Ngồi hưởng tám chồng chương 203 (2)


Quyển 2:

Chương 107: Đại kết cục (2)

Edit&Beta:Myumyu

Ngày hôm sau trên núi Thiên Dương, khi chín thân ảnh tuyệt mỹ xuất hiện ở đỉnh núi, Mai Phi mặc một thân y phục yêu lệ không khỏi nheo mắt lại, thần sắc trêu tức.

“Ha ha, quả nhiên là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, đã đến nước này rồi, Ngâm Tuyết vẫn không quên mang theo đám lang quân a?”

Mai Phi hôm nay, trang phục lộng lẫy diễm lệ, hiểnlộ rõ tư thái hoa lệ ung dung, hoàn toàn khác với cảm giác thân thiết hiểu lòng người ngày xưa, toàn thân từ cao xuống thấp tản mát ra một loại khí chất phú quý bức người.

Ngâm Tuyết? Nàng ta gọi mình là Ngâm Tuyết? Từ khi nào thì, các nàng lại thân thiết như vậy?

Tống Ngâm Tuyết cười nhạt không nói, mắt nhìn hai người bị trói sau lưng Mai Phi, trong mắt nhấp nhoáng một đạo hàn quang.

“Thế nào, Ngâm Tuyết đau lòng rồi sao? Ha ha.”

Mai Phi tươi cười nó, thông minh lợi hại như nàng, lúc này há có thể nhìn không ra sự tức giận trong mắt Tống Ngâm Tuyết? Vì vậy trong khi trêu tức, chậm rãi bước đi về hướng Tống Vũ Huyền bên cạnh, cười cười  mở miệng: “Ngâm Tuyết, ta chỉ mới quất hắn vài roi, Ngâm Tuyết đã tức giận  đến như vậy, nếu ta giết hắn, Ngâm Tuyết sẽ như thế nào?”

Mai Phi nở nụ cười, cười rất là sáng lạng, cảm giác như nàng chờ đợi ngày này, đã đợi thật lâu thật lâu rồi.

“Ta sẽ không để cho ngươi có cơ hội giết huynh ấy, điểm này, xin ngươi nhớ kỹ!” Tống Ngâm Tuyết mỉm cười, nhưng mà lời nói lại lạnh như băng, rét thấu xương, khiến Mai Phi liếc mắt khinh thường, nhếch mày.

Ha ha, thật sự là như vậy sao? Ta rất chờ mong.”

Mai Phi vừa nói, vừa dùng ngón tay nhẹ nhàng cạo vuốt gò má tuấn dật của Tống Vũ Huyền trước mặt, thân thể cực kỳ ngả ngớn.

“Bỏ tay ngươi ra!” Vừa thấy thế, Tống Ngâm Tuyết không vui cau mày, sẳng giọng, trong mắt thoáng hiện vẻ rét lạnh kinh người.

“Lấy ra? Được thôi.” Tùy ý thu tay lại, nhưng lại”bốp” một cái. Tiếng bạt tai thanh thúy vang lên, Mai phi cười cười tiến lên, thần sắc khiêu khích.

 

      “Thủy Nhược Mai!”

 

      “Ta đây ~~~ ha ha!”

Nghe được giọng nói tức giận của Tống Ngâm Tuyết, Mai Phi vui vẻ ngửa đầu mà cười, tiếng cười sung sướng lại có chút hả hê, khiến tất cả mọi người ở đây nhìn chằm chằm vào nàng.

Tống Vũ Thiên hai tay bị trói chặt, sắc mặt cực kỳ phức tạp nhìn  Mai Phi, cảm giác mâu thuẫn rối rắm, làm cho cả người hắn thoạt nhìn càng tiều tụy, chật vật.

Ngâm Tuyết, ta không sao.” Chứng kiến người ngọc lo lắng cho mình, Tống Vũ Huyền mở miệng nhẹ nhàng lắc đầu, vẫn tỉnh táo, sắc mặt trầm ổn không thay đổi.

Vô Song, Minh Tịnh, Kỳ Nguyệt, Lâm Phong, Tử Sở, Huyền Ngọc, Mặc Lương, bọn họ đứng ở sau lưng Tống Ngâm Tuyết, trong lòng cũng đều ẩn chứa lửa giận, bất quá đã đáp ứng trước là sẽ không cản trở, cho nên bọn họ liền biết nên làm như thế nào.

Chậc chậc, thật đúng là huynh muội tình thâm a, tình cảnh này, đúng là khiến người khác ghen tỵ muốn chết! Ngâm Tuyết, làm sao bây giờ, ta cũng muốn có một ca ca như vậy ~~~ a, đúng rồi, ta quên mất, kỳ thật ta cũng có ca ca ruột, hơn nữa vị ca ca này của ta, hắn đối với ta cực kỳ tốt đó, ha ha!”

Biểu lộ của Mai Phi rất phong phú, dường như tâm tình thật tốt, nàng ta lúc thì liếc Tống Vũ Huyền, lúc lại quét về phía Tống Ngâm Tuyết, nhưng bất luận thế nào vẫn không nhìn đến Tống Vũ Thiên bên cạnh.

Dường như cảm nhận được sự bất thường của nàng ta, Tống Ngâm Tuyết khép hờ mắt không nói lời nào, mà lúc này Tống Vũ Thiên lại đột nhiên mở miệng, “Mai nhi, Thủy thừa tướng đời này dưới gối cũng chỉ có ba nữ nhi, nàng làm sao lại có ca ca?”

Tựa hồ đã bị một loạt biến cố đả kích, không còn phong thái của ngày xưa, giống như là một quả cà phơi sương, héo rũ vô lực.

Nghe Tống Vũ Thiên nói…, Mai Phi cười không đáp, đôi mắt đầy thâm ý, sâu xa khó hiểu.

Đôi mắt tối sầm lại, biểu lộ cô đơn, thấy đối phương không để ý tới mình, Tống Vũ Thiên vô cùng phức tạp liếc nhìn nàng ta, sau đó khi nhìn đến cái bụng gồ lên thì thần sắc càng buồn bà.

Đến bây giờ hắn cũng chưa nghĩ ra tại sao Mai nhi phải làm như vậy? Nàng cũng không thuộc phe Tống Vũ Huyền, không nhận được lợi lộc gì của bọn họ, chính là đã như vầy, vì sao nàng còn phản bội hắn? Nàng đang mang thai con của hắn, mà hắn cũng hứa hẹn cho nàng những thứ tốt nhất thiên hạ, hôm nay tại sao nàng lại muốn vứt bỏ tất cả?

Tống Vũ Thiên nghĩ mãi mà không rõ, biểu hiện trên mặt rối rắm quái dị. Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết tiến lên một bước mở miệng nói: “Nói đi, nói ra mục đích của ngươi, hôm nay ngươi muốn ta đến đây, rốt cuộc là muốn làm gì?”

“Làm gì? Không làm gì. Chỉ là rảnh rỗi đến nhàm chán muốn tìm các ngươi ôn chuyện, sau đó. . . . . . tiễn các ngươi ra đi.” Mai Phi cười cười nói, thần sắc tự nhiên như mây trôi nước chảy, căn bản không giống như là đang nói một chuyện cực kỳ trọng đại.

Tiễn chúng ta ra đi? Vậy cũng phải xem ngươi có bản lãnh này hay không. A, còn nói cái gì ôn chuyện, làm như chúng ta thân thiết lắm ấy, quả thực không biết xấu hổ!”

Tịch Mặc Lương lên tiếng, dường như rất khó chịu với thái độ kiêu ngạo của Mai Phi! Cũng phải thôi, vốn là sát thủ đệ nhất giang hồ, hôm nay lại bị một nữ tử mang thai xem thường như vậy, đừng nói hắn, mà ngay Minh Tịnh vốn luôn thong dong bình tĩnh cũng phải khó chịu, bực bội.

