Ngồi hưởng tám chồng chương 128.1


Quyển 2:

Chương 32.1: Kể nỗi tương tư.

Edit&Beta:Myumyu.

Hoàng cung Hoa quốc, trong Úc Hương cung, bốn hạ nhân ăn mặc theo kiểu thị nữ vây quanh thiếu nữ áo trắng cử chỉ hào phóng hợp lễ vui vẻ mà nói.

Công chúa, nữ tỳ cảm thấy với dung mạo thoát tục của người,  Huyền Ngọc công tử nhìn thấy, nhất định sẽ tâm động không thôi.”

“Đúng a! Đúng a! Công chúa nhà chúng ta, bất luận là tướng mạo, hay là lời nói cử chỉ, đều nổi tiếng là hoàn hảo! Sánh duyên cùng thánh công tử, có thể nói là Kim Đồng Ngọc Nữ, một cặp trời sinh!”

Hai tiểu nha đầu còn chưa đủ lớn, tận lực nịnh nọt nữ tử áo trắng.

Nghe vậy, nữ tử áo trắng mím môi mà cười, bộ dáng càng cao quý hơn, cử chỉ có một loại sang trọng tự nhiên của hoàng thất.

Lúc này, thị nữ thứ ba bắt đầu nói, “Đúng, đúng! Công chúa chúng ta, thực sự có thể nói là công chúa hoàn mỹ nhất trên đời này rồi! Tự nhiên hào phóng, ưu nhã động lòng người, toàn thân không có chỗ nào không thể hiện ra vẻ đẹp hoàn mỹ, người bình thường không thể sánh nổi!”

 

      “Các ngươi quá tâng bốc ta rồi.” Nghe thị nữ nói, vẻ mặt thiếu nữ áo trắng ôn hoà chỉ nhẹ lên đầu mấy người các nàng, ngữ khí cưng chiều.

Không phải tâng bốc đâu ạ!” Thị nữ thứ tư lúc này mới lên tiếng, cười khẽ vui sướng nói: “Công chúa, người thật sự là công chúa hoàn mỹ nhất trên đời này! Người thử nhìn mấy cô công chúa khác mà xem, không nói đâu xa, chỉ nói Kiều quốc giàu có gần nước ta thôi, Khuynh Nhạc công chúa Kiều Mạt Nhi của bọn họ, là cái dạng thanh danh gì?”

 

      “Nàng ta phóng đãng thấp hèn, không biết liêm sỉ, không biết đã cấu kết với bao nhiêu nam tử rồi? Nghe nói nàng đi du lịch bốn phương chỉ là ngụy trang thôi, kì thực là mượn cớ đi tìm mỹ nam, vừa mắt liền lập tức hoan ái!” Thị nữ thứ tư xem thường nói, vẻ mặt rất khinh thường.

Nghe vậy, ba thị nữ khác cũng cảm thấy hào hứng, mắt tất cả mọi người bắn ra lục quang, bà tám hỏi dồn: “Tại sao phải ngụy trang là đi du lịch  a? Bộ nam nhân Kiều quốc không được sao?”

 

      “Ngươi thật ngốc a! Con thỏ còn không ăn cỏ gần hang? Nếu Khuynh Nhạc công chúa muốn trắng trợn tìm nam tử giao hoan ở nước mình, vậy còn không khiến Kiều quốc chủ tức chết sao? Hơn nữa, nếu như nàng bôi xấu thanh danh của mình ở trong nước, vậy sau này làm sao mà lập gia đình a!”

Thị nữ thứ tư nói đạo lý rõ ràng, ba người kia nghe xong liên tục gật đầu đồng ý. Thấy vậy, nàng vui vẻ cười, lập tức liên tiếp vỗ mông ngựa nói: “Bất quá loại thanh danh  hiện tại này của nàng ta, dù có muốn lập gia đình, phỏng chừng cũng không có ai dám rước nàng! Haiii, với cái thân thể tàn hoa bại liễu kia, sao bằng một phần ngàn công chúa băng thanh ngọc khiết của chúng ta chứ!”

 

      “Đúng, đúng! Hướng Cầm công chúa của chúng ta, chính là công chúa thánh khiết nhất dưới gầm trời này!” Ba người khác chậm rãi vuốt mông ngựa phụ họa.

