Blood X Blood chương 21


Quyển 2: Blood as Desire 

Lấy máu lần thứ hai mốt: Hàng thượng đẳng, không trả giá.

Tác giả: Yêu Chu

Edit&Beta: Myumyu

Cao Đại Bàn chạy trốn.

Đây là một chuyện không ai ngờ đến.

Người nhận được tin tức này phản ứng đầu tiên đều là: Làm sao có thể?

Qủa thật như vậy.

Nếu xét từ lý luận, hệ thống phòng ngự trong tòa thành đúng là tường đồng vách sắt, hai đại nguyên soái trên tinh cầu Sange đều đóng quân trong thành, một con người bé nhỏ sức chiến đấu gần như bằng không, lại vừa bị thương nặng còn nằm bẹp trên giường không dậy nổi, làm sao có thể chạy trốn vào lúc này?

Nhưng mà.

Trên thực tế, Cao Đại Bàn đi vào ban ngày. Lúc này tất cả lính canh đều đang nằm ngủ trong quan tài của mình, cả tòa thành trống rỗng chỉ có hệ thống phòng ngự tự động do máy tính khống chế còn đang vận hành, hơn nữa chỉ để ý người đi vào mặc kệ người đi ra, người này lại cố tình hạ quyết tâm chọn lúc tất cả mọi người đều cho rằng cô không có khả năng bỏ trốn mà đi.

Vì thế cô chạy trốn.

“…… Mang đi một cái túi không gian, bốn mươi mấy quả Waiter, ba bộ đồ phòng hộ giữ ấm, hai chiếc áo lông, hai đôi giày, một hộp mười hai ống tiêm tĩnh mạch, một thanh kiếm ánh sáng, một con rồng đuôi gai, một tấm bản đồ Sange, còn có…… Khụ, một chút tiền đang lưu thông và đá quý…..”. Lanka cầm danh sách kiểm tra thấp giọng báo cáo.

Tiền đang lưu thông?” Phó đội trưởng Kolle đang ở trong phòng cúi đầu lần lượt mắng đám lính canh gác bỗng nhiên kinh ngạc ngẩng đầu lên,“Ai cho cô ấy tiền?”

Sắc mặt Lanka rất khó coi,“Tôi cho”.

“Cái gì?!”

Lanka xoa huyệt thái dương khép danh sách điều tra lại,“Đó là chuyện lúc tôi dạy cô ấy học trước kia. Lúc đó giảng đến hệ thống tiền tệ trên tinh cầu Sange, cho nên mỗi mệnh giá đều cầm một mẫu đến cho cô ấy xem, tôi làm sao ngờ tới sẽ thành như vậy…..”.

Mỗi mệnh giá?!” Kolle cơ hồ nghiến răng nghiến lợi hỏi,“Tiền giấy và tiền kim loại đều có?!”

Lanka đau đầu gật gật……

Hệ thống tiền tệ trên Sange, chia làm tiền giấy giá trị nhỏ lưu thông hằng ngày, và tiền Coin* làm bằng kim loại hiếm giá trị khá lớn. Bởi vì tên kim loại hiếm quá dài, dân gian bình thường căn cứ màu sắc chia chúng nó thành chín loại: Ánh bạc ánh vàng đỏ cam lục xanh lam chàm tím, trong đó quý nhất là đồng Coin màu bạc giá trị vượt quá một tòa thành xa hoa! Hầu hết giới bình dân đều chưa bao giờ thấy, mà đồng Coin màu tím giá trị thấp nhất cũng có thể mua cả một con rồng!

“Tốt quá rồi! Có chứng đó tiền, cô ta muốn trốn đi đâu cũng được!” Cowan thở phì phì quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó dường như lại nghĩ tới chuyện gì quay đầu lại!“Đợi chút, cô nói còn có đá quý? Chẳng lẽ…..”.

Lanka vội vàng xua tay,“Cái đó không phải tôi cho!”

Thân vương Ventrue vẫn im lặng trầm tư ngồi trên ghế sô pha Cao Đại Bàn từng nằm, thản nhiên mở miệng,“Đá quý là tôi cho”.

