[Thượng cung] chương 30.2


Chương 30.2: Giãy dụa quẫy đạp, cuối cùng cũng có thể trốn.

Edit: Shin

Beta: Myumyu

Hắn nhẹ giọng cười, ánh mặt trời loang lổ từ trong lá cây chiếu rọi lên gương mặt hắn, lại giống như một con người đầy đường chắp vá. Hắn nói: “Ninh Vũ Nhu, nàng có biết một tháng nay trẫm dùng bao nhiêu loại phương pháp để tìm nàng không? Trẫm biết nàng giảo hoạt như hồ ly, có chút gió thổi cỏ lay, nàng sẽ lặn không thấy tung tích, cho nên, trẫm đã thử qua vô số loại phương pháp. Lời trẫm nói với nàng, xem ra nàng hoàn toàn không để trong lòng. Trẫm từng nói qua, chỉ có thứ trẫm đồng ý cho nàng, nàng mới có thể lấy đi…” Hắn dừng dừng, nói tiếp: “Bao gồm cả tính mạng của nàng!”

Hắn dùng ngữ khí đều đều, nhưng ta cảm thấy trong giọng của hắn ẩn giấu mưa gió kinh người. Cả người ta run lên, lúc này mới tỉnh ngộ, vội vàng xuống ghế, quỳ rạp trên đất,“Hoàng thượng, thần thiếp đáng chết.” Dứt lời liền ở tại chỗ dập đầu lạy không ngừng. Ngoài những lời này, ta không biết còn phải nói cái gì.

Chắc chắn là kỹ thuật thêu lập thể bất phàm của mẫu thân đã khiến nơi ở của chúng ta bị bại lộ. Lưới trời quả nhiên tuy thưa nhưng khó lọt, ngay cả cơ hội đào thoát cũng không cho ta.

Nàng nhất định là đang nghĩ, mình đã từng chết một lần, chết thêm một lần cũng chẳng sao, phải không?”

Ta nói bừa: “Hoàng thượng, thần thiếp làm sao dám có ý nghĩ như thế.”

 

“Ninh Vũ Nhu, còn có việc gì mà nàng không dám làm đây?”

Ta cuống quít dập đầu tại chỗ, “Hoàng thượng, thần thiếp không dám, ở trước mặt hoàng thượng, cái gì thần thiếp cũng không dám làm.”

Lời vừa ra khỏi miệng, ta liền hối hận đến suýt nữa cắn đầu lưỡi của mình. Tại sao ở trước mặt hắn ta lại nói ra lời không nên nói như thế?

Hắn im hơi lặng tiếng tới chỗ này, khiến cho ta thật sự quá khiếp sợ. Không biết vì sao, vừa nhìn thấy hắn, cảm giác đầu tiên của ta đó là sợ hãi.

Khuôn mặt hắn giấu ở trong bóng cây dày đặc, ta không thấy rõ biểu tình trên gương mặt hắn. Vì sao hắn lại tốn nhiều công phu, nhân lực vật lực như vậy để tìm ta? Qua việc hắn nhờ có bức phù điêu mẫu thân thêu mới tìm được manh mối, ta liền biết, hắn không chỉ tìm mỗi phòng thêu nhà chúng ta. Hao tổn tâm tư, nhân lực như thế, chỉ vì tìm ta trở về sao?

Bỗng nhiên trong lúc đó, ta nảy ra một cái suy nghĩ to gan, là một suy nghĩ mà ngày thường ta ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ. Hay là hắn thực sự có vài phần tình ý đối với ta? Nếu là như vậy, ta có thể dễ dàng lợi dụng.

Nghĩ như thế, ta liền ngẩng đầu lên thăm dò, nói với hắn: “Hoàng thượng, thần thiếp thật sự không nên bỏ hoàng thượng lại, nhưng thần thiếp rất sợ chết, buộc lòng phải trốn thoát một mình. Sau khi thần thiếp đi rồi, cảm thấy rất hối hận, mỗi lúc nhớ đến hoàng thượng. Liền…”

Chỉ cần ta nhìn ra trên gương mặt hắn có nửa phần tình ý dành cho ta, ta liền có lợi thế, có lẽ có thể nương vào đó mà nói dối quanh co.

Mặt hắn lộ ra dưới bóng cây. Ta trông thấy trên gương mặt hắn có thần sắc châm chọc, đôi mắt kiên định như băng, sắc mặt tái nhợt giống như chạm ngọc, dường như nhìn rõ toan tính của ta. Hắn nói: “Ninh Vũ Nhu, nếu nàng cho rằng trẫm sẽ khoan dung cho một phi tử trốn ra bên ngoài tiêu dao tự tại, nàng đã hiểu sai về trẫm rồi. Trước giờ trẫm chưa bao giờ biết một phi tần bậc thấp nào lại có năng lực lớn như thế. Trẫm luôn luôn xem thường nàng rồi.” Khóe miệng hắn có ý cười trào phúng, “Nếu như không phải trẫm còn cần dùng đến nàng, người trẫm phái ra, chỉ sợ sẽ  là sát thủ.”

Ngữ khí hắn lạnh như băng, ta thất vọng rũ mặt xuống. Ở trên mặt hắn ta không thấy chút tình ý nào, đôi mắt lại như băng lạnh ngàn năm. Ta bỗng nhiên hiểu ra, hắn với ta cùng là một loại người, sẽ không vì tình cảm vô nghĩa mà khổ sở. Sở dĩ hắn tìm đến ta, không phải vì tình, mà là vì cái khác, vì một thứ gì đó của ta mà hắn có thể lợi dụng.

