Ngồi hưởng tám chồng chương 186.1


 Quyển 2:

Chương 90.1: Che dấu sâu đậm.

Edit&Beta:Myumyu

      “Mai Phi, ngươi ──”

 

Lăng Mị kinh ngạc há lớn miệng, hai mắt trừng thẳng, bởi vì chấn động nên ngay cả thân thể vốn đang vạn phần đau đớn cũng không cảm thấy khó chịu như vậy nữa.

 

Ta cái gì? Có phải là cảm thấy rất kinh ngạc không? Ha ha, không thể tưởng tượng được một phi tử nho nhỏ bên người Thiên, lại có thể che dấu sâu như vậy, làm ngươi căn bản không phát giác được chứ gì? Ngươi nói phải không, bà chị thứ hai của ta. . . . . .”

 

Mai Phi vạch trần tấm lụa đen, lộ ra khuôn mặt tú lệ của nàng, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, đúng là có vẻ vô cùng ôn nhu, thiện lương.

 

Mai Phi, nữ tử dùng tính cách ôn nhu, khéo hiểu lòng người, thuần lương lại dịu dàng khiến Tống Vũ Thiên yêu thích! Bởi vì Tống Vũ Thiên trường kỳ đã bị Lăng Mị ức hiếp và khắc chế, cảm giác Mai Phi gây cho Tống Vũ Thiên, là một sự tồn tại rất đặc biệt, trong hậu cung nhiều người như vậy, chỉ có Mai Phi mới khiến hắn chính thức để bụng, nguyện ý cùng nàng cười xem thiên hạ.

 

Tống Vũ Thiên yêu Mai Phi, chuyện này Lăng Mị đã sớm biết, đã từng có rất nhiều lần, nàng động sát khí, chính là bởi vì Tống Vũ Thiên luôn mãi giữ gìn cô ta, hơn nữa Mai Phi làm việc an phận, cho nên nàng liền bỏ ý nghĩ này đi.

 

Vốn cho rằng cô ta bất quá chỉ là một phi tử nho nhỏ, dung nhan cũng không có gì đặc biệt, chỉ cần đợi nàng ta sinh hạ hoàng tử, liền bảo Thiên chiếm con của nàng, biếm nàng vào lãnh cung, chính là không ngờ trong bóng tối lại vẫn luôn che dấu một bí mật như vậy! Điều này làm cho Lăng Mị cảm thấy không thể tiếp thụ được.

 

Thân thể cứng ngắc nhìn chằm chằm, toàn thân tản mát ra địch ý, thấy vậy, Mai Phi cười run rẩy hết cả người, lúc này, nàng ta không còn là thiên sứ ôn nhu động lòng người nữa rồi, mà đã nhanh chóng biến hóa, biến thành ác ma âm hiểm ác độc nhất.

 

Nàng tiến lên từng bước một, từ trên miệt thị nhìn xuống Lăng Mị, miệng khẽ mở ra hợp lại, nói: “Bà chị, thật sự là không thể tưởng tượng được võ công của ngươi lại yếu như vậy, thậm chí ngay cả Tống Ngâm Tuyết cũng đánh không lại? Xem ra rốt cuộc cũng là người đã già, vô dụng rồi.”

 

      “Ngươi muốn làm gì!” Vừa nghe thấy nàng ta vũ nhục mình như vậy, Lăng Mị gắt gao nhíu mày lại.

 

“Ha ha, bà chị quả nhiên là già rồi, lời ta vừa mới nói xong, tại sao chỉ chớp mắt,  ngươi đã quên mất không còn một mảnh rồi? Cái thân thể này, còn thừa lại vài chục năm công lực, dù sao có để nó ở lại trên người của ngươi thì sau này cũng không có đất dụng võ, không bằng cho ta, coi như là tận dụng triệt để a ~~ ha ha!”

