Ngồi hưởng tám chồng chương 203 (1)


Quyển 2:

Chương 107: Đại kết cục (1)

Edit&Beta:Myumyu

Mai Phi đi rồi, đôi mắt Tống Ngâm Tuyết tĩnh mịch, hồi lâu sau chậm rãi chớp mắt, tiếp đó trấn định thong dong, nhấc chân vào thành.

Thất Sát, chỉnh đốn quân lực!”

“Dạ!” Bảy người chắp tay mà nói, bộ dáng cung kính, sau khi nhất tề lĩnh mệnh, thái độ nghiêm túc xoay người, đi vào trong thành.

“Chúng tướng sĩ xếp hàng – -“ kêu vang một tiếng, tất cả các tướng sĩ đều xếp hàng ngay ngắn, động tác chỉnh tề, khí thế bao trùm vạn dặm núi sông!

Nhìn những tướng sĩ được huấn luyện nghiêm chỉnh này, binh vệ thuộc về Tống Vũ Thiên đều chấn động, bị khí thế siêu phàm kia chấn kinh!

Nếu như Tống Vũ Huyền không bị Mai Phi bắt đi, như vậy giờ phút này bọn họ nhất định sẽ cúi đầu xưng thần, vạn chúng tề hô nhưng xảy ra chuyện như vậy, tất cả mọi người đều có thể hiểu được tâm tình của Tống Ngâm Tuyết, vì vậy đều quỳ một gối xuống, nhất tề nói: “Chúng tôi nguyện ý đi theo Nhữ Dương quận chúa, toàn lực thuần phục tân đế Đại Tụng- -“

Tiếng hô rung trời, vang lên tại thời khắc này, tuy trong lòng có chút lo lắng cho Tống Vũ Huyền, nhưng Tống Ngâm Tuyết biết ba ngày này hắn sẽ không có việc gì, liền nhắm mắt lại, khóe miệng mỉm cười yếu ớt: cha, nương, hai người nhìn thấy không? Tuyết Nhi làm được rồi, Tuyết Nhi đã làm được chuyện đáp ứng hai người. Cha nương yên tâm, ba ngày sau, Tuyết Nhi nhất định sẽ cứu ca ca ra, nhất định sẽ. . . . . . Trận chiến này, từ sáng sớm kéo dài liên tục đến buổi chiều, chuyện phía sau, toàn bộ đều giao do Thất Sát đi làm.

Chỉnh đốn quân lực, tiếp nhận quân đội, trị liệu thương binh. . . . . . Bởi vì Tống Ngâm Tuyết xuống tay lưu tình, cho nên trên cơ bản nhân số bỏ mình cũng không quá nhiều, đại bộ phận cũng chỉ bị chút ngoại thương.

Ngưng Linh tán của Vô Song, lúc này phát huy tác dụng thật lớn, bất luận là tướng sĩ bên nào, Tống Ngâm Tuyết đều phân phó cho trị liệu, cho nên về vấn đề đaọ nghĩa, dù là binh lính hay dân chúng, đều khen không dứt miệng, thuần phục lòng dân!

Bởi vì Tống Vũ Thiên đại bại, Lý tổng quản ngừng tác động vào kinh tế Đại Tụng, trên căn bản chỉ mất một ngày, toàn bộ kinh tế Đại Tụng đã khôi phục lại như trước, thậm chí còn có xu thế vượt lên! Bất quá loại tác động vô hình này trong lúc nhất thời dân chúng cũng không có cách nào nhận thức được, còn cần thời gian nghiệm chứng.

Ba tháng, nhiều nhất ba tháng, ba tháng sau, bọn họ sẽ biết dưới sự dẫn dắt của Tống Ngâm Tuyết, Đại Tụng sau này sẽ tạo nên một giai thoại thần kỳ mới!

Ngâm Tuyết dùng thời gian một ngày để chỉnh đốn ngoại sự, dò xét bốn phía, tuy lúc này nước không có quốc chủ, nhưng Nhữ Dương quận chúa Tống Ngâm Tuyết, hôm nay nghiễm nhiên đã trở thành trụ cột tinh thần của toàn dân, bất luận đi đâu cũng là một mảnh ngợi khen, tràn đầy kính trọng, không còn là quận chúa đã từng bị người người hô dâm loạn, mà trở thành một đại kỳ nữ được kính ngưỡng muôn đời!

