Ngồi hưởng tám chồng chương 125.1


Quyển 2:

Chương 29.1: Gặp lại cố nhân.

Edit&Beta:Myumyu.

Sáng sớm ngày thứ hai, Tống Ngâm Tuyết xuất cốc, trong biểu lộ ngàn lần không muốn của Vô Song cùng Minh Tịnh cuối cùng cũng nhấc chân đi ra.

Giao giới hai nước Hoa, Kiều, đi trên quan đạo, trong lòng không ngừng tự hỏi về tin tức Dực Thịnh truyền tới, suy nghĩ về những hành động của Tống Vũ Thiên, bối rối không biết bước tiếp theo mình nên ứng đối như thế nào.

Trời thu tháng mười, khắp nơi là cảnh thu hoạch, hai nước Hoa, Kiều này, không hổ là nước giàu có trong sáu nước, ở nơi biên giới xa xôi này, cảnh thu hoạch vẫn tốt hơn hẳn so với các nước khác, chẳng trách lúc mới gặp, Khuynh Nhạc công chúa Kiều Mạt Nhi đã từng xem thường Đại Tụng như vậy.

Tống Ngâm Tuyết vừa đi vừa nghĩ, bị phong cảnh ven đường hấp dẫn, cảm giác sâu sắc rằng nếu có một ngày, đợi nàng buông xuống mọi gánh nặng trên vai, nhất định phải đi ra ngoài tùy ý dạo chơi, tham quan danh lam thắng cảnh sáu nước.

Thầm nghĩ, nàng đi về hướng Hoa quốc, đã hẹn ước cùng bọn Dực Tu, cho nên rất nhiều chuyện trước mắt này, hết thảy cứ chờ đến Hoa quốc lại tiếp tục bàn bạc a.

Cước bộ, bắt đầu nhanh chóng vội vàng đi về phía trước, muốn tranh thủ trước khi trời tối đi vào trong thành, tuy Tống Ngâm Tuyết cũng không sợ một mình qua đêm trong rừng núi, nhưng đối với nàng mà nói, nếu có thể có giường ngủ, nàng tuyệt đối sẽ không ngủ trên mặt đất.

Theo tình hình này, trước khi trời tối hẳn là miễn cưỡng có thể tới trong thành, ai! Không có Dực Tu ở đây, đối với việc xác định phương vị, thật đúng là khiến nàng phải cố hết sức! Không có biện pháp, ai bảo nàng mặc dù có trí nhớ của Nhữ Dương quận chúa, nhưng chung quy vẫn là kẻ mù đường?

Sáu nước lớn như vậy, quả thực muốn phân biệt đường đi đúng là không dễ, cho nên từ khi ra  khỏi Ngũ Độc cốc, Tống Ngâm Tuyết phải dùng thời gian gấp hai thời gian Dực Tu cần bình thường, mới khó khăn tìm đúng phương hướng, vì vậy trong lòng vừa cười thoả mãn, rồi đồng thời cũng cảm thấy bất đắc dĩ.

Sắc trời dần về hoàng hôn, ánh trời chiều chiếu trên mặt đất, trải ra màu ra vàng óng ánh mê người. Vào thời tiết cuối thu không khí trong lành này, có thể nhìn thấy cảnh tượng như thế, trong lòng Tống Ngâm Tuyết, còn có một loại cảm giác “Hương đưa bông lúa nói năm được mùa”*!

(*Câu thơ trên trích trong bài thơ Tây Giang Nguyệt_Dạ hành hoàng sa đạo trung của nhà thơ Tân Khí Tật đời Tống. Myu xin mạn phép dịch bài thơ này, có gì sơ sót mong các bạn mắt nhắm mắt mở cho ^^.

西江月-夜行黃沙道中

 

明月別枝驚鵲,
清風半夜鳴蟬。
稻花香裏說豐年,
聽取蛙聲一片。
七八個星天外,
兩三點雨山前。
舊時茅店棧林邊,
路轉溪橋忽現。

      Ánh trăng trên Tây giang_ Ban đêm đi giữa con đường cát vàng.