 

Một tay kéo mặt Lăng Mị lên, Mai Phi trêu tức nhìn trái nhìn phải, bởi vì bị trọng thương, công lực không đủ để duy trì vẻ mỹ mạo tuổi trẻ, Lăng Mị lúc này, đã bắt đầu xuất hiện nếp nhăn trên làn da.

 

Chậc chậc, thật là đáng tiếc, gương mặt như hoa như ngọc, hôm nay lại khó coi như vậy! Thật không biết nếu Thiên thấy, sẽ có cảm tưởng gì? Ai, nếu Thiên biết mấy năm qua người mình đè dưới thân lại có bộ mặt như vậy, chỉ sợ hắn vốn luôn kiêu ngạo, sẽ không tiếp thụ được sự đả kích này  ~~ ha ha!”

 

Mai Phi vừanghiền ngẫm châm chọc nói, vừa ngạo mạn lắc đầu, âm tà cực kỳ, quả thực tựa như là ma quỷ từ trong Địa ngục bò ra.

 

Phi ──” Lăng Mị tức điên, há miệng phun một bãi nước bọt, chính là Mai Phi tay lanh mắt lẹ làm sao để nàng phun trúng được, chỉ khẽ quay đầu đi, liền nhẹ nhàng linh hoạt tránh được.

 

      “Ôi, không thể tưởng tượng được đến tận lúc này, đại mỹ nhân đây vẫn nóng tính như vậy? Thế nào, hận lắm sao? Hận không sớm giết ta đi sao? Ha ha, ta nói cho ngươi biết, trên đời này cũng không có thuốc hối hận đâu, hơn nữa ~~ cho dù lúc ấy ngươi muốn giết ta, sợ là ~~ Thiên cũng sẽ không để cho ngươi như nguyện . . . . . .”

 

Ngươi có ý gì!” Không rõ sự tự tin của Mai Phi từ đâu mà đến, Lăng Mị cố gắng chống đỡ thân thể, nghiêm nghị mà hỏi, bộ dạng như vậy rất giống hổ xuống đồng bằng.

 

      “Có ý gì? Chẳng lẽ mỹ nhân thật sự không biết sao? Tống Vũ Thiên yêu ta, trình độ yêu đã sớm vượt qua sự tưởng tượng của ngươi, hắn một mực phái người bảo hộ ta, chỉ cần có một chút gió thổi cỏ lay, hắn sẽ kịp thời chạy đến cứu ta. Ha ha, hơn nữa ta đây luôn nhu thuận, hào phóng hiểu lễ nghi như vậy, không tranh cũng không đoạt, bà chị căn bản là không bắt được bất luận yếu điểm gì của ta, bởi vì sợ tội ‘ vô cớ xuất binh ’, vì không muốn Thiên mất hứng, ngươi đương nhiên sẽ không ra tay với ta. . . . . .”

 

Mai Phi cười âm độc, đắc ý đến không còn lời nào có thể miêu tả nổi. Lăng Mị thấy nàng há miệng ngậm miệng đều khoe khoang sự sủng ái của Tống Vũ Thiên dành cho mình, trong lòng vừa ghen vừa phẫn hận, hàm răng không khỏi cắn ken két.

 

Thứ hồ ly đội lốt cừu nhà ngươi, ngươi dám dụ dỗ làm Thiên mê muội!”

 

      “Ha ha, khiến hắn mê muôi thì thế nào, đây là bản sự của ta a? Bằng không ngươi cũng đi dụ dỗ thử xem, xem Thiên có thể đem ngươi trở thành bảo bối đặt ở trong lòng bàn tay hay không?”

 

“Ta cho ngươi biết, muốn người khác mê muội cũng cần kỹ xảo, không phải chỉ cần mở hai chân ra là được, chính yếu nhất, vẫn là phải tiến vào trong lòng của hắn. Ngươi biết cảnh giới cao nhất của nữ nhân là cái gì không? Chính là làm cho hắn yêu thương ngươi, chỉ cần ngươi khẽ nhúc nhích ngón tay, hắn liền như con chó chạy tới, sau đó ngươi phiền chán rồi, đánh hắn vài cái mắng hắn vài tiếng, hắn còn ôm ngươi như bảo bối, sợ tay của ngươi đánh đau, sơ cổ họng của ngươi vì mắng hắn mà khô rát. . . . . .”