 

      “Nhữ Dương quận chúa thật đúng là chí bảo của Đại Tụng chúng ta a! Giống như Thánh công tử đã nói, từ bi nhân hậu, suy nghĩ vì dân, quả thực chính là Quan Âm Bồ Tát tái thế.”

 

      “Đúng vậy a, quận chúa yêu dân như con, một lòng suy nghĩ vì dân chúng Đại Tụng, cho dù khi hai quân đánh nhau cũng không đành lòng làm tổn thương hài nhi chúng ta, hơn nữa sau đó còn không trách tội bọn hắn, ban thuốc tiên trị liệu, ân đức cỡ này, ai có đủ khả năng so sánh nổi?”

 

      “Đúng, đúng! Quận chúa và Tam hoàng tử không hổ là cốt nhục của Nhữ Dương Vương, dưới sự dẫn dắt của bọn hắn, tin rằng sau này nước Đại Tụng, nhất định sẽ càng thêm phồn vinh hưng thịnh! Mọi người xem mới gần hai ngày, thế đạo cũng đã bắt đầu tốt lên rồi!”

 

      “Chuyện đó quá đúng! Chỉ cần có Tam hoàng tử cùng Nhữ Dương quận chúa, Đại Tụng chúng ta nhất định sẽ tồn tại thiên thu muôn đời, đứng đầu sáu nước!”

 

      “. . . . . .”

Tống Ngâm Tuyết đi đến đâu, tiếng tán dương theo tới đó, càng khoa trương hơn chính là trước kia nếu mọi người thấy sau lưng nàng có nhiều nam tử đi theo như vậy, nhất định sẽ mắng nàng lả lơi ong bướm, ai cũng có thể làm chồng! Nhưng bây giờ thì thay đổi một trăm tám mươi độ. Quan niệm thay đổi, lời nói cũng khác đi.

“Ai, các huynh xem, tám nam tử sau lưng Nhữ Dương quận chúa thật xứng với nàng! Quả thực đúng là trai tài gái sắc a! Hơn nữa ta còn nghe nói, Nhữ Dương quận chúa cũng không thích bọn họ, là bọn họ chết sống đòi đi theo quận chúa, một bước không rời!”

“Nói nhảm, quận chúa tốt như vậy, nếu đổi lại là ta, ta cũng không rời! Quận chúa a, là đóa hoa xinh đẹp nhất trên đời này, phải có lá xanh xuất sắc nhất mới xứng nổi!”

 

      “Đúng vậy, tám nam tử này chính là lá xanh xuất sắc nhất trên đời rồi, dáng vẻ của bọn họ so với chúng ta, đúng là mây trên trời với bùn đen dưới lòng bàn chân!”

Hâm mộ tướng mạo tuyệt thế của tám vị”Phu quân”, mọi người tán thưởng trong lòng! Thật sự có một loại cảm giác Tống Ngâm Tuyết đúng là Thánh nữ, cần những nam tử ưu tú nhất, tuấn mỹ nhất dưới gầm trời này đến xứng đôi!

Đối với điểm này, Tống Ngâm Tuyết không có phản ứng gì, có lẽ là vì lòng nàng không ở đây, cho nên không thèm để ý. Bất quá nghe vậy, tám người phía sau nàng lại bực bội trong lòng, tuy lời tán thưởng rất bùi tai, bọn họ cũng thích nghe, nhưng nếu như vì vậy mà khiến cho nhiều người hơn nữa đến chia xẻ Tuyết Nhi của bọn họ,thì bọn họ tuyệt đối không đáp ứng!

Chỉnh đốn ngoại sự xong xuôi, Tống Ngâm Tuyết dùng tốc độ nhanh nhất tiếp chưởng triều đình. Bởi vì có các nguyên lão ủng hộ Nhữ Dương Vương, cho nên hết thảy đều tiến hành vô cùng thuận lợi, chỉ có một số nhỏ thân tín của Tống Vũ Thiên vừa thấy thế cục không tốt liền muốn chuồn đi, nhưng cuối cùng đều bị bắt trở về, đợi sau này xử lý.

Thừa tướng Thủy Miểu lại thừa dịp hỗn loạn sớm đào tẩu, không biết đã đi đâu! Nghe được việc này, Tống Ngâm Tuyết trầm ngâm, trong mắt lộ ra một chút thâm ý, mọi người hơi khó hiểu.