“Vì sao lại muốn tiễn chúng ta ra đi?”

“Bởi vì ta hận a, hận mỗi người họ Tống các ngươi. Nhưng trong chuyện này hận nhất ~ vẫn là hắn.” Đối mặt với sự nghi vấn của Tống Ngâm Tuyết, Mai Phi thoải mái đáp lại, tay không khỏi chỉ chỉ Tống Vũ Huyền bên cạnh, nói ra ý nghĩ trong lòng mình.

Rõ ràng là hận đến hủy thiên diệt địa, nhưng Mai Phi lại có thể nói thoải mái tự nhiên như vậy, bởi vậy có thể thấy được nỗi hận trong lòng nàng ta, sớm đã xâm nhập vào trong cốt tủy, hòa hợp thành một thể, xóa không mất, cũng chùi không đi!

Hận. . . . . .”

Không rõ nỗi hận này rốt cuộc từ đâu mà đến, dường như cho tới bây mình giờ cũng không chưa làm chuyện gì thương tổn đến nàng ta, khi ngón tay thon dài của Mai Phi chỉ về hướng mình, Tống Vũ Huyền nghi ngờ.

“Mai nhi, nàng hận trẫm? Hận cả họ Tống? Vì cái gì?” Thật sự không hiểu Mai Phi rốt cuộc là có ý gì, Tống Vũ Thiên chần chờ mở miệng, bộ dáng hắn tràn đầy mâu thuẫn, thống khổ như có một con rắn độc đang hung hăng gặm cắn trái tim của hắn.

“Vì cái gì? Ha ha, đương nhiên là bởi vì – -“

 

      “Bởi vì ‘ ngươi cũng họ Tống ’! Đúng không?”

Mai Phi chưa nói xong, Tống Ngâm Tuyết liền vượt lên trước một bước trả lời hắn, lúc này, đôi mắt nàng tĩnh mịch, biểu lộ nghiêm túc, Tống Ngâm Tuyết cười cười giương môi lên, chậm rãi mở miệng, gằn từng chữ một: “Bởi vì ngươi cũng họ Tống, là ‘ tỷ tỷ ’trên danh nghĩa của ta, hoặc càng chính xác mà nói, là ‘ Đường tỷ* ’. Đúng không?”

 

(*Đường tỷ:Chị họ bên nội)

“Ha ha, Ngâm Tuyết thật là thông minh, không hổ là một tài nữ, mới đoán một lần đã đoán đúng.” Chân tướng được nói ra, Mai Phi mới đầu cũng hơi sững sờ, không nghĩ tới bí mật của mình lại bị người ta biết? Bất quá nàng cũng không thèm để ý, chỉ một lát đã khôi phục nụ cười, mở miệng khen Tống Ngâm Tuyết.

“Làm sao bây giờ, Ngâm Tuyết thông minh như vậy, làm hại ta có chút không nỡ giết ngươi rồi? Chính là không được a, nếu như ngươi không chết, ta vất vả bố trí nhiều năm như vậy chẳng phải sẽ thất bại vào phút chót sao, không được, không được, ha ha. . . . . .”

Mai Phi trêu chọc, không thèm để ý đến bí mật của mình bị công bố, bởi vì nàng vốn định làm cho bọn họ bất ngờ một phen, cho nên có người giúp nàng nói ra, tự nhiên trong lòng càng thích ý vạn phần.

Cái gì? Tỷ tỷ? Đường tỷ!

Trừ Tống Ngâm Tuyết ra, tất cả mọi người ở đây không thể tin được đây là sự thật , nhất là Tống Vũ Thiên, vừa nghe  lời này, trên gương mặt mặt u ám lập tức bịt kín một tầng xám trắng, gắt gao, nặng nề.

“‘ Đường tỷ ’, đây là ý gì? Mai nhi, phụ thân của nàng không phải Thủy Miểu sao? Làm sao có thể, làm sao có thể. . . . . .”

 

      “Đúng vậy a, phụ thân của ta Thủy Miểu, nhưng hắn không phải thân sinh , bởi vì phụ thân sinh ra ta là một người khác hoàn toàn, mà tên của hắn, gọi Tống Dật Minh, tiên đế Đại Tụng – – Tống Dật Minh. . . . . .”

“Không! Điều đó không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!”

Thực sự có chuyện như vậy? Tống Vũ Thiên trừng to mắt. Không tự chủ được lắc đầu, tựa như là bị kích thích đến cực độ, kích thich đến trái tim của hắn thừa nhận không nổi!

Bọn Vô Song nghe vậy hai mặt nhìn nhau, cũng vô cùng kinh ngạc, bởi vì nếu như lời Mai Phi nói là sự thật, như vậy nàng ta và Tống Vũ Thiên. . . . . .  là huynh muội ruột thịt.

Giữa huynh muội ruột thịt lại có quan hệ vợ chồng, hơn nữa còn phát sinh dưới tình huống có một bên biết rõ chuyện này? Về măt đạo nghĩa, không tránh khỏi có chút quá hoang đường a!

Ánh mắt không khỏi lướt qua cái bụng hơn năm tháng của Mai Phi, mọi người vừa nhìn liền biết đây là hàng thật giá thật, không có nửa điểm giả dối! Vì vậy trong lòng đều sững sờ, mím môi.

“Chuyện này có gì mà không có khả năng? Nếu không thì đến đây nhỏ máu nhận thân a?” Mai Phi không thèm để ý đến phản ứng của mọi người, chỉ tươi cười rạng rỡ, trên mặt là thần thái đắc ý.

Thấy vậy, Huyền Ngọc mở miệng nói: “Mai Phi, ngươi có phải hậu duệ hoàng thất hay không không quan hệ đến chúng ta, nhưng tại sao ngươi phải hận Tam hoàng tử? Hình như giữa hắn và ngươi, cũng không có liên hệ gì a.”

Không có liên hệ? Ha ha, ta cũng hy vọng là như vậy a, bất quá chỉ tiếc – – là không phải. . . . . .”

Mai Phi đảo mắt chống lại Tống Vũ Huyền, trong mắt bắn ra hàn quang, nàng cười xinh đẹp, nghiền ngẫm nói: “Chẳng lẽ mọi người không hiếu kỳ ta làm sao lại trở thành hậu duệ hoàng tộc đấy sao? Ha ha, Tam hoàng tử Tống Vũ Huyền, ta hận ngươi như vậy, ngươi không muốn biết là vì nguyên nhân gì sao?”

Nghe xong lời mà Mai Phi nói…, Tống Vũ Huyền cũng hơi kinh ngạc, nói thật, hắn thật sự nghĩ không ra rốt cuộc trong chuyện này có khúc mắc như thế nào?

Tống Ngâm Tuyết giữ im lặng, đôi mắt lấp lóe, nhưng nàng cũng không nói gì, mà chỉ giương mắt nhìn Mai Phi, biểu lộ bình tĩnh.

“A! Các ngươi có muốn biết rốt cuộc là vì sao hay không? Ta nhẫn nhịn lâu như vậy, hôm nay cũng muốn nói cho các ngươi được rõ, để các ngươi trên đường xuống suối vàng cũng là những con ma hiểu chuyện, kẻo khi Diêm Vương hỏi, các ngươi lại không đáp được một câu nào! Ha ha – -“

Mai Phi cười điên cuồng, gương mặt diễm lệ có vẻ dữ tợn, nàng ta đi từng bước một về hướng Tống Vũ Huyền, lạnh lùng trào phúng nói: “Tống Vũ Huyền, kỳ thật ta nên gọi ngươi Tam ca mới đúng. Ta nghĩ chỉ có ngươi mới hiểu được cái gì gọi là ‘ dày vò ’? Loại dày vò biết rất rõ ràng cha đẻ của mình là ai, nhưng mà thủy chung không cách nào tới gần, trơ mắt cảm giác mình như một kẻ lạc loài, không thể nào dung nhập với những người khác a? Ha ha.”