Cowan đang muốn mở miệng mắng to nháy mắt hóa đá ngay tại chỗ……

Trước kia…… Có một ngày cô ấy** xem chuyên mục quảng cáo trên tivi, nói hồng ngọc trong đó có màu sắc rất giống mắt ta, rất đẹp. Ta liền mua vài viên cho cô ấy chơi…..”. Đức ngài thân vương như đang hồi tưởng, mang theo nụ cười nhu hòa nhẹ giọng nói.

(**Xưng hô của nguyên tác đã chuyển từ nó sang nàng ấy nên mình chuyển theo.)

Cowan suy yếu lắc lư,“Hồng ngọc…… hồng ngọc quý nhất trong các loại đá quý…..”.

Giá của loại đá quý này, nên nói như thế nào đây?

Ví dụ, một ly máu người cá có giá trị bằng nửa tòa thành bá tước, như vậy một viên hồng ngọc cỡ bình thường có thể mua.. mấy con người cá! Mà với tính cách của thân vương Ventrue, đá quý mua về ngắm dĩ nhiên sẽ không chỉ lớn bình thường……

Mua vài viên…… Vài viên…..”. Đồng chí Cowan quỳ trên mặt đất tinh thần sa sút……

Lanka phất phất tay,“Quên đi, đã bị mang đi rồi, có buồn bực cũng vô dụng. Hơn nữa mang theo hồng ngọc quý giá và đồng Coin hiếm thấy như vậy chưa chắc cô ấy đã dám lấy ra dùng, dù sao dưới loại tình huống này rất dễ rước họa vào thân. Thay vì cứ ngồi lo lắng, không bằng nghĩ xem làm sao mau chóng tìm được cô ấy”.

Tướng quân Brujah vẫn cúi đầu ngồi bên cửa sổ, rốt cuộc mở miệng:“Ta không cảm nhận được vị trí của cô ấy…… Trong phạm vi hai mươi dặm đều không có mùi, đại khái cô ấy đã vượt qua khoảng cách này, có khả năng đã đi khỏi phạm vi của hai toàn thành…..”. Nói xong, ngẩng đầu liếc mắt nhìn thân vương Ventrue ngồi trên sô pha.

Người kia cũng nghĩ vậy gật đầu một cái,“Đúng vậy, ta cũng không cảm nhận được”.

Cowan rầu rĩ báo cáo:“ Đội tìm kiếm ở các thành thị quanh đây đều gửi về kết quả giống nhau, xem ra cô ấy đã rời khỏi phương Bắc. Thưa các vị, hiện tại là thời kì khẩn trương cần tiêu diệt chủng thực vật  kỳ lạ kia, không thể phân tán nhân lực trong thời gian dài vì chuyện như thế này. Các vị xem, có phải nên…..”.

Khoảng khắc tĩnh mịch nặng nề……

Thật lâu sau, Brujah cúi đầu nói: “Gọi bọn họ rút về đi”.

“Vâng!” Cowan đặt một tay lên ngực làm lễ, lĩnh mệnh rời đi.

Chỉ còn lại ba người trong căn phòng vô cùng nặng nề……

Chán ghét đến…… phải bỏ trốn sao?” Thân vương Ventrue ngưỡng người tựa vào sô pha, nhắm mắt nhẹ giọng thì thào.(Myu: Ventrue đại thần, anh có cần tàn độc thế không?:]])

Brujah ngồi bên cửa sổ, biểu tình trên mặt nhất thời giống như bị người ta hung hăng đâm một dao!

Siết chặt nắm tay, quay đầu gắt gao nhìn chằm chằm cảnh vật ngoài cửa sổ trong chốc lát, cố gắng bình tĩnh lại, ngài tướng quân mới chậm rãi đứng lên, hành lễ trầm giọng nói:“Xin cáo lui trước”.

Thân vương đại nhân làm cái tư thế “Không tiễn”,“Tuy rằng đã không phải phạm vi quyền hạn bên tôi, nhưng bản thân tôi sẽ tận lực hỗ trợ công tác tìm kiếm của cậu, có tin tức gì chắc chắn sẽ báo cho cậu biết trước tiên, cứ yên tâm”. Thân vương Ventrue khẽ cười.