Vừa nghĩ đến điều này, ta liền bớt thất vọng bắt đầu khẩn trương suy nghĩ, nếu muốn thoát khỏi tình cảnh khó khăn trước mắt, ta có cái giá trị gì để hắn coi trọng đây?

Ta quỳ trên mặt đất, trông thấy vạt áo màu xanh thẫm của hắn dần dần tới gần, nỗi sợ hãi trong lòng càng lúc càng lớn. Ta quỳ trên mặt đất, không có cách nào lui về phía sau, chỉ có thể nhìn giày hắn ngừng ở trước mặt ta, thầm nghĩ dưới cơn thịnh nộ hắn có đá một cước về phía này hay không. Nhưng giày tạm dừng một chút, lại đi đến ghế đàn hương màu vàng. Hắn vén vạt áo lên, ngồi ở trên chiếc ghế gỗ đàn hương kia, tư thái thật là thanh thản, ngón tay đeo nhẫn ngọc thon dài gõ lên tay vịn theo tiết tấu giống như những nhân tài bình tĩnh thỏa thuận.

Ngón tay trắng thuần nổi bật trên sắc vàng cũ kỹ, nhưng không hiểu sao lại thể hiện ra sự cao quý. Bất luận người này ở đâu, đều khiến người ta không thể không kính sợ. Nghĩ đến sở thích của hắn, trong lòng ta bỗng dưng run lên. Cảm giác ở dưới người khác hơn một tháng nay chưa từng có lại tới nữa, vĩnh viễn nơm nớp lo sợ, vĩnh viễn không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, vĩnh viễn chuẩn bị cho hắn phát tiết, nhưng vĩnh viễn cũng chỉ có thể mỉm cười. Ta quỳ trên mặt đất, trong lòng bỗng dâng lên nỗi phiền chán vô cùng, chẳng lẽ tất cả những gì ta làm, cố gắng giãy dụa, chỉ để đổi lấy như thế này thôi sao?

Chẳng lẽ ta mãi mãi không có cách nào trốn thoát sao?

“Thế nào, không còn lời nào để nói sao? Không phải nàng luôn luôn có trăm ngàn lý do, trăm ngàn lời cầu xin, để đối đáp lại trẫm sao?”

Tuy rằng trong lòng cảm thấy vô cùng vô lực, nhưng bằng kinh nghiệm xây dựng thế lực suốt năm này qua tháng nọ, ta làm sao dám vuốt râu hùm? Ta chỉ đáp: “Hoàng thượng, đã bị hoàng thượng phát hiện, thần thiếp không còn lời nào để nói. Chỉ xin hoàng thượng hiểu một điều, lần này thần thiếp trốn đi, chẳng qua là muốn trợ giúp hoàng thượng ổn định triều cục, nên thần thiếp chỉ lấy một phần thù lao nho nhỏ mà thôi.”

Cắn răng một cái, cuối cùng ta cũng nói ra lời nói chôn sâu trong lòng. Ta tự nhận là, việc lần này, xử lý như vậy, đối với triều cục chưa ổn định của hắn xem như đã làm một chuyện tốt, hắn mở một con mắt nhắm một con mắt cũng được. Sao cứ phải dây dưa làm khỏ?

Ngữ khí nhàn nhạt của hắn vang lên trên đỉnh đầu ta, ” Nàng là ái phi của trẫm, nàng cho rằng trẫm có thể cho phép nữ nhân của trẫm lưu lạc bên ngoài sao? Việc lần này nàng thật sự đã giúp được khá nhiều, nếu trẫm còn truy cứu, lại khiến nàng bất mãn trong lòng…”

Không biết vì sao, nghe hắn lẳng lặng nói ra những lời này, ung dung công chính, trái tim ta lại tại dần dần lạnh đi. Hắn thật sự không có nửa phần tình ý đối với ta, có, cũng chỉ là lợi dụng mà thôi.

“Thần thiếp xin nghe hoàng thượng dạy bảo.”

“Trẫm đã tìm được nàng, nàng muốn tiêu dao là chuyện không có khả năng. Trẫm muốn nói rõ với nàng, trẫm còn cần nàng..”

Hắn vừa nói ra câu này ta liền hiểu ngay, hắn đang nhờ vả ta, hơn nữa không thể không nhờ ta. Ta vẫn ảo não như cũ, cả người căng cứng. Hắn có gì cần nhờ đến ta? Hiện giờ trong cung hòa bình tốt lành, do hoàng hậu chủ trì đại cục, mà mọi chuyện hoàng hậu luôn đặt hắn lên đầu, hắn còn gì phải bất mãn?

Hay là, đó chỉ là ở mặt ngoài, trên thực tế, hắn và hoàng hậu không phải như thế? Ngẫm lại khi tiên hoàng tại vị, không phải vì đã để gia tộc Thượng Quan phát triển quá an toàn, nên khi tiên hoàng bệnh nặng, thái hậu nắm giữ triều chính nhiều năm, mới khiến hắn suýt nữa không thể trèo lên Đế vị đó sao? Vừa nghĩ tới điều này, trong lòng ta liền rõ ràng. Hắn làm sao có thể để cho Thời gia phát triển an toànở trong triều đình ? Đầu tiên hắn bồi dưỡng ra một Sư Viện Viện, kết quả Sư Viện Viện cũng là một kẻ bất tài, sau khi mất con liền thất bại hoàn toàn, Sư gia ở trong triều đình cũng dần dần đấu không lại Thời gia. Thời Phượng Cần làm hoàng hậu, tuy rằng luôn khiêm tốn cẩn thận, nhưng nghe nói dáng vẻ của Thời gia ở trên triều đìnhvừa bệ vệ vừa có chút kiêu ngạo, mơ hồ có bóng dáng của gia tộc Thượng Quan năm đó. Chẳng lẽ hắn muốn xuống tay với hoàng hậu?