Đêm hôm tĩnh lặng tiếng ve

Dưới trăng chim khách tiễn hè vừa qua

Hương đưa bông lúa bay xa

Gió thu xào xạc mùa màn bội thu

Ếch kêu vang vọng như ru

Bầu trời lấp lánh vi vu gió đùa

Mưa rơi thấm ướt sân chùa

Rừng khuya vắng ngắt cuối mùa đìu hiu

Lầu tranh quen thuộc liêu xiêu

Con đường vắng lặng, cầu kiều qua khe.

     Tầm mắt, tùy ý mà chuyển, cước bộ cũng nhẹ nhàng nhanh hơn. Lúc này, khi Tống Ngâm Tuyết lơ đãng ngẩng đầu nhìn lên một cái, cước bộ, không khỏi dừng một chút, tiếp đó chậm rãi ngừng lại.

Nhíu mày, vẻ mặt cười cười nghiền ngẫm, khi nhìn đến nam tử tuấn mỹ không tỳ vết phía trước, biểu lộ lãnh khốc trong trẻo nhưng lạnh lùng kia thì trong lòng Tống Ngâm Tuyết cảm thấy nghi hoặc đồng thời, khóe môi chậm rãi cong lên, tiếp đó tiêu sái mở cây quạt của mình ra,đung đưa.

A, gần đây nàng thật may mắn! Chỉ cần vừa ra khỏi cửa, liền nhất định gặp người quen! Mặc kệ thời gian có phải đã muộn? Địa điểm có phải rất vắng vẻ hay không?

“Ai, không thể tưởng tượng được thế giới này sao mà nhỏ bé quá? Ở chốn ngoại ô hoang dã này cũng có thể gặp người quen a? Thật là khéo a!” Chậm rãi đi tới, cười tươi rói, Tống Ngâm Tuyết thong thả dạo bước tới hướng Tịch Mặc Lương đứng yên phía trước, trong lời nói có sự chế nhạo cùng bông đùa.

Đừng có nói với nàng, bọn họ là ngẫu nhiên mà gặp, bởi vì nàng không tin đâu!

Nhưng nếu như không phải ngẫu nhiên mà gặp, vậy nhất định là có chủ đích! Nhưng Tịch Mặc Lương lạnh lùng băng sươngg, không để tâm bất cứ chuyện gì, tại sao phải tận lực tìm nàng? Chẳng lẽ là. . . . . .

“Tiểu Lương Lương, lại có người dùng tiền phái ngươi tới ám sát ta sao?” Đong đưa cây quạt, chậm rãi đi tới trước mặt Tịch Mặc Lương , Tống Ngâm Tuyết không ngừng dùng mắt đánh giá hắn, vẻ mặt nghiền ngẫm.

“. . . . . .” Nghe xong lời mà Tống Ngâm Tuyết nói, Tịch Mặc Lương không nói gì, chỉ trầm mặc nhìn nàng, nhìn khuôn mặt tươi cười tuyệt mỹ  kia, vô cùng lạnh lùng.

Kỳ thật tuy nói là lạnh lùng, đây chẳng qua chỉ là vẻ ngoài, bởi vì chỉ cần người là quen thuộc với Tịch Mặc Lương liền có thể biết ngay, bộ dạng hắn lúc này, tuyệt không giống kiểu lãnh khốc như trước kia, mà là có một loại tận lực gắt gao đè nén. Bất quá rất đáng tiếc, người quen của hắn không nhiều lắm, mà quan hệ của hắn cùng Tống Ngâm Tuyết, thì càng không cần nói tới.

Tống Ngâm Tuyết thấy Tịch Mặc Lương không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào nàng, liền vô thức trừng mắt, khiêu khích nhìn lại.

Quận chúa. . . . . .” Cũng không biết đã nhìn bao lâu, Tịch Mặc Lương nhìn người ngọc trước mặt, nụ cười giảo hoạt sáng lạng như hồ ly thì nhẹ nhàng nhàn nhạt nói ra hai chữ này.

Ngươi muốn nói cái gì?” Nhíu mày, nghe hai chữ này, tuy trong nội tâm Tống Ngâm Tuyết thầm cảnh giác, nhưng trên mặt, vẫn là nụ cười không thay đổi.