Cha đẻ của mình không thể cho mình sống hạnh phúc sung sướng, chỉ có thể tránh ở một góc rất xa nhìn người khác cả nhà hạnh phúc, loại cô đơn cùng tương phản mãnh liệt này, chỉ sợ mọi người ở đây, cũng chỉ có ngươi cùng ta mới có thể sâu sắc cảm thụ được a. . . . . .”

 

      “Bất quá có một chút bất đồng chính là, bi kịch của ngươi là ngươi tự mình tiếp nhận, mà bi kịch của ta, lại là do người khác áp đặt cho ta! Ta không giống ngươi, vì ân oán buồn cười của đời trước, có thể tiếp nhận con đường trải thảm mà bọn họ an bài sẵn cho ngươi, tình nguyện một mình yên lặng chờ đợi. Hừ, ta vốn là công chúa, lá ngọc cành vàng, xứng đáng hưởng thụ vinh hoa phú quý vô hạn, nhận hết sự kính ngưỡng của vạn người! Chính là lại bởi vì các ngươi, bởi vì mẫu thân ích kỷ vô tình của ngươi, đã hủy diệt không còn một mảnh!”

Mai Phi nói đến đây, giọng nói đột nhiên vút cao lên, có thể nhìn ra chuyện này trong lòng nàng ta đã  là một khối u vĩnh viễn đau nhức, khi đụng vào thì thì không khỏi trở nên cay độc!

Mẫu thân của Tống Vũ Huyền, Lâm quý phi năm đó?” Đã nói đến trọng điểm, nhưng mà màn sương mù bí ẩn vẫn còn rất nặng nề, mọi người nghe đến đây, không khỏi nhíu mày, đăm chiêu khó hiểu.

Lần đầu tiên Tống Vũ Thiên chật vật như vậy, toàn thân hắn run rẩy, hắn không nghĩ đến nữ nhân duy nhất mình thật lòng yêu thương kiếp này, lại là muội muội ruột thịt của mình! Hơn nữa muội muội này kỳ thật cũng không thương hắn, những hành động dịu dàng trước đây, tất cả đều là làm bộ, gặp dịp thì chơi, gạt người!

Trái tim, bỗng nhiên đau nhức mãnh liệt, co rút bức bối, không thể tưởng được Tống Vũ Thiên hắn cũng sẽ có ngày hôm nay, quả nhiên là châm chọc đến tột đỉnh!

Mai Phi chú ý tới biểu lộ của Tống Vũ Thiên, nhưng nàng ta lại hoàn toàn không thèm để ý, mỉm cười, nàng nheo hai mắt lại, châm chọc mà nghiền ngẫm nói: “Biết ta làm sao lại trở thành nữ nhi của Tống Dật Minh không? Chuyện này phải nói từ đại hôn năm đó của ả tiện nhân Mạc Lâm kia!”

 

      “Mạc Lâm năm đó, đã không còn là xử nữ gả cho tiên đế, trong lòng biết vào đêm động phòng nhất định không thể gạt được, vì vậy liền dùng chiêu ‘ thay mận đổi đào ’ lừa dối để qua ải. Chính là loại sự tình này, nữ tử bình thường làm sao chịu nguyện ý? Nhưng mẫu thân ngu xuẩn của ta lại đâm đầu vòa! Người ta chẳng qua là đã từng có ân mời bà một bữa cơm, bà liền hết lòng muốn báo đáp người ta, vì vậy về sau cam tâm tình nguyện thay người ta nhận thánh sủng vào đêm tân hôn, lại thần xui quỷ khiến có bầu.”

Mưu kế thực hiện được, dựa theo đường lui trước đó ả ta đã thay nương sắp xếp xong xuôi, khi đó, Thủy Miểu vẫn còn là Thị Lang. Trong lúc vô tình thấy mẹ ta, sinh lòng ái mộ liền muốn nạp bà làm tiểu thiếp. Mẹ ta vốn không muốn, căn bản là chướng mắt với tướng mạo của Thủy Miểu, nhưng khi đó bà đã biết mình có mang, nếu như không tìm một nam tử gả cho, chỉ sợ sau này sẽ gây ra nhiều thị phi, vì vậy sau khi cân nhắc kỹ, bất đắc dĩ gật đầu.”

“Mạc Lâm đương nhiên là vô cùng vui sướng với sự lựa chọn của mẫu thân ta, có lẽ là bởi vì còn áy náy, ngày thành thân đó nàng đưa tới thiệt nhiều lễ vật cho nương làm đồ cưới, giữ thể diện cho bà, làm cho bà sau này cũng không đến mức bị người ta khi dễ mà chịu khổ. Điểm này ả ta làm cũng không tệ lắm, bởi vì nhờ đồ cưới thật dày, cuộc sống của ta cùng mẹ ta tại Thủy phủ cũng không đến nỗi, không có ai dám xúc phạm chúng ta.”

“Mạc Lâm không biết nương mang thai, chỉ cho rằng ta là nữ nhi của Thủy Miểu, nhưng bởi vì nương sinh con không đủ tháng, nên khiến cho Thủy Miểu cũng hơi hoài nghi, bất quá hắn thấy ta là nữ, nghĩ rằng tương lai cũng không chia được gia sản gì của hắn, vì vậy liền mở một con mắt nhắm một con mắt.”

“Nương ta là nữ nhân ngu xuẩn nhất ta từng gặp trên đời này, vì một bữa cơm ngày xửa ngày xưa, rõ ràng lại ngậm bí mật này không chịu nói ra! Hừ, nếu không nhờ một lần, ta vô tình nghe được nàng thì thào nói khi đi thăm mộ Mạc Lâm, ta nghĩ cả đời ta đây cũng khó có khả năng biết thân phận đích thực của mình!”

Mai Phi sắc mặt dữ tợn kể ra các loại thị phi khúc mắc năm đó.

Hai con ngươi nàng ta hung hăng quét qua mọi nơi, sau khi âm lệ liếc mắt một cái, lạnh như băng nói: “Vì cái gì, cùng là huyết mạch của hoàng thất, các ngươi thì cao cao tại thượng, mà ta lại phải đi ăn nhờ ở đậu? Hừ! Tuy nói trong Thủy phủ không ai dám khi dễ chúng ta, nhưng lạnh lẽo khinh khỉnh lại nhiều không kể xiết! Tại sao lại như vậy? Bởi vì nương ta là thiếp! Ta là thứ xuất! Cho nên về lý phải xem sắc mặt chính thê!”

Ha ha, ha ha ha ha! Thật là buồn cười, buồn cười cực kỳ! Ta đường đường là công chúa Đại Tụng, rõ ràng lại sa sút tới mức phải xem sắc mặt một lão bà? Chuyện này là ai gây ra? Là ai – -“

Mai Phi nói tới chỗ này, thân thể mạnh mẽ quay lại, sau đó ngón trỏ chỉ về hướng Tống Vũ Huyền, trừng mắt: “Là ngươi! Tống Vũ Huyền, hết thảy đều là do ngươi cùng với mẫu thân chết tiệt của ngươi gây ra!”

 

      “Ngươi đoạt vị trí vốn thuộc về ta, thứ con hoang nhà ngươi, ngươi mà là Tam hoàng tử cái gì? Ta mới là trưởng công chúa Đại Tụng! Tống Dật Minh cả đời không có nữ nhi, nếu như ông ta biết đến sự hiện hữu của ta, nhất định sẽ rất yêu rất thương ta, làm sao có thể để ta một mình lưu lạc bên ngoài!”