Đầu gối ta quỳ đến đau nhức, lại không dám đứng dậy, trong lòng dấy lên một tia hi vọng, nếu đúng như vậy, ta sẽ nghênh đón cơ hội lớn nhất từ trước đến nay của mình. Nếu có thể lật đổ hoàng hậu, trừ đi địch thủ lớn nhất của ta ở trong cung…

Không biết vì sao, tuy cả người ta hưng phấn không thôi, lại nghĩ đến mấy tiếng “Biểu ca” tình chân ý thiết của Thời Phượng Cần. Khi đó, hai người bọn họ ở bên nhau, thâm tình khẩn thiết, nhất cử nhất động đều như một bức tranh tuyệt mỹ, biết bao nhiêu cung phi phải ghen ghét muốn chết, nhưng hôm nay, lại…

Nghĩ đến điểm này, cảm giác thất vọng vì không nhận thấy hắn có chút tình ý nào với ta liền biến mất không còn bóng dáng, ta càng vui mừng vì mình chưa hề đặt nửa phần tâm tư trên người nam nhân này. Ta ngẩng đầu, nói: “Hoàng thượng, chỉ cần có thể xóa bỏ những tội thần thiếp phạm lần này, thần thiếp xin nghe hoàng thượng sai bảo, có chết muôn lần cũng không chối từ.”

Hắn khẽ mỉm cười: “Ái phi luôn là một người hiểu chuyện. Không cần trẫm nhiều lời, nàng đã hiểu rõ tâm tư trẫm. Trẫm biết nàng là loại người nào, đã phản bội thái hậu một lần, phản bội hoàng hậu thêm một lần thì có gì khó?”

Ta cảm thấy xấu hổ, nhưng nhìn về phía mặt hắn, lại không thấy chút châm chọc nào, ngược lại đôi mắt bỗng sâu hơn, đánh giá thân hình ta từ trên xuống dưới. Ta thầm kêu không ổn, hắn lại nổi hứng với ta sao?

“Nhiều ngày không gặp, dung nhan ái phi càng mặn mà hơn. Xem ra bất luận ái phi ở đâu, đều sống thật sự rất tốt.” Tay hắn xoa hai má ta, lại thuận thế mò lên gáy ta, “Hình như còn mập ra không ít. Ái phi đúng là loại người lòng thanh thản thì thân thể béo lên.”

Ta cố gắng không chuyển cổ, nhiều ngày không ở trong cung, ta đã hơi quên vào giờ này khắc này phải biểu hiện ra sao, chỉ cảm thấy gương mặt lập tức cứng lại.

“Hoàng thượng, trong viện còn có người, không bằng chờ đến lúc thần thiếp hồi cung…”

Ta không muốn mẫu thân nhìn thấy bộ dáng này của ta, không muốn có bất kỳ lời đồn đại nào truyền đến tai bà. Khi tất cả ân sủng vạch trần, thứ còn lại cũng chỉ có như vậy.

Hắn cười: “Ái phi yên tâm, trong nội viện này không có người khác, chỉ có hai chúng ta mà thôi.”

Xem ra hắn quyết định triệt để kéo tôn nghiêm của ta xuống, chút an nhàn thoải mái cũng không muốn để lại cho ta. Ở trong mắt hắn, ta là một nữ nhân như vậy, mặc hắn chà đạp, mặc hắn vũ nhục, mà không cần gánh vác bất kỳ trách nhiệm gì.

Y phục ta mặc hôm nay, là một chiếc áo ngắn có cổ bản rộng, cổ áo cao cao đổ ra phía ngoài, lộ ra cái cần cổ duyên dáng, không ngờ lại tiện cho hắn. Tay hắn thuận thế trượt xuống, lập tức đưa vào trong dò xét. Hôm nay tuy có ánh mặt trời chiếu rọi, tay hắn lại vô cùng lạnh, cái lạnh làm ta run run một trận. Tay kia của hắn thì kéo ta từ trên mặt đất lên, ôm ta vào lòng. Xương đùi ta đập lên ghế dựa bằng gỗ cứng, chỉ cảm thấy một trận đau đớn xuyên thấu đầu gối mà đến, sao có thể duy trì nổi nụ cười nữa đây?

Hắn lại nói: “Trẫm khiến nàng thống khổ sao?”

Khóe miệng hắn mỉm cười, gương mặt lại lộ ra sự tàn nhẫn khát máu. Trong lòng ta cả kinh, vội vàng cười nói: “Thần thiếp làm sao có thể nghĩ như thế…

Quần áo bị xé ra, nửa người trên của ta lộ ra ở trước mặt hắn, ta cảm thấy ánh mặt trời ấm áp cũng trở nên lạnh buốt, lướt qua da thịt trên người, cái lạnh làm ta run run một trận. Hắn túm lấy áo choàng bằng lông hồ ly mắc trên ghế dựa, quấn lấy ta. Ta vừa mới cảm thấy ấm áp hơn, ngón tay hắn lại thuận thế mà đi xuống, không chút chần chờ xé nát quần trong của ta.

Ta cắn răng âm thầm chịu đựng, nói: “Hoàng thượng, bên ngoài gió rét, ngài đừng để thân thể nhiễm lạnh, không bằng chúng ta vào nhà…”

Hắn thấp giọng nói: “Dưới mặt trời không tốt sao?”