Không có gì.” Biểu lộ giật giật, không hề mê mẩn nhìn thẳng như vừa rồi nữa, Tịch Mặc Lương lúc này, gương mặt lạnh nhạt, trong lời nói, hình như có chút giận dữ: “Ý của ta là, con người của ta, không để bụng nhiều, cũng không quan tâm đến những chuyện khác. Cho nên bất luận nàng có phải quận chúa hay không? Là quận chúa của nước nào? Ta cũng không quan tâm! Ta chỉ quan tâm chuyện nàng là người đầu tiên lừa gạt ta!”

Người đầu tiên lừa gạt người ngươi?” Tống Ngâm Tuyết buồn cười nhìn Tịch Mặc Lương có chút tích cực lúc này, cảm thấy hẳn không phải là người tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy! Cho nên thấy hắn nói ra những lời này, trong đầu vẫn hơi ngoài ý muốn.

Tịch Mặc Lương thấy Tống Ngâm Tuyết nghiền ngẫm hỏi lại, trong lòng không khỏi khựng lại, mặt hơi ửng hồng. Chính là hắn kiệt lực duy trì vẻ lãnh mạc, liều mạng đè xuống sự ngượng ngùng cứ cuồn cuộn muốn dâng lên.

Tịch Mặc Lương hắn luôn luôn lãnh khốc lạnh lùng, chẳng bao lâu sau lại nói mấy lời ngây thơ như vậy? Nếu không phải vì, không phải là vì. . . . . .

Cõi lòng, có chút chút rung động, rất muốn thoát khỏi loại cảm giác không quen này, chính là vì đạt được mục đích, hắn chỉ có thể càng thêm lạnh lùng, nghiêm trang nói ra: “Đúng! Người đầu tiên lừa gạt ta! Tịch Mặc Lương ta, lưu lạc khắp nơi nhiều năm như vậy, còn chưa từng bị người ta lừa gạt! Nàng là người đầu tiên, cho nên phải trả một cái giá tương ứng!”

 

      ” Một cái giá tương ứng? Ngươi nói xạo a! Ta không tin ngươi chưa từng bị người ta lừa gạt? Ngươi đần như vậy kia mà–”

Mở to đôi mắt vô tội, ra vẻ ngây thơ, sau khi Tống Ngâm Tuyết nói ra ý nghĩ trong lòng, chỉ thấy Mặc Lương vẻ mặt âm trầm nói: “Đã từng có người lừa gạt ta! Nhưng những kẻ lừa gạt kia, đều đã chết dưới kiếm của ta  !”

Lạnh lùng nói, khí thế bắt buộc, bởi vì hắn cảm thấy võ công của mình cao hơn Tống Ngâm Tuyết, cho nên trong lời nói, bất giác có một chút đe dọa.

Ta gạt cũng gạt rồi, ngươi muốn làm thế nào chứ? Giết ta sao?” Cười bất lương, cảm thấy hôm nay phản ứng của Tịch Mặc Lương thật kỳ quái, Tống Ngâm Tuyết một bả thu hồi cây quạt, trong mắt vô cùng vui vẻ.

Thế thì không cần!”

 

      “Vậy ngươi muốn thế nào?” Ngẩng đầu nhìn trời, sắc trời đã dần tối, dưới tình huống nóng lòng muốn tìm khách điếm, Tống Ngâm Tuyết mở miệng nói.

 

      “Tạm thời chưa nghĩ ra, nghĩ kỹ sẽ nói cho ngươi biết!”

 

      “A?” Biểu lộ lạnh lùng, phối hợp với ngữ khí rất nghiêm túc, tuy vậy lời nói này nghe như thế nào cũng cảm thấy qúai quái, khiến cho Tống Ngâm Tuyết không khỏi có chút đề phòng, trong nội tâm không ngừng ngẫm nghĩ: đây là Tịch Mặc Lương lãnh mạc lạnh lùng trước kia sao? Tại sao mới mấy ngày không gặp, đã cảm thấy hắn thay đổi giống như biến thành người khác, phong cách nói chuyện, lại có vẻ rất vô lại giống nàng.

Không rõ quá trình chuyển biến của hắn, Tống Ngâm Tuyết sững sờ nháy nháy mắt to xinh đẹp của nàng, cuối cùng lắc lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Được, vậy ngươi cứ từ từ nghĩ! Nghĩ kỹ lại đến nói cho ta biết!Tạm biệt!”

