Ngồi hưởng tám chồng chương 125.2


Quyển 2:

Chương 29.2:Gặp lại cố nhân.

Tịch Mặc Lương vừa đi vừa hồi tưởng lại sự giãy dụa cùng rối rắm của mình mấy ngày nay, nhìn Tống Ngâm Tuyết bên người, nhìn nàng vẫn một thân nam trang tuấn khí phong lưu như trước, trong nội tâm mơ hồ cảm thấy thật vui mừng.

Khí chất linh động không nhiễm bụi trần, dung mạo tuyệt mỹ tinh xảo, rõ ràng có nét đặc thù nữ tính như vậy, vì cái gì lúc trước hắn lại nghĩ nàng là nam tử được nhỉ?

Thật sự có chút oán giận sự ngu dốt của mình, còn ở trước mặt nàng cởi áo nới dây lưng, bày ra trò cười lớn như vậy! Chính là không biết vì cái gì, hiện tại chỉ cần hắn vừa nghĩ tới hắn đã từng loã lồ ở cùng một chỗ với nàng, hắn liền không nhịn được mừng thầm.

Mừng thầm cái gì? Hắn không biết! Có lẽ vì hắn vốn chưa trải qua chuyện tình cảm, lúc này vẫn không rõ loại cảm giác thích này là cái gì! Nhưng bất kể như thế nào, hắn muốn nàng! Muốn từ nay về sau được ở bên cạnh nàng! Chuyện này hắn vẫn rành mạch hiểu được!

Trên đường đi, luôn nhịn không được vụng trộm nhìn nàng! Loại vẻ mặt này, xuất hiện trên người Tịch Mặc Lương lãnh mạc lạnh lùng, thật đúng là buồn cười.

Tống Ngâm Tuyết không rõ vì sao lần gặp này lại thấy Tịch Mặc Lương có vẻ quái quái? Cảm thấy khi nhìn hắn, trong nội tâm có một loại cảm giác không được tự nhiên, lại không ra nói là vì cái gì!

Không được tự nhiên? Tại sao lại không được tự nhiên? Suy luận một tí đi! Tịch Mặc Lương vốn vẫn luôn lạnh lùng, bộ dạng người lạ chớ tới gần! Loại lạnh lùng này phát ra từ nội tâm, trộn lẫn với khí chất trời cho của hắn!

Nhưng bây giờ, tuy hắn cũng rất lạnh, cũng rất có khí chất sát thủ, chính là lại có điểm tận lực, tận lực dùng sự lạnh lùng để che dấu cái gì đó!

Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ, bước chân vẫn không thay đổi đi lên phía trước. Kỳ thật nàng không biết, loại cảm giác này của Tịch Mặc Lương, chỉ khi hắn đối diện với nàng mới có! Mà đối với những người khác, hắn vẫn tuyệt đối giá lạnh trăm phần trăm!

Thời gian trôi qua, ánh trăng đã lên đầu cành, vì bị Tịch Mặc Lương làm chậm trễ, đến cuối giờ Dậu* mới đi tới một cái khách sạn.

(*Giờ Dậu :5-7 giờ tối.)

Chủ quán, ở trọ!” Đẩy cánh cửa nửa khép ra, Tống Ngâm Tuyết cao giọng nói với chủ quán bên trong.

Vừa thấy đã trễ như vậy còn có khách, chủ quán lập tức mang khuôn mặt tươi cười tiến lên nghênh đón: “Hai vị khách quan mời vào bên trong!”

“Chủ quán, chuẩn bị hai gian phòng hảo hạng!”

 

      “Một gian!”

Mở miệng muốn hai gian phòng hảo hạng, nhưng lại bị Tịch Mặc Lương cắt ngang, hắn quay đầu trừng mắt với chủ quán, nói lại một lần: “Một gian!”

 

“Này, tại sao phải một gian?” Bất mãn với biểu hiện của hắn giờ phút này, Tống Ngâm Tuyết nghe vậy không khỏi nhíu mày.

Thấy vậy, Tịch Mặc Lương quay đầu nhìn nàng, nghiêm mặt lạnh lùng mà nói: “Nếu như ở hai gian, vạn nhất buổi tối ngươi bỏ chạy thì làm sao bây giờ? Hơn nữa, không phải chúng ta chưa từng ở qua? Làm gì phải so đo như vậy.”