Nghe vậy, nữ tử áo trắng ngọt ngào nói, “Được rồi, các ngươi cũng đừng nịnh nọt nữa! Chính ta như thế nào ta còn không biết sao? Tuy về phương diện đức hạnh ta khá tốt, nhưng luận tướng mạo, tuyệt đối không bằng Kiều Mạt Nhi. . . . . .”

 

      “Ai nói ? Công chúa huệ chất lan tâm, khí chất cao quỷ tỏa từ trong ra ngoài, đều xinh đẹp như nhau! Không giống Kiều Mạt Nhi, bề ngoài mỹ miều, nhưng bên trong lại thối rữa, cho dù tướng mạo nàng ta có thật đẹp , nhưng là trong mắt người khác, lại xấu xí không đáng một xu!”

Thị nữ thứ tư hung dữ hạ Kiều Mạt Nhi tới mức không đáng một xu, lập tức nàng lại nghĩ tới một chuyện, vì vậy đầu óc vừa chuyển, bắt đầu văn vẻ: “Đúng rồi, công chúa! Nói tới mỹ mạo, Nhữ Dương quận chúa nước Đại Tụng lúc trước, nghe nói sắc đẹp là có một không hai! Chính là kết quả của nàng ta thế nào? Còn không phải vì tính tình quá mức tùy ý xằng bậy, cuối cùng bị ruồng bỏ rơi xuống kết cục thảm hại sao! Cho nên nô tỳ nói, có xinh đẹp hay không, mấu chốt là phải xem nội tâm người ta!”

 

      “Đúng! Đúng! Xem nội tâm! Nội tâm công chúa chúng ta tốt đẹp như vậy, so với những kẻ đáng ghét chỉ có lớp vàng ngọc bên ngoài kia không biết tốt hơn bao nhiêu lần!”

Bốn thị nữ kẻ tung người hứng, nghe vậy, nữ tử áo trắng, hoặc nói chính xác là Hướng Cầm công chúa, nàng đưa bàn tay thon dài che miệng, lộ ra lúm đồng tiền nhẹ nhàng mà nói: “Các ngươi. . . . . . thật không biết nói cái gì với các ngươi nữa đây?”

“Công chúa không cần nói gì, bốn người tỷ muội chúng tôi cũng có thể hiểu được!” Một hồi tiếng cười vui vẻ vang lên trong trong Úc Hương cung, khắp nơi là cảnh tượng vô cùng vui sướng.

Lúc này, không biết thị nữ nào lại nói,” Qua hai ngày nữa, công chúa sẽ thành thân rồi, chúng ta có nên cùng đi xem giá y chuẩn bị trước cho công chúa không?”

 

      “Đúng! Đúng! Công chúa mặc giá y vào, nhất định là sặc sỡ loá mắt, xinh đẹp động lòng người!” Hùa theo, chủ tâm nịnh bợ Hướng Cầm công chúa.

Thấy vậy, Hướng Cầm công chúa chỉ cười cười lắc đầu, có sự lo lắng  mơ hồ nói: “Ta biết ta không đẹp, chính là hi vọng thánh công tử hắn. . . . . . không ghét bỏ.”

“Làm sao có thể như vậy, công chúa? Ngài là cành vàng lá ngọc, thánh công tử làm sao có thể ghét bỏ ngài ? Hơn nữa, thánh công tử hắn không phải là người như thế! Nô tỳ từng đứng xa xa thấy được thánh công tử, vừa nhìn thấy con người tuấn tú mà ôn hòa kia, liền biết ngay hắn không phải là người nông cạn chỉ chú trọng bề ngoài! Nếu không như vậy, hắn làm sao xứng với danh hiệu thánh công tử?” Một thị nữ khuyên lơn.

Lúc này, thị nữ thứ tư cũng mở miệng nói: “Đúng vậy a, công chúa, người cứ yên tâm đi! Thánh công tử là người thế nào? Làm sao có thể bị những kẻ nông cạn mê hoặc? Không phải hắn đã từng đi qua Đại Tụng sao? Đối với trang tuyệt sắc như Nhữ Dương quận chúa, hắn còn chưa động tâm, công chúa cần gì phải lo lắng nữa?”

Ừm, điều này cũng đúng! Thánh công tử là người phi thường, hẳn sẽ không câu nệ mấy chuyện này. . . . . .” Nghe thị nữ nói xong, Hướng Cầm công chúa suy tư một lát, cuối cùng nhẹ nhàng chậm rãi nói.