Tựa hồ như rảnh rổi quá mà sinh nông nổi, hoàn toàn không giống phong cách xử lý công việc của thiên hạ đệ nhất sát thủ Tịch Mặc Lương! Tống Ngâm Tuyết sau khi nói hết những lời này, buồn cười nhấc chân muốn đi gấp.

“Ngươi làm gì vậy?” Vừa thấy mình cất bước, Tịch Mặc Lương sau lưng cũng cất bước đi theo, Tống Ngâm Tuyết không khỏi nghi hoặc xoay người lại, mở miệng mà hỏi.

 

      ” Nếu như ta không đi theo nàng, chờ đến khi ta nghĩ được nên làm cái gì, thì làm sao có thể tìm được nàng nữa?”

Ngang nhiên nói, chưa từng phát hiện da mặt hắn lại dày đến thế, Tống Ngâm Tuyết trợn trắng mắt nói: “Ngươi muốn đi theo ta?”

 

      “Không phải muốn! Là vì thuận tiện thôi!” Vừa thấy ý đồ của mình bị bại lộ, trong nội tâm Tịch Mặc Lương xấu hổ một hồi! Nhưng cũng may hắn bình thường quen lạnh lùng, cho nên một chút dị thường, cũng không khiến người ta nhìn ra.

Ngụy biện nói xằng!

Nghe Tịch Mặc Lương nói xong, Tống Ngâm Tuyết không cho là đúng, nàng giương mắt nhìn nhìn nét mặt của hắn, sau đó con mắt chuyển động ngẫm nghĩ, tiếp đó vẻ mặt cười tươi rói nói: “Tốt! Ngươi đã muốn thuận tiện làm việc, ta đây cũng không ngăn trở! Dù sao có một thiên hạ đệ nhất sát thủ bên cạnh, cũng rất là phong cách!”

 

      “Phong cách?” Tịch Mặc Lương vừa nghe Tống Ngâm Tuyết nói như vậ, trong lòng chấn động, một loại cảm giác buồn cười không khỏi mơ hồ hiện lên . Bất quá lúc này hắn không thể trực tiếp biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể  tìm chút nghi vấn trong lời nói của Tống Ngâm Tuyết để hỏi, dùng chuyện này cố ý phân tán vẻ mất tự nhiên của hắn.

“Ai nha, phong cách chính là phong cách! Loại danh từ kiểu mới này, nhất định là ngươi nghe không hiểu a! Bỏ đi, bỏ đi, nói với ngươi cũng bằng không! Chúng ta nhanh chạy đi a, mắc công trễ quá lại phải ngủ ngoài rừng nữa!”

Cố ý nói đại khái với hắn, không muốn giải thích dông dài nữa, lúc này Tống Ngâm Tuyết tùy ý vẫy tay ngọc, ý bảo Tịch Mặc Lương đi cùng nàng.

Thấy vậy, bên môi hiện ra Tịch Mặc Lương một nụ cười cực kỳ cực kỳ nhạt, thậm chí nhạt đến mức nhìn không ra, sau khi Tống Ngâm Tuyết xoay người, mới chậm rãi hiện lên.

Hắn không biết vì cái gì chính hắn lại cao hứng như vậy? Tóm lại từ ngày đó sau khi biết được nàng là nữ tử, trong lòng của hắn không hiểu sao lại luôn hiện lên một loại cảm giác ngọt ngào, ngọt đến làm cho hắn cao hứng, ngọt đến làm cho hắn nhịn không được muốn tươi cười.

Tịch Mặc Lương hắn, luôn một thân một mình, lạnh lùng không cho ai đến gần, nhưng từ lần đầu tiên gặp nàng, hình tượng hăn xây dựng một đời đã hoàn toàn nát nét.

Hắn cũng không biết vì cái gì? Có thể là do hắn không khống chế nổi chính mình! Ngày ấy, sau khi hắn tận mắt thấy nàng bị độc tiểu tử kia mang đi, trong lòng có một loại cô đơn cay đắng, ép hắn phải đi theo nàng.

Lần đầu tiên đuổi theo không phải vì mục đích đuổi giết mà là theo dõi, không thể tưởng tượng được tại cuối cùng lại lạc mất! Vào một khắc đó, sau khi hắn phát hiện mình mất đi tung tích của nàng, loại cảm giác hối tiếc cùng thất lạc nồng đậm, ép tới hắn buồn bực không thở nổi.