 

      “Quyền lợi vô hạn, địa vị chí tôn, ta vốn có được hết thảy! Chính là bởi vì các ngươi – – ta chỉ có thể trơ mắt nhìn, nhìn các ngươi cười, nhìn các ngươi dương dương đắc ý! Vì cái gì, vì cái gì, ta không cam lòng, ta không cam lòng! Ta không có điểm nào thua kém các ngươi, tuy mẹ ta đã từng là một hạ nhân đê tiện, nhưng mẫu thân của Tống Vũ Thiên không phải cũng như vậy sao? Trước kia bà ta bất quá cũng chỉ là một cung nữ, so với nương ta cũng không khá hơn chút nào, con của bà ta cũng có thể làm hoàng đế, công chúa ta đây sao lại không chiếm được vinh hoa phú quý?!”

 

      “Từ sau khi ta biết thân phận của mình, ta liền không ngừng tự nói với mình, ta là cành vàng lá ngọc, ta phải tìm lại hết thảy những thứ vốn thuộc về ta, cho nên nhiều năm qua, ta không để ý luân lý tiến cung tuyển tú, trăm phương ngàn kế che dấu tài năng, vì cái gì, chính là vì chờ đợi ngày này đến!”

Mai Phi thù hận nghiến rắng mà nói…, lời chỉ trích biến thái, khiến mọi người ở đây cảm thấy rùng mình một hồi!

Tuy Tống Ngâm Tuyết mơ hồ đoán được chút chuyện liên quan, nhưng cụ thể trong đó lại không biết được, cho nên hôm nay nghe xong lời Mai Phi nói…, không khỏi nhẹ nhăn lông mày lại.

Ngươi bệnh tâm thần rồi! Cái gì mà những thứ vốn thuộc về ngươi? Nếu là nghiêm khắc xem xét, ngươi căn bản không có gì cả! Mẹ ngươi tri ân báo đáp vốn là một việc tốt, lúc trước Lâm phi cũng đâu có cưỡng cầu! Hơn nữa, việc mẹ ngươi mang thai người khác căn bản không biết, bà ấy cũng không muốn người khác biết, ngươi còn trách được ai?”

Mặc Lương tựa hồ nghe không nổi nữa, hắn mặt lạnh, khẩu khí cực kỳ không tốt, gương mặt tuấn tú tràn đầy tức giận.

 

      “Trách được ai? Đương nhiên là trách hắn và mẫu thân hắn! Nếu như không phải vì lo lắng bọn họ bị hoạch tội, nương ta làm sao có thể đến chết cũng không chịu nói ra bí mật này? Mà ta lại đáng chán như hiện tại!”

Thẳng tắp chỉ về hướng Tống Vũ Huyền, từ nét mặt đến giọng nói của Mai Phi đều vô cùng hung ác.

Thấy vậy, Mặc Lương bật cười, thần sắc khinh thường: “Hừ, đúng là đầu heo! Ngươi cũng tự nghĩ đi, nếu là không có bọn họ, ngươi từ nơi nào chui ra? Chỉ sợ giờ khắc này trên thế giới, căn bản cũng không có nhân vật nào là Thủy Nhược Mai!”

Ngươi nói bậy!”

 

      “Những câu ta nói đều là sự thật!”

 

      “Nói bậy – -“

Bị thù hận bịt mắt, căn bản không phân biệt được đúng sai trung gian, Mai Phi hung ác kêu to, mắt lộ ra ánh sáng nguy hiểm.

      “Thủy Nhược Mai, Mặc Lương nói không sai, ngươi có được sinh mạng, ngươi có ơn không lo báo đáp còn chưa tính, cư nhiên còn ôm ấp ý đồ xấu trong lòng muốn thương tổn thân nhân của mình, việc này thật sự là trời  đất không dung.”

Huyền Ngọc lên tiếng, gương mặt nghiêm túc!

Nghe vậy, Mai Phi cười khinh miệt, ánh mắt tràn đầy khinh thường: “Hừ, ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo, ngươi có tư cách gì giảng dạy ta? Ta cho ngươi biết, ngày hôm nay, ta đã đợi rất lâu rất lâu rồi, làm sao có thể chỉ vì vài lời ba xạo của ngươi mà chuyển biến?”

Chỉ cần ta có thể đòi lại hết thảy những thứ vốn thuộc về ta, cái gì ta cũng có thể buông tha, ngay cả thân thể của mình, ta cũng có thể không chút chần chừ kính dâng cho ca ca ruột của mình!”

Lúc Mai Phi nói những lời này, biểu lộ rất là tùy ý, căn bản không nhìn tới gương mặt xám như tro tàn của Tống Vũ Thiên ! Lời nói lạnh lùng là không mang chút cảm tình nào.

“Làm sao ngươi có thể như vậy! Biết rõ ngọn nguồn lại còn huynh muội loạn luân, có con lại muốn đi giết cha đẻ của nó! Loại nữ nhân ác độc như ngươi, sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng!”

Kỳ Nguyệt nhịn không được mở miệng, lòng của hắn vẫn rất thiện lương, mặc dù hắn không thích hai người trước mắt, nhưng đối với hài tử của bọn họ, hắn không đành lòng, bất luận thế nào, trẻ con vẫn là vô tội!

“A, báo ứng? Nếu thật sự có thứ đó, hẵng đã sớm đến rồi, tại sao lại còn chờ tới bây giờ? Còn có. . . . . . Ngươi nói cha đẻ của hài tử là Tống Vũ Thiên ~~ ha ha, ngươi nghĩ hắn có cái năng lực này sao?”

Cái gì!

Mai Phi vừa nói xong, Tống Vũ Thiên mạnh mẽ ngẩng đầu lên, thần sắc chịu đả kích lớn, môi hung hăng run rẩy, tựa hồ như đã suy nhược đến mức không cách nào thừa nhận bất cứ đả kích gì nữa!

Mai nhi, nàng có ý gì. . . . . .”

“Có ý gì ư? Rất đơn giản, chính xác là ngươi cũng không phải là phụ thân của hài nhi trong bụng ta! Ngươi cũng không ngẫm xem, vì sao qua nhiều năm như vậy hậu cung của ngươi không một ai có thể có con nối dòng, mà chỉ có một mình ta có thể?”

 

      “Bởi vì hài tử của những nữ nhân kia trẫm hoàn toàn không muốn, cho nên mỗi một lần sủng hạnh các nàng sau đó liền ban cho bọn họ hoa hồng. . . . . .”

 

      “A, thật là như vậy sao?” Mai Phi nghiền ngẫm, thần sắc âm độc vô cùng.

“Đương nhiên là như vậy. trong lòng trẫm, chỉ có nữ tử trẫm yêu thích mới có tư cách mang long tử, những người khác, trẫm không cho phép. . . . . .”

Khi Tống Vũ Thiên nói lời này thì sự phức tạp và mâu thuẫn, rối rắm và ảm đạm tràn đầy trong nội tâm hiển hiện hết trên mặt, chật vật mà cô đơn.

Nếu như Mai Phi là một người bình thường, nhìn nam nhân có quan hệ thân mật cùng mình ngày xưa giờ phút này thê thảm đến như vậy, ít nhiều gì cũng động lòng trắc ẩn!

Chính là nàng ta là Mai Phi, Mai Phi không có tình cảm chỉ muốn đạt tới mục đích, sau khi thấy tình hình như thế, không chỉ có không có một chút mềm lòng, còn lạnh như băng châm dầu vào lửa nói ra một sự thật: “Tống Vũ Thiên, ta khuyên ngươi đừng khờ dại như vậy nữa, ngươi đã sớm uống Tuyệt dục đan của ta, cả cuộc đời này khó có khả năng có hài tử!”

