Blood X Blood chương 29


Lấy máu lần thứ 29: Ở một mình có cô đơn không?

Tác giả:Yêu Chu

Edit: Lita mít ướt

Beta:Myumyu

Lúc Sweeney tới lấy hàng lần thứ hai, đưa cho Cao Đại Bàn hai con thú nhỏ làm quà.

Loại thú nhỏ này, là loại thú mặt chuột có cánh, sẽ tự động ra ngoài hút máu sau đó trở về phun vào trong cái chai, nói trắng ra, chính là Dơi Hút Máu = =.

Lũ dơi nhìn thấy ‘đồ ăn” Cao Đại Bàn chạy tới mở cửa thì rất vui mừng, ở trong lồng mà hai mắt đỏ lên lao thẳng tới! Liều mạng nhe mấy cái nanh dài hút máu về hướng Đại Bàn đến đụng phải song chắn…… Cao Đại Bàn mãnh liệt lùi ra phía sau một bước, thiếu chút nữa ngã ngồi dưới đất! May mà được Sweeney nhanh tay lẹ mắt kéo lại.

Bạn học Sweeney mỉm cười giảng giải, nói loại thú cưng này ít chiếm chỗ, ăn ít, hơn nữa lông mao mềm như nhung, rất được con gái yêu thích, hiện tại rất phổ biến. Anh chàng vừa thấy chúng nó ở chợ liền cảm thấy Cao Đại Bàn tuyệt đối sẽ thích, liền mua ngay.

“Đồ ăn” Cao Đại Bàn biểu tình cứng ngắc, cánh tay duỗi thẳng tắp nhận lấy món quá, giật giật khóe miệng, miễn cưỡng nói câu cám ơn. Đau khổ chờ đợi Sweeney rời đi, liền đằng đằng sát khí mang cái lồng sắt vọt xuống tầng ngầm!

Tầng ngầm là nơi Đại Bàn nuôi người cá.

Không giống với những loại động thực vật khác sinh trưởng dựa vào ánh mặt trời, người cá  giống Huyết Tộc hơn, ưa tối, thích ẩm. Tầng ngầm dưới đất ẩm ướt suốt ngày không thấy ánh mặt trời lại là nơi có điều kiện tốt nhất để nuôi dưỡng chúng.

Người cá ăn thịt, Cao Đại Bàn cũng ăn thịt, cho nên việc cung ứng thức ăn chưa từng gặp trở ngại gì. Hơn nữa thành Wish ở ngay bờ biển, thay nước hàng ngày cũng rất dễ dàng. Cuộc sống của bạn người cá trôi qua cũng không tệ, bộ dạng mượt mà rắn chắc lượng máu dư thừa!

Tuy rằng kỳ thật người thường xuyên cho cá ăn cơm là Cao Đại Bàn, nhưng rõ ràng người cá thích Abel hơn.

Lúc Cao Đại Bàn ở ngoài bồn thủy tinh, tiểu thư người cá chẳng thèm bỏ màu sắc tự vệ, quay lưng về phía cô, ở trong góc chải tóc. Chờ Cao Đại Bàn đi rồi, mới chầm chậm bơi tới bên cạnh đồ ăn soi mói rồi mới ăn.

Nếu Abel ngẫu nhiên xuất hiện ở tầng hầm, cho dù không phải đến thăm nó, tiểu thư người cá cũng sẽ chủ động bơi tới thành bể, toàn thân sáng rực lấp lánh diễm lệ! Ngộ nhỡ Abel tiến gần thêm vài bước, thì nó tuyệt đối sẽ cầm lòng không đặng múa một bài trong nước để nịnh hót lấy lòng……

Đồng chí Cao Đại Bàn bị khinh bỉ, cảm thấy nhân tố quyết định của việc phân biệt đối xử này, đại khái do gương mặt……

Thử hạ lồng sắt xuống vài lần, Cao Đại Bàn rốt cuộc cũng không dám thả mấy thứ nguy hiểm như vậy ra. Đành phải gọi Abel đến giúp đỡ.