Mặt hắn hơi ửng đỏ, đôi mắt càng thêm sâu và đen láy, ngón tay dao động ở trên người ta, cũng không lạnh lẽo như thế nữa, mà mang theo chút ấm áp. Có áo khoác che, ta chẳng hề cảm thấy rét lạnh, nhưng tay hắn di động vuốt ve khắp mọi chỗ làm cho ta xấu hổ giận dữ không chịu nổi. Đến cuối cùng, hắn liền chụp lấy mông ta, bỏ vạt áo của mình ra, nâng ta lên, không chút thương tiếc đâm xuyên qua ta. Trong nháy mắt đó, sự đau đớn khiến hai chân ta không thể kiềm chế quấn lấy eo hắn, muốn giảm bớt sự đau đớn, lại khiến sắc dục trong mắt hắn càng thêm nặng, động tác càng nhanh. Đã một tháng, ta chưa từng thử qua mùi vị này, chỉ cảm thấy cảm giác đau đớn từ dưới dâng lên, dần dần thẩm thấu vào người ta. Ta rốt cuộc đã hiểu, hắn sẽ không bỏ qua cho ta, ta chỉ là một món đồ chơi của hắn, trước khi hắn chơi chán, cũng sẽ không bỏ qua ta. Ta phí công làm rất nhiều việc, vẫn không có cách nào chạy khỏi bàn tay hắn như cũ. Ta làm sao có thể quên, hắn là vua của một nước, trong thiên hạ, nơi nào cũng là đất của hoàng đế.

Ánh mặt trời vẫn tươi đẹp như trước, thỉnh thoảng lại xuyên qua lá cây chiếu vào trên người chúng ta. Vận động kịch liệt như thế, gương mặt hắn lại không đổ một giọt mồ hôi, má chỉ hơi ửng hồng. Ta tận lực nghĩ ngợi lung tung, người này, thật sự là một kẻ lạnh tâm lạnh tình.

Vì giảm bớt sự đau đớn một đợt tiếp một đợt ùa tới, ta chỉ đành nghĩ tới vài chuyện để mình vui vẻ hơn một chút. Hắn tới lần này, lại mang cho ta một tin tức cực kỳ có lợi. Nếu hoàng hậu sụp đổ, ta có thể lấy được bao nhiêu lợi lộc? Hắn quả nhiên hiểu được tâm tư của ta, ở trước mặt ta xếp đặt một quả táo cực kỳ mê người, khiến ta không thể không bị dụ hoặc.

Hắn cuối cùng cũng lưu cho ta một phần thể diện, cho người bảo vệ ở hai cửa trước sau. Khi hắn cùng tahoang đường trong viện , quả thật không có ai tiến vào nhìn thấy. Ta kín đáo lên kế hoạch, chỉ trốn đi được một thời gian ngắn ngủi, chính là như hắn đã nói, việc này khiến hắn hổ thẹn, khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục, hắn không ngừng dày vò ta, cho đến khi hắn hài lòng thoả dạ.

Đợi ta rửa mặt, thay đổi xiêm y xong, hắn mới cho người để mẫu thân và hạ nhân vào viện. Mẫu thân vừa vào viện, thấy thần sắc ta vẫn như thường, mới buông trái tim đang thấp thỏm xuống, liền quay đầu thỉnh tội với Hạ Hậu Thần. Lúc này, Hạ Hậu Thần lại có vẻ hào phóng, chẳng hề trách cứ bà. Tuy vậy, mẫu thân vẫn còn nghi hoặc, tử tế quan sát biểu tình của ta. Ta tận lực không suy nghĩ về trận điên cuồng mới nãy, chỉ nghĩ đến đợi ta hồi cung rồi, có Hạ Hậu Thần âm thầm trợ giúp, sau khi lật đổ hoàng hậu, ta sẽ nhận được nhiều lợi ích lớn. Tưởng tượng đến đây, ta liền biết biểu tình trên mặt ta là hưng phấn, không có chút thần sắc bi thương nào. Ta nói: “Mẫu thân, hoàng thượng biết chuyện thái hậu không liên quan đến con. Nương đừng lo lắng, lần này hồi cung, con sẽ không để mặc người ta ức hiếp nữa.”

Quả nhiên, mẫu thân tin tưởng ta, nhưng cũng có chút tiếc nuối: “Muội muội, mới vừa gặp nhau chưa bao lâu, lại phải chia lìa.”

Ta nghĩ đến điều này, tinh thần cũng chán nản. Tiểu viện đầy cây bạch quả này tuy không tráng lệ như hoàng cung, nhưng lại là chỗ duy nhất ta có thể an tâm ngủ ngon giấc.

Ta nói: “Mẫu thân đừng lo lắng, nữ nhi có cơ hội, nhất định sẽ xin hoàng thượng đón mẫu thân vào cung gặp gỡ…”

Mẫu thân lo lắng nói: “Vụ án của thái hậu, bọn họ sẽ không làm khó dễ nữa chứ?”

Ta nói: “Con không làn gì cả, toàn là bọn họ phán đoán có lẽ có*. Mấy ánh mắt, mấy thần sắc hoảng loạn, đã khiến bọn họ cho rằng túi hương mẫu thân làm có vấn đề, cũng không có chứng cứ rõ ràng. Nương yên tâm, hoàng hậu sẽ không lấy việc này ra làm khó dễ nữa đâu. Nàng ta là một người biết xem xét thời thế, làm sao lại phạm sai lầm như thế chứ?”