Brujah quay đầu lạnh lùng nhìn anh ta một cái, không nói gì chỉ bỏ đi.

Tiếng đóng cửa vang lên, thật lâu sau Lanka mới ngửa đầu thở dài bất đắc dĩ……

Thưa ngài, ngài không tính nói cho tướng quân Brujah biết chuyện trong vòng tay của cô ấy có máy định vị sao?”

Đức ngài thân vương thản nhiên cười,“Máy định vị gì? Ta cũng không biết chuyện đó”.

Lanka lại thở dài, mở laptop ra, kiểm tra số liệu định vị,“Nhưng ngài phải biết rằng, vi mạch mà máy định vị chọn dùng là chip có số liệu lưu trữ trong kho dữ liệu, chỉ cần tướng quân Brujah có lòng, vẫn có thể vận dụng quyền hạn của quý tộc điều tra từ trung tâm số liệu “.

Đức ngài thân vương nghiêng đầu liếc Lanka một cái,“Máy định vị đã bị hư trong rừng, sau sự cố đó toàn bộ dữ liệu đã biến mất”.

Lanka bất đắc dĩ khép máy tính lại,“Hiểu rồi, tôi sẽ nhắn Silly xâm nhập máy tính chủ phá hủy dữ liệu”.

“Cô đang nghĩ, người này thật xấu xa…… Đúng không?” Ventrue xuất thần nhìn chằm chằm cốc nước chứa chất lỏng màu lam nhạt trên bàn trà.

Lanka nhún nhún vai,“Đối với ngài, tôi đã quen rồi “.

“Nói cũng phải,” Đức ngài thân vương đại nhân thấp giọng lầm bầm lầu bầu,“Đại khái chỉ có cô ấy nói ta là ‘Người tốt’? Nhưng…… về sau chắc cô ấy sẽ không bao giờ nói nữa …..”.

Bước chân Lanka dừng lại, chần chờ một chút, chậm rãi xoay người lại, nhìn đức ngài thân vương đang đau buồn mất mát, nhẹ giọng nói:“Đại nhân, tình cảm của con người có thể vãn hồi, chính là, phải trả giá gấp mười gấp trăm lần so với trước khi tổn thương….”.

“Nếu căn bản không có tình cảm thì sao?”

“Vậy thì vun đắp lại từ đầu”.

…………………………

Thành Siller*** là đô thị nổi tiếng tự do.

(*** Phiên âm tiếng Anh của Tái Lặc thành.)

Không có lịch sử, không có phong cảnh, không có tài nguyên, cũng không có đặc sản.

Chỉ có vị trí địa lý là cửa ngõ giao thông Nam Bắc, làm cho tòa thành xây dựng trên sỏi đá này trở thành nơi tập tung buôn bán náo nhiệt nhất trên tinh cầu Sange!

Nơi này không có khu dân cư, mỗi một con đường đều là phố buôn bán. Mỗi một gia đình đều là người làm ăn. Dù là khách qua đường vội vàng, cũng sẽ ở đây lấy gì đó ra bán, hoặc mua vài thứ.

Khoáng sản và hàng da của phương Bắc, máu và hoa quả của miền Nam, rồng có cánh và đá quý phương Tây, nô lệ và vũ khí của phương Đông, những gương mặt và hàng hóa của những vùng miền khác nhau giăng khắp nơi, có chỗ gọn gàng có chỗ bừa bộn. Đám quyền quý mở hội bán đấu giá, cũng có thứ dân bày quầy hàng nho nhỏ, có cả chợ đen của thế giới ngầm không bị pháp luật quản chế……

Ngụy trang thân phận, cải tạo dung mạo, vũ khí phòng thân, đồ ăn để đi qua sa mạc, đều có thể mua được ở đây. Đô thị tự do, là thiên đường của bọn tù trốn trại và phần tử phản động. Nhưng mà từ xưa đến nay, không có một quốc gia nào có thể hoàn toàn gạt bỏ loại thành thị lách luật để sinh tồn này, trái lại, chúng nó còn luôn phồn vinh hơn những thành thị khác……

Cao Đại Bàn quấn chặt khăn trùm đầu, xốc lại kính gió màu trà, nhảy xuống lưng Hoa Hoa.