      “Ha ha, thiệt là, chúng ta là huynh muội ruột thịt nha, hoan hảo thì có thể, nhưng sanh con là chuyện quan trọng nha, tuyệt đối không được . . . . . .”

 

      “Không có khả năng! Trẫm không có khả năng tuyệt dục!” Nhận đả kích nề một lần nữa , cảm giác như trời long đất lở! Trán Tống Vũ Thiên nổi đầy gân xanh, hai tay bị trói chặt không khỏi nắm lại!

“Mai nhi, nàng lừa gạt trẫm,trẫm không có khả năng tuyệt dục, trong hậu cung cũng không phải không có phi tử mang thai, chỉ có điều lúc ấy bởi vì có Lăng Mị, những hài tử kia đều bị nàng ta âm thầm dùng thủ đoạn hại chết mà thôi!”

Không nam nhân nào có thể tiếp nhận sự thực rằng mình không thể sinh con, chưa kể người nam nhânđó  còn có địa vị cao quý!

Có ba việc bất hiếu, vô hậu là đầu tiên! Mình khổ sở chiến đấu lâu như vậy, kết quả lại bị nữ nhân mình yêu thích tự tay chặt đứt đường con cháu? Thử hỏi loại chấn động này. Thế gian có mấy người có thể thừa nhận!

Đến lúc này đột nhiên phát hiện Tống Vũ Thiên cũng là người đáng thương, vốn hăng hái, hô mây gọi gió, nhưng bây giờ thì sao? Giống như chớp mắt đã già đi mười tuổi, suy sụp tang thương, làm cho người ta không thể tìm được bóng dáng hắn lúc trước.

“Tống Vũ Thiên, ta còn tưởng rằng ngươi rất thông minh, hiện tại không thể tưởng tượng được ngươi còn ngu hơn cả heo! Những phi tử kia có mang, thì nhất định là của ngươi sao? Chẳng lẽ ngươi không biết đó là vì ta sợ khiến ngươi hoài nghi, mà cố ý tìm nam nhân cho bọn hắn sao?”

 

      “Ngươi bị Lăng Mị chiếm lấy, các phi tử kia cả năm không hưởng được chút mưa móc nào, ngẫu nhiên có một nam nhân xuất hiện ở trước mặt các nàng, các nàng đương nhiên là vui mừng khôn xiết? Bởi vì thứ nhất, bọn họ được sảng khoái, lại có khả năng mang thai vàng thau lẫn lộn, sau đó mẹ quý nhờ con leo lên cành cao. . . . . .”

 

      “Thủy Nhược Mai – -“

Nghe xong lời mà Mai Phi nói…, Tống Vũ Thiên triệt để phẫn nộ, hắn mắt đỏ nhìn phía trước trừng trừng, không rõ vì sao mình cuồng dại si tình, đến cuối cùng lại nhận được sự đối đãi tuyệt tình như vậy!

Hắn không phải là Tống Vũ Huyền, hắn chỉ là ca ca của nàng, hơn nữa chưa từng thương tổn nàng, vì sao nàng nhẫn tâm đối xử với hắn như vậy? Vì sao? Vì cái gì!

“Nói, rốt cuộc đứa bé này là của ai!”

Đỏ hồng mắt, Tống Vũ Thiên trợn trừng, dù sao trái tim đã bị thương tan nát thành mảnh nhỏ rồi, giờ phút này hắn cũng không còn cái gì để mất nữa!

Thủy Miểu a! Ta chỉ tiếp xúc với một nam nhân duy nhất là hắn ~~” Mai Phi vừa cười vừa nói, hoàn toàn không thèm để ý trong mắt thế nhân Thủy Miểu này chính là cha đẻ của nàng!

Nghe vậy tất cả mọi người đều kinh ngạc, há hốc miệng, không dám tin nàng ta lại có thái độ tùy ý như vậy.

Tống Vũ Thiên cảm thấy ngực mình sắp nổ tung rồi, hắn không ngừng thở phì phò, không nháy mắt nhìn chằm chằm vào Mai phi, chính là Mai Phi trước mặt chẳng biết xấu hổ vẫn cười tươi rói, không thèm để ý chút nào!

“Thịt béo đưa tới cửa có ai lại từ chối? Thủy Miểu đã hoài nghi ta không phải là nữ nhi của hắn, thấy ta chủ động thân mật cùng hắn, đương nhiên là hiểu ngay, không còn băn khoăn nữa, cho nên chơi cũng rất hăng hái a! Ha ha, ngẫm lại kỳ thật cũng rất thú vị, một người là ca ca của mình, một người là phụ thân trên danh nghĩa, nhưng hai người lại bị ta dùng thủ đoạn đùa giỡn trong lòng bàn tay~~ loại cảm giác này nha, quả nhiên là đẹp không sao tả xiết . . . . . .”

Mai Phi tựa hồ đang hồi tưởng lại, đôi mắt đẹp lưu chuyển, thần sắc trêu tức, cảm giác sảng khoái tuyệt vời chất đầy trong lòng.

“Ha ha, các ngươi trừng ta làm cái gì, cảm thấy ta rất xấu xa? Kỳ thật chuyện này có là cái gì! Thân thể da thịt bất quá chỉ là bề ngoài hư ảo, cần gì phải để ý quá mức? Nếu như có thể dùng những thứ bề ngoài này đổi lấy những thứ hữu dụng, mua bán như vậy đối với ta mà nói, cũng không mất mát gì. . . . . .”

 

      “Thủy Nhược Mai, ngươi – -“

 

      Nghe xong lời nói như vậy, Tống Vũ Thiên tuyệt vọng kêu to, chính là Mai Phi lại vui vẻ cười lớn, kiểu cười ngạo mạn mà điên cuồng này, không biết hôm nay nàng ta đã cười lần thứ mấy rồi?

“Thủy Nhược Mai, nói ra mục đích thật sự của ngươi đi.” Tống Ngâm Tuyết thấy vậy, lạnh nhạt hỏi, thần sắc trấn định.

Nghe vậy, Mai Phi thu hồi nụ cười, nheo mắt cao giọng nói;“Mục đích? Không phải ta vừa mới nói sao? Chính là nói chuyện phiếm với các ca ca muội muội, ôn chuyện, sau đó. . . . . . tiễn các ngươi lên đường.”

 

      “Sau khi tiễn chúng ta lên đường thì sao? Ngươi muốn làm gì? Dùng hài tử trong bụng làm cớ, giành quyền thao túng Đại Tụng?”

 

      “Ha ha, Ngâm Tuyết thật thông minh, tỷ tỷ muốn làm gì ngươi đều biết! Đúng vậy, ta muốn làm người đứng đầu Đại Tụng này, người đứng đầu nắm thực quyền!”

“Thủy Nhược Mai, ngươi muốn làm Nữ Đế?” Tống Vũ Thiên vạn phần khiếp sợ, không nghĩ tới người bên gối mình ngày đêm yêu thương lại ẩn chứa dã tâm như vậy, toàn thân không khỏi rung động mãnh liệt!

“Chuyện này có gì là không thể? Ngâm Tuyết cũng có thể làm nữ vương gia, ta chính là cành vàng lá ngọc chính tông, tại sao không thể làm nữ hoàng? Ha ha, Thiên, ta biết ngươi không thích nghiệt chủng trong bụng ta, cho nên ngươi yên tâm, ta sẽ không để cho hắn sống quá lâu đâu!”

