[Thương Cung] chương 25.2


Chương 25.2: Gió đông không thổi gió tây thổi, ngầm hạ mưu kế

Edit: Shin

Beta: Myu

Kỳ thật nhận được thư mẫu thân nhờ người mang từ ngoài cung vào, biết bà sống giàu có sung sướng, vui vẻ hạnh phúc, lòng ta đã có ý muốn thoát ly. Ở trong cung, chung quy luôn có vô số đại nhân quyền cao chức trọng hơn mình, nếu ra bên ngoài, lấy bản lãnh của ta, tin rằng sẽ vẫy vùng như cá gặp nước.

Tính cách ta luôn không lưu luyến nhiều đối với những việc vô nghĩa, tuy rằng trong cung rực rỡ phồn hoa, nhưng ta đã bị hoàng hậu hại ra nông nỗi này, nơi này đã không còn thích hợp với ta nữa. Ta miễn cưỡng lưu lại, sẽ chỉ khiến tranh đấu càng ngày càng nghiêm trọng. Phía sau Hoàng hậu có chỗ dựa là hoàng thượng, có chỗ dựa là gia tộc nàng, mà ta chỉ có hai bàn tay trắng, đây là một cái thế tất bại. Ta bắt được nhược điểm nho nhỏ này của hoàng hậu, cuối cùng sẽ có một ngày nàng biết được sự thật, khi đó nó không thể trở thành nhược điểm nữa. Ta chỉ có thể nhân lúc nàng còn chưa thoát khỏi nỗi khiếp sợ, lập tức thoát thân rời khỏi, đây mới là việc ta nên làm.

Nàng khép hờ mắt, lông mi thật dài chớp chớp. Ta hiểu rõ suy nghĩ trong lòng nàng: nếu như để ta rời đi, không phải sẽ lưu lại một điểm yếu nguy hiểm nhất ở bên ngoài sao?

Ta nói: “Hoàng hậu không cần phải lo lắng. Ngài đừng quên, chuyện Sư quý phi lần này, thần thiếp cũng có phần tham dự. Gia muội còn đang ở trong tay ngài, nếu thần thiếp làm ra chuyện gì, tánh mạng gia muội cũng khó bảo toàn. Nàng chính là thân nhân duy nhất còn lại trên đời này của thần thiếp…”

Gương mặt ta lộ ra thần sắc ảm đạm, trong lòng lại nghĩ, muội muội này vào thời điểm ta khó khăn nhất đã tiến lên đẩy ta một phen, không bằng ta cứ thuận nước giong thuyền đi. Không phải nàng thích ở trong cung sao, vậy ta sẽ cho nàng lưu lại trung tâm của quyền thế, ở bên cạnh hoàng hậu. Ta khẽ cười lạnh, mấy lần vào trong cung, nàng tình chân ý thiết nói chuyện với ta một lúc lâu, có mấy phần là vì bản thân mình, có mấy phần là vì ta?

Thần sắc hoàng hậu hơi chấn động, nhưng vẫn còn do dự. Qủa thật, ta đã  cho nàng một biện pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề này. Nếu như có thể thành công, từ nay ta liền trời cao biển rộng, mà nàng, ở trong cung cũng ít đi một người khiến nàng khó ăn mất ngủ. Tất cả âm mưu sẽ chìm sâu vào đáy nước. Đương nhiên, cũng rất có khả năng nàng sẽ nghĩ là: nếu như ra ngoài cung rồi, sẽ có rất nhiều cơ hội sai người lấy tánh mạng của ta.

Nhưng đời người như canh bạc, ta không thể vì vậy mà lui bước không tiến lên, tử thủ trong cung, giữ khư khư lấy một người nam nhân không biết yêu là gì. Huống chi, muốn lấy tánh mạng ta, cũng không phải là chuyện dễ dàng như thế

Tim đèn chi một tiếng nổ bung, khiến cho ánh đèn trong phòng giam sáng tối bất định, bóng người thon thả lay động theo ánh đèn.

Hoàng hậu nương nương bỗng nhiên bật cười, “Ninh muội muội quả thật lo nghĩ rất chu đáo. Sao bản cung lại không đáp ứng yêu cầu nho nhỏ này của Ninh muội muội được? Nhà tù này âm u ẩm ướt, khiến Ninh muội muội phải chịu khổ rồi, bản cung sẽ kêu người lấy chăn mền bằng bông tơ, áo ấm bông tới đây. Cuộc sống muội muội sau này còn dài mà, không nên vì chịu lạnh mà hao tổn sức khỏe.”