Abel nghe Cao Đại Bàn kể kiếm đâu ra mấy thứ này, một tay nâng lồng sắt lên nhìn bằng đôi mắt lạnh nhạt. Hai con dơi hút máu kia mới vừa rồi còn vỗ cánh điên cuồng lại lập tức thu cờ ngừng trống, dùng cánh bao lấy thân thể co rúm lại thành một cục trong xó……

Đây là thứ mà thằng quỷ nhỏ tên Sweeney kia đưa cho em?” Đồng chí Abel không dịu dàng chút nào một tay quơ quơ lồng sắt, bên trong phát ra tiếng“chít chít” mỏng manh của mấy con chuột xui xẻo……

“Ừ, anh ta nói cảm thấy tôi sẽ thích thứ này”. Cao Đại Bàn cúi đầu,“Nghe nói thứ đồ chơi này hiện đang rất thịnh hành”.

Abel không đồng ý, hừ lạnh,“Thứ này là đồ chơi của mấy đứa bé con, đã lạc hậu bao nhiêu năm rồi…..”.

Cao Đại Bàn nghi hoặc:“ Làm sao anh biết?”

Abel tạm dừng một chút, không hề hoang mang nói:“Quảng cáo trên Tivi chiếu đầy ra, em không biết à?”

Cao Đại Bàn quả thật không biết, gần đây cô luôn cố gắng học theo những bản ghi chép hóa học mà Old để lại vì muốn nắm chút bản lĩnh trong tay sau này cũng bảo đảm hơn. Không thì bận làm việc nhà hoặc là dạy Abel, căn bản không có thời gian xem tivi.

Cúi đầu nhìn nhìn áo lót mỏng mùa hè trên người Cao Đại Bàn, cùng cần cổ và xương quai xanh non mịn lộ ra bên ngoài cổ áo, mắt Abel cụp xuống, hạ giọng nói:“Có người ngoài đến em nên ăn mặc chỉnh trang một chút”.

Cao Đại Bàn bất mãn kéo kéo tay áo,“ Nhưng hiện tại là lúc nóng nhất mùa mưa, tôi mặc áo dài tay đã kỳ quái lắm rồi, quần áo chỉnh trang đều là cổ cao, siêu nóng! Với lại Sweeney cũng không phải người ngoài, về sau đại khái cũng thường xuyên tiếp xúc, câu nệ quá thì không lễ phép cho lắm”.

Abel xoay người để lồng sắt lên trên bàn, lạnh nhạt nói:“Nếu là quà của người quen, tự em xử lý đi”.

Cao Đại Bàn tròn mắt ngơ ngác nhìn đối phương phất tay áo rời đi, không biết mình đã làm gì đắc tội thiếu gia này.

Đành phải tự mình thật cẩn thận mở song cửa, nhắm ngay bể thủy tinh mà đổ…… Nào ngờ mấy con dơi kia hóa ra không sợ nước, ngã vào trong nước chỉ cần vỗ cánh hai cái thế là lại trực tiếp bay ra! Ở trên không trung lắc mình cho văng hết nước trên lớp lông thô, khóe miệng liền nhếch lên nhe răng lao thẳng về hướng Cao Đại Bàn!

Cao Đại Bàn nhìn thấy đồng tử màu đỏ của đối phương, sợ tới mức hét lên một tiếng chạy trối chết!

Abel mới vừa đi tới cửa, nghe được tiếng kêu đầy sợ hãi của cô, quay người lại, một bóng hình bé nhỏ thơm tho ấm áp liền nhào vào lòng! Mang theo tiếng nức nở hoảng sợ ôm anh ta thật chặt giống như muốn trốn vào trong quần áo……

Cao Đại Bàn chỉ cảm thấy những chỗ trên làn da bị đám dơi ghê tởm kia cọ qua lông tơ dựng đứng hết lên! Hai con dơi kia cũng không định buông tha, vỗ cánh phành phạch không ngừng từ trên dưới trái phải nhào tới! Cô sợ tới mức muốn tìm cái gì đó che chắn, nhắm mắt lại tóm lấy Abel rồi ráng sức chui vào lòng anh ta……

Abel hiếm khi được chủ động ôm ấp liền sửng sốt, rồi từ từ nở nụ cười…… Một tay ôm người đang lao vào trong lòng, một tay tao nhã giơ lên để cho hai con dơi cuồng bạo kia dịu ngoan đậu ở trên tay, móng vuốt nhỏ bấu lấy ngón tay mình ngồi chồm hổm đợi lệnh.

Cao Đại Bàn trong lòng giống như đà điểu vẫn liều mạng bảo vệ rất cả những vùng da thịt lộ ra, đầu cũng không dám ngẩng lên ở trong áo Abel kêu la thê thảm:“Chúng nó bay đi rồi à?! Bay đi chưa?! Còn chưa bay đi sao?!”