 

      “Ngươi!”

 

Vừa nghe đến lời nói kích thich như vậy, Lăng Mị hận đến muốn hủy thiên diệt địa, chính là thấy vậy, Mai Phi lại cười “Khanh khách” một hồi nói, “Ngươi biết không? Hiện tại Tống Vũ Thiên, đối với ta mà nói cũng như một con chó thôi, bị ta một mực khống chế trong lòng bàn tay, mặc ta tùy ý lừa gạt, hắn vẫn tận tâm trung thành . . . . . .”

 

      “Độc phụ! Độc phụ!”

 

Dùng hết khí lực gầm lên, nghe được nam nhân bảo bối của mình bị người khác đùa giỡn, toàn thân Lăng Mị không khỏi run run.

 

Độc phụ? Hình như xưng hô này hơi nhẹ một chút  ~~ ai, đóng kịch trong cung quá lâu, khó có cơ hội sống thực với mình như hôm nay, cảm giác này thật là thoải mái a!”

 

Mai Phi ngẩng đầu hít sâu một cái, vẻ mặt thoải mái, trong mắt nàng lóe lên ánh sáng độc ác, chính là khuôn mặt vẫn thuần mỹ tươi mát như nước suối.

 

Độc phụ! Không thể tưởng tượng được tâm cơ của ngươi lại sâu đến như vậy!”

 

      “Tâm cơ sâu? Đó là chuyện đương nhiên! Bằng không làm thế nào sống được trong cung? Ha ha, kỳ thật thế này cũng không có gì không tốt, ít nhất ta đã từng mang đến cho ngươi rất nhiều niềm vui, không phải sao?”

 

      “Ngươi có ý gì!” Lăng Mị híp mắt lại.

 

Mai Phi đứng lên, nhẹ giơ bàn tay thon dài, ngón tay không ngừng chuyển động nói: “Không phải bà chị vẫn cảm thấy trong nội cung nhàm chán đấy sao? Cho nên mới thường xuyên lấy việc đánh phạt các phi tần khác làm niềm vui. Chính là ngươi có biết ai đang âm thầm châm ngòi, cung cấp người cho ngươi trừng trị không? Chính là ta đây. . . . . .”

 

      “Ngươi? Tại sao ngươi phải làm như vậy!”

 

      “Lý do rất đơn giản nha, ta muốn mượn tay ngươi bỏ đi một ít chướng ngại, thứ nhất có thể thu hút sự chú ý của ngươi, ngươi sẽ không rảnh rỗi để nhằm đến ta, thứ hai khiến ngươi khiêu khích sự oán hận của mọi người, biến thành cái đích cho mọi người chỉ trích, như vậy ta mới thuận lợi che dấu chính mình, thứ ba sao, có thể thông qua sự vô lý thô bạo của ngươi để làm nổi bật sự tri kỷ động lòng người của ta, làm cho ta bắt lấy trái tim của Thiên, làm cho hắn khăng khăng một mực với ta a ~~”

 

Mai Phi lại mở miệng nở nụ cười, nụ cười kia âm trầm khủng bố, khiến sau lưng Lăng Mị lạnh ngắt. Nàng cảm thấy bản thân nàng đã đủ xấu xa rồi, không thể tưởng tượng được bên cạnh, cư nhiên còn cất dấu một nữ nhân tâm địa như rắn rết!

 

Lăng Mị muốn xác định Tống Vũ Thiên rốt cuộc có biết chuyện Mai Phi biết võ công hay không, nàng nhíu mày hỏi. Nghe vậy Mai Phi nhìn nhìn ngón tay nhỏ nhắn của mình, không ngừng chuyển động.