Thời gian hai ngày, cơ bản đã ổn định đại cục, nước Đại Tụng lúc này, không còn là thiên hạ do Tống Vũ Thiên thống trị, mà đã thành giang sơn của tân đế Tống Vũ Huyền!

“Ngâm Tuyết.”

Đứng trong hoàng cung, khi Tống Ngâm Tuyết giương mắt trông về phía xa, Tứ Hoàng Tử Tống Vũ Minh chậm rãi từ sau đi đến, biểu lộ do dự, sắc mặt phức tạp.

“Tứ ca ca.” Nghe được tiếng người tới, Tống Ngâm Tuyết quay đầu lại nhìn, trên gương mặt tuyệt mỹ lộ ra một nụ cười thanh tịnh động lòng người, khiến Tống Vũ Minh khựng lại, cước bộ không khỏi ngập ngừng.

“Ngâm Tuyết. . . . . . Muội còn nguyện ý gọi ta là Tứ ca ca sao? Ta đã từng đối xử không tốt với muội như vậy. . . . . .” Cúi đầu xuống, Tống Vũ Minh chậm rãi bước đến bên người Tống Ngâm Tuyết, biểu lộ có chút cay đắng sóng vai đứng cùng nàng.

 

      “Ngâm Tuyết, thực xin lỗi, ta đã từng. . . . . .”

Cảm giác hối lỗi tuôn ra trong lòng, Tống Vũ Minh đau lòng, lời nói nghẹn ngang trong cổ họng làm thế nào cũng không thốt ra được.

Làm sao Tứ ca ca có thể nghĩ như vậy? Ngâm Tuyết chưa bao giờ trách huynh. Dù sao cũng tự Ngâm Tuyết muốn sắm vai nhân vật như vậy, cho nên Tứ ca ca phản ứng rất đúng, ngược lại còn giúp muội mữa, muội còn chưa có cơ hội cảm tạ huynh, sao huynh lại đi xin lỗi trước?”

Nghịch ngợm trêu đùa mở trừng hai mắt, nhìn Tống Vũ Minh, Tống Ngâm Tuyết nhẹ nhàng nói.

Thấy vậy, Tống Vũ Minh lắc đầu, trầm giọng thở dài: “Không chỉ những chuyện này, Ngâm Tuyết, việc ta muốn xin lỗi thật sự rất nhiều, kể cả những lần ta đã từng chanh chua, vô lễ, cản trở, châm chọc muội. . . . . .”

“Ngâm Tuyết, ta là em trai ruột của Nhị ca, những chuyện huynh ấy đã làm, cũng giống như ta làm, cho nên ta thực sự xin lỗi muội, thực xin lỗi hoàng thúc, hoàng thẩm, thậm chí còn thay mặt phụ hoàng, xin lỗi Tam ca, xin lỗi Lâm mẫu phi. . . . . .”

Tống Vũ Minh trầm giọng nói, khuôn mặt đầy vẻ tự trách cùng đau lòng, thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết xoay người, chậm rãi nắm lấy tay của hắn, sau đó cười nhạt, nhu hòa nói: “Tứ ca ca, bọn họ là bọn họ, mà huynh là huynh! Huynh không cần đau lòng vì người khác, dù sao có một số việc đã trôi qua rồi, chúng ta vẫn là anh em họ cùng một dòng máu.”

 

      “Anh em họ. . . . . .”

Nghe thế, tay Tống Vũ Minh bất giác run lên, sau đó cay đắng cười cười: “Anh em họ? Ngâm Tuyết, muội cảm thấy ta hôm nay, còn có tư cách này sao. . . . . .”

 

      “Có.”

Nắm tay Tống Vũ Minh thật chặt, ánh mắt Tống Ngâm Tuyết vô cùng kiên định, thần sắc nghiêm túc, “Trong lòng muội, Tứ ca ca vĩnh viễn vẫn là Tứ ca ca. Thân nhân của Ngâm Tuyết vốn đã không nhiều lắm, hôm nay thì chỉ còn lai hai người là ca ca và huynh, cho nên bất luận như thế nào, Ngâm Tuyết vẫn sẽ quý trọng tình thân này. . . . . .”

 

      “Ngâm Tuyết quý trọng ta?”

Tựa hồ cảm thấy hơi kinh ngạc, đáy lòng tràn đầy hạnh phúc và cảm động, nghe những lời này, Tống Vũ Minh gắt gao mím miệng, không biết nên nói như thế nào mới tốt.