Người đàn ông tóc vàng nín cười vẫy tay ném lũ dơi đi, khiến chúng nó càng tạo ra nhiều tiếng phành phạch, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy Cao Đại Bàn đang co thành một cục trong lòng, hôn lên những sợi tóc sau cổ cô, nhẹ giọng lừa gạt:“Chưa đâu, chúng nó vẫn còn…..”.

Cao Đại Bàn không biết thứ gì vừa đụng vào cổ mình, toàn thân lập tức nổi da gà! Quả thật giống như bị con gián đụng vào nhịn không được run rẩy! Siết chặt áo Abel cắn răng nức nở:“Tránh ra tránh ra! Ghét dơi hút máu lắm! Tôi ghét nhất là mấy thứ hút máu! Đừng đụng vào tôi! Ghê tởm quá!”

Cả cánh tay đang ôm cô nháy mắt trở nên lạnh như băng, giống như vòng ôm một giây trước còn dịu dàng chân thành đột nhiên biến thành vách tường cứng như đá!

Ngay cả Cao Đại Bàn cũng cảm thấy đối phương không được bình thường, ngỡ ngàng ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt Abel.

Abel buông tay ra, không nhìn cô, đứng dậy đi đến giữa tầng hầm, dang tay nhanh như chớp bắt lấy hai con dơi đang bay loạn giữa không trung! Sau đó nắm chặt chúng nó đi đến trước mặt Cao Đại Bàn, ngồi xổm xuống, cho cô xem hai sinh vật nhỏ đang kêu chít chít thê thảm trong tay ……

Em cảm thấy chúng nó rất ghê tởm…… Tôi cũng là sinh vật hút máu, em có cảm thấy tôi ghê tởm không?”

Cao Đại Bàn ngơ ngác nhìn vào mắt Abel, trong cặp mắt dài nhỏ kia là thần sắc lạnh như băng chưa bao giờ biểu lộ trước mặt cô. Giống như những tảng băng trôi trên dòng sông lạnh buốt, từng gợn sóng tổn thương phẫn nộ và thất vọng, đâm vào da thịt khiến cho tay chân buốt giá…… Cô lập tức hiểu rằng mình vừa mới nói quá lời.

Đó là phương thức sinh tồn trời sinh của chủng tộc bọn họ, có gì sai? Dựa vào đâu mà lại bị mắng?

Nhưng đối mặt ánh mắt đối phương, dù làm thế nào cũng không xin lỗi được, lời nói chực chờ đến bên miệng lại bị đóng băng nuốt trở vào.

Abel thấy sắc mặt cô trắng bệch, bỗng nhiên cười khẽ,“Em chán ghét chúng nó, vậy hãy để chúng nó biến mất đi”.

Lời còn chưa dứt, hai con dơi bị anh ta nắm chặt chít chít kêu loạn lên, ngón tay tái nhợt dùng sức siết chặt lại! Tiếng kêu chói tai kia bỗng im bặt……

Cao Đại Bàn theo bản năng nhắm mắt lại, tiếng thân thể bị bóp mạnh lướt qua màng tai, da thịt cảm thấy chất lỏng lạnh lẽo bắn tung tóe dính lên mặt, sau đó có tiếng tí tách rơi xuống mặt đất trong tầng hầm…… Cô nhịn không được run lẩy bẩy.

Abel cúi đầu nhìn cô, đứng lên, mặt không chút thay đổi bước đến bên cạnh bể thủy tinh, quăng hài cốt trong tay vào cho người cá.

Người cá bé bỏng mềm mại đáng yêu lội tới, nhận lấy đồ ăn, không dám khiêu vũ, chỉ kính cẩn lui về trong góc dưới sắc mặt lạnh như băng của anh ta.

Nếu em chán ghét tôi…..”. Abel đưa lưng về phía Cao Đại Bàn thấp giọng thì thào,“Tôi cũng sẽ lập tức biến mất”.

Cao Đại Bàn bỗng nhiên xúc động rơi lệ…… Theo bản năng hô lên “Đừng!”.

Abel xoay người, chậm rãi đi đến bên cạnh cô, ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi:“Đừng cái gì?”

Cao Đại Bàn nâng tay túm lấy góc áo của anh ta, nghẹn ngào:“Không biết…… Dù sao cũng đừng…..”.