(*Có lẽ có: thời Tống, Trung Quốc, gian thần Tần Cối vu cho Nhạc Phi là mưu phản, Hàn Thế Trung bất bình, bèn hỏi Tần Cối có căn cứ gì không, Tần Cối trả lời “có lẽ có”. Về sau từ này dùng theo ý nghĩa bịa đặt không có căn cứ.)

Nếu ta hồi cung, nàng sẽ hiểu người đón ta hồi cung đã biết hết chân tướng. Nàng sẽ không mạo hiểm gây rối trước mặt hoàng thượng để làm khó ta. Ta suy đoán, nàng nhất định sẽ đối xử với ta giống như trước, thậm chí còn tốt hơn.

Xe ngựa đi trên đường trở về hoàng cung. Hễ việc gì quan hệ đến hoàng cung đều được chuẩn bị hết sức ổn thỏa, ngay cả con đường lót đá cũng được trải hết sức bằng phẳng. Con đường lát đá thông đến hoàng cung này tất nhiên là thẳng tắp rộng rãi. Hàng xóm chung quanh vốn tưởng rằng người ở trong tiểu viện chỉ là hai mẹ con bình thường, vì vậy khi cỗ xe do tám con ngựa kéo đại biểu cho hoàng thất từ trong viện chạy ra, đã khiến cho không ít người quan sát. Tuy mặt ta che sa, nhưng cũng cảm giác được ánh mắt của những người chung quanh như đèn thăm dò, chiếu lên trên người ta. Sau này, chắc mẫu thân lại phải chuyển nhà nữa rồi?

Ta cùng Hạ Hầu Thần ngồi trong xe ngựa, vừa mới hoang đường một phen khiến thân thể ta mỏi mệt không chịu nổi, may mà hắn đã thỏa mãn, cũng không động thủ trong xe ngựa lần nữa. Kỳ quái là, tinh thần ta lại vô cùng hưng phấn. Vừa nghĩ đến việc đối chọi gay gắt cùng vị nữ tử xuất thân hào môn kia, ta liền hoàn toàn không mỏi mệt nữa. Ta đã không có cách nào suy nghĩ chu đáo, không có cách nào bận tâm nếu như nửa đường Hạ Hầu Thần trở mặt thì phải làm sao. Ta hiện giờ, tựa như mũi tên đã rời cung, rốt cuộc cũng không quay đầu lại được.

Huống chi, Hạ Hậu Thần làm sao chịu để ta quay đầu lại?

Xe ngựa chạy trên đường, Hạ Hầu Thần không nói một lời. Có hắn ngồi bên cạnh, sao ta dám vọng động, chỉ đành phải đoan đoan chính chính ngồi. Thật sự nhịn không được, liền vạch rèm xe ngựa lên nhìn ra bên ngoài, vừa lúc nhìn thấy cửa cung nguy nga, cờ kỳ lân ở trước cửa cung theo gió tung bay, còn có  bức tường màu đỏ trên cánh cửa sơn son.

Nữ nhân như nàng nếu không hồi cung, thì biết nương thân ở đâu?” Hạ Hậu Thần ở bên cạnh ta chợt nhàn nhạt nói.

Ta thấy hắn lại bắt đầu chua chát, liền trầm mặc không nói. Hắn lại nói trúng tâm tư ta rồi, ở cùng mẫu thân một tháng, tuy rằng sinh hoạt thư thái tự tại, nhưng chung quy ta luôn cảm thấy thiếu một cái gì đó. Mỗi khi đêm khuya tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn thấy bức tranh ong bướm ruộng đồng xanh tươi trên đỉnh màn, ta lại nghĩ đến hoa mẫu đơn lộng lẫy trong cung. Trong nháy mắt đó một nỗi buồn mất mát vô cớ chợt trào lên, làm sao có thể diễn tả bằng ngôn từ?

Sau khi hắn nói xong câu đó, thấy ta không đáp, cũng không để ý đến ta nữa, cho đến khi xe ngựa chạy vào nội cung, mới nói: ” Lan Nhược hiên này không nên ở. Trẫm không thích cái tên ấy, luôn cảm thấy có chút không may, về sau nàng đến ở Chiêu Tường các đi.”

Nét mặt ta đầy vẻ cẩn thận, gật đầu tạ ơn với hắn trong xe. Chiêu Tường và Chiêu Thuần chỉ khác nhau một chữ, tuy rằng một cái là cung, một cái là các, nhưng quy mô chẳng hề nhỏ hơn Chiêu Thuần cung, hơn nữa còn quá gần tẩm cung của hắn. Xem ra tâm tư của hắn đã rõ rành rành, quả nhiên cố gắng đánh đồng ta và hoàng hậu, để ta và hoàng hậu chém giết trong cung đình, kềm chế Thời gia.

Chỉ cần ta còn hữu dụng, ta liền có tiền vốn.

Ta có chút hưng phấn nhìn cung nhân cúi đầu hành lễ. Một tầng lại một tầng tường đỏ ngói xanh dần dần bày ra ở trước mặt ta, kiến trúc nguy nga huy hoàng này khiến người ta cảm giác mình nhỏ bé vô cùng, người bên cạnh ta lại nắm trong tay tất cả mạng sống của những con người nơi đây, vô cùng có quyền thế. Mà ta, ở trong mắt hắn cuối cùng cũng có một chút giá trị, từ nay về sau, quyền thế nơi này ta cũng được hưởng sái một phần, suy nghĩ một chút, liền khiến cả người ta bừng bừng ý chí chiến đấu.

