Kiêu sủng _Chương 3


Chương 3: Vĩ đại như thế

Edit: Loyal

Trong hoa viên lộ thiên ngào ngạt hương thơm, bên hồ nước xanh thẳm, những cây mây giăng kín ngọn đèn màu bạc, thấp thoáng ánh sáng rực rỡ mà hòa nhã.

Người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục màu xám đậm phẳng phiu, cầm ly rượu đứng dưới tàng cây, dung nhan tuấn lãng, nụ cười ôn hòa. Mỗi một vị khách quý tiến vào hoa viên, đều tươi cười bắt tay với anh ta. Mấy tay phóng viên không ngừng cầm máy chụp ảnh, vội vàng chụp mỗi một động tác nho nhã lễ độ và nụ cười mỉm thản nhiên của vị thị trưởng mới nhậm chức.

Du Mặc Niên vẫn luôn là người nổi bật. Việc này có lẽ có liên quan đến bối cảnh gia tộc hùng mạnh của anh ta, nhưng không thể phủ nhận, cho dù không biết lai lịch của anh, lần đầu gặp mặt, cũng sẽ bị khí chất anh tuấn cương trực đó hấp dẫn. Sinh ra trong gia đình có truyền thống chính trị, nhưng lại được tôi luyện trong quân ngũ tám năm. Anh ta không hề có dáng vẻ kiêu ngạo âm trầm của chính khách, lại làm người khác cảm thấy anh ta tựa như một hồ nước sâu, trong suốt, thuần túy, kiên định

Mà Du Mặc Niên cũng ung dung quan sát mỗi vị khách mời. Anh ta biết, nhân vật quan trọng còn chưa xuất hiện.

Tiêc rượu bắt đầu chừng hai mươi phút, một người đàn ông mặc tây trang màu đen, áo sơ-mi đen, kéo cô bạn gái yêu kiều bước vào đình viện. Toàn trường nhất thời yên tĩnh lại.

Du Mặc Niên cũng ngước nhìn nhân vật một tay che trời đang đứng ở cửa.

Thương Trưng.

Du Mặc Niên nghe nói, lúc Thương Trưng ở một Tinh Cầu khác đảm nhiệm chức Phó Cục trưởng cục trị an của “Thành Tự Do” thì cũng không bộc lộ tài năng đến vậy. Sau khi thăng chức ở thành Hi Vọng, lại thay đổi tác phong bảo thủ lúc trước.

Hắn ta lấy bạo chế bạo – Một đội hiến binh yếu ớt, không biết được hắn ta dạy dỗ thế nào, lại hoàn toàn biến thành một đám ác ôn, liều mạng, hoành hành trong thành không biết sợ, lấy đen ăn đen—— Tổng số thuế thu nhập từ Thành Hi Vọng tăng cao, người giàu có không phất nhanh nữa, người nghèo lại càng nghèo. Người được lợi nhất, dĩ nhiên là hắn ta—

Có người nói, trị an ở thành Hi Vọng vốn hỗn loạn, căn bản không có pháp luật. Hiện tại đã có —— Trương Trưng chính là pháp luật tại thành phố này.

Du Mặc Niên còn tưởng rằng sẽ gặp được một vị Cục trưởng trị an thô bạo, hung ác. Nhưng hóa ra, nghe danh không bằng gặp mặt.

Hắn ta rõ ràng  rất đẹp trai, trầm mặc đứng đó giống như một gốc tùng cao ngất. Mặc âu phục đen, làm ngũ quan sâu thẳm tuấn tú của hắn ta thêm vài phần ngang nghạnh bất kham. Mà lúc hắn im lặng, nhìn vào đôi mắt hắn, càng ẩn chứa sự uy nghiêm lạnh lùng hơn bất cứ tướng quân nào Du Mặc Niên từng gặp.

Không hề có sự kiêu căng ngạo mạn như trong tưởng tượng, vẻ mặt bình tĩnh, lại khiến người ta cảm giác được sự lạnh lùng xuất phát từ nội tâm.

