Ngồi hưởng tám chồng chương 166.1


Quyển 2:

Chương 70.1: Tiếp chỉ

Edit&Beta:Myumyu


Hoàng thúc là do . . . . . Nhị ca mưu hại ? Cả đại ca và phụ hoàng. . . . . .”

Đột nhiên nghe nhiều tin tức động trời thế như thế, nhất thời Tống Vũ Lăng thật sự rất khó tiếp nhận, toàn thân hắn cứng ngắc, cảm giác được xương sống sau lưng rét lạnh “Vù vù”.

Hành quân chiến tranh mấy năm, cho tới bây giờ đều ăn ngủ trên sa trường, nhưng lần đầu tiên hắn biết cái gì gọi là kinh khủng.

Cũng không hẳn là tất cả a, bởi vì thân thể Tống Dật Minh vốn đã không tốt, chẳng qua mỗi ngày Tống Vũ Thiên bỏ thêm chút ít dược liệu vào trong thuốc của hắn, khiến bệnh tình của hắn phát triển nhanh hơn mà thôi, về phần những thủ đoạn khác, hắn cũng không làm gì hơn.

Không biết là đã thông suốt hay không còn lòng dạ để buồn đau, Tống Ngâm Tuyết thản nhiên nói, nàng lúc này, đã thu hồi vừa rồi sự đau thương nhàn nhạt khi kể lại câu chuyển cũ, mà đổi thành bộ dạng cười nhẹ thong dong.

Ngâm Tuyết. . . . . .” Tống Vũ lăng cũng là người biết chuyện, lúc còn nhỏ cũng chịu không ít đau khổ, cũng có thể coi là đồng cảnh ngộ với nàng, trong lòng, có chút đau thương mơ hồ.

Có một phần cũng là thương tiếc và đồng tình khi cả hai đều là người lưu lạc chân trời góc bể, Tống Vũ Lăng tiến lên một bước, trầm giọng nói: “Ngâm Tuyết, ta giúp muội.”

 

      “Cám ơn!”

Quay đầu, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt tràn đầy kính ý cùng thương xót kia, Tống Ngâm Tuyết khẽ cười, vẻ mặt thoải mái mà sáng lạng: “Ngũ ca ca yên tâm, mọi chuyện của Ngâm Tuyết đều tốt, cả đời này, chỉ cần có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ nhất, cũng coi là hạnh phúc rồi.”

Chỉ cần bảo vệ người mình muốn bảo vệ nhất, cũng coi là hạnh phúc? Tống Vũ lăng cảm khái trong lòng, hắn nhìn bộ dáng thông hiểu tỉnh táo của nàng, hồi tưởng con đường mình đã từng đi qua, không khỏi cũng chậm rãi giương khuôn mặt tươi cười lên theo, khẽ gật đầu một cái.

Ngũ ca ca, Cần vương điện hạ nhờ muội thay mặt hắn gửi lời thăm hỏi tới huynh.” Nở nụ cườ,i nhướn nhướn mày, lúc này nàng cảm thấy rất thoải mái.

Mà Tống Vũ lăng cũng có loại cảm giác này, sau khi nghe vậy, cũng lần đầu tiên thay đổi bộ dạng tĩnh lặng, vui vẻ mà cất cao giọng nói: “Ca ca có khỏe không?”

 

      “Khỏe! Vị Vương gia kia, còn sống vui sống khỏe hơn huynh, ít nhất không cần ở biên ngoại đêm hứng gió thổi ngày phơi nắng, như vậy không tốt cho làn da a?”

 

      “Đúng vậy a, chỉ bằng điểm này, ca ca quả thực sống tốt hơn ta rồi! Cho nên Ngâm Tuyết, muội nhất định phải mau chóng để cho hai huynh đệ chúng ta đoàn tụ.”

Vui vẻ đáp lời nàng, Tống Vũ Lăng nhẹ nhàng nói, hắn tự tay xuất ra một khối lệnh bài khắc hình một con hổ, sau đó chậm rãi giao cho Tống Ngâm Tuyết, không có nửa điểm quyến luyến cùng lưu niệm, nói: “Ngâm Tuyết, từ hôm nay trở đi, một phần tư binh quyền Đại Tụng ở biên ngoại, toàn bộ sẽ giao do muội điều phối.”