 

Thiên hắn đương nhiên không biết a! Nếu như hắn biết ta nghịch ngợm, đang mang mang thai còn chạy đến hút công lực của ngươi, vậy hắn nhất định sẽ đánh cái mông của ta.”

 

Lời nói rõ ràng mà ngả ngớn…, trực diện khiêu khích Lăng Mị, nghe xong cơ thể nàng cuồn cuộn một hồi, khống chế không nổi, lại phun ra một ngụm máu tươi.

 

      “Ơ, lại thổ huyết ad? Sức chịu đựng của bà chị thật đúng là kém! Ai, xem ra động tác chúng ta cũng nên mau lẹ một chút a, kẻo ngươi thổ huyết khiến nội tức bị thương tổn, hại ta ngay cả vài chục năm công lực cũng lấy không được thì phiền.”

 

Thả tay xuống, chậm rãi bước đi về hướng Lăng Mị, trong khu rừng không người này, Mai Phi chậm rãi mở năm ngón tay ra.

 

Lăng Mị muốn chạy trốn, nhưng mà làm thế nào cũng không nhúc nhích được, nàng ngồi liệt trên mặt đất, hai mắt gắt gao trừng bàn tay đang từ từ tiến đến, sắc mặt trắng bệch ngưỡng về phía sau.

 

Ngươi cho rằng làm như vậy, sẽ trốn thoát được sao?” Mai Phi cười âm hiểm một tiếng, ra tay rất nhanh, một chưởng thẳng đập lên trên đầu Lăng Mị, sau đó vận công hấp lực.

 

Một dòng nội tức cuồn cuộn chảy ra khỏi cơ thể Lăng Mị, khiến thân thể nàng càng lúc càng lạnh, trong sự run rẩy, sắc mặt của nàng cũng càng lúc càng trắng bệch, không còn chút máu giống như một tờ giấy trắng, trong nháy mắt khủng bố vô hạn.

 

Tóc đen từng khúc từng khúc mất đi độ sáng bóng, chậm rãi biến thành ảm đạm, tuy Lăng Mị không bị đổi thành tóc trắng, nhưng vẻ khô nứt kia, làm cho nàng già đi mấy chục tuồi.

 

Tu vi võ công nhiều năm qua, trong giây lát chuyển thành của người khác, giờ phút này mặc dù nàng không cam lòng, nhưng mà không còn sức lực để phản kháng, vì vậy trong thống khổ giãy dụa, nàng phát ra tiếng gầm rú tê tâm liệt phế, kêu là đến khàn giọng, vô cùng tuyệt vọng, thống khổ!

 

Mặt Mai Phi lộ vẻ dữ tợn, nàng từng chút hút lấy nội lực của Lăng Mị, cảm giác như thân thể có đạo đạo dòng nước ấm chảy qua, mở cở trong bụng, không khỏi đẩy nhanh tốc độ, hoàn toàn không thèm để ý đến người dưới tay kêu la thảm thiết như thế nào.

 

Tựa hồ Lăng Mị càng kêu lớn tiếng, trong lòng Mai Phi lại càng cao hứng, nàng ngửa mặt lên trời cười ha ha, sau khi hít thở liền thu tay lại, sắc mặt hồng nhuận vẻ mặt phấn chấn, khinh miệt liếc nhìn Lăng Mị đã mất hết công lực, tan nát té trên mặt đất, toàn thân không còn chút sức lực.

 

Công lực của ngươi thật đúng là không tệ, so với tưởng tượng của ta còn cường đại hơn, ta vốn cho rằng hút công lực rất nhẹ nhàng, nhưng hiện tại xem ra không hẳn như thế, cần phải thích ứng một thời gian ngắn mới có thể dung hợp với nội tức của bản thân ta.”

 

Dùng chân tùy ý đá đá Lăng Mị, nàng không có phản ứng gì, bất quá Mai Phi biết rõ nàng vẫn chưa chết, cất giọng cười mỉa mai, châm chọc: “Cám ơn ngươi, bà chị, hôm nay có công lực của ngươi, ta đã trở thành vô địch thiên hạ! Kỳ thật con người của ta a, tâm địa phi thường tốt, bình thường người khác thiếu nợ ta, ta sẽ đòi lại, nhưng chuyện ta thiếu người khác, thì ta cũng tình nguyện hồi báo.”