Tại sao có thể như vậy? Hắn và nàng, bất quá là bèo nước gặp nhau mà thôi! Tại sao hắn có thể không bỏ nàng xuống được như vậy, muốn tiếp cận nàng như vậy?

Một mực nghe ngóng động tĩnh của Tuyết công tử, trong lòng hoài niệm mỗi cái nhăn mày mỗi nụ cười của nàng, nhất cử nhất động đều khiến hắn khao khát kiếm tìm!

Tung tích của nàng, giống như đã biến mất không còn dấu vết! Ngày ấy, trong tửu lâu tại Hoa quốc, ngoài ý muốn nghe được tin tức nàng đang ở Vân Thủy hiên, trái tim trong lòng tung tăng như chim sẻ, rộn rã không thôi, hưng phấn không ngừng muốn nhảy ra ngoài.

Cho tới bây giờ hắn chưa từng không khống chế được tâm tình của mình như vậy, cho dù là vào thời khắc kích động nhất, hắn cũng vẫn duy trì bộ dạng lạnh lùng băng sương, chính là ngày ấy, vì một nữ tử kỳ lạ, hắn lại rõ ràng cảm nhận được trái tim băng giá trong lồng ngực mình đã thẳng thắn nhảy lên!

Chính là chuyện trên đời thường không như mong muốn! Khi hắn lòng tràn đầy vui mừng, thậm chí do dự không biết nên dùng loại tư thái gì để đối mặt nàng, thì tên độc công tử kia đã mang nàng đi, chờ đợi hắn, là cảnh người đi nhà trống thanh lãnh hiu quạnh.

Mỗi một lần nữa đi dò la tin tức của nàng, loại cảm giác cô đơn này càng mãnh liệt, làm cho hắn tinh tường ý thức được hắn muốn cái gì! Hắn muốn nàng! Muốn nàng ở lại bên cạnh mình! Dù cho biết rằng nàng đã gả cho người khác, hắn vẫn mãnh liệt muốn như vậy!

Tịch Mặc Lương hắn, cho tới bây giờ đều là kẻ không câu nệ người khác nói gì! Cho dù nàng đã gả cho người ta rồi thì sao? Không phải xử nữ thì thế nào? Chỉ cần mình yêu thích, hắn căn bản không để ý chút nào!

Lời tuy nói rất hào hùng tráng khí, cuồng vọng không thể kiềm chế, chính là khi hắn thực sự dựa vào trực giác, tại biên cảnh Hoa, Kiều dò hỏi mấy ngày, mà cuối cùng không phụ kỳ vọng tìm được nàng thì những lời nói đã chuẩn bị tốt, lại nghẹn ngang họng một lời cũng nói ra không được!

Bất đắc dĩ phải tìm một cái lý do rất sứt sẹo, làm cho mình nghe xong cũng cảm thấy không thú vị, giả bộ như rất tiêu sái, nhưng kỳ thật chính là mặt dày mày dạn muốn đi theo nàng, để giải nỗi khổ tương tư trong lòng mình.

37 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 125.1

  1. ” Một cái giá tương ứng? Ngươi nói xạo a! Ta không tin ngươi chưa từng bị người ta lừa gạt? Ngươi đần như vậy kia mà–”

    Tuyet ty. co can thang thung vay ko?

  2. tiểu lương lương cũng dễ thương quá. haizz, sao tuyết tỉ vừa nhìu người nhất kiến chung tình mà lại toàn soái ca nữa chứ, chả bù cho em hixhix. mà sao sắc nữ ngày càng nhìu zậy nè, toàn hỏi H không ah, nhưng mà*nghĩ nghĩ*sao giống mình thế ta. chậc chậc kiểu này chắc em cũng sắp lên cấp đại sắc nữ quá @.@

  3. ==’ ta phát hiện anh nào gặp Tuyết tỷ xong trình độ vô lại tăng n cấp, mặt dày thêm n tấc
    thêm 1 con thiêu thân lao đầu vào lửa, vì anh khá hài, ít sướt mướt nên ta chúc anh giành được vị trí tam phụ nhân =))

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s