Cô không định vào thành, tuy rằng nơi này quản thành cũng không cẩn thận kiểm tra từng khách qua đường phong trần mệt mỏi từ Nam chí Bắc, nhưng cô không muốn mạo hiểm.

Các sạp hàng rong đã lan đến ngoài cửa thành, cô định mua ít nhu yếu phẩm cần dùng để băng qua sa mạc.

Dắt rồng chậm rãi đi tới, Cao Đại Bàn cảm thấy thật mỏi mệt.

Thân thể còn chưa khỏe lại, nhưng vì muốn lợi dụng thời gian có ánh mặt trời, cả ngày cô không hề nghỉ ngơi, vẫn liều mạng chạy, cố gắng tranh thủ đi càng xa càng tốt!

Nay màn đêm đã buông xuống, đám Huyết tộc trong thành hẳn là đã tỉnh lại phát hiện cô bỏ trốn. Truy binh khẳng định đã được phái đi trên quy mô lớn, bây giờ còn bay loạn trên không trung hiển nhiên không phải lựa chọn sáng suốt.

Thành thị này lúc trước khi cô theo Thân vương Ventrue đi thị sát khi đã từng đến. Thời gian đó mỗi khi đi qua một thành trấn Lanka đều giới thiệu phong thổ dân tình cho cô, Cao Đại Bàn luôn lặng lẽ ghi nhớ những tin tức hữu dụng. Không có ai thích làm đồ ăn cả đời, cô luôn luôn nghĩ đến chuyện chạy trốn, cũng biết một ngày nào đó mình phải rời khỏi đây, chính là, cho tới bây giờ cô không nghĩ tới ngày đó sẽ đến sớm như vậy, thê thảm như vậy……

Ngao…..”.

Chú rồng Hoa Hoa đột nhiên kêu một tiếng, nâng nâng cái đầu thật lớn, kéo dây cương trong tay Cao Đại Bàn, làm cho cô phục hồi tinh thần, thoát khỏi trạng thái trầm tư.

Phía đối diện có hai binh lính Huyết tộc võ trang hạng nặng từ từ đi tới, ánh mắt rõ ràng là đang hướng về phía cô.

Cao Đại Bàn hơi khẩn trương lôi kéo khăn quàng cổ, siết chặt dây cương……

“Này! Tiểu quỷ bên kia, đứng lại!”

Đang định lặng lẽ quay lại Cao Đại Bàn bất đắc dĩ phải dừng chân. Trơ mắt nhìn hai người đi đến trước mặt.

“Muốn tham gia hội triển lãm của Ecker sao?” Binh lính A dáng người khôi ngô lớn tiếng nói, ánh mắt cũng không dừng trên người Cao Đại Bàn, mà mang biểu tình hâm mộ nhìn Hoa Hoa từ trên xuống dưới,“Bé cưng này khẳng định có thể bán giá tốt nhất!”

Binh lính B có vẻ cao gầy tuy rằng cũng nhịn không được yêu quý vươn tay vỗ vỗ cổ sờ sờ lông Hoa Hoa, nhưng cũng còn nhớ rõ chính sự, xoay tay lại đưa cho Cao Đại Bàn một cái bảng điện tử,“Đăng ký đi, khu triển lãm rồng ở phía Tây. Sau khi lấy số sẽ có người mang ngươi qua đó”.

Cao Đại Bàn ngẩn người, không nhận bản đăng ký,“…… Hai vị nói…… bán nó?”

Binh lính A quay đầu kinh ngạc nhíu mày,“Chẳng lẽ nhóc không phải đi bán rồng? Rồng đuôi gai có phẩm chất tốt như vậy chỉ có quý tộc mới có thể dùng, tiểu quỷ, đừng nói với anh nhóc chính là quý tộc nha, ha ha ha ha…..”.

Binh lính B lại sinh lòng nghi ngờ, nghiêm nghị quát Cao Đại Bàn:“ Con rồng này là của ngươi sao? Hay là trộm từ chỗ nào? Tháo kính chắn gió xuống, lấy chứng minh thư ra đây!”