 

      “Ta cũng không thích lão thất phu Thủy Miểu kia, mang con của hắn cũng chỉ là tình thế bắt buộc, nếu như đến lúc đó ta sinh hạ nam hài, ta còn lưu hắn vài năm để củng cố chính quyền của ta, nhưng nếu như là nữ nhi ~~ ha ha, nhất định sẽ lập tức bóp chết, tuyệt đối không để nó sống sót! Thế nào, Thiên, ngươi hài lòng không? Dưới suối vàng hẳn là cũng rất vui mừng a. . . . . .”

 

      “Đồ điên! Ngươi điên rồi! Ngươi quả thực không còn nhân tính!”

Lời mà Mai Phi nói…, khiến Kỳ Nguyệt bên cạnh phẫn nộ, hắn trừng mắt cất giọng lạnh lùng: “Mai Phi, đứa bé kia nói như thế nào cũng là cốt nhục thân sinh của ngươi, làm sao ngươi có thể máu lạnh như vậy!”

“Máu lạnh? Không phải thế nhân đều như thế sao, cần gì phải nói một mình ta?”

Ta đã từng  hoài nghi nương ta như vậy, vì cái gì ta là nữ nhi thân sinh của bà, bà ta lại thà cả đời chịu tủi thân hy sinh ta, cũng không muốn nói cái bí mật này ra? Vì vậy có một ngày, ta rốt cục nhịn không được, ta dùng chủy thủ đâm vào ngực bà ta, cảm thụ được nhiệt độ trong máu bà ta, quả nhiên lúc đầu còn nóng, nhưng về sau, lại chậm rãi biến thành rất lạnh. . . . . .”

Mai Phi từng chữ từng câu kể ra chuyện năm đó, trên mặt mơ hồ hiện vẻ dữ tợn! Nàng nhớ tới buổi tối cách đây nhiều năm, tay nàng đầy máu tươi đứng dưới ánh trăng,cảm giác trên tay, thật sự rất lạnh, rất lạnh.

“Hừ! Người trên đời đều là máu lạnh, nương ta như thế, những người khác cũng vậy, cho nên vì cái gì ta lại không thể!”

Hất tay áo lên, Mai Phi âm tàn trầm mặt, hai con mắt rét căm căm nhìn về phía trước, thấy vậy, mọi người kinh ngạc lần nữa, không thể tin được nàng ta rõ ràng lại từng tự tay dùng loại tư tưởng biến thái này giết chết mẹ ruột của mình? Đây quả thực. Quả thực. . . . . .”Thủy Nhược mai, ngươi thật sự là đồ điên! Phát rồ rồi- -“

Kỳ Nguyệt giận dữ, không khỏi mở miệng mắng, mà bảy người khác sau lưng cũng giống như vậy, sắc mặt đều ngưng trọng, biểu lộ sâu xa! Mà Tống Ngâm Tuyết trầm mặc nhìn Mai Phi, nhếch cánh môi, thật lâu vẫn không phát một lời.

Tống Vũ Huyền cũng trầm mặc, chỉ là trong thần sắc có thêm chút gì đó khang khác, thương tiếc cho cảnh ngộ của mẫu thân Mai Phi, dù sao bà ấy rơi vào hoàn cảnh như thế, mẫu phi của hắn, ít nhiều gì cũng có chút trách nhiệm . . . . . . Tống Vũ Thiên không còn khí lực, bị hai lần đả kích nghiêm trọng cùng sự phản bội tan nát cõi lòng, hắn không còn biết nên nói cái gì? Hắn đã từng hô mua gọi gió, đứng trên vạn người! Kết quả lần đầu tiên thật tình đi yêu một người, lại bị tính toán thảm hại như vậy, hủy hoại triệt để như thế! Chẳng lẽ đây chính là báo ứng sao? Báo ứng hắn đã từng vì ngôi vị hoàng đế kia, mà không tiếc giết thúc thí huynh, làm nhiều chuyện xấu như vậy!

Thiên đạo tuần hoàn, báo ứng khó tránh, thì ra thật sự là như vậy! Thật sự, là như thế này. . . . . . Tống Vũ Thiên tự giễu cúi đầu xuống, tinh thần sa sút toàn thân không còn chút thần thái nào, tựa như là người chết.

Mai Phi lạnh lùng nhìn hắn, sau đó ngẩng đầu nhìn trời, ước chừng là cảm thấy đã đến giờ, vì vậy đổi sắc mặt, mở miệng cười nói: “Tốt lắm, chuyện cũ đã kể xong rồi, cũng nên tiễn các ngươi lên đường. . . . . .”

 

      “Tiễn chúng ta ra đi? Vậy cũng phải xem ngươi có bản lãnh này hay không!” Nghe khẩu khí vạn phần cuồng vọng của Mai Phi, Mặc Lương bên cạnh không khỏi nhíu mày, sau đó trao đổi ánh mắt với Minh Tịnh hai chân khẽ nhún, nhảy ra.

“A, muốn làm anh hùng bảo vệ mình người yêu? Ha ha, chỉ sợ các ngươi không có bản sự này  ~~”

 

      “Có bản lãnh này hay không, đánh rồi sẽ biết!” Mặc Lương phản bác, sắc mặt lạnh như băng.

Thấy vậy, Mai Phi vui cười nhìn hắn, sau đó lại nhìn nhìn Minh Tịnh bình tĩnh thong dong bên cạnh hắn, cười tươi như hoa nói: “Tốt, vậy đánh a. Nói thực mấy tiểu ca võ công cao cường như vậy, nếu thật sự bị thương cũng hơi đáng tiếc. Ha ha, không bằng như vậy đi, đợi lát nữa ta ra tay nhẹ một chút, chờ giải quyết mấy kẻ họ họ Tống này xong, ta đem tám người các ngươi về trong nội cung, làm nam phi cho ta ~~”

Đùa giỡn nói, ánh mắt không khỏi lướt qua trên người tám người. Mai Phi sung sướng, thần sắc yêu mị;”Ta nói Ngâm Tuyết thật là có phúc a, rõ ràng có thể có được tám phu quân cực phẩm như vậy, thật sự là khiến tỷ tỷ đây nhìn mà phát thèm. Ngươi yên tâm đi, lát nữa ta tiễn ngươi ra đi rồi, ta sẽ đối đãi với bọn họ thật tốt, cam đoan nuôi bọn họ trắng trẻo mập mạp, không để cho bọn họ chịu tí xíu khổ sở nào. Ha ha – -“

“Đi mà mơ giấc mộng ngàn thu của ngươi đi!” Mặc Lương vừa nghe vậy, tức giận bừng bừng, một chân điểm nhẹ, hàn kiếm trong tay đâm ra.

Minh Tịnh thấy thế, cũng tiến lên theo, cùng Mặc Lương chia làm hai hướng tiếng công, khí thế mãnh liệt không thể chống đỡ!

Mai Phi cười một tiếng, tự tin trêu tức, chỉ thấy nàng linh hoạt lách mình một cái, thoải mái tránh khỏi kiếm quang, sau đó nhảy lên, một cước đá văng mũi kiếm ra , xoa y người, khuỷu tay chống xuống, hóa bị động thành chủ động, ngón tay bắn ra kiếm phong, động tác chuẩn xác, nội tức cường đại, hoàn toàn không bị cái bụng kềnh càng ảnh hưởng!

Võ công của ngươi, là Tuyệt thánh truyền thụ?” Tống Ngâm Tuyết nhìn động tác của Mai Phi, không khỏi nheo mắt lại.

Công kích thất bại, Minh Mặc hai người có chút thất kinh trong lòng, lúc này vừa nghe người ngọc nói như thế, đều kinh ngạc quay đầu nhìn. Thủy Nhược Mai. . . . . . Nàng ta cũng là đồ đệ của tuyệt thánh?