Chiêu Tường các là nơi ta biết rất rõ. Lúc Sư Viện Viện được tấn phong quý phi, từng thỉnh cầu Hạ Hầu Thần ban cho nơi đó, lại bị Hạ Hầu Thần cự tuyệt. Đây là một chỗ phong cảnh cực đẹp, ngoài gác có núi đá màu ráng chiều, sáng sớm ánh mặt trời chiếu xuống, như mây cát tường vờn quanh, không phụ cái danh Chiêu Tường. Chiêu Tường các tuy không có hơi thở huy hoàng như Chiêu Thuần cung chỗ hoàng hậu ở, nhưng phi tần có thể đến ở nơi này lại ít có vận rủi, người nào cũng phúc trạch viên mãn. Ta nghĩ, dọn đến nơi này với ta mà nói, có phải là một điềm tốt chăng?

Vừa nghĩ đến điều này, ta lại thật lòng thật dạ nói với Hạ Hậu Thần: “Hoàng thượng, thần thiếp nhất định không phụ sự mong đợi của ngài, trợ giúp hoàng thượng hoàn thành đại nghiệp…”

Hạ Hầu Thần không nhịn được, nói: “Trẫm ở trong triều đình đã nghe chán những lời như thế rồi, không muốn nghe nữa!”

Ta ngẩn ra, cảm giác sâu sắc lần này gặp lại,  tâm tư hắn càng thêm khó lường, liền trầm mặc không nói.

Tuy rằng bị rèm vải che, trong xe ngựa u tối vô cùng, ta vẫn có thể cảm thấy hai mắt hắn phóng điện như trước. Hắn nói: “Phẩm vị của nàng cũng nên tấn phong lên. Lần này dù việc thái hậu chưa điều tra rõ, nhưng để tránh có người lại dựa vào nàng để gây chuyện thị phi, trẫm đã phân phó , tấn phong nàng làm nhất phẩm phu nhân, ban cho danh hào là Hoa…”

 

Lời hắn còn chưa dứt, ta đã từ chỗ ngồi ngã nhào hành lễ trên xe ngựa. Toa xe ngựa nhỏ hẹp, cũng bị ta miễn cưỡng tìm một chỗ quỳ xuống. Hắn cho ta vinh hạnh đặc biệt, ta mong ước bao lâu cũng chưa từng nhận được. Kết cục của Sư Viện Viện vốn đã khiến ta mất hết tâm tư tranh giành quyền lợi, nhưng khi quyền lợi đó thình lình đi đến trước mặt, ta mới biết, lòng ta khát vọng nó xiết bao.

Ta tạ ơn không dứt miệng, nghe thấy giọng nói của mình cũng run nhè nhẹ. Hắn lại như vị thần từ trên cao nhìn xuống đại địa, lạnh lùng nhàn nhạt mà nói: “Xem ra, quả nhiên chỉ có việc này mới có thể khiến cho nàng cao hứng!”

Ngữ khí hắn như băng đâm thẳng vào đáy lòng ta. Ta tỉnh ngộ lại, vội vàng nói với Hạ Hậu Thần: “Hoàng thượng, thần thiếp nhất định không phụ sự kỳ vọng, xứng đáng với những ân sủng này.”

Có lẽ là hắn đã quen nhìn mọi người thay đổi sắc mặt vì nhận ân sủng ở trước mặt hắn, biểu lộ chân tình của ta lần này lại khiến ngữ khí hắn càng thêm lạnh nhạt, ” Ánh mắt của trẫm luôn luôn chuẩn, chọn người chưa bao giờ chọn sai.”

Ta không dám hỏi hắn làm sao giải thích với thế nhân về cái chết của thái hậu, làm sao áp chế đám phiên vương đang rục rịch, rửa sạch tội danh trên ngược ta. Những tin tức này, về sau hiển nhiên ta sẽ được biết từng cái từ trong miệng những người khác. Thấy sắc mặt hắn không tốt, ta nảy sinh chút ý nghĩ xấu, chẳng lẽ do lúc nãy vận động quá kịch liệt ở chỗ ta sao?

Bên trong xe ngựa ánh sáng u ám, cũng không biết làm sao hắn có thể nhìn thấy thần sắc trên mặt ta, lạnh lùng mà nói: “ Nàng lại nảy ra cái ý nghĩ gì?”

Ta cả kinh, thầm nghĩ sao mình lại cao hứng để lộ ra bản tính, may mắn lúc này Khang Đại Vi ở bên ngoài bẩm báo: “Hoàng thượng, nương nương, đã đến Chiêu Tường các…”

Đồ vật cũ ở Lan Nhược hiên sẽ có người đưa tới. Ta cũng không lưu luyến nhiều với bất cứ cái gì, Chiêu Tường các càng thêm xanh vàng rực rỡ, đồ vật bài trí càng thêm hoa lệ, ta tự nhiên sẽ không nhớ thứ gì ở Lan Nhược hiên. Đi vào viện, có Hạ Hầu Thần đến, người trong viện quỳ trên mặt đất nghênh giá, ta vừa ngẩng đầu nhìn, liền thấy Tố Khiết. Trang phục nàng không giống những cung nữ khác, xem ra Hạ Hầu Thần cũng thăng nàng thành chủ quản cung nữ ở Chiêu Tường các.

Sau khi Hạ Hầu Thần kêu bình thân, nàng mới đứng dậy, ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn ta, muốn đi lên trước, rồi lại không dám.

Hạ Hầu Thần nói: “Nương nương nhà ngươi vừa mới hồi cung, nhanh đi chuẩn bị đồ rửa mặt chải đầu cho nương nương, sớm nghỉ ngơi đi.”