Anh ta nhất thời buồn bực. Vươn tay muốn sờ sờ cô, lại vừa cứng rắn nhịn xuống thu tay về, tiếp tục bày ra khẩu khí lạnh nhạt:“ Không phải em đã nói, chờ tôi hiểu chuyện, sẽ đuổi tôi đi sao?”

Cao Đại Bàn sững lại, cô thật sự nghĩ như vậy.

Nhưng mà cho tới bây giờ cô cũng không nghĩ đến nếu thật sự đuổi Abel đi rồi sẽ phải làm thế nào.

Không có ai ở bên, sống cô độc cả đời, sẽ ra sao.

Một tay Cao Đại Bàn nắm chặt quần áo Abel, lại buông lỏng ra, lại túm chặt……

Cuối cùng cô thấp giọng nói:“Thành thật xin lỗi…..”.

Cuối cùng lại buông tay ra.

Nhìn bóng cô một mình chùi nước mắt biến mất ở đầu cầu thang thông xuống tầng hầm, người đàn ông bị bỏ lại vẫn duy trì tư thế lúc nãy, thất bại cúi đầu, mặc cho mái tóc vàng yên lặng trượt xuống đầu vai…… Thật lâu sau, đột nhiên nắm tay lại hung hăng đấm xuống đất!

…………………………

Bầu không khí giữa hai người bỗng nhiên cứng ngắc, hơn nữa vẫn cứng ngắc đến khi Sweeney tới thu hàng lần thứ ba.

Lần này, anh ta mang đến cho Cao Đại Bàn hai tấm vé xem phim.

Trên trán Cao Đại Bàn muốn nhảy ra mấy đường hắc tuyến, chẳng lẽ anh chàng này đang theo đuổi cô? Chẳng lẽ anh ta là gay? Đối với Huyết tộc ăn cả nam lẫn nữ thì cũng bình thường…… Chí khí ơi, rất nhiều năm rồi chị chưa gặp lại em.

Sweeney nói:“Với độ tuổi của cậu khẳng định còn đang đi học phải không? Ở trung tâm nào? Ừm…… quanh thành Wish hẳn là chỉ có hai trung tâm dạy học, trường Study* và Loen, cậu học ở trường nào? Không giấu gì cậu tôi đang học ở Study, nói không chừng chúng ta là bạn học đấy ~”

(*Phiên âm tiếng Anh của Tư Đạt Đế và Lặc Ân.)

Đầu Cao Đại Bàn đau kịch liệt. Giáo dục cơ sở của Lam Huyết tộc áp dụng cho toàn dân, nói mình khôngđi học chắc chắn rất kỳ quái, nếu nói là mình tự đọc sách quanh khu này, anh ta hỏi nữa cũng sẽ giấu đầu lòi đuôi. Đành phải nói đại:“Tôi, tôi đang học tại một thành thị khá xa…..”.

Cũng may đối phương không hỏi tiếp, mà chỉ mượn đề tài chuyển sang một hướng khác. “Kỳ thật hôm nay trường Study có kỷ niệm ngày thành lập trường, sẽ chiếu phim 4D mới nhất, tôi là uỷ viên chấp hành, cho nên có thể lấy thêm vé. Cô có muốn cùng đi không?”

Cao Đại Bàn rất kinh ngạc:“Vì sao lại mời tôi?”

Sweeney tươi cười hiền lành:“Cô ở đây một mình, không thấy cô đơn sao?”

“Không cô đơn”.

Hai người đồng thời sửng sốt.

Cao Đại Bàn liên tục xua tay,“ Câu nói vừa rồi không phải tôi nói “.

Sweeney đứng đối diện sắc mặt lập tức thay đổi, kinh ngạc ngửa đầu nhìn chằm chằm người đàn ông xa lạ đang từ trên lầu đi xuống, trơ mắt nhìn đối phương ngạo mạn vươn tay cướp hai tấm vé trên tay mình, sau đó quăng lại một câu:“Cám ơn. Cậu có thể đi khỏi đây”.

Sweeney muốn nổi giận nhưng lại bị khí thế của đối phương ép tới nói không nên lời! Theo bản năng từng bước từng bước lui về phía sau rời khỏi bóng người đàn ông kia, hít một hơi thật sâu, vừa định nói chuyện, đã bị một luồng sức mạnh cực lớn ném ra khỏi cửa!