“Cục trưởng Thương ” Du Mặc Niên bước nhanh đến nghênh đón, “Hoan nghênh!”

Thương Trưng quan sát Du Mặc Niên, mỉm cười: “Ngài thị trưởng, ngưỡng mộ đã lâu! Hoan nghênh tới thành Hi Vọng.”

“Có thể cùng làm việc chung với nhân tài như Cục trưởng Thương , tôi rất vinh hạnh”

“Đâu dám.”

Có phóng viên to gan, giơ máy chụp hình lên nhắm ngay lúc hai người bắt tay, ánh mắt lạnh lùng của Thương Trưng đảo qua: “Làm gì vậy, không biết tôi không thích chụp ảnh sao?”

Các phóng viên đưa mắt nhìn nhau, buông máy chụp ảnh xuống. Du Mặc Niên nhìn, lại để mắt đến cô gái vẫn im lặng bên cạnh Thương Trưng.

“Vị này là?”

“Chào ngài thị trưởng” Tô Di giọng điệu cung kính, bình tĩnh trả lời, “Tôi là Tô Di.”

Thương Trưng mỉm cười, cúi đầu hôn nhẹ lên trán Tô Di: “Bạn gái mới của tôi.”

Du Mặc Niên ngẩn ra.

Nghe nói Thương Trưng cũng không gần nữ sắc, tham gia tiệc rượu, cho dù thỉnh thoảng cũng có người đẹp làm bạn, nhưng vẫn lạnh lùng xa cách. Hôm nay bỗng nhiên dẫn lại theo một cô gái xa lạ.

Cô ấy rất gầy, dung mạo cũng không xinh đẹp hơn người. Làn da tái nhợt càng tôn lên ngũ quan giống như được phác họa, vô cùng dịu dàng. Cô đứng lên, hiền lành mà trầm lặng, ánh mắt rõ ràng có chút thận trọng và trúc trắc. Thậm chí vừa rồi, trên đường đi tới, thiếu chút nữa cô đã loạng choạng ngã sấp xuống. Nếu không phải Thương Trưng nhanh tay lẹ mắt, ung dung thản nhiên kéo cô vào trong lòng, cô đã vấp váy dài té lăn ra rồi.

Khẩu âm của cô, thậm chí còn không chuẩn.

Tại sao Thương Trưng lại mang một cô gái như vậy bên cạnh?

Tiệc rượu tiến hành trong yên lặng. Con gái của cục trưởng này, em gái của sĩ quan nọ, biểu diễn thổi một khúc sáo, hoặc là một bài múa đơn. Cảnh đẹp ý vui, ca múa mừng cảnh thái bình.

Bóng đêm trong trẻo nhưng vắng lặng, vệ tinh Ôn Toa và vệ tinh U Toa bay lên giữa không trung. Tô Di nhìn hai mặt trăng phát sáng trên đầu, cười khổ.

“Cười gì vậy?” Thương Trưng đang trò chuyện cùng một thương nhân nào đó, bỗng nhiên quay đầu hỏi.

Tối hôm qua cô muốn chủ động hầu hạ, muốn chứng minh mình hữu dụng. Lại bị anh ta đẩy ra giữa chừng. Anh ta kéo quần đứng lên, không nói câu nào, liền rời khỏi phòng. Chỉ còn lại một mình cô, ngồi yên trên mặt đất, váy dài nhăn nheo. Sự bất an trong lòng lại không thể xóa nhòa.

Giờ phút này Tô Di nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Thương Trưng, kinh ngạc đáp: “Nếu chỉ có một vệ tinh, thì thật tốt.”

“Nếu chỉ có một vệ tinh” Thương Trưng nhìn cô, “Thì trọng lực và quỹ đạo của tinh cầu này sẽ thay đổi. Chúng ta đều phải chết.”

Tô Di ngẩn ngơ.

“Cô cảm thấy như vậy rất tốt sao?” Thương Trưng nhìn chằm chằm vào cô.