“Thực xin lỗi Tứ ca ca, muội không có cách nào tha thứ cho Nhị ca ca, mặc dù cuối cùng hắn có chết vào tay Thủy Nhược Mai, muội cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, đây là trách nhiệm của muội, cũng là lời thề của muội, cho nên muội chỉ có thể nói với huynh một câu xin lỗi. Còn Lục ca ca, muội không thể bảo vệ huynh ấy, lại làm cho huynh ấy vì muội mà chết, đối với chuyện này, muội rất áy náy.”

“Ngâm Tuyết, chuyện này không thể trách muội được, ta có thể lý giải suy nghĩ của muội. . . . . .” Thấy người ngọc nói như thế, giữa chân mày thoáng hiện nét u buồn, Tống Vũ Minh trở tay cầm chặt tay nàng nói.

“Đúng rồi Tứ ca ca, huynh trúng tên. . . . . .”

“Dùng Ngưng Linh tán của muội bôi lên, hiện tại đã không có việc gì .” Mỉm cười, nhìn về phía đầu vai, Tống Vũ Minh vui vẻ, nhẹ nhàng nói, “Ngâm Tuyết, ta giúp Nhị ca ca ngăn tên, muội sẽ không trách ta chứ? Ta. . . . . .”

 

      “Sẽ không, mũi tên kia, muội cũng không có ý lấy mạng của hắn. Còn nữa, không phải Tứ ca ca cũng giúp muội mở cửa thành sao? Huynh vốn là một người chí tình chí nghĩa, chắc hẳn lúc hạ quyết định này, trong lòng đã vạn phần giãy dụa. Một bên là anh ruột của mình, một bên là công lý trong lòng mình, phải lựa chọn một trong hai, cảm giác của huynh nhất định sẽ không dễ chịu a. . . . . .”

“Nếu sớm biết huynh sẽ đi ngăn cản mũi tên này, lúc ấy muội đã bắn nhẹ hơn một chút rồi, cũng không cần hại huynh suýt nữa phế đi cánh tay này.”

Một câu cuối cùng, Tống Ngâm Tuyết có chút trêu chọc nói, Tống Vũ Minh biết là nàng muốn hòa hoãn bầu không khí, “Ngâm Tuyết, một mũi tên này coi như là ta hoàn lại những lần châm chọc khiêu khích, gây khó xử cho muội trước kia.”

 

      “Ngâm Tuyết, ngày mai muội thật sự muốn một mình đi núi Thiên Dương?  Mai Phi thâm tàng bất lộ, cũng không biết có bố trí nhân mã, tính toán cái gì không? Vào cung nhiều năm như vậy, dụng tâm của nàng ta rõ ràng lại không bị bất cứ người nào nhìn ra, còn bắt được trái tim của Nhị ca, loại người này, âm hiểm đáng sợ, không phải là nữ tử bình thường.”

“Muội biết.Thủy Nhược Mai nói như vậy, nhất định đã có sự chuẩn bị, hơn nữa người này tâm kế âm trầm, võ công cao cường, đã đến tình trạng không thể đo lường, cho nên lần này đến, đích thị sẽ có một hồi ác chiến. Nhưng bất luận như thế nào, ngày mai muội nhất định phải đến đó! Nàng ta nói mục tiêu của nàng là ca ca, nghĩa là những thứ nàng ta che giấu chắc chắn vượt xa tưởng tượng của chúng ta. . . . . .”

 

      “Vượt xa tưởng tượng của chúng ta? Ngâm Tuyết, có phải muội biết được gì hay không?” Tống Vũ Minh nghe vậy, trong lòng có chút hoang mang.

Không, chỉ là cảm giác.” Lắc đầu, Tống Ngâm Tuyết trông về phía xa, đối với dụng tâm của Thủy Nhược Mai, trong lòng nàng. . . . . .”Ngâm Tuyết, ta cùng đi với muội! Đây là chuyện hoàng gia chúng ta, ta không thể để cho muội một thân một mình đối mặt.”

“Không được, chuyện này quá nguy hiểm, huynh không biết võ công, nếu vạn nhất xảy ra chuyện gì, ta không chắc có thể bảo vệ huynh được chu toàn.” Nghe yêu cầu của Tống Vũ Minh, Tống Ngâm Tuyết nghiêm mặt nói, không chút chần chứ mở miệng cự tuyệt.