“Ha ha, Ngâm Tuyết rất có mắt, mới nhìn đã biết sư phụ ta là ai? Ta biết kỳ thật từ lần đầu tiên ngươi nhìn thấy ta trên đại hội võ lâm khi đó ngươi đã nhìn ra rồi, bất quá ngươi biết ta không dễ dàng đối phó, hơn nữa lúc ấy lại muốn mượn đại hội võ lâm để khôi phục danh dự của mình, cho nên không tiếp tục truy đuổi, đúng không?”

Võ lâm đại hội?

Mai Phi lại nói ra một sự thực, khiến Tống Vũ Thiên lòng như tro tàn như nghe được càng thêm cay đắng. Thì ra nàng ta đi đại hội võ lâm? Nàng ta nói về nhà thăm viếng lại là đi đại hội võ lâm? Mình thật là một thằng ngốc, một thằng ngốc bị một nữ nhân triệt để đùa bỡn trong lòng bàn tay!

Đối với Mai Phi, tất cả mọi người ở đó đều cảm thấy khủng bố. Nữ tử tâm địa ngoan độc, không có tính người như thế, lại thâm tàng bất lộ ẩn núp lâu như vậy, lòng dạ âm trầm làm cho người ta không có cách nào tiếp nhận!

Thủy Nhược Mai, ngươi bái sư phụ khi nào?” Tống Ngâm Tuyết ngẫm nghĩ một lát, mở miệng hỏi.

Thấy vậy, thần sắc Mai Phi đầy vẻ chế nhạo: “Thế nào, Ngâm Tuyết ghen tị sao? Chẳng lẽ ngươi chỉ cho phép Tuyệt Thánh dạy ngươi, không cho phép hắn dạy ta sao? Ha ha, năm đó lúc ngươi theo hắn tập võ, đương nhiên, chuyện này về sau ta mới biết được. Có một ngày hắn đi qua Thủy phủ, vừa hay nhìn thấy ta dùng chủy thủ đâm vào lồng ngực mẹ ta, vì vậy hắn nổi hứng lên, nhìn ta máu tươi đầy tay, tà mị hỏi ta có hứng thú học võ hay không. . . . . .”

Thiên hạ đệ nhất Tuyệt thánh rõ ràng lại hỏi ta có muốn học võ hay không? Chuyện tốt tự nhiên từ trên trời rơi xuống! Ta liều mạng gật đầu, dập đầu bái sư, rốt cuộc đã trở thành đồ đệ của hắn.”

 

      “Tuyệt thánh cũng không để ta gọi hắn là sư phụ, hơn nữa mỗi lần cũng chỉ dạy ta rất ít! Bất quá tuy hắn dạy cũng không chăm chú cho lắm, nhưng mà ta lại ra sức khắc khổ học tập, bởi vì ta biết chỉ khi ta có võ công, hết thảy nguyện vọng của ta mới có thể thực hiện được!”

 

      “Lúc ấy ta cũng không biết Tuyệt thánh ngoại trừ dạy ta ta đồng thời còn dạy người khác, hơn nữa không tùy ý tản mạn giống như ta đây , mà toàn tâm toàn ý chăm chú dạy, xem ra trong lòng của hắn, vị trí của người kia, thủy chung vẫn quan trọng hơn ta!”

Mai Phi nói, ánh mắt chứa đầy sự ghen ghét, nàng lạnh lùng nở nụ cười, cười âm trầm khủng bố, “Vì sao, Ngâm Tuyết, vì cái gì tất cả mọi người đều thích ngươi? Mà ngay Tuyệt thánh láu lỉnh tà nịnh cũng như thế ?”

 

      “Mạng của ngươi thủy chung luôn tốt hơn ta, lúc gần đi, Tuyệt thánh không lưu lại cho ta cái gì, nhưng lại để Huyền Mặc lệnh lại và truyền thụ một nửa nội tức cho ngươi! Ngươi biết sau khi ta biết chuyện đó đã nghĩ gì sao? A, loại ghen ghét hủy thiên diệt địa đốt cháy ta lúc ấy thật sự đã thôi thúc ta phá hủy tất cả mọi thứ của người, sau đó khiến ngươi thất bại thảm hại, chết không có chỗ chôn!”

“Nhưng ta biết, người làm đại sự trước hết phải hiểu được một chữ ‘ nhẫn ’, Tống Ngâm Tuyết ngươi đã có thể chịu được, Thủy Nhược Mai ta đây há lại có thể kém hơn ngươi sao? Hơn nữa, ta còn muốn lợi dụng ngươi đấu với Tống Vũ Thiên, đợi hai người đấu đến tình trạng ngươi chết ta sống, ta còn nhảy ra làm ngư ông đắc lợi chứ, làm sao có thể xúc động như vậy ~~`”

Đối mặt với Mai Phi, Tống Ngâm Tuyết cười nhạt, bộ dạng thủy chung vẫn nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, “Thủy Nhược Mai, những năm này ngươi thận trọng bài bố, thật đúng là vất vả cho ngươi rồi. . . . . .”

Mai Phi không để ý tới sự châm chọc của Tống Ngâm Tuyết, nghiêng mắt tiếp tục nói: “Đúng vậy a, tất cả những vất vả lúc ấy là để chờ đến hôm nay, ta cố ý hao hết tâm tư trên người một nam nhân mà ta căn bản không thương, cả ngày tốn công tốn sức nghiên cứu tâm tình sở thích của hắn, tính toán phải làm thế nào mới có thể khiến hắn vô tình yêu ta, hơn nữa một bước cũng không rời khỏi ta.”

 

      “Ha ha, ta làm được, khi ta dùng thân phận tú nữ tiến cung, hơn nữa đem thân thể hoàn bích không tỳ vết kính dâng cho ca ca của mình thì ta đã biết, con đường này, ta cuối cùng sẽ thành công!”

 

      “Ta chờ nhiều năm như vậy, nhịn nhiều năm như vậy, thẳng đến một khắc ngươi giả chết rời đi kia, ta liền biết cơ hội của ta, đã không còn xa nữa.”

 

      “Tống Ngâm Tuyết, nếu luận võ công, ta cũng không thua kém ngươi, nhưng nếu luận nội lực, ta lại không bì nổi ngươi! Ta không có nội tức Tuyệt thánh cho, nếu thật sự phải đấu tay đôi, căn bản không có phần thắng! Cho nên – -“

 

      “Cho nên ngươi liền hút nội lực của Lăng Mị, đúng không?”

Tống Ngâm Tuyết cắt ngang lời nàng, sắc mặt nhẹ nhàng, kỳ thật từ một ngày Mai Phi bắt Lăng Mị đi, nàng đã biết sẽ có kết quả như vậy .

 

      “Không sai, ta hút nội lực của Lăng Mị, bởi vì chỉ có như vậy, ta mới có thể chính thức chống lại ngươi! Hừ, Lăng Mị kia, bình thường ngang ngược, kiêu ngạo không ai bì nổi, ta đã sớm không vừa mắt với ả ta rồi! Bất quá tuy không vừa mắt, nhưng ta cũng không có cách nào, bởi vì võ công ả ta cao như vậy, nếu ta không tìm được một cơ hội thích hợp, căn bản không có cách nào ra tay với ả ta được, cho nên điểm này, ta còn phải cám ơn Ngâm Tuyết muội muội, bởi vì nếu ngươi không đánh ả trọng thương, ta làm sao có thể dễ dàng đắc thủ như vậy. . . . . .”

Mai Phi nói xong, không khỏi cười đắc ý, chính là không biết vì cái gì, Tống Ngâm Tuyết cũng cười theo, cười vô cùng chói lọi, vô cùng sáng lạng!