Cao Đại Bàn nhất thời nghẹn lời, khẩn trương không biết nên nói cái gì, theo bản năng lôi kéo dây cương lui về phía sau……

Binh lính A vỗ vai đồng nghiệp, cười hì hì:“Đừng nghe tên này hù dọa. Cho dù là trộm cũng không liên quan đến chúng tôi, trong thành thị này cái gì cũng có thể mua bán, chỉ cần không phải sử dụng tiền giả thì đều được! Được rồi, nhanh đi đăng ký đi. Vừa thấy nhóc đã biết khẳng định là trốn ra từ nhà quý tộc nào đó, không có chút kinh nghiệm gì cả”. Đánh giá hình thể Cao Đại Bàn từ cao xuống thấp một phen, anh ta cười nhạo:“Bán Huyết tộc đúng không? Không cần giấu, ha, anh ở đây đã gặp qua không biết bao nhiêu vật cưng Bán Huyết tộc chạy trốn rồi! Nhưng khoa trương cưỡi con rồng hoa lệ như vậy nhóc vẫn là người đầu tiên!”

Đầu Cao Đại Bàn đầy mồ hôi lạnh……

Kỳ thật không phải cô muốn khoa trương, mà những con rồng khác đều đang ở trong doanh trại quân đội, chỉ có Hoa Hoa là thú cưỡi của riêng cô, đứng bên cửa sổ tòa thành, huýt sáo một cái là có thể kêu đến. Vì muốn tranh thủ lúc ban ngày mau chóng chạy đi cũng chỉ có thể cưỡi nó, nhưng hiện tại xem ra, con rồng xa hoa khiến người ta chú ý này tuyệt đối không thể giữ ở bên người rồi!

Tiếp nhận bản đăng ký, quét mắt qua các số liệu giống, huyết thống, tuổi, giá tiền, dài rộng cao linh tinh, bạn học Đại Bàn chần chờ một chút, nhỏ giọng hỏi:“Thành thật xin lỗi, tôi không rõ tư liệu của nó cho lắm…..”.

Hai binh lính quay mặt nhìn nhau……

Binh lính B cười lạnh:“A, ngươi không biết nó là giống gì đã trộm ra ? Vậy ánh mắt của ngươi cũng không tệ lắm, nó thuần chủng, tuổi lại nhỏ, ngày sau đừng nói bán sang tay, dù giữ lại lai giống cũng có thể kiếm một khoản lớn!”

Binh lính A đưa tay cầm lại bản đăng ký tốt bụng giúp cô điền đầy đủ, thuận tay vỗ mông bạn học Đại Bàn một cái, dắt cô đến bàn phát số thứ tự……

Cẩn thận một chút nha tiểu quỷ,” Khi binh lính B đi qua bên cạnh cô trào phúng nói:“Coi chừng bán rồng không được lại bị người ta bắt đi bán đó!”

“…..”.

Cao Đại Bàn xoa mông buồn bực kéo rồng tránh ra, nghĩ rằng chắc đối phương cho là vật cưng Bán Huyết tộc đều là người đẹp vạn dặm mới tìm được một, nên mới bằng lòng ăn đậu hủ của cô, nếu thật sự nhìn đến cái bản mặt bánh mì của cô dưới khăn quàng cổ và kính gió, phỏng chừng cú vỗ mông kia không biết là ai ăn đậu hủ của ai……

Ùng ục…..”. Hoa Hoa nghiêng đầu cọ cọ cô một chút, đây là tỏ vẻ đói bụng muốn ăn cơm.

Cao Đại Bàn vỗ vỗ nó, nghĩ rằng nó đại khái còn không biết mình cũng sắp bị bán , nếu không chắc là chẳng muốn ăn cơm nữa, mà là muốn ăn cô ……

Quả nhiên như đúng như lời binh lính A, bé cưng này rất gây sự chú ý! Cao Đại Bàn dắt Hoa Hoa mới vừa đi vào khu phía Tây đã có vài kẻ gian thương xông tới, thầm thì chít chít lải nhải đơn giản là dụ dỗ “Nơi này hỗn tập người không có kinh nghiệm bán sẽ đễ thiệt thòi không bằng để chúng tôi đứng ra thương thuyết giá thích hợp, sau đó trích cho chúng tôi ít phần trăm, ngồi mát ăn bát vàng còn không bị lừa” Linh tinh linh tinh ……

Cao Đại Bàn không lên tiếng, chỉ xua tay cự tuyệt vùi đầu đi vào bên trong.