Hắn mỉm cười nhìn ta, khóe mắt có nếp nhăn dâng lên khi cười, ánh mắt lấp lánh như nước hồ xuần, người không biết nhìn thấy, còn cho rằng ta được hắn ân sủng giống Sư Viện Viện. Ta tất nhiên là đáp trả hắn một khuôn mặt tươi tắn không kém, sóng mắt lộ ra sự cảm kích, nói: “Hoàng thượng đi đường cũng khổ cực. Nếu hoàng thượng cảm thấy mệt mỏi, không bằng ngủ lại Chiêu Tường các.” Hiện giờ ta được sủng, tự nhiên phải có bộ dáng được sủng, hình thái thân thể, ngữ khí liền không có chỗ nào không biểu hiện ra bộ dáng được sủng, đương nhiên cũng có tư cách tranh thủ tình cảm.

Hắn ngẩn ra, dường như biểu hiện của ta khiến hắn bị ảnh hưởng, thái độ có vẻ sung sướng, nhưng giây lát liền khôi phục nguyên dạng, nói: “Hôm nay trẫm không nghỉ ở Chiêu Tường các. Chỗ hoàng hậu, ái phi cũng phải đi lại nhiều mới được, để tránh trong lòng nàng có khúc mắc.”

Ta tất nhiên là phối hợp biểu diễn, ” Xin hoàng thượng yên tâm, thần thiếp hiểu rõ.”

Lần này ta trở về, đã đạt được hiệp nghị với hắn, đương nhiên liền được sắm vai kiểu người tốt này. Bất luận ta cao hứng hay không, ta đều được giống như Sư Viện Viện, trở thành đối thủ của hoàng hậu. Để khiến hoàng hậu đại loạn. Ta và hắn trước đó cũng chưa từng thương lượng phải làm thế nào, nhưng hai người giống như rất ăn ý, phương thức ta nói chuyện với hắn đã không giống lúc trước, dường như ba nghìn sủng ái tập trung vào một thân, mà phương thức hắn nói chuyện với ta cũng không giống, bớt một chút chua chát, nhiều thêm một chút săn sóc. Truyền ra ngoài, đương nhiên lại là một vị Sư Viện Viện mới nổi lên.

Nhưng lần này có được lời hứa hẹn của hắn,  thì không giống với lần trước. Ta không cần hoàng hậu nữa, không cần mượn quyền thế của nàng nữa. Có hắn chống đỡ, ta đã có vốn liếng để giằng co với hoàng hậu. Dù cho ta không có nhà mẹ đẻ, nhưng hắn không phải là người ủng hộ lớn nhất của ta hay sao?

Đã chạy không thoát khỏi bàn tay hắn, sao không trở thành công cụ của hắn? Như vậy so với trở thành tay chân của hoàng hậu thực sự còn mạnh hơn rất nhiều.

Hạ Hầu Thần đi rồi, tay ta vuốt ve các đồ vật trong phòng. Các vật bài trí trong Chiêu Tường các cao quý hoa lệ hơn Lan Nhược hiên rất nhiều: ghế dựa chạm khắc tinh mỹ quý báu, bình phong ngọc thạch có hình long phượng điêu khắc từ bạch ngọc, giường cũng treo lên lớp một màn lụa màu xanh lá mạ thêu hoa cỏ thảo trùng, dù cho một cái bàn con đơn giản, cũng do Tư thiết phòng chọn lựa gỗ đàn hương thượng đẳng chế thành. Mọi thứ nơi này, so sánh với Chiêu Thuần cung của hoàng hậu, dĩ nhiên không thua kém bao nhiêu. Vuốt ve hết thảy những thứ này, ta mới hiểu ra, thì ra trong lòng ta vẫn vô cùng khát vọng những thứ này. Ta vốn tưởng rằng ta có thể buông xuống, nhưng hóa ra, lại chẳng bao giờ buông xuống được.

Tố Khiết thấy ta như thế, vẻ mặt vui vẻ, “Nương nương, ngài cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi.”

Ta khẽ mỉm cười, không đáp lời nàng, chỉ kêu nàng đi chuẩn bị vài thứ để rửa mặt chải đầu.

Sau khi bồn tắm chuẩn bị xong, dựa theo thói quen lúc trước, ta vẫn không kêu các nàng tiến vào hầu hạ —— ta làm sao có thể để cho người khác nhìn thấy vết thương Hạ Hầu Thần lưu lại trên thân thể ta? Trong cung có rất nhiều thuốc hay dưỡng nhan trị da, không quá hai ba ngày, vết thương đó sẽ biến mất không thấy bóng dáng, ta lại là một cung phi nõn nà như ngọc, khiến mọi người ngưỡng mộ.

Tuy rằng không chú ý đụng đến chỗ bầm tím trên cổ tay, đau đớn thấu xương, nhưng ta lại nhẹ nhàng cười.

Qua mấy ngày, thánh chỉ đến Chiêu Tường các, phong ta thành nhất phẩm phu nhân, ban danh “Hoa”. Tuy đã biết kết quả này từ sớm, nhưng khi ta nhìn thấy bộ y phục lúc còn làm thượng cung, thường chuẩn bị cho người khác, bộ y phục này tay áo thêm phần rộng rãi rực rỡ, váy dài như mây tía, mang theo khuyên tai ngọc, khăn quàng vai, áo ngắn đỏ thắm, chín cây thoa cài tóc quý giá… thì tâm tình thật lâu vẫn không thể bình phục.