“. . . . . . Không phải.”

“Thị trưởng, thư ký Lưu, mời xem bên này!” Có người khiêm tốn tiếp đón.

Đèn flash liên tục lóe sáng, Tô Di nhìn qua, chỉ thấy một nhóm nam nữ mặc quần áo chỉnh tề đứng trước cửa đại sảnh, đang cười chụp ảnh chung với nhau. Mà ngài thị trưởng thoạt nhìn đặc biệt cương nghị, chính trực đang đứng ở giữa.

Nhưng ngay lúc này, Tô Di đột nhiên cảm thấy một luồng gió lướt qua. Không đợi cô kịp phản ứng, vị trí bên cạnh đã là trống rỗng.

“A” Một tiếng hét thảm vang lên. Tô Di hoảng sợ nhìn lại, chỉ thấy ở chỗ vốn đang chụp ảnh, một người đàn ông trung niên bưng ngực, máu chảy như rót, lảo đảo ngã xuống. Mà ngay trước mặt ông ta, một bóng dáng màu đen to lớn, giữ chặt một người trên mặt đất.

Vào lúc này, hai người đồng thời ngẩng đầu lên, chính là Thương Trưng và Du Mặc Niên, hai người đồng thời rút súng ra, cảnh giác nhìn xung quanh.

Nhìn thấy máu tươi, toàn bộ mọi người lập tức hoảng hốt. Thét chói tai bỏ chạy, hoa viên lập tức hỗn loạn!

“Pằng! Pằng! Pằng!” Lúc này, Tô Di nghe được tiếng súng vang lên rõ ràng. Cô không hề nghĩ ngợi, vùi đầu phóng về hướng Thương Trưng.

“Pằng! Pằng! Pằng!” Tiếng vang từ các hướng khác nhau truyền đến, cô căn bản không thể phân biệt được. Nhưng tiếng súng vang thật sự quá gần, cô sợ tới mức, gần như bổ nhào tới bên chân Thương Trưng.

Tiếp theo, cô nằm trên mặt đất, có một bàn tay to đưa ra đỡ cô. Cô bối rối ngẩng đầu, nhìn ống tay áo màu đen lướt qua rồi biến mất.

Mặc dù chung quanh vẫn rất hỗn loạn, nhưng cô cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Không biết từ đâu xuất hiện một đám đàn ông, trong nháy mắt chạy đến bảo vệ xung quanh Thương Trưng và Du Mặc Niên, dựa vào bức tường ở đại sảnh, bắt đầu bắn nhau với đám người ám sát. Trong hoa viên, không ngừng có người trúng đạn ngã xuống. Mà Tô Di đang ở giữa một đám đàn ông cao to, chắc chắn là an toàn nhất.

Rất rõ ràng, lúc vừa mới bắt đầu ám sát, vốn là Thương Trưng ra tay cứu Du Mặc Niên. Mà hiện tại, hai người cầm súng, đều chiếm một góc cửa, chỉ huy mọi người từng bước tập hợp tại một đầu khác của hoa viên, đánh trả lại kẻ ám sát.

“Không muốn sống nữa sao?” Thương Trưng đứng trước cô, cũng không quay đầu lại, bỗng nhiên hỏi, “Chạy đến nơi nhiều đạn như vậy?”

“………Tôi chỉ chạy đến nơi an toàn” Cô cúi đầu đáp. Giàn hoa cô đứng lúc nãy, sớm đã bị bắn thành cái sàng rồi. Cũng may cô phán đoán đúng, bọn người này, ngay cả Du Mặc Niên cũng dám ám sát, làm sao có thể buông tha người phụ nữ bên cạnh Thương Trưng.

Bắn nhau kịch liệt nguy hiểm, luôn luôn có người ngã xuống. Ở giữa tiếng súng huyên náo, tiếng khóc ầm ĩ của cô gái ở bên cạnh, Tô Di lại cảm thấy an tĩnh lạ thường.