“Đúng vậy chứ sao. Tụi nô tỳ nói rồi, hôm nay công chúa chỉ cần thật vui vẻ chờ làm tân nương là được, những chuyện khác, cái gì cũng không cần nghĩ!”

 

      “Ừa. . . . . .” Nhẹ nhàng lên tiếng, Hướng Cầm công chúa cúi đầu. Nói thật, nàng thật sự rất lo lắng, nàng biết mình không xinh đẹp, không xứng với thánh công tử đẹp trai tuấn mỹ như vậy, chính là nàng không còn cách nào, bởi vì từ đầu tiên nàng nhìn thấy hắn, nàng cũng đã yêu hắn thật sâu, không cách nào kềm chế.

Hơn một tháng trước, trong nội cung gặp được thánh công tử vừa về nước yết kiến thì lòng của nàng, đã không thuộc về chính nàng nữa.

Hắn khi đó, toàn thân từ cao xuống thấp bị một cỗ ưu thương nồng đậm vây quanh, mặc dù không phải phong thái vô hạn, nhưng vẫn chiếm lấy trái tim nàng, làm cho nàng không khỏi say mê.

Kỳ thật nếu như nói nàng tốt, nàng quả thực là rất tốt! Bởi vì nàng là Hướng Cầm công chúa, kính trên nhường dưới, tài đức vẹn toàn, mỹ danh lan truyền bốn phương. Nhưng nếu như nói nàng xấu? Nàng cũng có nhiều điểm  xấu, đồng thời bởi vì chính hành vi của mình, nàng cũng cảm thấy vô cùng áy náy.

Áy náy cái gì? Áy náy đương nhiên là bởi vì lòng nàng không thanh thản!

Nàng biết thánh công tử cũng không thích nàng, bởi vì trong ánh mắt hắn nhìn nàng, nàng tinh tường nhìn thấy sự lạnh lùng cùng lãnh đạm! AI cũng nói tình cảm phải đến từ hai bên mới có thể hạnh phúc, chính là nàng cũng không làm như vậy! Nàng vì nỗi khát vọng chiếm hữu của mình, không tiếc làm trái lương tâm hiến kế cho phụ hoàng, nhờ đó cầu được cuộc hôn nhân này. . . . . .

Trong nội tâm, từ đầu đến cuối đều là áy náy bất an, bởi vì mình ích kỷ, bởi vì mình thầm thao túng. . . . . .

Ngồi ở trên ghế, nỗi lòng Hướng Cầm công chúa rối lắm, đôi mày thanh tú không khỏi nhíu lại. Lúc này, ngoài cửa vang lên một tiếng“Tham kiến Thánh Thượng”…, không khỏi mạnh mẽ kéo thần trí nàng lại.

Hướng Cầm tham kiến phụ hoàng!” Đứng dậy hành lễ, ra hiệu mọi người lui ra.

Nhứ nhi, bình thân!” Vừa thấy như thế, Hoa vương tiến lên một bước, chậm rãi đỡ nữ nhi bảo bối của mình lên. Hoa quốc Hướng Cầm công chúa Ôn Nhứ của hắn, mặc dù dung mạo không phải như thiên tiên, nhưng là đứa con hắn yêu thương nhất, so với ái nữ Kiều Mạt Nhi của Kiều quốc chủ , không biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần!

Mỉm cười nhìn nữ nhi không thua kém ai của mình, trong mắt tràn đầy tán thưởng cùng vui mừng! Hoa vương lúc này, không khỏi mở miệng nói: “Nhứ nhi, đang suy nghĩ gì đấy? Nghĩ gì mà nhập thần như vậy?”

 

      “Không có gì ạ, phụ hoàng.” Lắc đầu, Hướng Cầm công chúa cười nhẹ mà nói.

Thấy vậy, Hoa vương kéo tay của nàng, chậm rãi kéo nàng đến bên người, “Nhứ nhi, con là nữ nhi phụ hoàng thương yêu nhất, trong lòng con có gì không ổn, chẳng lẽ phụ hoàng còn không nhìn ra được sao?Rốt cuộc có chuyện gì? Nói cho phụ hoàng nghe một chút đi.”