Nghe vậy, Tống Vũ Minh biểu lộ đau đớn, trầm mặc không nói.

Kỳ thật trong lòng của hắn biết mình không nên yêu cầu như vậy, bởi vì dù sao ngay cả bản thân mình hắn cũng bảo vệ không được, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, nói không chừng còn vướng chân Ngâm Tuyết! Chính là nếu như không đi, lòng hắn sẽ vô cùng bất an. . . . . .

Tứ ca ca, muội biết huynh lo lắng cho muội, nhưng huynh hãy tin tưởng muội, không có việc gì đâu.”

 

      “Ngâm Tuyết, ta –”

 

      “Tứ ca ca yên tâm, muội sẽ còn sống trở về, bởi vì có một việc muội đã đáp ứng người ta, nhưng trước mắt còn chưa thực hiện.” Thấy Tống Vũ Minh do dự, Tống Ngâm Tuyết cười cười ngắt lời.

“Một việc?” Trong lòng có chút khó hiểu, nhìn  ánh mắt tính toán của người ngọc, trong lúc nhất thời Tống Vũ Minh hoảng hốt, cảm giác thời gian như ngừng lại.

Đúng vậy a, muội đáp ứng mai mối giúp một người, nhưng đến bây giờ còn chưa có thời gian thực hiện!”

Chớp chớp mắt nhìn đối phương, Tống Ngâm Tuyết cười giảo hoạt, sau đó nhếch mày, xoay người cất bước, đi thẳng về phía trước: “Tứ ca ca, chờ muội, muội đáp ứng Hướng Cầm công chúa giúp nàng làm mai huynh cho nàng ấy, cho nên trước khi làm tốt được việc này, muội sẽ không để mình có việc.”

Thân ảnh thon dài cất bước thong thả, sau lưng, Tống Vũ Minh ngước mắt nhìn nàng, biểu lộ sâu xa, đến khi thân ảnh nàng đi xa, mới lập tức hoàn hồn: “Làm mai? Ngâm Tuyết nói là làm mai mối? Làm mai cho mình và Hoa quốc Hướng Cầm công chúa Hoa Ôn Nhứ? Không, không phải đâu. . . . . .”

Quận chúa –”

Ngày cuối cùng, Tống Ngâm Tuyết cơ bản đã xử lý mọi chuyện cần thiết sau này, bước vào Nhữ Dương Vương phủ đã lâu không trở lại, nha hoàn Mân Côi kích động, khàn cả giọng hô hoán, làm cho nàng không khỏi mỉm cười.

Mân Côi.”

 

      “Quận chúa! Thật là ngài, thật là ngài rồi –”

Vừa thấy Tống Ngâm Tuyết vẫn phong hoa tuyệt đại như lúc trước, thậm chí phong tư so với trước đây càng kiều mị hơn hơn, Mân Côi vọt tới, hai mắt không ngừng rưng rưng.

Quận chúa, ngài đã trở lại, ngài đã trở lại. . . . . .” Giọng nói không giấu nổi nghẹn ngào, thân thể quỳ rạp trên mặt đất. Mân Côi rõ ràng không thể khống chế nổi tâm tình của mình, nghẹn ngào che mặt khóc ồ lên.

Nàng thật sự quan tâm đến Tống Ngâm Tuyết! Nếu như trước kia tìm mọi cách thân cận, là vì muốn leo lên cành cao, hưởng thụ vinh hoa, nhưng sau này, nàng lại toàn tâm toàn ý đi theo quận chúa, hầu hạ nàng!

Nàng một mực ở trong phủ chờ Tống Ngâm Tuyết, dù cho biết Ngâm Tuyết đã chết rồi, không về được, vẫn kiên định như cũ! Lúc trước Tống Vũ Thiên niêm phong Nhữ Dương Vương phủ, chỉ cho vài người lưu lại quét dọn trông giữ, nàng xung phong nhận việc không cần thù lao, tìm mọi cách thỉnh cầu, nàng muốn đợi một ngày quận chúa quay lại, dù là linh hồn của quận chúa, nàng vẫn muốn gặp gỡ quận chúa một lần cuối cùng!

Không thể tưởng tượng không phải hồn phách, mà là quận chúa bằng xương bằng thịttrở lại, hơn nữa còn dùng tư thái tốt như vậy trở về, bảo nàng làm sao không kích động!