 

      “Dạ.” Nhẹ gật đầu, không cần nói thêm lời nào, Tống Ngâm Tuyết nắm khối Hổ Phù lạnh buốt, thần sắc âm trầm. Hết thảy, tựa hồ đã đi đến cuộc chiến cuối cùng . . . . . .

Tựa hồ hiểu ý tứ của người ngọc, Tống Vũ Lăng để tay lên vai nàng, nhẹ nhàng vỗ vài cái nói: “Ngâm Tuyết, muội yên tâm, ta nhất định sẽ toàn lực phối hợp với muội và Tam ca.”

 

      “Cám ơn huynh.”

Thản nhiên cười, lộ ra bộ mặt thật, tuy vẻ mặt Tống Ngâm Tuyết vẫn lạnh nhạt, nhưng trong mắt nàng, chất chứa vô vàn kiên định“Cả đời muội, đã từng đã đáp ứng cha, nhất định phải bảo vệ ca ca, dì Lâm vì mẫu thân đã hy sinh nhiều như vậy, buông tha nhiều như vậy, ca ca là con của dì, cũng là con trai độc nhất của cha, cho nên bất luận thế nào, muội cũng bảo vệ ca ca thật tốt!”

 

      “Ca ca cũng là người đáng thương, so với ta, huynh ấy sống quá khổ. Ít nhất ta còn hầu hạ dưới gối cha mẹ được mười năm, trải qua cuộc sống vui vẻ mười năm, chính là ca ca, từ khi vừa ra đời đã mang trên lưng quá nhiều gian khổ. Từ lúc còn nhỏ, huynh ấy đã học cách thu liễm tính tình của mình, cho tới bây giờ đều trầm mặc nhìn người khác, chưa bao giờ sống đúng với bản thân mình được một ngày, hơn hai mươi năm, cho tới bây giờ. . . . . .”

 

      “Ngâm Tuyết, Tam ca huynh ấy. . . . . .”

Tống Vũ lăng xúc động, ngữ khí không khỏi trầm xuống, thấy vậy, nàng ngẩng đầu lên, sâu xa mà tin tưởng nói: “Bất quá không sao, bởi vì hết thảy, sẽ xong rất nhanh thôi!”

 

      “Ngâm Tuyết, muội là muốn. . . . . .”

 

      “Không, bây giờ còn chưa được, muội đang đợi một cơ hội, một cơ hội Tống Vũ Thiên tự rối loạn.”

      “Tự rối loạn?”

 

      “Dạ, sẽ không lâu đâu. Hết thảy, đợi đến khi đại hội võ lâm tiến hành, cũng đã đến lúc triển khai toàn diện rồi.”

Tống Ngâm Tuyết thần bí nói, ánh mắt sâu xa mà thâm ý, khiến Tống Vũ Lăng bên cạnh không khỏi cảm thấy kính nàng thêm ba phần, không thể tưởng tượng được tiểu cô nương đáng yêu năm đó, hôm nay đã thành một người cơ trí thong dong kiên cường như vậy.

Trong lòng của hắn luôn một mực chôn giấu phần tình nghĩa khi còn bé, che dấu thật sâu, hắn vốn cho rằng đây là yêu mến, đây là tình yêu, chỉ khi hôm nay gặp lại nàng lần nữa hắn mới hiểu được, thì ra đây là ỷ lại, là sự ỷ lại lẫn nhau tạo dựng từ nhỏ! Hắn đối với nàng, không có cái loại tình cảm giữa nam và nữ kia… Sau khi hiểu rõ bộ mặt thật của nàng, hắn đối với nàng, là sự kính trọng xuất phát từ đáy lòng. Hắn có thể vì nàng vào nơi nước sôi lửa bỏng, chết muôn lần cũng không chối từ, nhưng hắn hiểu được loại cảm tình này, không liên quan đến tình yêu nam nữ. . . . . .

