừng ư?

Ta cảm thấy bất an, lại không dám vọng động. Thật lâu sau, nhiệt độ cơ thể hắn mới bình thường trở lại, nhàn nhạt mà nói: “Trẫm biết chuyện này không phải nàng làm. Dù nàng có tin hay không, trẫm cũng không hề ra lệnh cho ai đem tội lỗi đổ lên đầu nàng!”

Cuối cùng hắn cũng nói ra câu này, nhưng ta có thể tin tưởng hắn sao?

Ta trầm mặc không nói, chỉ gắt gao bắt lấy một góc mền. Ở trong cung này, ta có thể tin tưởng ai? Nên tin ai đây? Qua thật lâu sau, ta mới nói: “Hoàng thượng, thần thiếp không hề oán hận.”

Hắn đột nhiên buông ta ra, giở chăn, đứng lên. Gió lạnh phút chốc ùa vào, mang đi mọi hơi ấm trên người ta. Hắn tức giận, ta lại không dám động đậy, thậm chí không dám kéo mền lên che thân thể. Chăn mền trên giường bị hắn thuận tay quăng ra, phủ lên người ta, ngăn cách gió lạnh bên ngoài. Ta chuyển mắt nhìn vách tường. Nơi này tuy là gian có điều kiện tốt nhất trong lao, nhưng trên tường vẫn có vết bẩn, khiến ta nghĩ đến tất cả những việc hắn làm với ta vừa rồi, cứ như một giấc mộng.

Ta nghe thấy tiếng mặc áo sột soạt, nghe thấy cửa sắt loảng xoảng một tiếng đóng lại, mở ra, rồi lại đóng lại, nghe thấy hắn lớn tiếng thét to: “Khang Đại Vi, hồi cung!”

Nghe thấy Khang Đại Vi luống cuống đáp lời: “Hoàng thượng, ngài đây là?… Lại cùng Ninh nương nương…”

Thật lâu sau, cũng không có ai đến quấy rầy ta. Nguồn nhiệt đã đi, lúc này ta mới cảm thấy thân thể lạnh dần, quấn chặt lấy chăn cũng không thể ngăn nổi cái lạnh. Ta thầm nghĩ: hoàng thượng, thần thiếp vốn là người như thế, ở trong cung, thần thiếp phải sống như vậy thôi.

Ta lục lọi trong chăn, sờ soạng tìm kiếm từng kiện y phục, mặc vào từng cái, lúc này mới cảm thấy ấm áp hơn một chút.

Bỗng nghe thấy tiếng cửa sắt rung lên, quan coi ngục cung kính bẩm báo: “Nương nương, nô tì lại mang tới cho ngài thêm hai cái bếp lò nhé?”

Ta nhìn qua, lại thấy thần sắc quan coi ngục càng kính cẩn hơn, thực sự có hai cái bếp lò đặt ở cửa. Ta nói: “Như thế là đủ rồi, ngươi cũng không sợ đốt mất nhà tù sao?”

Quan coi ngục nói: “Không sợ, không sợ, nô tì kêu người coi chừng một ngày một đêm. Chỉ mong nương nương nói tốt vài câu cho nô tì trước mặt Khang công công. Nô tì hoàn toàn không có ý lạnh nhạt với nương nương, bố cục nhà tù vốn là như thế, thông gió bốn phía…”

Nàng vừa đặt bếp lò xuống vừa thấp thỏm lo âu, ta liền khoát tay áo, tùy theo ý nàng. Lúc này nàng mới nhẹ nhàng thở phào như trút được gánh nặng.

Ta thân mang trọng tội, liên quan đến nền móng quốc gia, dù Hạ Hầu Thần thực sự có lòng, chỉ sợ cũng không bao che cho ta được, bằng không thái hậu ba phen mấy bận dính líu tới chính biến, hắn cũng sẽ không nhiều lần bỏ đồ đao xuống*. Nguyên nhân chủ yếu, vẫn là e sợ binh lực của mấy vị phiên vương trấn binh nơi biên cương, nếu như nghe nói cái chết của thái hậu có liên quan đến hắn, bọn họ còn không mượn cơ hội này xuất binh giành quyền sao? Ở trong cung nhiều năm, ta đương nhiên biết, lúc Hạ Hầu Thần mới thành niên, tất cả mọi chuyện triều chính đều bị gia tộc Thượng Quan khống chế, chức thái tử hắn làm có cũng như không, bất cứ lúc nào cũng có thể bị phế. Gia tộc Thượng Quan quyền thế ngút trời, cho nên lúc đó, ta mới lựa chọn thái hậu, ai biết thái tử suy nhược lâu ngày lại có khả năng xoay người?

(*Nguyên văn là phóng hạ đồ đao trích từ câu phóng hạ đồ đao lập địa thành phật. Hiểu sát nghĩa là bỏ đao sát sinh xuống thì có thể lập tức thành phật. Đây là một câu nói lấy từ điển tích của phật giáo khuyên con người nên từ bỏ cái xấu, quay về với bản chất lương thiện tốt đẹp.)

Bên ngoài tuyết rơi xuống lớp lớp như lông ngỗng, giữa song cửa sổ thỉnh thoảng có hai đóa bông tuyết bay vào, bị ta bắt lấy, nắm trong tay. Ta thầm nghĩ, ta đã vào nhà tù, dù ngươi có không thừa nhận đó là chỉ thị của ngươi, thì thế nào? Ngươi vẫn không thể cứu ta, vẫn chỉ có thể để mặc ta cho hoàng hậu xử trí. Để cứu quyền thế và triều chính của mình, ngươi chỉ cần hy sinh một nữ tử thì có đáng gì chứ?

Có gió lớn gào thét, bông tuyết một bông tiếp một bông tung bay vào phòng, rơi xuống trong tay ta,  khiến chút ấm áp vừa mới dâng lên trong lòng ta, hao mòn hầu như không còn.

Advertisements

37 thoughts on “[Thượng cung] chương 27.2

  1. Thấy Anh Thần cũng khổ nhưng mà chị nếu chị ấy có thể dễ dàng vì vài câu nói mà tin anh ấy thì chị đã chẳng thể sinh tồn trong cung đến ngày hôm nay, với lại anh cũng rất ư là … nhất là khoản SM của anh = =”

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s