Quy mô như thế, chỉ hơi khác với cách ăn vận của hoàng hậu, thì ra cảm giác có quyền lực sẽ khiến cho người ta dần dần sinh nghiện.

Mấy ngày trước ta trở về đây, hoàng hậu chưa từng tới thăm ta, ta cũng chưa từng đến thăm hỏi nàng. Hiện tại đã được tấn phong, tất nhiên là phải đến chào hỏi một phen.

Các phi tần khác không ngừng tới cung chúc mừng, ta dĩ nhiên biết rõ vụ án thái hậu chết bị Lý Sĩ Nguyên tra ra không ít điểm đáng ngờ, mục tiêu chỉ thẳng vào hoàng hậu, khiến cho triều đình từ trên xuống dưới ồn ào. Hơn nữa ta biến mất không bóng không dáng, mà lúc ấy ở trên đường lại có người Thời gia xuất hiện, mà người bị bắt, nghe nói là quản gia Thời phủ, Lý Sĩ Nguyên liền tấu lên chỉ thẳng Thời gia giết người diệt khẩu. Kể từ đó, trên triều chính suốt ngày tranh luận không ngớt, chưa tra ra chứng cứ gì rõ ràng, vụ án liền cứ kéo dài như thế. Người Tín vương cưới vốn là Trưởng nữ Thời gia, có giao tình thâm hậu với Thời gia, cuối cùng vụ án chỉ về hướng Thời gia, hơn nữa thời gian ta ở trong tay hắn thẩm vấn không ra chứng cứ gì, hắn không còn cách nào phản bác, đành phải lĩnh thánh chỉ, trở lại biên cương.

Các phiên vương khác thấy Tín vương như thế, liền không dám vọng động, lúc này thời cuộc mới ổn định lại.

Ta không nghĩ đến kết quả cuối cùng lại là như vậy. Như thế, những việc ta làm, hoàn toàn không mang lại bất kỳ hiệu quả gì, chưa đạt tới kết quả nên có. Nhiều ngày nay, ta cho rằng ta đã giúp Hạ Hậu Thần, thì ra là không phải. Khó trách ta có thể thuận lợi vào cung như thế, là do Lý Sĩ Nguyên để ta thành người bị hại. Trải qua vụ án này ta mới hiểu, vốn dĩ Thời gia thực sự đang dần dần phát triển an toàn, bằng không lúc mũi dùi chỉ hướng Thời gia, mọi việc cũng sẽ không đần dần bế tắc, chắc là Thời gia đã dùng không ít thủ đoạn khiến mọi chuyện bình ổn. Nghĩ lại ban đầu lúc gia tộc Thượng Quan kiêu ngạo, Thời gia vẫn có thể trợ giúp Hạ Hầu Thần thuận lợi đi lên ngôi vị hoàng đế, làm sao có thể so sánh với thế gia bình thường? Có lẽ ngay từ lúc đó Thời gia đã có vốn liếng để đối kháng với gia tộc Thượng Quan. Nếu như thế, Hạ Hầu Thần thật sự là cửa trước chống hổ, cửa sau dẫn sói, khó trách hắn vội vã tìm ta trở về. Ta thầm nghĩ, nếu tình thế ác liệt như vậy, cứ để hoàng hậu xuất thân Thời gia sinh hạ hoàng tử trước thì tình thế sẽ vô cùng tương tự với tiền triều. Hoàng thượng tiền triều dần dần suy nhược lâu ngày, trăm bệnh quấn thân, thái tử do hoàng hậu nuôi nấng, nhà mẹ để cầm giữ triều chính, chẳng lẽ hết thảy sẽ lại tái diễn ở triều đại này?

Trong nháy mắt một ý nghĩ lướt qua đầu ta, nếu như thực là như vậy, ta có chọn sai đối tượng trung thành nữa hay không. Không, ta lắc lắc đầu, mặc kệ sai hay chưa sai, ta đều không thể quay đầu lại.

Ta năm lần bảy lượt đi nương nhờ người ta, lại năm lần bảy lượt phản bội các nàng, có thể ở trong mắt người nào đó, ta sớm đã là một tiểu nhân thay đổi thất thường. Nhưng trong cung là như thế, thấy thăng chức thì leo lên, thấy mất chức thì đạp xuống, chẳng qua là động tác của ta nhanh hơn người thường một chút mà thôi.

Ta chỉ mong Hạ Hầu Thần là người cuối cùng ta nguyện trung thành.

38 thoughts on “[Thượng cung] chương 30.2

  1. Ty noi truyen nay làm moi chuong mat nhieu thoi gian em thay qua dung.Truyen nay cung dau, moi loi noi deu y vi tham tuong neu dich(edit)ko ky se mat cai hay cua tac gia muon truyen tai den nguoi doc.Truyen nay doc thay màu xam nghoét à ,nhung ghien ,ko dut ra duoc,qua hay.

  2. cuoi cung Than ca cung thay cho chi mot khuc xuong de gam roi lol. hoi hoi ung ho Than ca. Ca fai cho chi nhung gi chi thich thi chi moi ddi theo ca chu. Chi lay ma khong tra thi cung bat cong chu bo. lol

  3. *gõ cửa* *bước vào* chào chủ nhà ^^ Thượng Cung nhà nàng edit hay lắm, nội dung cũng hay nữa, ta thích kiểu cung đấu như thế này … bữa giờ toàn đọc chùa trên điện thoại nên không cảm ơn được *cúi đầu tạ lỗi* … thanks nàng lắm nhé ♥ bắn tim ♥

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s