 

      “Phụ hoàng.” Vừa nghe đến Hoa vương nói như thế, Hướng Cầm công chúa đầu tiên có hơi do dự một chút, cuối cùng chậm rãi mở miệng nói: “Phụ hoàng, Nhứ nhi sợ! Sợ chính mình không xứng với thánh công tử, sợ thánh công tử không thích Nhứ nhi. . . . . .”

Buồn bã nghi hoặc, lo lắng mơ hồ, Hướng Cầm cúi đầu khép mắt. Thấy vậy, Hoa vương khẽ cười một tiếng nói với nàng: “A, trẫm còn tưởng là chuyện gì? Hóa ra là cái này. Nhứ nhi yên tâm, làm sao con lại không xứng với Thượng Quan Huyền Ngọc được? Con thân là công chúa của một nước, luận thân phận, con không thể thấp hơn hắn! Còn nữa, con tài đức vẹn toàn, dịu dàng hiền thục, cùng hắn vừa vặn thành một cặp trời sanh.”

 

      “Chính là, phụ hoàng. . . . . .”

Hướng Cầm còn muốn nói điều gì, lúc này, Hoa vương cười cắt đứt lời nàng, “Không có chính là, Nhứ nhi, con biết không? Con thật sự quá tốt quá. Sự hào phóng hợp lễ của con, quả thực luôn giữ thể diện cho trẫm. Hai nước Hoa Kiều, đều là nước giàu có hơn trong sáu nước, bất kể là ở phương diện nào, đều âm thầm so sánh với nhau. Trước kia, bởi vì con lớn lên không xinh đẹp như Khuynh Nhạc công chúa, trẫm không ít lần bị Kiều quốc chủ châm chọc!”

 

      “Chính là hôm nay thì khác rồi! Con dùng vẻ đẹp của tài đức, tạo nên ưu thế tuyệt đối, mà công chúa Kiều quốc thấp hèn kia, cũng chỉ đáng làm nền cho con, nàng cùng con, khác nhau một trời một vực, con là ánh sao cao không thể chạm tới, mà nàng lại là bại liễu đê tiện không thể chịu nổi.”

Hoa vương dùng ngữ khí mãnh liệt như vậy để hình dung Kiều Mạt Nhi, có thể nhìn ra được, trước kia hắn đã bị quốc chủ Kiều quốc chèn ép cỡ nào! Cho nên hôm nay thật vất vả mới bắt được cơ hội bật lên, hắn chắc chắn không chịu buông tha đơn giản như vậy.

“Nhứ nhi, con yên tâm đi, con giữ thể diện cho phụ hoàng như vậy, cao quý như vậy, không thể nào không xứng với Thượng Quan Huyền Ngọc.” Hoa vương vui vẻ mà nói, nghe vậy Hướng Cầm nhẹ giọng: “Tuy là nói như vậy, nhưng phụ hoàng, việc tình cảm không thể miễn cưỡn. Huyền Ngọc công tử hắn không thích con, hết thảy đều do con một mình tình nguyện mà thôi.”

“Một bên tình nguyện thì sao? Mệnh lệnh của phụ mẫu, lời của người mai mối, không thể tùy ý sửa đổi. Nhứ nhi, kỳ thật phụ hoàng còn phải cảm tạ con! Nếu không phải con đưa ra chuyện hạ chỉ tứ hôn với phụ hoàng, phụ hoàng làm sao mà nghĩ ra cách dùng hôn nhân lôi kéo lực lượng sau lưng đại nghĩa chứ? Cho nên như trẫm đã nói ái nữ Nhứ nhi của trẫm, không bao giờ làm trẫm xấu hổ, luôn làm cho trẫm mặt nở mày nở mặt!”

Hoa vương vui mừng nói, thần thái kiêu ngạo vô cùng, thấy vậy, Hướng Cầm cúi đầu như có điều suy nghĩ, mím môi không nói gì nữa.

Trong Úc hương cung, một kẻ cười, một người lặng im, tạo thành một hình ảnh đối lập, mà lúc này, một thị vệ từ cửa ra chạy vào ôm quyền cấp báo, trong lời nói, tựa hồ rất là kinh ngạc, “Cấp báo! Khởi bẩm Thánh Thượng, phố phường có lời đồn, nói đại nghĩa thánh công tử hôm nay dây dưa với một gã nam tử trước mặt mọi người, còn tuyên bố vì nam tử này mà công nhiên kháng hôn!”