Lúc này gương mặt ta mới lộ ra sự vui mừng thật lòng, hành lễ với nàng, “Tạ ân điển của hoàng hậu nương nương. Bên cạnh hoàng hậu nương nương ít người, muội muội của thần thiếp tuy rằng ngu dốt, nhưng dung mạo cũng khá được. Nếu như hoàng hậu nương nương sẵn lòng, nàng có thể thay thế thần thiếp hầu hạ nương nương. Hơn nữa muội muội của thần thiếp rất nghe lời, không suy nghĩ quá nhiều như thần thiếp, giống như chim sợ cành cong, cho rằng người trên toàn thế giới này đều sẽ gây bất lợi cho mình…”

Hoàng hậu khẽ gật đầu, “Muội muội yên tâm, nàng đã là người thân cuối cùng trên đời này của muội, bản cung tự biết đối đãi với nàng ấy thật tốt, để nàng ấy ở trong cung có một cuộc đời vinh hiển.”

Mặc kệ trong lòng oán hận đến cỡ nào, từ nhỏ đã được dạy dỗ khiến nàng rất giỏi xem xét thời thế, phân rõ lợi hại, bởi vì nàng ngồi ở vị trí hoàng hậu này, không chỉ đại biểu cho chính bản thân nàng, mà còn đại diện cho cả gia tộc nàng.

Cho nên, nàng không chấp nhận được nửa điểm sai lầm nhỏ.

Nữ nhân có thân phận trong cung, đều là như thế.

Tất cả đều đã đàm phán thỏa đáng, hoàng hậu xoay người đi về hướng cửa lao. Thân ảnh thon thả chậm rãi bước đi, một thân trắng thuần, dạo bước bên cạnh vách tường ảm đạm, lại có vài phần quỷ khí âm u, không còn sự uy nghiêm đoan chính như lúc ở Kim Loan điện xanh vàng rực rỡ.

Ta nghĩ, nàng chỉ thích hợp ở trong cung, rất thích hợp ngồi ở trên cái ghế phượng mạ vàng kia.

Nàng nhanh chóng rẽ qua góc tường, lại chậm rãi xoay người, trên mặt mang một nụ cười mỉm, “Muội muội, có chuyện ta quên nói với muội. Việc lần này, muội muội cũng không thể trách bản cung. Trong cung có một số người không thể quá nổi bật, vốn cũng là ý của hoàng thượng, bản cung chẳng qua chỉ nghĩ biện pháp hoàn thành tâm nguyện hoàng thượng mà thôi.”

Lòng ta hoàn toàn lạnh như băng. Mấy ngày gần đây, Hạ Hầu Thần vẫn đối xử với ta như trước kia, khiến ta bớt đi một chút ác cảm đối với hắn, hóa ra hắn vẫn như thế, tất cả đều là con cờ trong tay hắn, một khi không còn cảm thấy mới mẻ, con cờ là ta liền không có cơ hội sử dụng thêm lần nữa. Chẳng lẽ ta còn có thể có ôm ấp một chút kỳ vọng về hắn dưới đáy lòng sao? Nghe những lời hoàng hậu nói, ta vốn không nên thất vọng mới đúng. Không sai, đây mới là Hạ Hầu Thần, bạc bẽo vô tình, có thể bỏ tất cả những thứ đáng bỏ, ví dụ như ta.

Hoàng hậu thấy thần sắc ta không thảy đổi, giống như sớm đã đoán được kết quả này, thở dài một hơi, thần sắc trên mặt rất kỳ dị, không nói cái gì nữa, chậm rãi đi ra cửa phòng giam. Ta nghe nàng dặn dò quan coi ngục, Tuy Ninh nương nương phạm phải tội lớn, nhưng dù sao nàng vẫn từng là tỷ muội tốt của bản cung, cũng không thể đối xử lạnh nhạt với nàng. Lát nữa ngươi đi cục Thượng Cung lĩnh chăn gấm và áo bông mới tới đây, nhóm thêm bếp lò trong phòng . Thân thể nàng luôn yế ớt, nếu như xảy ra điều gì bất trắc, bản cung sẽ không tha cho ngươi!”