Thủy Nhược Mai, ta thật sự bội phục ngươi, ngươi tính toán tường tận, làm chuyện gì cũng không từ thủ đoạn! Ngươi biết rất rõ ràng phương pháp hấp công từ trước đến nay vô cùng hung hiểm, nếu như không cẩn thận sẽ bị hai nguồn nội lực xung đột mà chết, cho nên trước đó ngươi có con, để tương lai hai nguồn nội lực kia xung đột ngươi sẽ dẫn xung lượng tới trên người hài tử, bảo trụ tính mệnh của mình. . . . . .”

Tống Ngâm Tuyết vừa nói, vừa cười lạnh, trên mặt lộ vẻ lạnh lùng cùng khinh bỉ vô tận.

Hai nguồn nội lực xung đột, lúc trước Nhữ Dương quận chúa còn không thể gắng gượng nổi, nói chi đến một sinh mệnh nho nhỏ như vậy?

Chú ý: Tin mừng là Myu đã tìm được đoạn thiếu trong bản convert, phần này bị pic nên Myu sẽ nhờ bạn gõ, mất chút thời gian, mong các bạn thông cảm và theo dõi NHTC đến phiên ngoại cuối cùng.

Advertisements

60 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 203 (2)

  1. Hjx.top 6 .thảo nào ta tìm conver mà ko thấy đoạn kết đâu .hóa ra là pị pic .hjx nàng cố gắng edit nốt nha .ta luôn ủng hộ nàng * chụt…choẹt * hắc hắc

  2. Tks tỷ nhìu , muội đọc truyện này từ đầu đến cuối mà không thể bỏ qua chap nào . Chờ mong PN không býk có đc coi H hem ?! ^0^ . Có ai biết truyện cổ đại thể loại NP nào hay như truyện nỳ thỳ nói muội býk với nhák

  3. Cứ tg Mai fi là 1 nữ phụ tài zỏi thú vị lắm vì truyện đang khan hiếm nữ phụ zỏi zang, nag này zống mấy độc phụ phương Tây trong “Những tội ác trứ danh” – Dumas cha – lục thân bất nhận, đã ko yêu nổi người thân thì còn yêu nổi ai nữa, thảo nào ko động lòng tí nào với TV Thiên.
    Mấy nữ nhân cổ đại như Mai fi, Lăng Mị, Nhữ Dương thật đều có tài cả mà cuối cùng đều ra đi, uổng phí cả tài năng, nhất là nag Nhữ Dương chết oan uổng.

  4. Trời không thể tưởng tượng được Thủy Nhược Mai lại độc ác như vậy a, giờ ta thấy Tống Vũ Thiên cũng thật đáng thương,……….nhưng mà cũng đáng đời, nhân nào quả nấy.

  5. chấn động…cực kì chấn động a….bà Thủy Nhược Mai này hết nói nổi….tội nghịp TVT…người chịu đả kích lớn nhất vẫn là TVT…bà này cực cực cực ác….quá dã man….
    thanks tỉ………………………

  6. Truyện hay quá chị ơi! Em bất ngờ nhất là thân phận của Mai phi, ko ngờ bả lại là con của tiên đế Tống Dật Minh. Aizzz! Khổ thân Tống Vũ Thiên, bị phản bội đến ko thể nào chịu nổi! Đúng là gieo gió gặt bão. Nhưng phải công nhận bà Mai phi này thiệt quá sức thông minh, lấy Mai phi so với TNT đúng là kẻ tám lạng người nửa cân. Có điều Ngâm Tuyết nhà ta lại là nữ chính, Mai Phi game over mất rùi! He…he…he…

  7. coi xong chương này muội phải thật sự tâm phục khẩu phục câu “độc nhất lòng dạ đàn bà” a! Mai phi này suy nghĩ thật sự vặn vẹo ko chịu nổi, loạn luân, giết mẹ, hãm hại caca, cả con mình cũng ko tha, thật đáng sợ, đáng sợ *lắc đầu, rùng mình, sởn gai óc*
    Myu tỷ, nếu muội nhớ hông lầm thì đường tỷ là chị họ bên nội chứ, còn chị họ bên ngoại là biểu tỷ mà, phải hông? mà theo câu chuyện thì đúng là chị họ bên nội mà !?????

  8. ta đây, nàng Myu ngóng ta dài cổ chưa =))
    mấy ngày này mẹ ta đi hóa trị đợt 2 nên ta hơi bận, ta cũng vào cuối kì thi cử nên chắc thỉnh thoảng lại mất tích đấy ==’
    hèm, cái kết thúc chưa đến mức ta há hốc mồm, nhưng cũng hơi choáng đấy, đúng là bạn Mai bệnh thần kinh ko nhẹ, mà bệnh + trí tuệ = nguy hiểm
    bạn Thiên bị vố này đúng là đau hơn hoạn, thấu xương tủy luôn, coi như quả báo ~~
    bạn Mai còn vặn vẹo biến thái hơn chị Vô Song, chậc, khổ thân bà mẹ sinh phải đứa quái thai, còn bị nó đâm chết ==’

    • Dài cổ rồi, thêm ngóng con bạn ta nữa, kì kèo mãi nó mới chịu gõ dùm ta chương pic đó, mỗi ngày ta check mail cũng hơn ba chục lần. Mẹ nàng còn hóa trị mấy đợt nữa. Ba bạn ta cũng bị, dạo ngày người xung quanh ta bị nhiều quá, mà mấy ông toàn do hút thuốc uống rượu mà ra. Nàng thấy ai hút thuốc cũng chạy mất dép nhé, kẻo họ hút mà mình lãnh đủ ^^
      Haha ta like câu đau hơn hoạn của nàng đấy, cày cuốc nhìu năm ai ngờ mình tịt, thua cả thằng khọm già Thủy Miểu :]]

      Đúng là ko hiểu được suy nghĩ của mấy kẻ biến thái, so với bạn Mai thì chị VS và KMN chỉ là muỗi.

      • ta cũng ko biết còn mấy đợt nữa, hỏi mẹ ta cứ ậm à ậm ừ ==’
        nàng yên tâm, ta cũng ko thích người hút thuốc, uống rượu thì biết uống thôi, ngày nào cũng uống thì biến =))
        chẹp, sau khi đọc xong, ta thấy tâm lý của mỗ tác giả cũng vặn vẹo rồi, có thế mới nghĩ ra mấy thứ biến thái bệnh thần kinh này chứ ^0^

      • Ý ta là thấy người xung quanh hút thuốc ấy, bịt mũi chạy gấp a.
        Nàng nói có lý, ta thấy mỗ tác giả còn hai bộ hoàn, để convert về cho các bạn thưởng thức độ biến thái.

        Mẹ nàng giống y mẹ ta, đi khám về là giấu giấu như ta giấu sổ liên lạc, nàng hỏi bác sĩ thử ^^

      • ừ, ta vẫn chạy đấy chứ, ta ko thích mùi khói thuốc ==’
        2 bộ còn lại cũng np hả nàng, có biến thái hơn bộ này ko =))

  9. Vậy là cái kết nằm ở phiên ngoại hả tỷ ?
    Còn Lâm Phong vz Huyền Ngọc chưa đc phù chính nha >:) hắc hắc
    Mà tỷ xó định làm NP nữa k ? Muội bíc mấy mấy bộ NP cũng hay lắm mà ít nhà chịu làm thể loại này. Hic muội đọc xong bộ này mà mê NP luôn =))
    tks tỷ ❤ ❤

    • Còn một một đoạn nữa mà bị pic muội a, tỷ đang nhờ người gõ, phiên ngoại ấy à, chắc tỷ phải đặt pass hơi nhiều đấy:]] Tỷ muốn thử sức ở vài thể loại mới, còn Np thì cứ từ từ đã ^^

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s