” Mân Côi ngốc, ta đã trở về rồi, ngươi còn khóc cái gì?” Nâng Mân Côi dậy, Tống Ngâm Tuyết cười nhạt, vừa nói vừa lau nước mắt trên mặt đối phương.

Quận chúa, Mân Côi không nghĩ tới kiếp này còn có thể gặp lại ngài, nô tỳ cho rằng, nô tỳ cho rằng. . . . . .”

 

      “Cho rằng ta đã chết đúng không? Yên tâm đi, còn có nhiều người chờ ta trêu ghẹo như vậy, ta sao có thể cứ như vậy mà chết đi chứ?”

Trêu chọc nói, vốn chỉ định trêu ghẹo, chính là Mân Côi nghe xong, không tự chủ được liếc qua tám người sau lưng Tống Ngâm Tuyết, trong lúc nhất thời hiểu sai ý, trên mặt không khỏi hơi hồng hồng. Cách quận chúa đối đãi nam tử, quả nhiên vẫn ngay thẳng như trước kia. . . . . .  Mân Côi vui mừng tột độ, bất kể như thế nào, Tống Ngâm Tuyết đã trở lại, hoàn hảo không tổn hao gì trở lại! Chỉ cần biết điểm này, trong lòng Mân Côi đã tràn đầy hạnh phúc.

Quận chúa, mau vào ngồi đi, tuy trước kia vì xét nhà, đồ đạc vô cùng lộn xộn, nhưng trong mấy tháng này, nô tỳ cùng một ít hạ nhân khác đã quét dọn gọn gang lại rồi.”

Mân Côi mím môi, vô cùng hiểu ý nở nụ cười.

Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết kéo tay nàng, nhẹ giọng nói cám ơn. Mân Côi lắc đầu. Không nói gì nữa, chỉ đi vào bên trong, ý bảo tất cả mọi người đang chờ nàng.

Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết hiểu ý, cười nhạt nhấc chân tiến lên.

Dưới sự thu xếp của Mân Côi, Tống Ngâm Tuyết ăn lại những món ăn Vương Phủ đã lâu chưa nếm, tuy nàng vốn không thèm để ý đến những việc này, nhưng con người một khi đã quen, trong nội tâm sẽ có một cỗ xúc động, mà loại xúc động này, môt khi bị kích phát, liền tràn đầy quanh quẩn trong lòng, thật lâu không tiêu tan.

Tuyết Nhi.”

Sau bữa cơm tối, Tống Ngâm Tuyết một mình ngồi trong thư phòng, lúc này, giọng nói của Vô Song vang lên ngoài cửa, ngay sau đó là tiếng đưa tay đẩy cửa mà vào.

Tuyết Nhi.”

Vô Song kêu to, Tống Ngâm Tuyết ngẩng đầu, nàng biết lúc này người tới cũng không phải chỉ một mình hắn, bởi vì qua tiếng cước bộ dồn dập, nàng liền biết: tất cả bọn họ đều đến đây.

“Có việc gì sao?” Ánh mắt đảo qua mặt từng người, không cần bọn họnói cái gì, Tống Ngâm Tuyết đã lắc đầu cự tuyệt: “Cái gì cũng đừng nói, ta không đồng ý.”

“Vì sao, Tuyết Nhi? Nàng không đồng ý, chẳng lẽ muốn chúng ta trơ mắt nhìn nàng đi chịu chết một mình sao?” Đối với chuyện này, Mặc Lương là người đầu tiên nhíu mày, hắn lạnh mặt, tiến lên một bước phản bác.

“Đúng vậy a, Tuyết Nhi, nàng không cho chúng ta đi, chẳng lẽ muốn chúng ta nhìn nàng đi. Nàng không biết làm như vậy là rất tàn nhẫn sao? Chúng ta sống thì cùng sống, có chết cũng phải cùng chết, ta cũng còn chưa được phù chính, dù thế nào cũng sẽ không rời nàng nửa bước!”

Lâm Phong phụ họa, vừa kiên trì muốn cùng đi, đồng thời không quên một lần nữa nhắc nhở người nào đó có chút chính sự nàng còn chưa hoàn thành.

Minh Tịnh nghe vậy, đôi mắt sáng như sao thâm thúy, sau khi liếc mắt nhìn Lâm Phong một chút, nhàn nhạt nói: “Tuyết Nhi, người nào đó nói cũng đúng, sao nàng có thế nhẫn tâm cự tuyệt hắn?”