Trong lòng ta trào ra cảm giác biết ơn thật lòng. Hai vật này, quả thực là thứ ta cần nhất. Có nhiều phương diện nàng không được hào phóng, nhưng những việc nhỏ này thì chẳng hề làm khó dễ, so với rất nhiều kẻ có thù tất báo, nàng quả thực tốt hơn rất nhiều. Nếu không phải nàng cố chấp với ta như vậy, chúng ta thực sự có khả năng trở thành một đôi tỷ muội tốt.

Từ cửa sổ nhỏ hẹp của nhà tù trông ra, ta rốt cuộc nhìn thấy từng đợt bông tuyết bay bay bên ngoài. Nhiều năm trước, cũng trong một trận tuyết giống như lông ngỗng bay đầy trời này, ta đã từ tình cảnh cực kỳ thê thảm mà chuyển mình, hôm nay, xem ra nguyện vọng của ta cũng có thể thực hiện được.

Có lẽ những bông tuyết lạnh buốt này, lại chính là vật may mắn của ta.

Nó luôn luôn báo hiệu trước từ tình huống cực kỳ thê thảm, cảnh ngộ của ta sẽ chậm rãi thay đổi.

Chỉ chốc lát sau, quan coi ngục liền đưa tới cho ta chăn gấm trắng tinh và áo bông dày bằng tơ tằm. Tuy rằng kiểu dáng rất bình thường, nhưng bên trong cũng dày hơn, sờ vào mềm mại, chắc là dùng bông loại tốt bỏ thêm vào. Mà bếp lò cũng được bàytrong phòng giam của ta. Nhà tù thông gió bốn phía, tuy không ấm như Lan Nhược hiên, nhưng so với lúc đầu đã tốt hơn rất nhiều.

Ánh mắt quan coi ngục đi cục Thượng Cung lấy mấy thứ này hơi kỳ lạ, ta thấy nàng muốn nói lại thôi, liền hỏi nàng: “Có phải Khổng thượng cung có chuyện kêu ngươi chuyển lời không?”

Nàng vội vàng quỳ xuống đáp lời: “Nương nương, Khổng thượng cung bảo nô tì gửi lời hỏi thăm nương nương, muốn nương nương an tâm nghỉ ngơi, tất cả sẽ được phơi bày. Nương nương thiếu cái gì, cứ việc kêu cục Thượng Cung đưa vào…”

Ta cười lạnh. Khổng Văn Trân vốn tưởng rằng bám được vào cành cây cao là hoàng hậu, là có thể lấy tính mạng của ta, bí mật của nàng sẽ vĩnh viễn chôn dấu, làm sao nghĩ đến, hoàng hậu chẳng hề hành động như ý nàng, vẫn kêu người mang chăn gấm tới đây, giống như tình nghĩa giữa ta và hoàng hậu chưa hết. Bảo sao nàng không sợ? Nàng đành phải bày tỏ ý tốt với ta. Ta nhẹ giọng thở dài: “Bản phi vào ngục, còn có nhiều người nhớ tới như vậy. Xem chăn gấm này đường may tinh tế, kín kẽ, Tư thiết bình thường làm sao có thể chế ra được, có lẽ là do chính tay Khổng thượng cung làm ra chăng? Ngươi thay bản phi đa tạ nàng.”

Thủ pháp của nàng, tất nhiên ta chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra. Ở vị trí của nàng hiện tại, tự nhiên không cần chính tay may chăn bông áo bông, chỉ sợ vì nàng quá sợ hãi, mới nghĩ ra phương pháp này. Nhưng thời gian cấp bách, từ lúc hoàng hậu hạ ý chỉ, đến lúc chăn bông đưa đến tay ta, bất quá chỉ mấy canh giờ, nguyên cái chăn thì nàng may không kịp, nên nàng chỉ đâm thêm mấy kim ở  mấy chỗ bắt mắt mà thôi, mục đích chính là để ta nhìn thấy.

Advertisements

21 thoughts on “[Thương Cung] chương 25.2

  1. ta cảm thấy truyện này kt tnay hay hơn.ht vẫn cứ làm ht tranh đấu tjêp.để cho Ninh tỉ ra ngoài sốg cs của minh vs nương.tỉ ý mệt rồi.nthe có lẽ tốt hơn

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s