Cô vốn không có khả năng để thay đổi chuyện gì. Bọn Thương Trưng thắng, cô sống, nhưng cuối cùng cũng bị anh ta sử dụng như hàng hóa thôi; thua, cô cùng chết. Râu ria như cô, cũng không còn gì để mất, thì lo lắng cái gì đây.

Vì thế cô dứt khoát không thăm dò tình hình chiến đấu nữa, lại ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ lớn sát đất ở đại sảnh, cây mây tĩnh lặng buông xuống, và hai vầng trăng sáng trên trời cao.

Du Mặc Niên mang theo mấy người kia trở về. Hắn ngồi chồm hổm, kề sát Thương Trưng, thấp giọng nói: “Cảm ơn”

“Không có gì.” Giọng nói của Thương Trưng rất lạnh lùng, “Anh gặp chuyện ở thành Hi Vọng, là tôi không làm tròn bổn phận.”

“Cẩn thận.”

Ngoài dự kiến của mọi người, không giống tiếng hét chói tai trong viện, Tô Di vẫn luôn im lặng, bỗng nhiên bộc phát ra một tiếng thét.

Du Mặc Niên chỉ cảm thấy một thân thể mềm mại, đột nhiên đánh vào lưng anh. Ngay sau đó, anh ta nghe được một tiếng rên yếu ớt. Cảnh giác xoay người lại, nhìn thấy Tô Di từ bả vai của mình trượt xuống đất.

Tay cô ôm bả vai bị thương, máu tươi đỏ sẫm, đang chậm rãi chảy ra từ thân thể tái nhợt của cô……Cô nhíu chặt mày, xem chừng hết sức đau đớn.

“Pằng!” Một gã bảo vệ nổ súng bắn kẻ ám sát đang ẩn núp ngoài cửa sổ. Quay đầu về phía Du Mặc Niên nói: “Thưa ngài! Vị tiểu thư này vừa mới đỡ viên đạn cho ngài.”

Du Mặc Niên thật cẩn thận tỉ mỉ, gần như lập tức, ôm lấy bả vai và vòng eo của Tô Di. Khi vừa mới tiếp xúc đến thân thể của cô, anh ta cảm giác rõ ràng, cô hơi co rụt lại. Giống như kháng cự người lạ đụng vào.

“Cô thế nào rồi?” Anh ta trầm giọng hỏi, “Cám ơn cô, Tô tiểu thư.”

“Không có việc gì…..” Tô Di lắp bắp đáp, “Thị trưởng không cần phải lo cho tôi…..” Cô giãy dụa trong lồng ngực Du Mặc Niên.

“Đau quá…..” Tô Di bỗng nhiên kêu lên một tiếng, hai tròng mắt trừng thật lớn.

Du Mặc Niên đè miệng vết thương của cô, để máu chảy chậm lại. Ước chừng đau đến không thể chịu đựng nổi, lời nói và thân thể của cô không hề đề phòng nào nữa, giọng nói mềm mại hơi nghẹn ngào, “Rất đau…..Tôi ngất không được…..Phiền ngài, đánh ngất tôi đi….”

Thỉnh cầu của cô làm cho Du Mặc Niên hơi buồn cười, dịu dàng an ủi: “Bác sĩ sẽ lập tức đến ngay.” Anh ta giao Tô Di trong tay cho cô gái bên cạnh, xoay người, tham gia chiến đấu một lần nữa.

Năm phút đồng hồ sau.

Lực lượng binh sĩ và hiến binh hung hãn rốt cuộc cũng chạy tới bảo vệ Thị trưởng. Tất cả tiếng súng ngừng lại, bác sĩ và hiến binh qua lại không ngớt, trói gô tội phạm, xử lý vết thương.

Rất nhanh, mấy tên ám sát còn sống, bị đưa đến trước mắt Thương Trưng và Du Mặc Niên.

Hiến binh thành thục vặn cằm bọn chúng, đề phòng chúng nuốt độc tự sát. Bọn chúng quỳ trên mặt đất, sắc mặt u ám, không hề sợ hãi.