Cho cậu một lời khuyên, lần sau lúc tán gái, nhớ là chỉ mang một vé thôi”.

Giọng nói âm trầm lạnh như băng từ trên đỉnh đầu truyền đến, người kia quăng áo choàng xuống ngón tay đeo găng để lên ngực anh ta dùng sức đẩy nhẹ, anh ta liền ngã lăn ra, xương ngực đau nhói ngồi bệt trên mặt đất……

Cánh cửa lớn tuyệt tình đóng lại trước mặt, trước lúc khép cửa trong ánh mắt người đàn ông kia còn lóe lên sự cảnh cáo lạnh lùng. Khiến cả người Sweeney lạnh ngắt!

Sweeney nghỉ ngơi trước cửa nhà Cao Đại Bàn một lúc, mới vịn tường đứng lên, trong lòng cũng hiểu ra vài phần: Chỉ dựa vào hai ngón tay đã có thể gây tổn thương cho Huyết tộc cường tráng đến mức này,đó  không phải người cậu ta nên chọc vào. Chút tình cảm thầm thương trộm nhớ giấu giếm lúc trước xem ra cũng chẳng còn hy vọng. Vì thế đương nhiên cũng không quan tâm đến việc vé xem phim bị cướp đi , chỉ xoa ngực cúi đầu ui da hai tiếng từ từ bỏ đi. . . . ..

Bên kia cánh cửa, Cao Đại Bàn nhìn Abel tự tiện chạy đến, chỉ biết thở dài……

Anh ta cắt mái tóc vàng lên ngắn ngủn, đồng tử và màu tóc tất cả đều đổi thành màu vàng nâu giống cô, mặc một bộ quần áo đứng đắn màu trắng thêu chỉ vàng, giống như vương tử tựa vào cửa, đôi chân dài bắt chéo, chậm rãi khoanh tay……

Vì sao anh lại chạy ra đây?” Cao Đại Bàn đau đầu ôm trán.

Abel cởi cái bao tay bên tay trái ra.

“Nếu như bị người khác nhận ra thì biết làm sao?” Cao Đại Bàn ấn huyệt thái dương.

Abel cởi cái bao tay bên phải.

“Nếu như anh ta để lộ ra ngoài thì biết làm sao bây giờ?” Cao Đại Bàn vuốt mũi.

Abel đứng lên, sửa sang lại áo.

“Anh sẽ đem lại phiền toái cho tôi!” Cao Đại Bàn cầm lấy tóc mình.

Abel đi đến trước mặt cô, hơi hơi cúi đầu, sợi tóc lướt qua qua đôi mắt kiên nghị, hai bên thái dương đầy nam tính, chất giọng có sức quyến rũ kỳ lạ trầm thấp của anh ta truyền tới……

“Chúng ta đi xem phim đi”. Anh ta nói.

Cao Đại Bàn vẫn duy tư thế trì ôm đầu nhìn anh ta nửa ngày, cuối cùng nhớ chuyện đoạt vé lúc nãy, hai tay đẩy anh ta lên lầu:“Lát nữa ngồi tàu điện, đừng mặc quần áo trắng, dính bẩn ai giặt?”

Abel vẫn cúi đầu đột nhiên mỉm cười! Tay cầm lấy cánh tay Cao Đại Bàn đang đẩy anh ta, túm cả người cô ôm chặt vào lòng!

Cao Đại Bàn kỳ thật rất may mắn vì bị cái ôm che khuất không nhìn thấy mặt đối phương, bởi vì nụ cười phóng đãng mê người đang nở rộ trên mặt Abel, làm cho cô suýt nữa không chống đỡ nổi……

To be continued…

Advertisements

44 thoughts on “Blood X Blood chương 29

  1. Ôi giồi ôi, cam chịu nín nhịn biết bao nhiu tập rồi tới đây ko nhịn nữa….. Giai Venture nhà ta bao h mới lên sân trở lại đây??? Giai Albel này ghê gớm quá, ko biết ngân ti với kim ti ai thắng đây??? Nhưng mà trong thâm tamm vẫn luôn quan niệm rằng ” ai đến trc người đó là nam chính” nàng ạ…..
    Nàng nói, nàng nói đi ai là nam chính đây hở nàng??? Ta có liều mạng xem convert nhưng khổ nổi đọc ko hiểu a…… TT^TT

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s