 

      “Đúng, Tuyết Nhi, sao nàng lại nhẫn tâm cự tuyệt ta? Minh Tịnh, quen biết huynh lâu như vậy, những lời huynh nói hôm nay ta nghe thấy thoải mái nhất đó!”

Lâm Phong vẻ mặt yêu nghiệt, con mắt gắt gao khóa trên người Ngâm Tuyết, bất kể thế nào, lần này hắn nhất định đi, ai cũng không thể ngăn cản!

“Tuyết Nhi, để cho chúng ta cùng đi đi, bằng không trong lòng mọi người cũng sẽ không an tâm.” Vô Song mở miệng, trên gương mặt tuấn nhã xuất hiện vẻ khẩn cầu hiếm thấy.

“Tuyết Nhi, nàng không cần lo lắng cho bọn ta, chúng ta sẽ chiếu cố tốt cho bản thân mình! Mai Phi rất bí ẩn, ai cũng không thể nói chính xác mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào, nếu như chúng ta cùng đi, ít nhiều có thể tiếp ứng, hơn nữa, nàng ta nói là không được mang theo binh, nhưng đâu có nói không cho mang phu quân, cho nên dù thế nào, chúng ta cũng phải đi theo.”

Mặt lạnh, Mặc Lương biểu lộ lạnh lùng, nhưng lời nói lại thản nhiên bá đạo.

Tống Ngâm Tuyết không nói lời nào, dường như đang trầm tư, thấy vậy, Kỳ Nguyệt há miệng, cuối cùng hạ quyết tâm, bất cứ giá nào cũng phải nói: “Tuyết Nhi, nàng không nên chỉ đem theo những người biết võ công, mặc dù vô dụng, nhưng chúng ta đều quyết tâm muốn đi theo nàng!”

 

      “Tuyết Nhi, nàng yên tâm, chúng ta sẽ không làm vướng chân nàng, bởi vì trước khi đến chúng ta cũng đã thương lượng rồi, Vô Song, Minh Tịnh, Lâm Phong bốn người bọn họ có võ công, vừa vặn chiếu cố Thư Ly, Huyền Ngọc, Tử Sở, bốn người chúng ta.”

Đã bàn bạc hình thức phối hợp ổn thỏa, một lòng muốn đi theo, thấy tình hình này, mặc dù Tống Ngâm Tuyết không nói chuyện, nhưng đối với phần nhân tình này của bọn họ, trong lòng nàng đủ vị đắng, cay, mặn, ngọt.

Mọi người. . . . . .”

Tuyết Nhi, để cho chúng ta cùng đi nhé. Mặc kệ kết quả như thế nào, chín người chúng ta cuộc đời này đã chắc chắn phải ở cùng một chỗ, cùng tiến cùng lùi.” Minh Tịnh mở miệng, đôi mắt đen như mực lấp lánh ánh sao đầy thâm tình.

Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết trầm mặc đã lâu, cũng ngẫm nghĩ hồi lâu, chống lại ánh mắt chờ đợi của tám người, trong lòng ấm áp, không khỏi nhẹ gật đầu một cái.

Tuyết Nhi, nàng đồng ý? Thật tốt quá!” Lâm Phong thấy vậy, cao hứng ngước cặp mắt yêu nghiệt lên, mà bọn Tử Sở sau lưng, cũng đều cười vui sướng.

Vô Song nhìn thoáng qua người ngọc trước mặt, trong lòng hơi lo lắng, tiếp đó do dự lên tiếng: “Tuyết Nhi, về phần Mai Phi, nàng biết được bao nhiêu? Rốt cuộc nàng ta là thần thánh phương nào, lại có năng lực hùng mạnh như vậy?”

Không biết. Đối với nàng ta, trước giờ ta cũng chưa hề lưu ý qua. Nhưng không thể không nói, Thủy Nhược Mai rất thông minh, thông minh đến mức làm cho tất cả mọi người không để mắt đến sự tồn tại nguy hiểm của nàng ta.”

 

      “Nhớ khi vừa mới tiến cung, nàng ta chỉ là một tú nữ yên lặng vô danh, bởi vì có Lăng Mị, nàng căn bản cũng không có cơ hội tiếp cận Tống Vũ Thiên. Chính là trong hoàn cảnh không có khả năng như thế, nàng ta lại có thể từng bước một bắt lấy trái tim của Tống Vũ Thiên, bởi vậy có thể thấy được thủ đoạn cùng tâm kế của nàng ta, độc đáo đến cỡ nào.”