Trong rừng cây, thân ảnh của hai người đứng yên lặng, có một loại ăn ý, một loại hài hòa, mà đúng lúc này, hai người tựa hồ cùng chung ý thức, không khỏi đều xoay người.

 

Ai?”

 

      “Xuất hiện đi.”

 

Hai câu không giống nhau nhưng cùng chung một ý, sau khi nghe ba chữ “Xuất hiện đi”, một thân ảnh chậm rãi đi ra.

 

Làm sao ngươi lại đến đây?” Nhìn Ứng Thư Ly trước mắt, Tống Ngâm Tuyết hơi kinh ngạc, nàng xác định Thư Ly không có bản sự theo dõi nàng, như vậy tại sao giờ phút này hắn lại xuất hiện?

 

“Chỗ này, đã từng là nơi cha mẹ ta kết duyên, cho nên, ta sang đây xem xem. . . . . .”

 

Đụng phải người ngọc ở chỗ này, Thư Ly cũng có chút kinh ngạc, bất quá niềm vui sướng vô hạn càng nhiều hơn, bởi vì ngẫu nhiên gặp nàng như thế, có phải là duyên phận không?

 

Tống Ngâm Tuyết biết Thư Ly nói thật, bởi vì nơi này là nơi Ứng tướng quân từng đi theo Nhữ Dương Vương đóng quân, đồng thời cũng là biên giới Đông Bình, nương Thư Ly lại là người Đông Bình, cho nên về tình về lý, đều phi thường phù hợp.

 

Cha mẹ Thư Ly mất sớm, chi lưu lại một đứa con là hắn, hắn tới đây tưởng nhớ, cũng là một chuyện nên làm để an ủi vong linh cha mẹ.

 

Ngâm Tuyết, hắn là ai ? Có thể tin không. . . . . .”

 

      “Không sao đâu, hắn là con trai của Ứng tướng quân.” Biết Tống Vũ Lăng muốn nói cái gì, Tống Ngâm Tuyết lắc đầu trả lời, phủ định sự nghi ngờ của hắn.

 

“A, thì ra hắn chính là con trai của Ứng tướng quân? Thiên hạ Đệ nhất cầm công tử.” Biết đại danh của Thư Ly, Tống Vũ Lăng gật gật đầu, trong lòng cười thầm: nhìn bộ dạng hắn như vậy, hẳn là có tình với Ngâm Tuyết a.”

 

“Tống Vũ Lăng, không cho huynh lấy cái cô Kiều Mạt Nhi kia!”

 

Lúc này, Tống Vũ Lăng còn chưa nghĩ xong, cách đó không xa một tiếng quát ngay thẳng mà hình như có chút bất mãn vang lên, ngay sau đó liền thấy một thân ảnh màu tím nhạt vọt đến, nhảy lên duyên dáng lượn vòng trên không một cái, tiếp đó bình tĩnh rơi xuống trước mặt ba người.

 

      “Là cô ——”

 

      “Là huynh ——”

 

      “Là muội ——”

 

      “Là cô ——”

 

Thân ảnh vừa đứng lại, tám con mắt nhìn nhau, mà lúc này, bốn câu hàm chứa ý nghĩa khác nhau đồng thời vang lên trong khu rừng yên tĩnh này, tạo nên một hồi tiếng động ồn ã.

 

“Trữ Tiêu Băng, sao cô nương lại tới đây?” Sắc mặt hơi kinh ngạc, nhìn nữ tử mặt mày thanh tú, phong tư rất tốt trước mắt này, Tống Vũ Lăng không khỏi mở miệng lên tiếng.

 

“Tôi tìm huynh, nhưng tìm không thấy, thấy bên này có một con chim thải tước cứ bay vòng quanh, cho nên mới chạy sang đây xem sao.” Chỉ một ngón tay lên bầu trời, nếu đổi lại là trước kia, khẳng định ánh mắt của nữ tử không rời khỏi Tống Vũ Lăng, nhưng hôm nay, nàng có điểm dị thường, nàng nhìn chằm chằm vào hai người khác, không nháy mắt lấy một cái.