Làm gì phải so đo như vậy?” Vừa nghe Tịch Mặc Lương nói lời vô lại như thế, Tống Ngâm Tuyết không khỏi đề cao giọng! Nàng  nhìn hắn trừng trừng, thầm cảm thấy giận dữ: ta van ngươi! Lần trước là do ngươi không biết ta là nữ có được không? Sao giống bây giờ được.

Ta không quen ở cùng người khác, lần trước là do không được lựa chọn, lần này thì khác!” Trong lòng vẫn cảm thấy kỳ quái, khi Tống Ngâm Tuyết tức giận trả lời Tịch Mặc Lương,chủ quán bên cạnh thật có lỗi nói: “Thật là ngượng ngùng, hai vị khách quan, tiểu điếm hiện tại chỉ còn lại một gian phòng trống thôi!”

 

      “Cái gì? Chỉ có một gian phòng trống!” Vừa nghe chủ quán nói như vậy, Tống Ngâm Tuyết không khỏi lên tiếng hỏi lại.

“Đúng vậy a, đúng a! Không dám dối gạt hai vị khách quan, gần đây Hoa quốc xảy ra đại sự muốn, nhân sĩ khắp nơi đều tụ tập đến đây, cho nên phòng ốc có chút căng thẳng!”

Mang theo ý xin lỗi, mang theo thương lượng, chủ quán chắp tay mà nói: “Tiểu điếm còn đỡ, những quán trọ khác đã sớm chật ních, không còn phòng đâu! Ta thấy hai vị khách quan đều là nam tử, cùng ở một phòng hẳn là không có vấn đề gì, không bằng chấp nhận ráng chịu một chút a.”

Lời nói nói thành khẩn, cũng không có biện pháp khác! Dưới mắt chỉ có một gian phòng, hoặc là không ngủ, hoặc là cùng ngủ, không có lựa chọn khác.

“Xem ra lần này cũng đành vậy thôi! Chủ quán, vậy cho một gian phòng a!” Nửa câu đầu của Tịch Mặc Lương là vì vỗ về Tống Ngâm Tuyết mà nói! Hắn nhìn khuôn mặt kinh ngạc thật là đáng yêu kia của nàng, trong lòng có một tình cảm ấm áp nhộn nhạo đang từ từ dâng lên.

Cứ không còn cách nào như vậy, cuối cùng dưới sự dẫn dắt của chủ quán, Tống Ngâm Tuyết cùng Tịch Mặc Lương, một kẻ buồn bực, một người vui mừng đi lên lầu, hướng về một gian phòng cuối cùng.

Đẩy cửa phòng, Tống Ngâm Tuyết lập tức xoay người nhảy lên giường, mở rộng hai tay hai chân, bá đạo bất mãn nói: “Ngươi đã muốn như vậy, cái giường này ta ngủ một mình thôi!”

“Không được, ta mệt mỏi, muốn ngủ giường!” Vừa nghe nàng cự tuyệt mình như vậy, Tịch Mặc Lương cũng không tức giận, hai mắt chỉ nhìn thẳng nàng, chậm rãi nói: “Vừa rồi tiền thuê phòng là do ta trả, cho nên theo lý ta phải ngủ giường. Bất quá vì nàng là nữ tử, ta hảo tâm nhường cho nàng một nửa cũng được.”

“Vì ta là nữ tử hảo tâm nhường cho ta một nửa?” Ông trời a, nàng không nghe lầm chứ, đây là lời nói Tịch Mặc Lương thốt ra đấy sao?

Trừng mắt nhìn, vẻ mặt khó hiểu, khi Tống Ngâm Tuyết còn chưa kịp phản ứng thì Tịch Mặc Lương liền xoay người mà nằm bên cạnh nàng.

“Này !” Kêu một tiếng kinh ngạc, Tống Ngâm Tuyết nhíu chặt mày, bất mãn nói: “Này , ngươi đứng dậy đi! Ta trả tiền thuê phòng cho ngươi, ngươi đến ngủ trên ghế dài đi!”

 

      “Không, ta muốn ngủ giường, muốn ngủ ghế dài thì nàng đi mà ngủ.” Định liệu rằng Tống Ngâm Tuyết sẽ không quay về ngủ ghế, Tịch Mặc Lương xuất đòn sát thủ, thành công làm cho nàng ngậm miệng lại.

Thấy vậy, cũng lười cãi cọ cùng hắn, Tống Ngâm Tuyết xoay người mà nằm, cứ như vậy thẳng tắp ngủ bên người Mặc Lương, hô hấp hương vị trên người của nhau. NND, muốn so độ vô lại à? Ai sợ ai!