Trên đời này không có chuyện tốt từ trời trên rơi xuống, nào có việc tốn ít công sức lại kiếm tiền thoải mái như vậy, nếu thật sự có, cũng chỉ là bạn còn chưa nhìn ra âm mưu sau lưng nó thôi. Cao Đại Bàn thực sự không hiểu những việc này cho lắm, cho nên cô càng tin tưởng vững chắc vào mua bán mặt đối mặt nguyên thủy nhất đơn giản nhất.

Rồng có cánh kỳ thật không phải là loại phương tiện giao thông thường thấy như vậy, đại bộ phận những con rồng to lớn có sự chịu đựng tốt đều bị quân đội trưng dụng, còn rồng thuần chủng xinh đẹp thì dâng cho quý tộc ngắm nghía, cho dù đang ở đế đô, cũng chỉ có không đến một nửa dân cư có được rồng riêng. Thứ thị trường bình thường rất khó mua, nơi này khắp nơi đều! Hơn nữa mọi loại giống khắp trời Nam biển Bắc đều đầy đủ hết…… Quả nhiên không hổ là đô thị tự do.

Nhưng tốt xấu gì rồng cũng là sinh vật, nhiều con rồng to lớn tụ tập cùng một chỗ như vậy, dù sân có lớn cỡ nào, tình huống vẫn rất là hỗn loạn. Bên này có người vì tránh dây cương quật phải mà gã nhào vào quầy hàng của người ta, bên kia lại cho bay thử khiến đông người vây xem vô cùng huyên náo, nơi nơi đều là bụi đất bị những cú vỗ cánh bốc lên, nơi nơi đều là mùi tanh hôi đặc trưng của động vật…… Hơn nữa rồng vốn là giống loài hiếu chiến, ở cùng một nơi khó tránh khỏi khỏi xung đột, vì thế tiếng gầm thét ẩu đả cũng vang lên không dứt bên tai…… Ngay cả đồng chí Hoa Hoa tự chủ cao quý, khi đi theo Cao Đại Bàn lướt qua bên người một đồng loại đang duỗi cổ khiêu khích cũng nhịn không được gầm nhẹ nghiến răng xông lên cắn người ta một phát!

Về phần Cao Đại Bàn, thì hoàn toàn không chú ý đến động tĩnh của hai bạn rồng phía sau.

Tầm mắt của cô bị một con rồng đen có cánh ở góc sân bên kia hấp dẫn.

Con rồng kia giơ cần cổ tuyệt đẹp mà cao ngạo lên, gai xương lởm chởm màu đen làm cho người ta sợ hãi, trong nháy mắt mở cánh ra, sẽ lộ ra hoa văn màu xanh nước biển từ đậm đến nhạt…… Thật giống như, một quái thú màu đen mang cánh bướm.

Cao Đại Bàn yên lặng đứng cách con rồng kia hơn ba bước, lẳng lặng nhìn nó, đắm chìm trong suy nghĩ của mình một hồi lâu, mới quay đầu, kéo Hoa Hoa vừa đánh thắng đang hưng phấn phun khí tránh ra……

Kỳ thật ngoại trừ không biết tư liệu của Hoa Hoa ra, còn một vấn đề có vẻ nghiêm trọng. Cao Đại Bàn không biết rốt cuộc Hoa Hoa trị giá bao nhiêu tiền. Cho nên đợi cho một khách lữ hành lớn tuổi nhìn có vẻ hiền lành đi lại hỏi giá, bạn học Đại Bàn rất xảo quyệt không hé răng, mà vươn bốn ngón tay.

“Bốn đồng Coin xanh?!” Vẻ mặt ông bác kia căm giận kinh hô!“Đùa sao? Qúa mắc rồi!? Dù là rồng thượng đẳng cũng chỉ một đồng lam, cho dù con rồng này có vẻ hiếm thấy, lại là thuần chủng, hơn nữa tuổi cũng nhỏ, bộ dạng cũng…..”. Ông bác càng nói càng nhỏ tiếng, càng nói càng lưu luyến vươn tay vuốt ve Hoa Hoa xinh đẹp, thẳng đến khi đồng chí Hoa Hoa khó chịu lắc lắc lỗ tai mới hồi phục tinh thần!“Khụ khụ, cho dù như vậy, bốn đồng Coin xanh cũng quá khoa trương, hai đồng thì tôi còn có thể cân nhắc một chút…..”.