“Những tên này có bỏ mạng cũng sẽ không khai.” Du Mặc Niên nói. Hắn nhìn về phía Thương Trưng, giọng điệu hơi tự giễu, “Không sao đâu, Tôi bị ám sát không ít lần, nhà họ Du gây thù chuốc oán nhiều lắm, không biết có bao nhiêu người muốn mạng của tôi. Là tôi sơ sót, mới tới thành Hi Vọng.”

“Bọn chúng sẽ khai.” Thương Trưng thản nhiên, nói với thủ hạ: “Giải xuống đi.”

Lúc này, Du mặc Niên bỗng nhiên đưa tay, bắt lấy cánh tay Thương Trưng. Thương Trưng lẳng lặng nâng mắt nhìn anh ta,

“Cục trưởng Thương .” Du Mặc Niên gằn từng chữ một, “Không nên lạm dụng hình phạt riêng. Cho dù bọn chúng tội ác tày trời. Luật pháp nghiêm minh, bọn chúng phải nhận một sự phán xét công bằng.”

“Tôi làm việc như thế nào…..” Thương Trưng mặt không chút thay đổi, rút tay về: “Ngài không cần quan tâm.”

“Anh….”

“Yên tâm.” Thương Trưng quay đầu, căn bản không nhìn Du Mặc Niên, chậm rãi nói: “Người của tôi biết chừng mực, sẽ để lại vài tên sống sót nhận sự phán xét công bằng của ngài.”

“……..”

Đúng lúc này, cáng cứu thương khiêng ngang qua, Tô Di bị thương, sắc mặt tái nhợt, hai tròng mắt nửa mở nửa khép, lông mi run rẩy.

Thương Trưng bỏ tay vào túi quần, đi qua, từ trên cao nhìn xuống cô.

Đã dùng tới thuốc giảm đau, Tô Di hơi buồn ngủ, nhưng thấp thoáng nhìn thấy tay áo màu đen quen thuộc. Cô gần như lập tức, nở nụ cười khiêm tốn dịu dàng, giãy dụa muốn ngồi dậy, lại bị nhân viên chăm sóc ngăn lại.

“Hiện tại cô không đủ sức đi lại.” Thương Trưng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nho nhỏ, tái nhợt của cô. “Ngày mai tôi sẽ tới đón cô.”

“Gây phiền phức cho ngài rồi.” Cô gượng cười.

Thương Trưng bỗng nhiên cúi xuống, hơi thở lạnh băng lướt qua bên tai cô: “Quên mình cứu người? Vĩ đại như vậy sao?”

Tô Di ngẩn ngơ, hai tay nắm lấy cáng cứu thương, chậm rãi buông ra.

Ngoài dự kiến của Thương Trưng, cô lại nở nụ cười yếu ớt ngọt ngào.

Cô ngẩng đầu, giống như chống lại ánh mắt lạnh như băng, tìm tòi nghiên cứu của Thương Trưng. Trong ánh mắt của cô, lần đầu tiên hiện lên vẻ một bước cũng không nhường: “Thưa ngài, tôi chỉ cảm thấy 一一 là ân nhân cứu mạng thị trưởng….Sẽ không chết mập mờ như vậy.”

Advertisements

10 thoughts on “Kiêu sủng _Chương 3

  1. Pingback: KIÊU SỦNG | loyalpang

  2. Thi thoảng đọc truyện ta lại ngứa tay com sửa mấy lỗi bé xíu này, không cần thiết thì nàng com lại bảo ta nhé ~(‾▿‾~)
    Hắn ta rõ ràng rất đẹp trai, trầm mặc đứng đó giống như một gốc tùng cao ngất. Mặc âu phục đen, làm ngũ quan sâu thẳm tuấn tú của hắn ta thêm vài phần ngang nghạnh bất kham => ràng rất (2 dấu cách); ngang ngạnh.
    Có mấy câu in đậm, ta không hiểu có phải nhấn mạnh không nhỉ 😕

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s