 

Công tử là. . . . . . Thư Ly biểu ca?”

 

      “Cô nương là Băng nhi?”

 

      “Dạ!” Nặng nề gật đầu một cái, nữ tử tên là Trữ Tiêu Băng kia có chút ít kinh ngạc mừng rỡ ngoài ý muốn, đôi mắt mở thật to .

 

      “Biểu ca, làm sao huynh lại ở chỗ này?”

 

Nàng, Trữ Tiêu Băng, nữ nhi của thừa tướng Đông Bình, thì ra là con gái của cậu Ứng Thư Ly, cháu gái của mẫu thân hắn. Đang ở đất khách, hai biểu huynh muội gặp nhau, cho nên về mặt tình cảm, tự nhiên cũng có vẻ thân thiết.

 

Ta tới nhìn nơi cha mẹ ta kết duyên năm đó. Muội thì sao?” Nhàn nhạt cười, Thư Ly nói. Thấy vậy, Trữ Tiêu Băng hiểu ra: “Hóa ra là ở đây, là nơi dượng gặp cô. . . . . .”

 

Hình như có chút thương cảm cùng tiếc hận, Trữ Tiêu Băng gật gật đầu, ngắm nhìn bốn phía, tiếp đó chỉ chỉ Tống Vũ Lăng bên cạnh: “Muội đuổi theo hắn.”

 

      “Đuổi theo hắn?” Một câu nói trắng ra, làm cho Thư Ly có chút giật mình, cũng đồng thời làm cho Tống Ngâm Tuyết bên cạnh nhíu mày, nàng nghiền ngẫm nhìn người trước mắt, đáy mắt có cái gì đó đang mơ hồ chuyển động.

 

“Đúng vậy a, Tống Vũ Lăng này, hắn nhìn thân thể của muội, cho nên đời này kiếp này, muội nhất định phải gả cho hắn!”

 

A? Nhìn thân thể. . . . . . Tựa hồ có mấy sợi hắc tuyến rơi xuống, trong lúc nhất thời Ứng Thư Ly không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ biết mím môi mỏng tuấn mỹ lại thành một đường.

 

Mà lúc này, nghe nàng ta nói vậy, Ngũ hoàng tử Tống Vũ Lăng buồn bực mở miệng giải thích: “Trữ Tiêu Băng, lúc ấy ta là vì cứu cô nương mà? Cô nương bị ác lang cắn trọng thương, nếu như không kịp thời xử lý miệng vết thương, rất dễ dàng nhiễm trùng thối rữa.”

 

      “Tôi biết a, chính là huynh cũng đã nhìn thân thể của tôi, cho nên tôi phải gả cho huynh.” Cười cười kể rõ lý do của mình, khuôn mặt dễ nhìn của Trữ Tiêu Băng lộ vẻ thẳng thắn cùng ngọt ngào.

 

Khụ!” Lúc này, một tiếng ho khan phá tan phong cảnh vang lên, thẳng tắp cắt đứt cuộc đối thoại giữa hai người, lại dùng một loại ngữ khí trêu chọc nói: “Trữ Tiêu Băng, cô nương quả thật rất khác thường. . . . . .”

 

Tống Ngâm Tuyết trêu tức nhìn cô gái trước mắt, chậm rãi nói, mà lúc này, sau khi nghe nàng nói xong, lúc tất cả mọi người đều trố mắt, vẻ mặt Trữ Tiêu băng buồn bực, yếu ớt mở miệng nói: “Sư tỷ, người ta là không dám chạy tới nhận sư tỷ chứ bộ. . . . . .”

Advertisements

17 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 166.1

  1. hờ hờ, còn may ta chưa cho Lăng ca vào lãnh cung đếm gián, nhưng vẫn đáng buồn, vì ca chắc là về tay Tiêu Băng cô nương rồi ==’
    không biết đâu, ta muốn soái ca độc thân ôn nhu dịu dàng thông minh bản lĩnh có thừa cơ, vì sao toàn hoa đã có chủ hết thế này >0<

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s