Cao Đại Bàn liếc ông ta một cái.

Ồ, hóa ra giá trị của Hoa Hoa khoảng ba đồng Coin xanh.

Người buôn bán kém cỏi nhất là vừa có người mặc cả đã chùn bước, thờ ơ không để ý mới khiến người ta nhận ra sự quý giá của món hàng. Quan trọng nhất là, nếu bị nhận ra mình không cần tiền, chỉ muốn vội vã bán đi, ngược lại sẽ khiến người ta hoài nghi. Vì thế Cao Đại Bàn quay đầu không thèm nhìn ông ta, dùng hành động tỏ vẻ “Tôi đã niêm yết giá, mặc cả chớ quấy rầy”.

Ông bác xoa xoa tay, vòng quanh Hoa Hoa hai vòng, lại nâng giá lên ba đồng.

Cao Đại Bàn Rốt cuộc liếc mắt nhìn ông ta, cùng với con rồng phía sau ông ta, một con rồng cánh xám có vẻ thông thường không bắt mắt.

Không phải ông đã có thú cưỡi sao? Còn muốn mua một con rồng đắt tiền như vậy làm cái gì?” Cao Đại Bàn hỏi.

Ông bác kia hòa ái cười cười,“Tôi là thương nhân, ở trong tay phải có vài thứ quý giá để bôi trơn các mối quan hệ”.

Hiểu rồi, tặng quà đút lót.

Cao Đại Bàn gật gật đầu,“Được rồi, ba đồng thì ba đồng, nhưng tôi có một điều kiện. Tôi muốn con rồng của ông”.

Có thể có thể!” Ông bác mặt mày hớn hở, chạy tới chạy lui quanh Hoa Hoa, đã bỏ ra nhiều tiền như vậy, điều kiện nho nhỏ này căn bản không đáng bận tâm.

Cao Đại Bàn ảo não, ai, phỏng chừng đã bán hời cho người ta rồi!

Khi Hoa Hoa qua tay hơi nghi hoặc, cúi đầu nhìn ông bác nắm dây cương của mình, sắp bộc lộ bộ mặt hung ác, Cao Đại Bàn vội vàng nói ông bác cho nó ăn gì đó ngon ngon lấy cảm tình, nó đang đói bụng. Ông bác vội vàng lấy lương khô từ trên con rồng cũ ra, Cao Đại Bàn nhân cơ hội ôm móng vuốt lớn của Hoa Hoa tạm biệt,“Đừng lo lắng, bọn họ sẽ nhanh chóng tìm được mày đem mày về thành thân vương. Ừa, người nên lo lắng là ta mới đúng…..”. Bạn học Đại Bàn cười khổ, vỗ vỗ đầu Hoa Hoa, sau đó xoay người nhảy lên con rồng mới, khoát tay từ biệt nó.

Ngao ngao…..”.

Đồng chí Hoa Hoa đại khái nhận ra sự thật mình đã bị vứt bỏ, hờn dỗi xoay người kêu lên, dùng mông chỉa vào mặt Cao Đại Bàn.

Đồng chí Đại Bàn dở khóc dở cười, lấy tiền, làm bộ lơ đãng hỏi thăm ông bác kia,“Thành North ở hướng nào?”

“Hướng Tây Nam, bay liên tục có thể đến trước khi mặt trời mọc”. Ông bác giao dịch thành công rất vui vẻ, nhiệt tình chỉ hướng, sau đó trèo lên rồng mới hưng phấn bay đi.

Hướng Tây Nam sao?” Cao Đại Bàn cười khẽ. Từ trong lòng lấy ra máy khống chế vừa mới tháo từ trên người Hoa Hoa xuống, đặt sau gáy con rồng mới. Sức mạnh con người không thể sánh vơi Huyết tộc, không thể chỉ dựa vào kéo dây cương để khống chế hướng bay của con rồng khổng lồ. Cho nên Lanka nhờ Silly giúp cô làm máy hỗ trợ điều khiển này, bị Cao Đại Bàn trộm đi cùng với Hoa Hoa.