 

      “Cái gì!” Vừa nghe lời này, mặt rồng của Hoa vương chấn động, hắn hoàn toàn không tin nhìn về phía người tới, lặp lại:“Ngươi nói Thượng Quan Huyền Ngọc trước mặt mọi người vì một người nam tử mà kháng hôn? Chuyện này sao có thể xảy ra!”

“Hồi bẩm Thánh Thượng, việc này chắc chắn là sự thật, có rất đông dân chúng có thể làm chứng!” Cúi đầu xuống, thị vệ mở miệng. Bất quá tuy nói như vậy, kỳ thật ngay cả chính hắn cũng không tin! Thượng nhân đại nghĩa Thượng Quan Huyền Ngọc, lại vì một người nam tử kháng hôn! Hơn nữa còn trước mặt mọi người? Đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng được!

Nam tử? Kháng hôn? Thượng Quan Huyền Ngọc này, rốt cuộc muốn chơi trò gì đây?” Nghe thị vệ trả lời xong, Hoa vương nhắm mặt lại, suy nghĩ sâu xa lẩm bẩm.

Thấy vậy, thị vệ thức thời trở ra, chỉ chừa lại một mình Hướng Cầm công chúa ở lại.

“Phụ hoàng. . . . . .” Há miệng do dự mà nói, sắc mặt Hướng Cầm công chúa có chút trắng bệch, “Phụ hoàng, Nhứ nhi biết hắn sẽ không đáp ứng, bởi vì trong lòng hắn, không có Nhứ nhi. . . . . .”

Tình cảm mơ mộng của thiếu nữ vừa nảy mầm trong nháy mắt đã bị đánh nát, cắn môi, Hướng Cầm buồn bã mà nói, biểu lộ đau xót. Nàng không muốn, nàng không hận, bởi vì nàng biết, hai người bọn họ, không có duyên. . . . . .

“Nhứ nhi, con đừng khổ sở, chuyện này rất vô căn cứ! Trước khi trẫm điều tra rõ ràng chân tướng sự việc, tất cả định luận hãy còn quá sớm.”

Không muốn ái nữ thương tâm, Hoa vương tiến lên trấn an, cuối cùng đôi mắt sâu thẳm, hung ác quyết tuyệt nói: “Nhứ nhi yên tâm, mặc kệ nguyên nhân như thế nào, phụ hoàng nhất định sẽ làm cho con như nguyện. Bởi vì việc này không chỉ đại biểu thể diện của ta và con, còn đại diện cho tôn nghiêm của cả Hoa quốc!”

Vung  ay áo, trong mắt hiện ra một loại quyết tâm do tình thế bắt buộc, Hoa vương nhấc chân ra ngoài, nhắm về hướng ngự thư phòng mà đi. Mà sau lưng, Hướng Cầm công chúa ôm nỗi khổ riêng, tròng mắt nhàn nhạt, thất thần mà ngồi. . . . . .

Advertisements

36 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 128.1

  1. Ai chà chà…
    Lâu rồi mới lại vào nhà nàng!!!
    Vừa thọt chân vào nhìn thấy ngay 1… anh già tự kỷ… hí hí
    Ta bẩu mà, mấy anh zai này thể nào cũng tự kỷ, tự trách, tự… tùm lum cho coi =))

  2. hì lâu òi mớ vô com cho tỉ đc, tỉ chưa quên em chứ ^.^. cũng thấy tội HC công chúa này quá nhưng cũng sợ cô ấy vì iu mà sinh hận… haizz… tỉ cố lên nha *.*

  3. trời ơi,
    công chúa hướng cầm “chính là công chúa thánh khiết nhất dưới gầm trời này”, ” tài đức vẹn toàn, dịu dàng hiền thục”, thế nên mới có thể :” Nàng vì nỗi khát vọng chiếm hữu của mình, không tiếc làm trái lương tâm hiến kế cho phụ hoàng, nhờ đó cầu được cuộc hôn nhân này. . . . . .”
    nữ nhân này mà cũng đòi trèo cao tới huyền ngọc uh, hừ còn không xứng để làm đối thủ của tuyết tỷ, thật không bít lượng sức mình.
    thanks Myu

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s