Nhắm mắt mà ngủ, không để ý tới bất luận cái gì nữa. Lúc này, Tịch Mặc Lương nghiêng mắt nhìn Tống Ngâm Tuyết, cảm thụ được trận trận mùi thơm cơ thể phát ra trên người nàng, làm hắn say mê đến tâm thần lay động.

Suy nghĩ, không khỏi lại nhớ tới một lần trước đó, từng ly từng tý bọn họ phát sinh cùng nhau , nghĩ đến nàng từng đùa giỡn hắn, trêu chọc hắn, lòng của hắn, không khỏi vô cùng vui vẻ.

“Phu quân của nàng đâu? Tại sao hắn không ở đây?” Trong lúc đó, Mặc Lương mở miệng, thẳng thắn hỏi về Vô Song.

Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết nhất thời quên chuyện Vô Song từng nói trước mặt Mặc Lương hắn là phu quân của nàng, vì vậy không khỏi hỏi lại: “Phu quân? Phu quân cái gì?”

“Chính là tiểu tử dùng độc! Hắn không phải phu quân của nàng sao?” Vừa nghe Tống Ngâm Tuyết trả lời như vậy, trong nội tâm lập tức khẳng định chuyện này có vấn đề, vì vậy lời nói ra, cũng không nhịn được mang theo chút hưng phấn.

Tuy hắn không ngại nàng đã gả cho người khác, nhưng nếu như nàng còn chưa có, hắn sẽ rất cao hứng! Bởi vì như thế, hắn có thể giảm bớt rất nhiều phiền toái không cần thiết, thẳng lưng đi đến cạnh tranh cùng tiểu tử kia.

Tống Ngâm Tuyết không biết Tịch Mặc Lương nghĩ gì, không rõ mỗi nam tử đều là sói, vì vậy tùy ý hàm hồ trả lời một câu: “A, hắn có việc phải đi.”

Tống Ngâm Tuyết không nhiều lời với hắn, chỉ ngẫm nghĩ chuyện của mình, thấy vậy, Mặc Lương cũng không nói nhiều nữa, chỉ là nhắm mắt lại, trong trái tim vui vẻ đang kích động, sung sướng lập tức có thêm một phần hân hoan. . . . . .

” Tịch Mặc Lương!”

Sáng sớm, khi Tống Ngâm Tuyết nhập nhèm tỉnh lại thì cảnh nàng chứng kiến, không khỏi làm cho nàng rất là tức giận!

Nàng bổ một chưởng về phía Tịch Mặc Lương hai tay đang gắt gao ôm chính mình vào trong ngực, không khỏi phẫn nộ kêu lên, ” Tịch Mặc Lương, ngươi dám ăn đậu hũ của ta!”

Cảm giác linh mẫn, thân thủ nhanh nhẹn, Tịch Mặc Lương lúc này, vừa thấy chưởng phong của Tống Ngâm Tuyết bổ tới, thân thể rất nhanh liền vọt lên, nhảy đến trên mặt đất lạnh nhạt nói: “Nàng làm gì vậy?”

 

      “Những lời này là ta hỏi ngươi mới đúng? Ngươi làm gì vậy hả!” Trừng mắt con mắt xinh đẹp, mặt hiện ra vẻ đẹp mông lung mới tỉnh giấc, Tống Ngâm Tuyết lúc này, trong vẻ lười biếng, có một loại tư thái mê hồn người,làm cho người nhịn không được muốn yêu thương.

Cố ý giả bộ lạnh lùng, không rõ hỏi lại, lúc này, trong nội tâm Tịch Mặc Lương, có một loại mừng thầm mơ hồ, “Ta không có làm gì cả.”

 

      “Còn nói không có làm cái gì sao? Ngươi không biết nam nữ thụ thụ bất tương thân sao?” Nhanh chóng bị loại lời nói vô lại quái dị này của hắn chọc giận, Tống Ngâm Tuyết cau mày, nghiêm nghị mà hỏi.

Thấy vậy, Tịch Mặc Lương chậm rãi sửa sang y phục của mình, trên khuôn mặt tuấn mỹ bày ra vẻ bất đắc dĩ, “Quận chúa, người nên hỏi những lời này là ta! Ta cũng không biết nàng là do quen thói hay là vô ý, đêm qua cứ ôm lấy ta không buông, ta đẩy như thế nào cũng đẩy không ra. . . . . .”