Tống Ngâm Tuyết chậm rãi nói, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thấy vậy, Minh Tịnh mở miệng, ngữ khí khẳng định:”Tuyết Nhi, lần trước tại đại hội võ lâm người mang Lăng Mị đi, phải chăng là Mai Phi?”

 

      “Ừ, lúc ấy ta đã cảm thấy thân ảnh người nọ rất quen thuộc, nhưng trong lúc nhất thời cũng không nghĩ đến nàng ta.”

Lời nói của Tống Ngâm Tuyết, làm Minh Tịnh vốn tâm tư kín đáo nheo mắt lại, sau khi nghe vậy, hắn im lặng, tiếp đó ngẩng đầu, sắc mặt trầm ngâm: “Nàng ta cố ý.”

“Ngày đó trên đại hội võ lâm, nàng ta cũng không thương tổn Tuyết nhi, mà cố ý đợi cho Đại Tụng đại loạn mới nhân cơ hội ra tay. Nữ nhân này, rõ ràng mang thai con của Tống Vũ Thiên, nhưng mà một tay gây nên thất bại của hắn, rồi sau đó lại luôn mồm nói mục đích của nàng ta là Tam hoàng tử, tiếp đó bắt cả hai người bọn họ đi, cố ý dẫn Tuyết Nhi lên núi. . . . . . Tựa hồ hết thảy những chuyện này đều có liên hệ với nhau, nhưng là về phần liên hệ với nhau ở điểm nào thì ta không rõ.”

Minh Tịnh phân tích, khiến mọi người suy nghĩ sâu xa một hồi.

Thấy vậy, Tống Ngâm Tuyết lại mỉm cười thản nhiên: “Rốt cuộc Thủy Nhược Mai có mục đích gì? Ngày mai lên núi Thiên Dương sẽ thấy rõ ràng thôi! Nhưng mặc kệ thế nào, ta tuyệt đối sẽ không để cho nàng ta được như ý . . . . . .”

Trong lời nói nhàn nhạt, mang theo sự tin tưởng cùng khẳng định vững chắc, trong thư phòng đêm nay , thẳng tắp tiến vào trong lòng mỗi người . . . . . .

Advertisements

23 thoughts on “Ngồi hưởng tám chồng chương 203 (1)

    • ô ô ô ô…….. ta tưởng chương này hết lun rồi chứ! hóa ra vẫn chưa kết thúc a a a a a…….
      Mà myu, nàng có định làm ebook mấy tr VDXĐ với NHTC ko đó! 2 bộ này gần xong rồi mà ko có ebook thì chán lắm!>>>><<<<
      Nếu nàng làm, or làm xong thì báo ta 1 tiếng nha! ta chờ hàng của nàng!!!!!!…..^0^

      • yeah! ho……………!!!!!!!!!
        Được lời này của nàng ta yên tâm rồi! Tại ta thấy VDXĐ làm xong lâu rồi ko thấy nàng làm ebook, ta tưởng nàng ko làm!
        Haizzzzzz……..giờ thì an tâm rồi, chỉ thế thôi cũng đủ mãn nguyện aaaaaaa!

  1. Mai fi này có thâm thù đại hận gì vs Tống Vũ Thiên mà kể cả có gần gũi, mang thai vs y mà vẫn ko có tí động lòng nào như mấy bạn nữ 9 xuyên ko, cổ đại khác nhỉ. Ta lại thích cách trả thù của nag ấy, mà ko biết mang thai thật hay giả nữa, nếu ko chẳng nhẽ lại hủy cốt nhục của bản thân đi ah.
    Bầu đoàn phu nhi rồng rắn của nữ 9 đi ko biết có zải quyết thêm chiện gì nữa ko mà 4 baby ko võ công cứ đòi đi lại phải kèm theo 4 bảo mẫu đi kèm.

  2. lâu lâu bay vô đọc lên tiếp mấy chương liền đã quá….há há…
    ko biết bà Thủy Nhược Mai này có thân phận gì đây…còn Tống Vũ Huyền nữa chứ…hazzz…phải chờ đợi thôi…..
    thanks tỉ………………….

Emotions: щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻ | ಠ_ಠ | (≧∇≦) | (*´▽`*) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╭ (╰_╯)╮ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s