 

      “Mỹ nhân đây cho ta sự trợ giúp lớn đến vậy, phần nhân tình này ta tất nhiên rất cảm kích. Yên tâm đi, ta biết ngươi muốn gặp Thiên, cho nên nhất định sẽ an bài ngươi trở lại bên cạnh hắn. Ha ha ──”

 

Giọng nói kiêu ngạo của Mai Phi, vang lên trong rừng cây này,  thần sắc coi khinh hết thảy, giống như cái gì cũng không lọt vào trong mắt của nàng.

 

Lăng Mị oán hận trừng mắt nhìn nàng, trong lòng nhỏ máu, nàng không thể tưởng tượng được mình thông minh một đời, kết quả lại thất thủ trong tay tiện nhân này, thật là người tính không bằng trời tính!

 

Sau khi Mai Phi hoàn thành những việc này, đắc ý xoay người muốn đi, chính là đi chưa tới hai bước, nàng lại vòng trở về, “Đúng rồi, thiếu chút nữa quên mất, tuy hôm nay ngươi đã không còn bất cứ uy hiếp gì rồi, nhưng há miệng cũng có thể nói lung tung ~~ cho nên để tránh cho ngươi trở về gặp Thiên lại ăn nói lung tung, ta quyết định. . . . . .”

 

Tiến lên mấy bước, vươn tay móc ra dược hoàn màu vàng bên hông, cưỡng chế nhét vào trong miệng Lăng Mị, sau đó dùng sức một cái, làm cho nàng ta nuốt xuống, Mai Phi vỗ vỗ hai tay, đứng dậy cười nói: “Tuyệt Dung đan, thuốc câm cực độc! Cả đời này ngươi cũng không thể mở miệng nữa, cho nên tự nhiên sẽ không cần lo lắng ngươi đi khắp nơi nói lung tung  ~~ ha ha, bất quá tuy là nói như vậy, nhưng ngươi thật sự sẽ có cả đời sao. . . . . .”

 

Mai Phi ý vị sâu xa liếc nhìn Lăng Mị, sau khi nhìn đến bộ dạng chật vật và mất trật tự không chịu nổi của nàng, liền chậm rãi xoay người, khẩu khí nhẹ nhàng: “Chờ đó, trong chốc lát nữa sẽ có người tới đón ngươi.”

 

Thân ảnh Mai Phi dần dần đi xa, dáng điệu uyển chuyển, cử chỉ cao nhã, bộ dạng ôn nhu hiền thục, thanh lệ động lòng người, thẳng khiến Lăng Mị căm hận ngút trời.

33 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 186.1

  1. cái này người ta gọi là…thà khốn nạn công khai còn hơn giả nai mà đáng sợ này….. haizzzzzzzzzzzz

    mình ghét mai phi…..thực ra lăng mị rất hay mà…..yêu Thiên đến độ cái gì cũng giám bỏ….Kiêu ngạo như vậy….mà kết cục thì…mình để người trong tâm….tâm người lại đặt nơi người khác….nhuwng lại “dụng tâm” tính kế mình

  2. Mai Phi này quá thâ độc….hazzzz…………tội nghiệp ông Thiên….kể cũng tội….xem như trời trả báo ổng vậy….
    Truyện này ta thích nhất Tiểu Ngọc Ngọc,Phong ca,Tịnh ca,Nguyệt ca…..hé hé…..

  3. hớ, bà này mang thai mấy tháng mà sao chạy nhảy ngon dữ vậy ta, cái thai này chắc lại có vấn đề gì rồi @@
    mà bà cô Lăng Mị cũng lại thê thảm, ta thấy đáng trách thì có nhưng ko đáng giận, bị hành hạ vậy kể cũng tội thật ==’

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s