 

      “Ta ôm ngươi không buông?” Nghe vậy kinh ngạc, cảm thấy do dự, bối rối cho rằng chẳng lẽ gần đây buổi tối mình có người ngủ cùng, lâu ngày thành thói quen, cho nên mới phi lễ Mặc Lương như vậy? Không thể nào kiểm chứng được!

Nghe Mặc Lương nói xong, nhìn bộ dạng tuấn lãnh trong trẻo nhưng lạnh lùng kia, Tống Ngâm Tuyết cuối cùng cũng khoát khoát tay áo, không thèm so đo nói: “Được rồi, coi như là ta ôm ngươi không buông! Bây giờ ngươi cũng biết sự lợi hại của ta rồi chứ? Cho nên lần sau để tránh loại tình huống này phát sinh, ngươi ngoan ngoãn đi ngủ ghế dài cho ta!”

Hung dữ nói, đứng dậy xuống giường, khi Tống Ngâm Tuyết rửa mặt thì đồng thời, trên gương mặt lãnh đạm của chậm rãi giương lên một nụ cười, một nụ cười thật tươi.

Lời tuy nói như thế, trên thực tế quả thật Tống Ngâm Tuyết có xoay người về phía hắn, nhưng chỉ vô thức đụng vào một cái, cũng không có bất cứ ý nghĩa gì. Là do chính bản thân hắn trong lòng nổi sóng, thấy cơ hội này, liền nhịn không được muốn ôm nàng vào trong ngực, gắt gao ôm nhau.

Ôm thân thể ôn hương nhuyễn ngọc của nàng, nghe trận trận mùi hương thuộc về nàng, Tịch Mặc Lương cơ hồ một đêm không ngủ, khiên cho tâm tư tung tăng rong chơi không thôi.

“Lần trước nàng cũng đã xem ta tắm rửa, lần này lại phi lễ ta, khoản sổ sách này, sớm muộn gì ta cũng tính với nàng.” Nhàn nhạt, không giống vẻ lạnh lùng trước kia, Tịch Mặc Lương mở miệng nói ra.

Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết đang súc miệng, “Phụt –”  một tiếng đem nước trong miệng toàn bộ phun ra, sau đó còn ho khan vài cái, khiếp sợ liếc măt nhìn Tịch Mặc Lương, vô cùng ngạc nhiên.

Ông trời a! Nàng nhìn lén hắn tắm rửa? Còn phi lễ hắn? Lời nói nhàm chán khôi hài như vậy, thật sự do Tịch Mặc Lương lạnh lùng như tòa núi băng kia nói ra sao?

Không biết lần này đã là lần thứ mấy nàng hoài nghi rồi? Không còn gì để nói! Thật là không còn nói gì để nói!

Lắc đầu, quyết định không để ý tới nam nhân bất bình thường này nữa, Tống Ngâm Tuyết thả đồ trong tay ra, xoay người đi xuống lâu.

Đại sảnh khách điếm, Tống Ngâm Tuyết ngồi bên cạnh bàn, bên cạnh  là Tịch Mặc Lương theo đuôi đi xuống.

Chủ quán, mang chút gì đến ăn đi!” Ngoắc chủ tiệm nói, chỉ chỉ nàng cùng Tịch Mặc Lương, khi chủ quán gật đầu ra hiệu đã rõ, Tống Ngâm Tuyết thả tay xuống tĩnh tâm chờ đợi.

Cũng không biết là Hoa quốc có chuyện gì xảy ra? Mà khiến bốn phương tụ tập như vậy, trong khách điếm lớn này, lại chen chúc đầy người, nhìn rất là náo nhiệt.

“Chủ quán, tối hôm qua ngươi nói Hoa quốc có đại sự, rốt cuộc là chuyện gì a? Tại sao long trọng như vậy? Nhiều người nghe danh mà đến như vậy a?” Đợi trong chốc lát, khi chủ quán bưng hai chén Mì Dương Xuân nóng hổi lên thì Tống Ngâm Tuyết nhân cơ hội hỏi.

“Dạ, khách quan không biết sao? Chuyện này cơ hồ thế nhân đều biết!” Vừa nghe Tống Ngâm Tuyết hỏi mình như vậy, chủ quán thẳng người lên, nhìn quanh mọi nơi một vòng, tiếp đó vẻ mặt tươi cười nói.