Vậy đi về hướng Đông thôi!”

Cao Đại Bàn quát lên một tiếng, con rồng cánh xám giật mình, liền vỗ cánh bay lên trời, trong bóng đêm mịt mù vững vàng bay về hướng Đông….

To be continued…

Tác Giả phát biểu:

Thuận miệng nói luôn, đồng tiền phía trên thực tế là tiền cổ những năm 80 thế kỷ 17 của nước Pháp. Hình vẽ giống như đĩa bay trên mặt đồng tiền cho đến nay vẫn chưa tìm ra ý nghĩa, còn dòng chũ“opportunusadest” có nghĩa là “Thời cơ đến, nó sẽ xuất hiện”……

Vào thời đại đó mà có thể làm ra đồng tiền như vậy…… Là những người bất chấp khuôn phép nhất Địa Cầu, người Pháp quả nhiên đủ ngang tàng!= =

Advertisements

29 thoughts on “Blood X Blood chương 21

  1. Còn tưởng nàng Địa Cầu sẽ mua con rồng kia chứ, haizz. Ít ra bạn mua về, tác giả nhắc thêm vài chi tiết, ta còn có thể chui vào xó nhà YY 1 chút, ôiii~ Đen và xanh sao? Mê chết con rồng này rồi đấy *mắt lóe lóe*
    Muội nghĩ cái câu “chán ghét” của ngài thân vương trên kia, đích xác là nhất cử lưỡng tiện, một mũi tên trúng hai đích đấy ạ, ngài ấy cũng không thoát khỏi số phận bị chán ghét đâu *ngồi cười ác độc*

  2. Myu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Ta nhớ nàng quá, dạo này nàng có khỏe không vậy, ta thường onl fb hơn cơ mà gặp nàng trên đó khó ghê, năm mới vui vẻ nha, tuần sau ta thi rồi, vậy mà vẫn đọc truyện của nàng, hu hu, bắt đền nàng đấy, ta mà thi không tốt là nàng phải là thật nhiều truyện thường cho ta nha *ôm hun Myu tới tấp*
    Tội nghiệp TT quá, bị hai anh R*pe liên tiếp, bỏ đi là phải rồi, cơ mà mình vẫn thích Ventrue nhất, anh thật phúc hắc quá đi >.<

  3. Ta tưởng ở nơi này hiện đại hơn địa cầu thì ko ai xài tiền mặt nữa chứ, VN mình chậm tiến hơn đa số thanh toán = TM chứ nc ngoài toàn thanh toán qua thẻ tín dụng hơn nửa thế kỉ rồi, vừa tránh trốn thuế với dễ dàng hơn trong việc tìm tung tích người thanh toán.
    Mà ta thấy lạ 1 điều là mấy fim vs truyện KH viễn tưởng về hành tinh khác văn minh hơn TĐất mà hình thái nhà nước lại ở thời kì quân chủ với các vị vương rồi vua trong khi phải tiến lên CSCN hay chí ít là XHCN mới phải.

    • Mấy chương trước có nói có những vùng còn lạc hậu và hoang sơ mà, dùng thẻ e ko thực tế, ngay ở mỹ mà h cũng còn mấy làng đa thê nữa là.
      Cũng ko lạ lắm nàng ạ, về cơ bản cũng giống nhau thôi, hồi xưa thì cha truyền con nối, h thì vừa chạy chức chạy quyền vừa cha truyền con nối thôi, mỗi vị chủ tịch cũng như một vị lãnh chúa vậy thôi, có điều hồi trước thì công khai, h thì lén lén :]]

  4. haiz, Ventrue quá quái vật, Brujah đấu ko lại, khổ nỗi Brujah càng bị bắt nạt, ta càng thích anh hơn, Ventrue càng phúc hắc, ta cũng càng thích, ko biết tiếp theo có ai bị ta trừ điểm nặng ko nhỉ, ta muốn trừ điểm lắm rồi ~~

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s