Ta không biết.” Lắc đầu, Tống Ngâm Tuyết nói thẳng.

Thất Sát Ám các của nàng, có sáu người bị nàng chia ra phân tại các quốc gia, còn có một ở lại bên cạnh Tống Vũ Huyền âm thầm bảo vệ hắn, đối với tình hình Hoa quốc lúc này, bởi vì Dực Tu bị nàng phái đi Đại Tụng, không thể kịp thời thám thính tin tức, cho nên trước mắt, nàng thật đúng là không biết.

“Chủ quán, ngươi nói cho ta biết a, rốt cuộc là chuyện gì lại kinh động nhiều người đến đây như vậy? Ta đoán nhất định là chuyện tốt!” Hai mắt nhìn bốn phía chung quanh, mắt thấy những ngồi chung quanh đều ăn mặc  nhã nhặn, Tống Ngâm Tuyết mỉm cười mà nói.

Vừa thấy nụ cười tuấn mỹ như vậy, trong lòng ông chủ lập tức vui lên, vì vậy cười tươi rói lên tiếng nói: “Được, được! Dù sao cũng không phải bí mật gì, ta nói cho khách quan a! Biết không, khách quan? Mấy ngày nữa, Hoa quốc sẽ tổ chức hôn lễ long trọng nhất trên đời?”

 

      “Hôn lễ? Ai với ai?”

 

      “Hoa quốc Hướng Cầm công chúa, cùng thiên hạ đệ nhất thánh công tử, truyền nhân đại nghĩa– Thượng Quan Huyền Ngọc!”

*Mì Dương Xuân:

 

Advertisements

40 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 125.2

  1. Tiểu Lương băng sơn kiểu chi mà lại cute và vui tính nhất trong số 8 vị (đến muộn thành ra ko mắc chứng tự kỉ nặng như mấy zai đầu)
    Nhìn tô mì là phải lôi gói mì udon chan nước dùng ăn luôn thôi. Mà mì Dương Xuân trông ko ngon = mì vằn thắn sủi cảo.

  2. “Vừa rồi tiền thuê phòng là do ta trả, cho nên theo lý ta phải ngủ giường. Bất quá vì nàng là nữ tử, ta hảo tâm nhường cho nàng một nửa cũng được.”
    “Lần trước nàng cũng đã xem ta tắm rửa, lần này lại phi lễ ta, khoản sổ sách này, sớm muộn gì ta cũng tính với nàng.”- Lương ca ca nói chiện dễ thương thế hok bít, thik, ta thik cái cách nói này a, rất ngang ngược và vô lại nha! hơ hơ hơ

  3. ha ha ha mặc lương dễ thương ghê càng đọc càng thấy mắc cười ml quá hà hi hi em cứ tưởng nt và ml co h chứ thật chờ mong k biết tình huống đó nt giải quyết thế nào ấy?còn ngọc ngọc thấy nt sẽ biểu hiện gì hi hi chờ mong quá đi thôi thanks tỷ nhiều nha

  4. Na^ng hai tay ngang mi chi? co’ the^? tho^’t le^n ca^u “ba’i phu.c ba’i phu.c”,
    thie^.t la` bo^.i phu.c Na`ng wa’ xa’ co*?, vu*`a edit truye^.n co`n vu*`a ti`m hi`nh dde^? minh hoa. cho ba` con thu*o*?ng la~m, thie^.t la` ca?m ddo^.ng wa’ xa’ wa` xa, o^m hun Na`ng chu.t chu.t.

  5. Hì truyện hay lắm nàng ơi. Ta là fan mới nàng đây. Câu chuyện rất dễ thương và thú vị. Ta thik lắm .
    Tái bút: Nàng đừng giận nha có mỗi chap này nàng nên sửa từ ” Khác sạn ” thay bằng cụm từ khác hì. Hem phải khó tính gì ta chỉ muốn góp ýnang2hoan2 thiện 1 cách mĩ mãn nhất! Yêu nàng nhiều có 3 chap ta chưa đc đc vì hem có mật khẩu. hix nàng cho ta xin cái nha!

    • Thật sự ta ko nhớ có chỗ nào có từ khách sạn, ta cũng muốn sửa thành khách điếm, chắc ta sót, nếu nàng thấy thì nhắc hộ ta nhé, truyện trong nhà ta có pass chung là tên nhân vật chính, viết liền ko dấu, ko cách.

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s